• Ông không phải người nổi tiếng.
    Ông không cầu xin sự giúp đỡ.
    Ông chỉ lặng lẽ đẩy chiếc xe kem cũ kỹ qua từng con phố, ngày này qua ngày khác, như ông đã làm suốt gần cả cuộc đời.

    Tên ông là Fidencio Sanchez.

    Năm đó là 2016, tại Chicago, Illinois – không phải California như nhiều người vẫn nhầm. Fidencio đã 89 tuổi. Ở cái tuổi mà hầu hết mọi người đã nghỉ ngơi bên con cháu, ông vẫn cúi người, nắm chặt tay cầm chiếc xe paleta, bán từng que kem để mưu sinh. Không phải vì ông thích lao động nặng nhọc, mà vì ông không còn lựa chọn nào khác.

    Vài năm trước đó, con gái ông qua đời. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì gánh nặng cơm áo lại đè lên đôi vai già nua. Fidencio và vợ không có lương hưu đủ sống. Thế là ông tiếp tục ra đường, tiếp tục đẩy xe, tiếp tục im lặng chịu đựng – với một sự kiên cường rất con người.

    Cho đến một ngày, Joel Cervantes Macias, một người qua đường, nhìn thấy ông.
    Không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng sự bàng hoàng: “Tại sao một cụ ông gần 90 tuổi vẫn phải làm việc như thế này?”

    Joel chụp một bức ảnh. Cùng với Jose Iniguez, anh lập một trang GoFundMe, đặt mục tiêu rất khiêm tốn: 3.000 USD – chỉ đủ để ông Fidencio nghỉ ngơi đôi chút.

    Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra.

    Bức ảnh lan truyền. Câu chuyện lan xa.
    Từ Chicago, rồi khắp nước Mỹ, rồi khắp thế giới.
    Những người chưa từng gặp Fidencio, chưa từng ăn kem của ông, vẫn gửi tiền, kèm theo những lời nhắn giản dị:
    “Ông xứng đáng được nghỉ ngơi.”
    “Cảm ơn ông vì đã làm việc cả đời.”
    “Chúc ông và vợ được an yên.”

    Chỉ trong thời gian ngắn, số tiền quyên góp vượt quá 380.000 USD.

    Không phải một phép màu tài chính, mà là một phép màu của lòng trắc ẩn.

    Số tiền ấy cho phép Fidencio và vợ nghỉ hưu thực sự. Không còn những buổi sáng lạnh giá. Không còn đôi chân run rẩy đẩy xe kem. Không còn nỗi lo ngày mai sẽ ăn gì.

    Khi được hỏi, ông không nói nhiều.
    Chỉ là những lời cảm ơn vụng về, đôi mắt ướt, và một câu nói khiến người ta nghẹn lại:

    > “Tôi không nghĩ có ai để ý đến mình.”

    Câu chuyện của Fidencio không phải là cổ tích. Nó không nói rằng thế giới luôn công bằng. Nó chỉ nhắc chúng ta rằng khi con người nhìn thấy nhau – thật sự nhìn thấy – thì điều tốt đẹp vẫn có thể xảy ra.

    Không phải vì ông giàu.
    Không phải vì ông nổi tiếng.
    Mà vì ông đã sống tử tế, lao động lặng lẽ, và không than phiền.

    Đôi khi, lòng tốt không cần lý do lớn lao.
    Chỉ cần một khoảnh khắc dừng lại, một ánh nhìn đủ chậm, và một quyết định rất người: giúp đỡ khi có thể.

    Fidencio Sanchez không xin ai điều gì.
    Nhưng thế giới, lần này, đã chủ động nói với ông:
    “Ông đã làm đủ rồi. Bây giờ, xin hãy nghỉ ngơi.”

