NHẬN TỘI ĐỂ CỨU 22 NGƯỜI
Palidoro, Ý. Tháng 9 năm 1943. Đức Quốc xã đã chiếm đóng ngôi làng sau khi Ý đầu hàng, và nỗi kinh hoàng bao trùm khắp đường phố.
Khi một vụ nổ giết chết hai lính Đức tại một kho đạn dược, quân SS đòi trả thù. Chúng bắt giữ 22 thường dân vô tội - nông dân, cha mẹ, những người đàn ông bình thường không liên quan gì đến vụ nổ. Quân Đức không quan tâm đến tội lỗi. Chúng muốn trả thù.
Phải có người chết.
Salvo d'Acquisto, một lữ đoàn phó (?) (vice-brigadier) 23 tuổi trong lực lượng Carabinieri của Ý, đã chứng kiến cảnh tượng diễn ra. Anh nhìn thấy nỗi kinh hoàng trong mắt những người đàn ông đó. Anh biết họ có gia đình đang chờ đợi ở nhà - vợ con, cha mẹ, những người sẽ không bao giờ hiểu tại sao người thân của họ không trở về.
Và anh đã đưa ra một lựa chọn vang vọng suốt lịch sử.
Salvo bước ra và thú nhận đã gây ra vụ nổ. Đó hoàn toàn là một lời nói dối - anh không hề ở gần kho đạn khi sự việc xảy ra. Nhưng anh nhìn thẳng vào mắt viên chỉ huy Đức và khăng khăng rằng chỉ mình anh phải chịu trách nhiệm. Anh yêu cầu họ thả những người vô tội và hành quyết ông.
Người Đức chấp nhận lời thú tội của ông.
22 thường dân được trả tự do. Salvo d'Acquisto bị dẫn đến nơi hành quyết.
Các nhân chứng sau đó làm chứng rằng anh vẫn bình tĩnh cho đến phút cuối cùng. Không van xin. Không nước mắt. Chỉ có sự nghiêm trang lặng lẽ khi đối mặt với đội hành quyết vào ngày 23 tháng 9 năm 1943, biết rằng cái chết của mình đồng nghĩa với việc 22 gia đình sẽ được trọn vẹn.
Súng trường nổ. Salvo ngã xuống. Và 22 người đàn ông đáng lẽ phải chết ngày hôm đó đã trở về nhà để ôm gia đình họ - được cứu bởi một chàng trai trẻ đã chọn hy sinh tất cả vì người lạ.
Nước Ý không bao giờ quên anh. Sự hy sinh của anh đã trở thành huyền thoại - một ngọn hải đăng trong bóng tối của chiến tranh.
D'Acquisto đã được Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II tưởng nhớ, trong bài phát biểu trước Lực lượng Cảnh sát Hoàng gia (Carabinieri) vào ngày 26 tháng 2 năm 2001, ngài đã nói:
"Lịch sử của Lực lượng Cảnh sát Hoàng gia cho thấy rằng người ta có thể đạt đến đỉnh cao của sự thánh thiện bằng cách trung thành và quảng đại hoàn thành các nghĩa vụ của quốc gia mình. Tôi đang nghĩ đến người đồng nghiệp của ngài, phó trung sĩ Salvo D'Acquisto, người được tặng huy chương vàng vì lòng dũng cảm trong quân đội, và quá trình phong chân phước (*) đang được tiến hành."
Ngày nay, các tượng đài tưởng niệm anh trên khắp nước Ý tôn vinh ký ức về anh. Trường học dạy về câu chuyện của anh. Ngày 23 tháng 9 được kỷ niệm như ngày mà một chàng trai 23 tuổi đã chứng minh rằng ngay cả khi cái ác vây quanh, lòng dũng cảm cá nhân vẫn có thể cứu sống mạng người.
Salvo d'Acquisto đã không phải chết vào ngày hôm đó. 22 người đàn ông đó không phải là trách nhiệm của anh. Anh có thể im lặng, sống sót qua chiến tranh, xây dựng một cuộc đời.
Thay vào đó, anh đã chọn một điều gì đó lớn lao hơn. Anh đã chọn đảm bảo rằng 22 sinh mạng khác sẽ được tiếp tục—rằng trẻ em sẽ không lớn lên mà không có cha, rằng vợ sẽ không trở thành góa phụ, rằng cha mẹ sẽ không chôn cất con trai của họ.
Những lời cuối cùng của anh, theo lời kể của các nhân chứng, rất đơn giản: "Thà một người chết còn hơn nhiều người vô tội."
Đó không chỉ là chủ nghĩa anh hùng. Đó là hình thức tình yêu cao cả nhất mà nhân loại có thể thể hiện—sự sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để người khác được sống.
Sự hy sinh của Salvo d'Acquisto nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả trong những chương đen tối nhất của lịch sử, khi sự tàn ác và thù hận dường như không thể ngăn chặn, thì một người duy nhất đưa ra một lựa chọn dũng cảm có thể tạo ra ánh sáng không bao giờ lụi tàn.
Hai mươi hai gia đình đã trở về nhà đêm đó vì một chàng trai trẻ quyết định rằng mạng sống của họ quan trọng hơn mạng sống của chính mình.
(*) Tính đến nay, Salvo d’Acquisto đã được công nhận là Venerabile (Bậc Đáng Kính) bởi Giáo hội Công giáo.
ĐGH Francis đã cho phép ban hành nghị định về “offering of life” (hiến dâng mạng sống) của ông.
Tuy nhiên, để được phong chân phước (beatification), vẫn cần một phép lạ được công nhận.
