• Đội hình đẹp như mơ của Đảng Dân chủ đang quảng bá cho kỳ bầu cử Tổng Thống Mỹ năm 2028/sắp tới
    Đội hình đẹp như mơ của Đảng Dân chủ đang quảng bá cho kỳ bầu cử Tổng Thống Mỹ năm 2028/sắp tới
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    8
    0 Comments 0 Shares 92 Views 0 Reviews
  • You must be 18+ to view this content
  • Theo Fox News, việc Tổng thống Trump phong tỏa eo biển Hormuz đang khiến Iran thiệt hại 400 Triệu Dollar mỗi ngày, tương đương 13 tỷ đô la mỗi tháng. Thêm vào đó, chính quyền Iran chỉ có thể dự trữ dầu trong khoảng hai tuần trước khi phải bắt đầu đóng cửa các giếng dầu. Trong vòng 10 đến 14 ngày, Iran sẽ không thể dự trữ dầu và sẽ chịu thiệt hại lâu dài vĩnh viễn đối với các giếng dầu khai thác. Các giếng dầu hoạt động kém hiệu quả sau khi quá trình khai thác dừng lại. Iran xuất khẩu dầu mỏ, nhưng cũng nhập khẩu xăng và dầu diesel. Iran thiếu khả năng tinh chế đủ lượng dầu của mình thành xăng và dầu diesel. Vì vậy, rất sớm thôi, Iran sẽ cạn kiệt nhiên liệu ở khắp mọi nơi.

    Iran không thể trụ vững lâu hơn Hoa Kỳ chúng ta. Thế giới đang chuyển sang Mỹ để có nguồn năng lượng. Hơn 120 tàu chở dầu rỗng đang trên đường đến Vịnh Mỹ.
    Theo Fox News, việc Tổng thống Trump phong tỏa eo biển Hormuz đang khiến Iran thiệt hại 400 Triệu Dollar mỗi ngày, tương đương 13 tỷ đô la mỗi tháng. Thêm vào đó, chính quyền Iran chỉ có thể dự trữ dầu trong khoảng hai tuần trước khi phải bắt đầu đóng cửa các giếng dầu. Trong vòng 10 đến 14 ngày, Iran sẽ không thể dự trữ dầu và sẽ chịu thiệt hại lâu dài vĩnh viễn đối với các giếng dầu khai thác. Các giếng dầu hoạt động kém hiệu quả sau khi quá trình khai thác dừng lại. Iran xuất khẩu dầu mỏ, nhưng cũng nhập khẩu xăng và dầu diesel. Iran thiếu khả năng tinh chế đủ lượng dầu của mình thành xăng và dầu diesel. Vì vậy, rất sớm thôi, Iran sẽ cạn kiệt nhiên liệu ở khắp mọi nơi. Iran không thể trụ vững lâu hơn Hoa Kỳ chúng ta. Thế giới đang chuyển sang Mỹ để có nguồn năng lượng. Hơn 120 tàu chở dầu rỗng đang trên đường đến Vịnh Mỹ.
    Wow
    Love
    Like
    Haha
    11
    0 Comments 0 Shares 120 Views 0 Reviews
  • Lệnh phong tỏa của ông Trump đưa ra bắt đầu lúc 10h sáng giờ ET hôm nay 13 tháng 4 chỉ áp dụng với các tàu đi vào hoặc rời khỏi các cảng và khu vực ven biển của Iran, bao gồm cả các cảng ở Vịnh Ba Tư và Vịnh Oman. Nếu tàu của nước ngoài không liên quan đến Iran, thì vẫn có quyền tự do hàng hải qua eo biển. Đây là phong tỏa cảng, chứ chưa phải bao vây hải quân toàn bộ eo biển.