    Nguồn: Thanh Savage Dang
    Ông không phải người nổi tiếng. Ông không cầu xin sự giúp đỡ. Ông chỉ lặng lẽ đẩy chiếc xe kem cũ kỹ qua từng con phố, ngày này qua ngày khác, như ông đã làm suốt gần cả cuộc đời. Tên ông là Fidencio Sanchez. Năm đó là 2016, tại Chicago, Illinois – không phải California như nhiều người vẫn nhầm. Fidencio đã 89 tuổi. Ở cái tuổi mà hầu hết mọi người đã nghỉ ngơi bên con cháu, ông vẫn cúi người, nắm chặt tay cầm chiếc xe paleta, bán từng que kem để mưu sinh. Không phải vì ông thích lao động nặng nhọc, mà vì ông không còn lựa chọn nào khác. Vài năm trước đó, con gái ông qua đời. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì gánh nặng cơm áo lại đè lên đôi vai già nua. Fidencio và vợ không có lương hưu đủ sống. Thế là ông tiếp tục ra đường, tiếp tục đẩy xe, tiếp tục im lặng chịu đựng – với một sự kiên cường rất con người. Cho đến một ngày, Joel Cervantes Macias, một người qua đường, nhìn thấy ông. Không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng sự bàng hoàng: “Tại sao một cụ ông gần 90 tuổi vẫn phải làm việc như thế này?” Joel chụp một bức ảnh. Cùng với Jose Iniguez, anh lập một trang GoFundMe, đặt mục tiêu rất khiêm tốn: 3.000 USD – chỉ đủ để ông Fidencio nghỉ ngơi đôi chút. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Bức ảnh lan truyền. Câu chuyện lan xa. Từ Chicago, rồi khắp nước Mỹ, rồi khắp thế giới. Những người chưa từng gặp Fidencio, chưa từng ăn kem của ông, vẫn gửi tiền, kèm theo những lời nhắn giản dị: “Ông xứng đáng được nghỉ ngơi.” “Cảm ơn ông vì đã làm việc cả đời.” “Chúc ông và vợ được an yên.” Chỉ trong thời gian ngắn, số tiền quyên góp vượt quá 380.000 USD. Không phải một phép màu tài chính, mà là một phép màu của lòng trắc ẩn. Số tiền ấy cho phép Fidencio và vợ nghỉ hưu thực sự. Không còn những buổi sáng lạnh giá. Không còn đôi chân run rẩy đẩy xe kem. Không còn nỗi lo ngày mai sẽ ăn gì. Khi được hỏi, ông không nói nhiều. Chỉ là những lời cảm ơn vụng về, đôi mắt ướt, và một câu nói khiến người ta nghẹn lại: > “Tôi không nghĩ có ai để ý đến mình.” Câu chuyện của Fidencio không phải là cổ tích. Nó không nói rằng thế giới luôn công bằng. Nó chỉ nhắc chúng ta rằng khi con người nhìn thấy nhau – thật sự nhìn thấy – thì điều tốt đẹp vẫn có thể xảy ra. Không phải vì ông giàu. Không phải vì ông nổi tiếng. Mà vì ông đã sống tử tế, lao động lặng lẽ, và không than phiền. Đôi khi, lòng tốt không cần lý do lớn lao. Chỉ cần một khoảnh khắc dừng lại, một ánh nhìn đủ chậm, và một quyết định rất người: giúp đỡ khi có thể. Fidencio Sanchez không xin ai điều gì. Nhưng thế giới, lần này, đã chủ động nói với ông: “Ông đã làm đủ rồi. Bây giờ, xin hãy nghỉ ngơi.” Nguồn: Thanh Savage Dang
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 618 Views 0 Anteprima
  • And GOP doing nothing to prevent this makes them complicit!
    And GOP doing nothing to prevent this makes them complicit!
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 4K Views 0 Anteprima
  • "CHIẾN THUẬT VAY MƯỢN" CỦA TÔ LÂM: KHI CÔNG NGHỆ TRỞ THÀNH CÁI MÁY CHÉM TÚI TIỀN LẶNG LẼ

    Lời tuyên bố "quyết không để CSGT phải ra đường bị dân chửi oan" của Tổng Bí thư - Chủ tịch nước Tô Lâm không phải là một sự thấu hiểu cho nỗi vất vả của cấp dưới. Thực chất, đây là một bước đi mang tính đảo chính công nghệ trong cách quản trị xã hội, nhằm thiết lập một hệ thống "thu hoạch" tài chính tự động và toàn diện nhất lịch sử.

    Bẫy thu nhập từ camera giám sát
    Dưới sự dẫn dắt của ông, Nghị định 168 và hệ thống phạt nguội dày đặc không chỉ đơn thuần là bảo đảm trật tự giao thông. Theo thuyết âm mưu, đây là một "thuế thân 4.0" trá hình:
    • Triệt tiêu sự phản kháng: Khi không có CSGT đứng đường, dân không có đối tượng để tranh luận hay trút giận. Tiền tự động trừ qua tài khoản hoặc treo trên hệ thống đăng kiểm, biến sự bức xúc trở thành nỗi bất lực thầm lặng.

    • Nguồn thu vĩnh cửu: Trong bối cảnh ngân sách thâm hụt, việc biến mỗi mét đường thành một máy thu tiền tự động là cách tinh vi nhất để "vét túi" dân mà không cần tốn chi phí quản lý hay đối mặt với rủi ro xung đột trực tiếp.
    Quyền lực tuyệt đối và sự siết chặt
    Việc độc chiếm hai ghế quyền lực cao nhất cho phép Tô Lâm thực hiện các chính sách "bàn tay sắt" bọc nhung. CSGT được rút về hậu phương không phải để nghỉ ngơi, mà để tập trung vào các chiến dịch kiểm soát an ninh sâu rộng hơn.