Nguồn: Tony Nguyen
NHẬN TỘI ĐỂ CỨU 22 NGƯỜI
Palidoro, Ý. Tháng 9 năm 1943. Đức Quốc xã đã chiếm đóng ngôi làng sau khi Ý đầu hàng, và nỗi kinh hoàng bao trùm khắp đường phố.
Khi một vụ nổ giết chết hai lính Đức tại một kho đạn dược, quân SS đòi trả thù. Chúng bắt giữ 22 thường dân vô tội - nông dân, cha mẹ, những người đàn ông bình thường không liên quan gì đến vụ nổ. Quân Đức không quan tâm đến tội lỗi. Chúng muốn trả thù.
Phải có người chết.
Salvo d'Acquisto, một lữ đoàn phó (?) (vice-brigadier) 23 tuổi trong lực lượng Carabinieri của Ý, đã chứng kiến cảnh tượng diễn ra. Anh nhìn thấy nỗi kinh hoàng trong mắt những người đàn ông đó. Anh biết họ có gia đình đang chờ đợi ở nhà - vợ con, cha mẹ, những người sẽ không bao giờ hiểu tại sao người thân của họ không trở về.
Và anh đã đưa ra một lựa chọn vang vọng suốt lịch sử.
Salvo bước ra và thú nhận đã gây ra vụ nổ. Đó hoàn toàn là một lời nói dối - anh không hề ở gần kho đạn khi sự việc xảy ra. Nhưng anh nhìn thẳng vào mắt viên chỉ huy Đức và khăng khăng rằng chỉ mình anh phải chịu trách nhiệm. Anh yêu cầu họ thả những người vô tội và hành quyết ông.
Người Đức chấp nhận lời thú tội của ông.
22 thường dân được trả tự do. Salvo d'Acquisto bị dẫn đến nơi hành quyết.
Các nhân chứng sau đó làm chứng rằng anh vẫn bình tĩnh cho đến phút cuối cùng. Không van xin. Không nước mắt. Chỉ có sự nghiêm trang lặng lẽ khi đối mặt với đội hành quyết vào ngày 23 tháng 9 năm 1943, biết rằng cái chết của mình đồng nghĩa với việc 22 gia đình sẽ được trọn vẹn.
Súng trường nổ. Salvo ngã xuống. Và 22 người đàn ông đáng lẽ phải chết ngày hôm đó đã trở về nhà để ôm gia đình họ - được cứu bởi một chàng trai trẻ đã chọn hy sinh tất cả vì người lạ.
Nước Ý không bao giờ quên anh. Sự hy sinh của anh đã trở thành huyền thoại - một ngọn hải đăng trong bóng tối của chiến tranh.
D'Acquisto đã được Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II tưởng nhớ, trong bài phát biểu trước Lực lượng Cảnh sát Hoàng gia (Carabinieri) vào ngày 26 tháng 2 năm 2001, ngài đã nói:
"Lịch sử của Lực lượng Cảnh sát Hoàng gia cho thấy rằng người ta có thể đạt đến đỉnh cao của sự thánh thiện bằng cách trung thành và quảng đại hoàn thành các nghĩa vụ của quốc gia mình. Tôi đang nghĩ đến người đồng nghiệp của ngài, phó trung sĩ Salvo D'Acquisto, người được tặng huy chương vàng vì lòng dũng cảm trong quân đội, và quá trình phong chân phước (*) đang được tiến hành."
Ngày nay, các tượng đài tưởng niệm anh trên khắp nước Ý tôn vinh ký ức về anh. Trường học dạy về câu chuyện của anh. Ngày 23 tháng 9 được kỷ niệm như ngày mà một chàng trai 23 tuổi đã chứng minh rằng ngay cả khi cái ác vây quanh, lòng dũng cảm cá nhân vẫn có thể cứu sống mạng người.
Salvo d'Acquisto đã không phải chết vào ngày hôm đó. 22 người đàn ông đó không phải là trách nhiệm của anh. Anh có thể im lặng, sống sót qua chiến tranh, xây dựng một cuộc đời.
Thay vào đó, anh đã chọn một điều gì đó lớn lao hơn. Anh đã chọn đảm bảo rằng 22 sinh mạng khác sẽ được tiếp tục—rằng trẻ em sẽ không lớn lên mà không có cha, rằng vợ sẽ không trở thành góa phụ, rằng cha mẹ sẽ không chôn cất con trai của họ.
Những lời cuối cùng của anh, theo lời kể của các nhân chứng, rất đơn giản: "Thà một người chết còn hơn nhiều người vô tội."
Đó không chỉ là chủ nghĩa anh hùng. Đó là hình thức tình yêu cao cả nhất mà nhân loại có thể thể hiện—sự sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để người khác được sống.
Sự hy sinh của Salvo d'Acquisto nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả trong những chương đen tối nhất của lịch sử, khi sự tàn ác và thù hận dường như không thể ngăn chặn, thì một người duy nhất đưa ra một lựa chọn dũng cảm có thể tạo ra ánh sáng không bao giờ lụi tàn.
Hai mươi hai gia đình đã trở về nhà đêm đó vì một chàng trai trẻ quyết định rằng mạng sống của họ quan trọng hơn mạng sống của chính mình.
(*) Tính đến nay, Salvo d’Acquisto đã được công nhận là Venerabile (Bậc Đáng Kính) bởi Giáo hội Công giáo.
ĐGH Francis đã cho phép ban hành nghị định về “offering of life” (hiến dâng mạng sống) của ông.
Tuy nhiên, để được phong chân phước (beatification), vẫn cần một phép lạ được công nhận.
Nguồn: Tony Nguyen