    Đã hơn 7 giờ trôi qua kể từ khi Hoa Kỳ bắt đầu phong tỏa cảng của Iran ..Phía hoa kỳ đã chuẩn bị sẳn sàng

    Máy bay ném bom B-52 sẵn sàng và tuần tra trên không liên tục . Có hơn 15 tàu chiến Tuần tra và Tàu quét mìn được triển khai
    Với các tàu được định vị bên ngoài Eo biển Hormuz để giảm thiểu tiếp xúc với bất kỳ hỏa lực nào từ Iran. Các lực lượng Hải quân Không quân được chuẩn bị bao gồm tàu sân bay, tàu khu trục, và một tàu tấn công đổ bộ ( Hầu hết trong số chúng là tàu khu trục lớp Arleigh Burke, bao gồm DDG-121 và DDG-112) Và các lực lượng này hoạt động với khả năng sẽ leo thang dần dần, trong khi lựa chọn đối đầu trực tiếp với Iran vẫn được chuẩn bị sẳn sàng nếu điều đó xảy ra.

    TT Trump nói rằng bất kỳ con tàu nào trả phí cho Iran để đi qua eo biển sẽ bị truy đuổi và chặn lại trên vùng biển quốc tế. Cái này về bản chất là hành động chiến tranh nhắm vào tàu của bên thứ ba. Và chính tuyên bố đó khiến thị trường hoảng loạn suốt ngày nay . Nhưng trên thực tế, dường như mọi người hiểu sai bản chất của việc " phong tỏa biển " mà ông Trump đưa ra .Mỹ chỉ đang muốn cắt đứt khả năng xuất khẩu dầu khí, hàng hóa, tất cả bằng đường biển của Iran, nó sẽ bóp nghẹt kinh tế Iran, nhưng không đẩy thế giới vào khủng hoảng vận tải ngay ngày đầu. Về mặt kỹ thuật vẫn để eo biển mở cho các tàu không liên quan đến Iran được lưu thông. Đây là một khác biệt cực lớn.