    Dân tình đang ngộp thở giữa "ma trận" phạt nguội và bão giá. "Thành tựu" lớn nhất không phải là sự bình yên trên đường phố, mà là sự im lặng đáng sợ của một xã hội bị kiểm soát bởi thuật toán. Khi quyền lực và công nghệ bắt tay, túi tiền của dân trở thành mỏ vàng không đáy, và sự công bằng chỉ còn là một dòng thông báo nộp phạt vô tri trên điện thoại.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    "CHIẾN THUẬT VAY MƯỢN" CỦA TÔ LÂM: KHI CÔNG NGHỆ TRỞ THÀNH CÁI MÁY CHÉM TÚI TIỀN LẶNG LẼ Lời tuyên bố "quyết không để CSGT phải ra đường bị dân chửi oan" của Tổng Bí thư - Chủ tịch nước Tô Lâm không phải là một sự thấu hiểu cho nỗi vất vả của cấp dưới. Thực chất, đây là một bước đi mang tính đảo chính công nghệ trong cách quản trị xã hội, nhằm thiết lập một hệ thống "thu hoạch" tài chính tự động và toàn diện nhất lịch sử. Bẫy thu nhập từ camera giám sát Dưới sự dẫn dắt của ông, Nghị định 168 và hệ thống phạt nguội dày đặc không chỉ đơn thuần là bảo đảm trật tự giao thông. Theo thuyết âm mưu, đây là một "thuế thân 4.0" trá hình: • Triệt tiêu sự phản kháng: Khi không có CSGT đứng đường, dân không có đối tượng để tranh luận hay trút giận. Tiền tự động trừ qua tài khoản hoặc treo trên hệ thống đăng kiểm, biến sự bức xúc trở thành nỗi bất lực thầm lặng. • Nguồn thu vĩnh cửu: Trong bối cảnh ngân sách thâm hụt, việc biến mỗi mét đường thành một máy thu tiền tự động là cách tinh vi nhất để "vét túi" dân mà không cần tốn chi phí quản lý hay đối mặt với rủi ro xung đột trực tiếp. Quyền lực tuyệt đối và sự siết chặt Việc độc chiếm hai ghế quyền lực cao nhất cho phép Tô Lâm thực hiện các chính sách "bàn tay sắt" bọc nhung. CSGT được rút về hậu phương không phải để nghỉ ngơi, mà để tập trung vào các chiến dịch kiểm soát an ninh sâu rộng hơn. Dân tình đang ngộp thở giữa "ma trận" phạt nguội và bão giá. "Thành tựu" lớn nhất không phải là sự bình yên trên đường phố, mà là sự im lặng đáng sợ của một xã hội bị kiểm soát bởi thuật toán. Khi quyền lực và công nghệ bắt tay, túi tiền của dân trở thành mỏ vàng không đáy, và sự công bằng chỉ còn là một dòng thông báo nộp phạt vô tri trên điện thoại. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 652 Views 0 Anteprima
  • Former Congresswoman Marjorie Taylor Greene has sparked controversy after publicly criticizing Donald Trump over his recent Easter-related comments about Iran. Greene described his rhetoric as “insane” and “evil,” arguing that such aggressive language toward the Middle East conflicts with the original America First message that emphasized avoiding foreign entanglements. Her remarks have fueled discussion about possible divisions within Republican circles, especially among figures who traditionally supported Trump’s foreign policy stance. The situation highlights growing debate inside the party about how the United States should respond to rising tensions in the region and whether current messaging aligns with past campaign promises.
    #BreakingNews #MarjorieTaylorGreene #Trump #IranConflict #GOPRift #USPolitics
    Former Congresswoman Marjorie Taylor Greene has sparked controversy after publicly criticizing Donald Trump over his recent Easter-related comments about Iran. Greene described his rhetoric as “insane” and “evil,” arguing that such aggressive language toward the Middle East conflicts with the original America First message that emphasized avoiding foreign entanglements. Her remarks have fueled discussion about possible divisions within Republican circles, especially among figures who traditionally supported Trump’s foreign policy stance. The situation highlights growing debate inside the party about how the United States should respond to rising tensions in the region and whether current messaging aligns with past campaign promises. #BreakingNews #MarjorieTaylorGreene #Trump #IranConflict #GOPRift #USPolitics
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 1K Views 0 Anteprima
  • Phong trào “No Kings” dành cho những người nghĩ rằng họ đang chống lại chủ nghĩa phát xít.

    500 tổ chức tham gia. Hơn ba tỷ đô la ngân sách. Những tấm biểu ngữ đã được in sẵn, xếp gọn và vận chuyển đến khắp nơi trước cả khi bạn biết mình phải giận dữ về chuyện gì.
    Đó không phải là một cuộc nổi dậy tự phát. Đó là một hệ thống hạ tầng được tổ chức bài bản. Đó là sự lập kế hoạch kỹ lưỡng. Đó là tiền bạc. Đó là kỷ luật thông điệp chặt chẽ.

    Và đó chính là thứ bạn đã bước vào biểu tình "No Kings".
    Bạn nhìn quanh, thấy đám đông, thấy những khẩu hiệu, cảm nhận được năng lượng sôi nổi, rồi tự nhủ đây là dân chủ thực sự. “No Kings – Không có vua chúa”. Nó nghe có vẻ sạch sẽ, nghe có vẻ chính nghĩa. Bạn cảm thấy mình đang là một phần của phong trào chân chất, tự nhiên.Nhưng những tấm biển biểu đã được chuẩn bị sẵn từ trước, trước cả khi cơn phẫn nộ của bạn kịp hình thành. Điều đó đáng lý phải khiến bạn lo ngại Vì rằng bạn không đang sống dưới ách một ông vua, bạn đang sống trong một nền cộng hòa lập hiến với bầu cử định kỳ, giới hạn nhiệm kỳ, và một nền báo chí đã dành nhiều năm liên tục tấn công những nhân vật quyền lực nhất mà không bị trừng phạt. Không ai bị bắt vì gọi Tổng thống là “phát xít”. Không ai bị bịt miệng vì bất đồng chính kiến.
    Đó không phải là bạo quyền. Thế mà bạn lại bị thuyết phục rằng đó chính là bạo quyền.

    Bạn đang bị huấn luyện để nhìn nhận những chức năng bình thường của một quốc gia như là hành vi độc tài:
    * Yêu nước trở thành điều đáng ngờ;
    * muốn biên giới an toàn trở thành vô nhân đạo;
    * tin rằng cha mẹ nên có quyền quyết định lớn trong việc giáo dục con cái trở thành nguy hiểm;
    * đặt ra những câu hỏi cơ bản về tính minh bạch của bầu cử trở thành điều cấm kỵ. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Mọi quốc gia trên Trái Đất đều bảo vệ biên giới của mình. Hầu hết đều yêu cầu giấy tờ tùy thân để bỏ phiếu. Những điều này hoàn toàn bình thường và không gây tranh cãi ở bất kỳ nước dân chủ nào khác. Chúng chỉ gây tranh cãi ở Mỹ vì bạn đã bị dạy rằng chúng phải gây tranh cãi. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Đó không phải là sự sáng suốt. Đó là sự điều kiện hóa (conditioning) để bạn trở thành một phiên bản sạch đẹp của một nhóm người đang huỷ hoại đất nước bạn lại nhân danh "trí thức, bảo vệ dân chủ".

    Trong khi đó, hãy nhìn những người thực sự nắm giữ quyền lực lâu năm:
    * Chuck Schumer: 46 năm tại Thượng viện – lâu hơn cả thời gian Stalin nắm quyền.
    * Steny Hoyer: 45 năm – lâu hơn Mao Trạch Đông.
    * Mitch McConnell: 42 năm – gấp 5 lần thời gian Napoleon cầm quyền.
    * Nancy Pelosi: 39 năm – lâu hơn Henry VIII.
    * Maxine Waters: 35 năm – lâu hơn Mussolini.
    * Bernie Sanders: 35 năm – gấp ba toàn bộ triều đại của Hitler.

    Đó mới là hình ảnh thực sự của quyền lực bền vững, entrenched power, là King. Họ ở đó hàng thập kỷ. Không phải vài tháng hay một nhiệm kỳ. Là hàng thập kỷ liên tục. Họ ở đó sống trên tiền thuế của bạn, dùng tiền bạn cho những quyết định để bảo vệ và làm vững mạnh thêm quyền lực của họ, dùng năng lực và thời gian của bạn; và nay họ lại huấn và biến bạn thành chú cừu robot của họ.

    Bạn được bảo rằng mối đe dọa với dân chủ chính là người ngoài cuộc đã phá vỡ hệ thống đó chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.
    Bạn được bảo rằng ông ta là “ông vua”.
    Không đúng, hoàn toàn không đúng.
    Điều bạn đang phản ứng lại không phải là chế độ quân chủ, mà là sự mất kiểm soát của tầng lớp tinh hoa cũ.
    Bạn không ghét vua chúa. Bạn chỉ ghét những ông vua không thuộc phe mình.