    Khi con bài mặc cả lớn nhất của Iran luôn là eo Hormuz, nơi nắm khoảng 20% nguồn cung dầu toàn cầu, và phần xuất khẩu dầu cho Trung Quốc chiếm gần 90 % trong số này... Mỹ tuyên bố: Iran cứ đe dọa eo biển đi, nhưng Mỹ sẽ phong tỏa các cảng của các họ, nhưng phần còn lại của thế giới vẫn lưu thông bình thường.
    Đây là áp lực tối đa nhưng cho nguồn xuất nhập dầu cho Trung Quốc vào thời điểm này. Để xem Trung Quốc sẽ phản úng thế nào ? Tất nhiên các tầu Trung Quốc lấy dầu từ cảng Iran rất có thể bị hải quân Mỹ chặn lại ở vùng biển quốc tế.
    Lệnh phong tỏa của ông Trump đưa ra bắt đầu lúc 10h sáng giờ ET hôm nay 13 tháng 4 chỉ áp dụng với các tàu đi vào hoặc rời khỏi các cảng và khu vực ven biển của Iran, bao gồm cả các cảng ở Vịnh Ba Tư và Vịnh Oman. Nếu tàu của nước ngoài không liên quan đến Iran, thì vẫn có quyền tự do hàng hải qua eo biển. Đây là phong tỏa cảng, chứ chưa phải bao vây hải quân toàn bộ eo biển. Đã hơn 7 giờ trôi qua kể từ khi Hoa Kỳ bắt đầu phong tỏa cảng của Iran ..Phía hoa kỳ đã chuẩn bị sẳn sàng Máy bay ném bom B-52 sẵn sàng và tuần tra trên không liên tục . Có hơn 15 tàu chiến Tuần tra và Tàu quét mìn được triển khai Với các tàu được định vị bên ngoài Eo biển Hormuz để giảm thiểu tiếp xúc với bất kỳ hỏa lực nào từ Iran. Các lực lượng Hải quân Không quân được chuẩn bị bao gồm tàu sân bay, tàu khu trục, và một tàu tấn công đổ bộ ( Hầu hết trong số chúng là tàu khu trục lớp Arleigh Burke, bao gồm DDG-121 và DDG-112) Và các lực lượng này hoạt động với khả năng sẽ leo thang dần dần, trong khi lựa chọn đối đầu trực tiếp với Iran vẫn được chuẩn bị sẳn sàng nếu điều đó xảy ra. TT Trump nói rằng bất kỳ con tàu nào trả phí cho Iran để đi qua eo biển sẽ bị truy đuổi và chặn lại trên vùng biển quốc tế. Cái này về bản chất là hành động chiến tranh nhắm vào tàu của bên thứ ba. Và chính tuyên bố đó khiến thị trường hoảng loạn suốt ngày nay . Nhưng trên thực tế, dường như mọi người hiểu sai bản chất của việc " phong tỏa biển " mà ông Trump đưa ra .Mỹ chỉ đang muốn cắt đứt khả năng xuất khẩu dầu khí, hàng hóa, tất cả bằng đường biển của Iran, nó sẽ bóp nghẹt kinh tế Iran, nhưng không đẩy thế giới vào khủng hoảng vận tải ngay ngày đầu. Về mặt kỹ thuật vẫn để eo biển mở cho các tàu không liên quan đến Iran được lưu thông. Đây là một khác biệt cực lớn. Khi con bài mặc cả lớn nhất của Iran luôn là eo Hormuz, nơi nắm khoảng 20% nguồn cung dầu toàn cầu, và phần xuất khẩu dầu cho Trung Quốc chiếm gần 90 % trong số này... Mỹ tuyên bố: Iran cứ đe dọa eo biển đi, nhưng Mỹ sẽ phong tỏa các cảng của các họ, nhưng phần còn lại của thế giới vẫn lưu thông bình thường. Đây là áp lực tối đa nhưng cho nguồn xuất nhập dầu cho Trung Quốc vào thời điểm này. Để xem Trung Quốc sẽ phản úng thế nào ? Tất nhiên các tầu Trung Quốc lấy dầu từ cảng Iran rất có thể bị hải quân Mỹ chặn lại ở vùng biển quốc tế.
    Love
    Haha
    Like
    Wow
    9
    0 Comments 0 Shares 62 Views 0 Reviews
  • You must be 18+ to view this content
  • You must be 18+ to view this content
  • You must be 18+ to view this content
  • Dĩ độc trị độc - Lấy bạo chế ngự bạo tàn

    Muốn chế ngự một con ác thú, thì phải ác hơn nó, và Trump đang chơi đúng theo quy luật đó. Đây không phải là một câu nói mang tính đạo đức. Đây là quy luật của quyền lực, đặc biệt trong một thế giới nơi những điểm nghẽn như Eo biển Hormuz có thể trở thành vũ khí. Iran trong bối cảnh này chính là con ác thú đó.

    Không phải vì nó mạnh nhất, mà vì nó chơi một kiểu chơi rất nguy hiểm: Rải mìn-Đe doạ tàu thuyền- Chặn dòng chảy năng lượng toàn cầu- Chỉ cho một số nước “nộp tiền mãi lộ hoặc thoả thuận ngầm gỉ đó mới được phép đi qua”

    Nó không cần thắng. Nó chỉ cần khiến cả thế giới không dám đi tiếp.Nó như ép cả thế giới cần năng lượng phải sợ tiếng sủa của nó. Thực tế, Iran đã tấn công tàu thương mại, khiến giao thông qua Hormuz gần như tê liệt và hàng trăm tàu phải nằm chờ ngoài vùng nguy hiểm .

    Một tuyến đường chiếm tới ~25% dầu vận chuyển bằng đường biển toàn cầu bị biến thành công cụ gây áp lực. Đó chính là “ác thú”: không cần giết, chỉ cần khiến người khác sợ đến mức tự rút lui.

    Nhưng Trump không chấp nhận điều đó. Ông không chọn cách làm dịu con ác thú. Ông không cố thuần hoá nó bằng lời nói. Ông chọn cách duy nhất mà những con thú kiểu này hiểu: Phải trở nên ác hơn nó.