    Vì khi quyền lực tập trung về phe mình, bạn liền tìm cách biện minh. Ví dụ điển hình: Khi Tổng thống Biden rút lui chỉ vài tháng trước bầu cử, người thay thế (Kamala Harris) được chọn mà gần như không có cuộc tranh đua sơ bộ thực sự, không tranh luận công khai, và cử tri Đảng Dân chủ không được bỏ phiếu quyết định. Bạn đã im lặng trước điều đó.

    Chỉ ba ngày trước khi bạn xuống đường biểu tình, các nghị sĩ phe bạn đã bác bỏ yêu cầu kiểm tra giấy tờ tùy thân (voter ID) khi bỏ phiếu. Trong khi đó, bạn vừa trải qua thời kỳ đại dịch phải xuất trình giấy tờ để làm hầu hết mọi việc: đi máy bay, ăn ở nhà hàng, vào bệnh viện, thậm chí đi làm.
    Bạn cần giấy tờ để ăn, để di chuyển, để kiếm sống. Nhưng yêu cầu giấy tờ để bỏ phiếu lại bị cho là “áp bức”.

    Mâu thuẫn hiển nhiên này đáng lẽ phải khiến bạn dừng lại và suy nghĩ.
    Thay vào đó, nó bị gạt phăng; Và bạn nghe, im lặng, chấp nhận, tin và làm theo.

    Hãy nhìn cách quyền lực thực sự được duy trì: Người không phải công dân vẫn được tính vào điều tra dân số (census). Vì Số liệu dân số quyết định số ghế Hạ viện và phân bổ tiền thuế. Không cần kiểm chứng chặt chẽ, họ mở rộng số lượng để tăng ảnh hưởng chính trị mà không cần “vương miện”.
    Về tự do ngôn luận: Có bằng chứng rõ ràng từ email nội bộ và tài liệu được tiết lộ rằng quan chức chính phủ đã gây áp lực lên Facebook, Twitter (trước khi Elon Musk mua lại) để che giấu thông tin quan trọng như laptop của Hunter Biden, các nghiên cứu về nguồn gốc virus COVID từ phòng thí nghiệm Vũ Hán, và thậm chí đàn áp ý kiến trái chiều của các nhà khoa học uy tín như Jay Bhattacharya hay Martin Kulldorff. Ngay cả những meme hài hước cũng bị gắn cờ. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.
    Khi người nắm quyền quyết định trò đùa nào được phép thì hệ thống của bạn đã không còn lành mạnh nữa rồi.

    Sự kiểm soát này không đến từ những sắc lệnh lớn tiếng mà từ sự phối hợp ngầm giữa chính phủ và các tập đoàn công nghệ – những thực thể hoạt động như cánh tay nối dài của quyền lực nhà nước. Điều này hiệu quả hơn bất kỳ ngai vua nào. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Không dừng lại ở ngôn luận, nhiều trường học và bệnh viện hiện nay cho phép trẻ em thay đổi giới tính mà không cần sự đồng ý rõ ràng của cha mẹ – ví dụ như ở California và một số bang khác, trường học có thể hỗ trợ chuyển giới cho học sinh mà giấu cha mẹ.
    Lịch sử đã từng chứng kiến mô hình nhà nước can thiệp sâu vào gia đình như thế này.Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Về thi hành luật pháp chọn lọc: Trong lockdown COVID, các tiệm nail, nhà hàng nhỏ, và nhà thờ bị đóng cửa nghiêm ngặt. Nhưng đồng thời, các cuộc biểu tình Black Lives Matter năm 2020 gây thiệt hại hơn 2 tỷ USD và hàng chục người chết lại được nhiều chính trị gia gọi là “phần của công lý”.
    Một tiêu chuẩn cho phe này, tiêu chuẩn hoàn toàn khác cho phe kia.Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Khi nói về bạo lực chính trị, sự chọn lọc càng rõ: Charlie Kirk và các diễn giả bảo thủ bị đuổi khỏi khuôn viên đại học, bị ném đồ vật, thậm chí bị đe dọa tính mạng chỉ vì muốn tranh luận. Dữ liệu về tội phạm nhập cư bất hợp pháp hay tác hại của một số chính sách thức tỉnh (woke) thường bị chôn vùi hoặc bị gắn mác “thông tin sai lệch”. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.
    Bạn đã biểu tình cùng những tổ chức như Party for Socialism and Liberation những người công khai kêu gọi cách mạng và lật đổ hệ thống tư bản. Họ không giấu diếm mục tiêu. Và họ có biểu ngữ sẵn sàng cho bạn.

    Hàng trăm nhóm. Hàng tỷ đô la tài trợ từ các nhà tài trợ lớn, trong đó có Neville Roy Singham, tỷ phú hoạt động từ Thượng Hải với mối liên hệ chặt chẽ với mạng lưới thân Đảng Cộng sản Trung Quốc.

    Bạn đang nghĩ mình đang đấu tranh cho dân chủ đó ư? Thực ra bạn đang tham gia vào một chiến dịch được tổ chức quy mô lớn hơn nhiều so với những gì bạn nhận ra.
    Ngay cả ACLU – tổ chức từng bảo vệ quyền phát ngôn cho cả những người họ ghét – nay cũng đang bị chỉ trích vì bắt đầu chọn lọc bảo vệ quyền tự do. Và bạn nghe, im lặng, chấp nhận.

    Hãy nhìn sự thay đổi:
    Bill Clinton năm 1995 từng nhận được tràng pháo tay đứng dậy khi tuyên bố di cư bất hợp pháp là sai trái và phải siết chặt. Ngày nay, những quan điểm tương tự của ông sẽ bị chính đảng Dân chủ gắn mác “cực đoan” hoặc “phân biệt chủng tộc”. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Khi bạn hô vang “No Kings”, hãy tự hỏi bạn thực sự đang bảo vệ điều gì và đang bỏ qua điều gì.

    Các nhà sử học tìm kiếm mô hình quyền lực:
    * đàn áp phe đối lập,
    * coi thường quy trình dân chủ,
    * chấp nhận bạo lực chính trị,
    * áp đặt ý thức hệ qua trường học và truyền thông,
    * liên minh giữa nhà nước và tập đoàn lớn.
    Hãy trung thực nhìn xem những mô hình đó đang xuất hiện mạnh ở đâu.
    Vì câu trả lời không đơn giản như khẩu hiệu bạn được trao tay để la hét "No Kings"