    Sau khi đàm phán thất bại, Trump tuyên bố phong toả Hormuz, chặn toàn bộ tàu ra vào và bắt đầu phá mìn — một bước leo thang trực diện .

    Thông điệp rất rõ: Nếu mày dùng nỗi sợ để kiểm soát tuyến đường. Tao sẽ kiểm soát lại bằng sức mạnh. Nếu mày biến Hormuz thành nơi “ai cũng sợ” Tao biến nó thành nơi “chỉ có một luật, và luật của tao”

    Đây là cuộc va chạm của hai kiểu quyền lực. Một bên là đe doạ để kiếm lợi thế. Một bên là áp đảo để xoá bỏ đe doạ đó

    Và từ đây, hệ quả bắt đầu rõ ràng.Đây không còn là một cuộc chơi một chiều. Đây là một cuộc giằng co nơi con ác thú bị ép ngược lại.

    Iran có thể tạo ra nỗi sợ. Nhưng khi đối đầu với một lực lượng sẵn sàng leo thang cao hơn,nỗi sợ đó bắt đầu mất tác dụng. Cuộc chơi bị đẩy lên cấp độ cao hơn, nơi mà mọi bước đi đều có giá phải trả. Và cái giá đó không chỉ rơi vào Iran.

    Những quốc gia đứng sau, dung dưỡng hoặc hưởng lợi từ hệ thống này ,đặc biệt là Trung Quốc ,cũng bắt đầu bị kéo vào vòng xoáy. Trung Quốc từng được ưu tiên đi qua Hormuz khi Iran đóng cửa với phương Tây. Trung Quốc cùng Nga đã chặn nghị quyết quốc tế nhằm bảo vệ tuyến vận tải này . Thậm chí còn bị cảnh báo trừng phạt nặng nếu hỗ trợ Iran về quân sự 

    Điều đó có nghĩa là gì?
    Có nghĩa là cuộc chơi không còn dừng ở Iran. Nó lan sang cả hệ sinh thái quyền lực phía sau Iran. Con ác thú lúc này không còn tự do di chuyển nữa.
    Nó bị dồn vào thế:
    Nếu tiếp tục → bị đánh mạnh hơn
    Nếu lùi → mất quyền kiểm soát
    và người nuôi dưỡng nó cũng bị thiệt hại không kém

    Khi Trump nâng cấp mức độ đối đầu, ông không chỉ đánh vào một quốc gia mà đánh vào toàn bộ chuỗi hậu thuẫn đứng sau nó. Và đó là lúc quy luật “ác hơn nó” phát huy toàn bộ tác dụng:

    •Nếu Iran muốn dùng Hormuz để gây áp lực toàn cầu
    → Mỹ biến Hormuz thành nơi mà bất kỳ hành động nào cũng bị kiểm soát

    •Nếu Trung Quốc muốn đứng phía sau để hưởng lợi gián tiếp
    → Mỹ đưa ra cái giá trực tiếp: trừng phạt, thuế, đối đầu kinh tế