    Bạn đã biểu tình chống lại các ông vua.
    Nhưng thứ bạn thực sự đang hỗ trợ là một hệ thống không cần Vua để kiểm soát bạn. Phần nguy hiểm nhất là bạn vẫn nghĩ mình đang đấu tranh cho "No Kings" trong khi lại góp phần xây dựng chính thứ đó: loại "Kings" cho phe của mình. Nguồn : Ngaivinh Tran
    P/ S: Cuộc biểu tình “Không có vua” chỉ là trò đùa.
    Hai vị tổng thống cuối cùng của họ gần giống với các vị vua hơn bất kỳ vị tổng thống nào khác trong lịch sử nước Mỹ.
    Phong trào “No Kings” dành cho những người nghĩ rằng họ đang chống lại chủ nghĩa phát xít. 500 tổ chức tham gia. Hơn ba tỷ đô la ngân sách. Những tấm biểu ngữ đã được in sẵn, xếp gọn và vận chuyển đến khắp nơi trước cả khi bạn biết mình phải giận dữ về chuyện gì. Đó không phải là một cuộc nổi dậy tự phát. Đó là một hệ thống hạ tầng được tổ chức bài bản. Đó là sự lập kế hoạch kỹ lưỡng. Đó là tiền bạc. Đó là kỷ luật thông điệp chặt chẽ. Và đó chính là thứ bạn đã bước vào biểu tình "No Kings". Bạn nhìn quanh, thấy đám đông, thấy những khẩu hiệu, cảm nhận được năng lượng sôi nổi, rồi tự nhủ đây là dân chủ thực sự. “No Kings – Không có vua chúa”. Nó nghe có vẻ sạch sẽ, nghe có vẻ chính nghĩa. Bạn cảm thấy mình đang là một phần của phong trào chân chất, tự nhiên.Nhưng những tấm biển biểu đã được chuẩn bị sẵn từ trước, trước cả khi cơn phẫn nộ của bạn kịp hình thành. Điều đó đáng lý phải khiến bạn lo ngại Vì rằng bạn không đang sống dưới ách một ông vua, bạn đang sống trong một nền cộng hòa lập hiến với bầu cử định kỳ, giới hạn nhiệm kỳ, và một nền báo chí đã dành nhiều năm liên tục tấn công những nhân vật quyền lực nhất mà không bị trừng phạt. Không ai bị bắt vì gọi Tổng thống là “phát xít”. Không ai bị bịt miệng vì bất đồng chính kiến. Đó không phải là bạo quyền. Thế mà bạn lại bị thuyết phục rằng đó chính là bạo quyền. Bạn đang bị huấn luyện để nhìn nhận những chức năng bình thường của một quốc gia như là hành vi độc tài: * Yêu nước trở thành điều đáng ngờ; * muốn biên giới an toàn trở thành vô nhân đạo; * tin rằng cha mẹ nên có quyền quyết định lớn trong việc giáo dục con cái trở thành nguy hiểm; * đặt ra những câu hỏi cơ bản về tính minh bạch của bầu cử trở thành điều cấm kỵ. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Mọi quốc gia trên Trái Đất đều bảo vệ biên giới của mình. Hầu hết đều yêu cầu giấy tờ tùy thân để bỏ phiếu. Những điều này hoàn toàn bình thường và không gây tranh cãi ở bất kỳ nước dân chủ nào khác. Chúng chỉ gây tranh cãi ở Mỹ vì bạn đã bị dạy rằng chúng phải gây tranh cãi. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Đó không phải là sự sáng suốt. Đó là sự điều kiện hóa (conditioning) để bạn trở thành một phiên bản sạch đẹp của một nhóm người đang huỷ hoại đất nước bạn lại nhân danh "trí thức, bảo vệ dân chủ". Trong khi đó, hãy nhìn những người thực sự nắm giữ quyền lực lâu năm: * Chuck Schumer: 46 năm tại Thượng viện – lâu hơn cả thời gian Stalin nắm quyền. * Steny Hoyer: 45 năm – lâu hơn Mao Trạch Đông. * Mitch McConnell: 42 năm – gấp 5 lần thời gian Napoleon cầm quyền. * Nancy Pelosi: 39 năm – lâu hơn Henry VIII. * Maxine Waters: 35 năm – lâu hơn Mussolini. * Bernie Sanders: 35 năm – gấp ba toàn bộ triều đại của Hitler. Đó mới là hình ảnh thực sự của quyền lực bền vững, entrenched power, là King. Họ ở đó hàng thập kỷ. Không phải vài tháng hay một nhiệm kỳ. Là hàng thập kỷ liên tục. Họ ở đó sống trên tiền thuế của bạn, dùng tiền bạn cho những quyết định để bảo vệ và làm vững mạnh thêm quyền lực của họ, dùng năng lực và thời gian của bạn; và nay họ lại huấn và biến bạn thành chú cừu robot của họ. Bạn được bảo rằng mối đe dọa với dân chủ chính là người ngoài cuộc đã phá vỡ hệ thống đó chỉ trong một khoảng thời gian ngắn. Bạn được bảo rằng ông ta là “ông vua”. Không đúng, hoàn toàn không đúng. Điều bạn đang phản ứng lại không phải là chế độ quân chủ, mà là sự mất kiểm soát của tầng lớp tinh hoa cũ. Bạn không ghét vua chúa. Bạn chỉ ghét những ông vua không thuộc phe mình. Vì khi quyền lực tập trung về phe mình, bạn liền tìm cách biện minh. Ví dụ điển hình: Khi Tổng thống Biden rút lui chỉ vài tháng trước bầu cử, người thay thế (Kamala Harris) được chọn mà gần như không có cuộc tranh đua sơ bộ thực sự, không tranh luận công khai, và cử tri Đảng Dân chủ không được bỏ phiếu quyết định. Bạn đã im lặng trước điều đó. Chỉ ba ngày trước khi bạn xuống đường biểu tình, các nghị sĩ phe bạn đã bác bỏ yêu cầu kiểm tra giấy tờ tùy thân (voter ID) khi bỏ phiếu. Trong khi đó, bạn vừa trải qua thời kỳ đại dịch phải xuất trình giấy tờ để làm hầu hết mọi việc: đi máy bay, ăn ở nhà hàng, vào bệnh viện, thậm chí đi làm. Bạn cần giấy tờ để ăn, để di chuyển, để kiếm sống. Nhưng yêu cầu giấy tờ để bỏ phiếu lại bị cho là “áp bức”. Mâu thuẫn hiển nhiên này đáng lẽ phải khiến bạn dừng lại và suy nghĩ. Thay vào đó, nó bị gạt phăng; Và bạn nghe, im lặng, chấp nhận, tin và làm theo. Hãy nhìn cách quyền lực thực sự được duy trì: Người không phải công dân vẫn được tính vào điều tra dân số (census). Vì Số liệu dân số quyết định số ghế Hạ viện và phân bổ tiền thuế. Không cần kiểm chứng chặt chẽ, họ mở rộng số lượng để tăng ảnh hưởng chính trị mà không cần “vương miện”. Về tự do ngôn luận: Có bằng chứng rõ ràng từ email nội bộ và tài liệu được tiết lộ rằng quan chức chính phủ đã gây áp lực lên Facebook, Twitter (trước khi Elon Musk mua lại) để che giấu thông tin quan trọng như laptop của Hunter Biden, các nghiên cứu về nguồn gốc virus COVID từ phòng thí nghiệm Vũ Hán, và thậm chí đàn áp ý kiến trái chiều của các nhà khoa học uy tín như Jay Bhattacharya hay Martin Kulldorff. Ngay cả những meme hài hước cũng bị gắn cờ. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Khi người nắm quyền quyết định trò đùa nào được phép thì hệ thống của bạn đã không còn lành mạnh nữa rồi. Sự kiểm soát này không đến từ những sắc lệnh lớn tiếng mà từ sự phối hợp ngầm giữa chính phủ và các tập đoàn công nghệ – những thực thể hoạt động như cánh tay nối dài của quyền lực nhà nước. Điều này hiệu quả hơn bất kỳ ngai vua nào. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Không dừng lại ở ngôn luận, nhiều trường học và bệnh viện hiện nay cho phép trẻ em thay đổi giới tính mà không cần sự đồng ý rõ ràng của cha mẹ – ví dụ như ở California và một số bang khác, trường học có thể hỗ trợ chuyển giới cho học sinh mà giấu cha mẹ. Lịch sử đã từng chứng kiến mô hình nhà nước can thiệp sâu vào gia đình như thế này.Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Về thi hành luật pháp chọn lọc: Trong lockdown COVID, các tiệm nail, nhà hàng nhỏ, và nhà thờ bị đóng cửa nghiêm ngặt. Nhưng đồng thời, các cuộc biểu tình Black Lives Matter năm 2020 gây thiệt hại hơn 2 tỷ USD và hàng chục người chết lại được nhiều chính trị gia gọi là “phần của công lý”. Một tiêu chuẩn cho phe này, tiêu chuẩn hoàn toàn khác cho phe kia.Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Khi nói về bạo lực chính trị, sự chọn lọc càng rõ: Charlie Kirk và các diễn giả bảo thủ bị đuổi khỏi khuôn viên đại học, bị ném đồ vật, thậm chí bị đe dọa tính mạng chỉ vì muốn tranh luận. Dữ liệu về tội phạm nhập cư bất hợp pháp hay tác hại của một số chính sách thức tỉnh (woke) thường bị chôn vùi hoặc bị gắn mác “thông tin sai lệch”. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Bạn đã biểu tình cùng những tổ chức như Party for Socialism and Liberation những người công khai kêu gọi cách mạng và lật đổ hệ thống tư bản. Họ không giấu diếm mục tiêu. Và họ có biểu ngữ sẵn sàng cho bạn. Hàng trăm nhóm. Hàng tỷ đô la tài trợ từ các nhà tài trợ lớn, trong đó có Neville Roy Singham, tỷ phú hoạt động từ Thượng Hải với mối liên hệ chặt chẽ với mạng lưới thân Đảng Cộng sản Trung Quốc. Bạn đang nghĩ mình đang đấu tranh cho dân chủ đó ư? Thực ra bạn đang tham gia vào một chiến dịch được tổ chức quy mô lớn hơn nhiều so với những gì bạn nhận ra. Ngay cả ACLU – tổ chức từng bảo vệ quyền phát ngôn cho cả những người họ ghét – nay cũng đang bị chỉ trích vì bắt đầu chọn lọc bảo vệ quyền tự do. Và bạn nghe, im lặng, chấp nhận. Hãy nhìn sự thay đổi: Bill Clinton năm 1995 từng nhận được tràng pháo tay đứng dậy khi tuyên bố di cư bất hợp pháp là sai trái và phải siết chặt. Ngày nay, những quan điểm tương tự của ông sẽ bị chính đảng Dân chủ gắn mác “cực đoan” hoặc “phân biệt chủng tộc”. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Khi bạn hô vang “No Kings”, hãy tự hỏi bạn thực sự đang bảo vệ điều gì và đang bỏ qua điều gì. Các nhà sử học tìm kiếm mô hình quyền lực: * đàn áp phe đối lập, * coi thường quy trình dân chủ, * chấp nhận bạo lực chính trị, * áp đặt ý thức hệ qua trường học và truyền thông, * liên minh giữa nhà nước và tập đoàn lớn. Hãy trung thực nhìn xem những mô hình đó đang xuất hiện mạnh ở đâu. Vì câu trả lời không đơn giản như khẩu hiệu bạn được trao tay để la hét "No Kings" Bạn đã biểu tình chống lại các ông vua. Nhưng thứ bạn thực sự đang hỗ trợ là một hệ thống không cần Vua để kiểm soát bạn. Phần nguy hiểm nhất là bạn vẫn nghĩ mình đang đấu tranh cho "No Kings" trong khi lại góp phần xây dựng chính thứ đó: loại "Kings" cho phe của mình. Nguồn : Ngaivinh Tran P/ S: Cuộc biểu tình “Không có vua” chỉ là trò đùa. Hai vị tổng thống cuối cùng của họ gần giống với các vị vua hơn bất kỳ vị tổng thống nào khác trong lịch sử nước Mỹ.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 682 Views 0 Anteprima
Pagine in Evidenza