    Và đó là quy luật cuối cùng của mọi “ác thú”: Vì khi bị dồn vào đường cùng, nó sẽ phải chịu bị đánh, để buộc phải dừng lại và bình tĩnh lại. Không phải vì nó muốn. Mà vì nó không còn lựa chọn nào khác.
    Trong một thế giới nơi nỗi sợ được dùng làm vũ khí,
    thì cách duy nhất để phá vỡ nó không phải là thuyết phục, mà là tạo ra một nỗi sợ lớn hơn, đến mức chính con ác thú hay thế lực nuôi dưỡng nó cũng phải chùn bước.
    Nguồn: Alex Trần Bảo
    Dĩ độc trị độc - Lấy bạo chế ngự bạo tàn Muốn chế ngự một con ác thú, thì phải ác hơn nó, và Trump đang chơi đúng theo quy luật đó. Đây không phải là một câu nói mang tính đạo đức. Đây là quy luật của quyền lực, đặc biệt trong một thế giới nơi những điểm nghẽn như Eo biển Hormuz có thể trở thành vũ khí. Iran trong bối cảnh này chính là con ác thú đó. Không phải vì nó mạnh nhất, mà vì nó chơi một kiểu chơi rất nguy hiểm: Rải mìn-Đe doạ tàu thuyền- Chặn dòng chảy năng lượng toàn cầu- Chỉ cho một số nước “nộp tiền mãi lộ hoặc thoả thuận ngầm gỉ đó mới được phép đi qua” Nó không cần thắng. Nó chỉ cần khiến cả thế giới không dám đi tiếp.Nó như ép cả thế giới cần năng lượng phải sợ tiếng sủa của nó. Thực tế, Iran đã tấn công tàu thương mại, khiến giao thông qua Hormuz gần như tê liệt và hàng trăm tàu phải nằm chờ ngoài vùng nguy hiểm . Một tuyến đường chiếm tới ~25% dầu vận chuyển bằng đường biển toàn cầu bị biến thành công cụ gây áp lực. Đó chính là “ác thú”: không cần giết, chỉ cần khiến người khác sợ đến mức tự rút lui. Nhưng Trump không chấp nhận điều đó. Ông không chọn cách làm dịu con ác thú. Ông không cố thuần hoá nó bằng lời nói. Ông chọn cách duy nhất mà những con thú kiểu này hiểu: Phải trở nên ác hơn nó. Sau khi đàm phán thất bại, Trump tuyên bố phong toả Hormuz, chặn toàn bộ tàu ra vào và bắt đầu phá mìn — một bước leo thang trực diện . Thông điệp rất rõ: Nếu mày dùng nỗi sợ để kiểm soát tuyến đường. Tao sẽ kiểm soát lại bằng sức mạnh. Nếu mày biến Hormuz thành nơi “ai cũng sợ” Tao biến nó thành nơi “chỉ có một luật, và luật của tao” Đây là cuộc va chạm của hai kiểu quyền lực. Một bên là đe doạ để kiếm lợi thế. Một bên là áp đảo để xoá bỏ đe doạ đó Và từ đây, hệ quả bắt đầu rõ ràng.Đây không còn là một cuộc chơi một chiều. Đây là một cuộc giằng co nơi con ác thú bị ép ngược lại. Iran có thể tạo ra nỗi sợ. Nhưng khi đối đầu với một lực lượng sẵn sàng leo thang cao hơn,nỗi sợ đó bắt đầu mất tác dụng. Cuộc chơi bị đẩy lên cấp độ cao hơn, nơi mà mọi bước đi đều có giá phải trả. Và cái giá đó không chỉ rơi vào Iran. Những quốc gia đứng sau, dung dưỡng hoặc hưởng lợi từ hệ thống này ,đặc biệt là Trung Quốc ,cũng bắt đầu bị kéo vào vòng xoáy. Trung Quốc từng được ưu tiên đi qua Hormuz khi Iran đóng cửa với phương Tây. Trung Quốc cùng Nga đã chặn nghị quyết quốc tế nhằm bảo vệ tuyến vận tải này . Thậm chí còn bị cảnh báo trừng phạt nặng nếu hỗ trợ Iran về quân sự  Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là cuộc chơi không còn dừng ở Iran. Nó lan sang cả hệ sinh thái quyền lực phía sau Iran. Con ác thú lúc này không còn tự do di chuyển nữa. Nó bị dồn vào thế: Nếu tiếp tục → bị đánh mạnh hơn Nếu lùi → mất quyền kiểm soát và người nuôi dưỡng nó cũng bị thiệt hại không kém Khi Trump nâng cấp mức độ đối đầu, ông không chỉ đánh vào một quốc gia mà đánh vào toàn bộ chuỗi hậu thuẫn đứng sau nó. Và đó là lúc quy luật “ác hơn nó” phát huy toàn bộ tác dụng: •Nếu Iran muốn dùng Hormuz để gây áp lực toàn cầu → Mỹ biến Hormuz thành nơi mà bất kỳ hành động nào cũng bị kiểm soát •Nếu Trung Quốc muốn đứng phía sau để hưởng lợi gián tiếp → Mỹ đưa ra cái giá trực tiếp: trừng phạt, thuế, đối đầu kinh tế Và đó là quy luật cuối cùng của mọi “ác thú”: Vì khi bị dồn vào đường cùng, nó sẽ phải chịu bị đánh, để buộc phải dừng lại và bình tĩnh lại. Không phải vì nó muốn. Mà vì nó không còn lựa chọn nào khác. Trong một thế giới nơi nỗi sợ được dùng làm vũ khí, thì cách duy nhất để phá vỡ nó không phải là thuyết phục, mà là tạo ra một nỗi sợ lớn hơn, đến mức chính con ác thú hay thế lực nuôi dưỡng nó cũng phải chùn bước. Nguồn: Alex Trần Bảo
    Love
    Wow
    Like
    Haha
    10
    0 Comments 0 Shares 71 Views 0 Reviews
  • You must be 18+ to view this content
  • HAI CÁCH ĐÀM PHÁN, HAI KẾT QUẢ
    TẠI SAO TRUMP KHÔNG PHẢI LÀ OBAMA ,
    VÀ TẠI SAO ISLAMABAD KHÔNG PHẢI LÀ VIENNA
    HAI BỨC ẢNH CÁCH NHAU MƯỜI MỘT NĂM

    Bức ảnh thứ nhất: Vienna, tháng 7 năm 2015. Ngoại trưởng John Kerry ngồi đối diện Ngoại trưởng Iran Mohammad Javad Zarif. Hai người đã gặp nhau 18 lần, tại 11 thành phố khác nhau, trong suốt hai năm. Và sau 17 ngày đàm phán liên tục không ngừng nghỉ, Kerry ký JCPOA: Thỏa thuận Hạt nhân Iran. Obama gọi đó là “thành tựu ngoại giao vĩ đại nhất.” Truyền thông vỗ tay. Giới tinh hoa ca ngợi. Iran nhận lại hàng chục tỷ đô la bị đóng băng, cộng thêm 1,7 tỷ đô la tiền mặt chở sẵn trên máy bay. Và Kerry bay về Washington với nụ cười chiến thắng.

    Bức ảnh thứ hai: Islamabad, sáng ngày 12 tháng 4 năm 2026. Phó Tổng thống JD Vance đứng trước máy bay Air Force Two, bên cạnh đặc phái viên Steve Witkoff và con rể tổng thống Jared Kushner, và nói: “Tin xấu là chúng tôi không đạt được thỏa thuận. Và tôi nghĩ đó là tin xấu cho Iran nhiều hơn cho Mỹ.” Sau 21 giờ đàm phán liên tục, Vance bước lên máy bay về nước — tay không. Không thỏa thuận. Không nhượng bộ. Không hứa hẹn gì ngoài một câu: “Đây là lời đề nghị cuối cùng và tốt nhất của chúng tôi. Chờ xem Iran có chấp nhận không.”

    Hai bức ảnh. Hai cách đàm phán. Hai triết lý hoàn toàn đối lập. Và nếu bạn muốn hiểu tại sao mười một năm sau, Mỹ vẫn phải đối mặt với một Iran có khả năng hạt nhân, bạn cần hiểu sự khác biệt giữa hai cách đàm phán ấy. Và cuốn sách giải thích tất cả đã được xuất bản từ năm 1987: The Art of the Deal.

    KERRY ĐÀM PHÁN NHƯ NGƯỜI SỢ BỎ ĐI — TRUMP ĐÀM PHÁN NHƯ NGƯỜI SẴN SÀNG BỎ ĐI

    Nguyên tắc đầu tiên và quan trọng nhất trong The Art of the Deal: người đàm phán giỏi nhất là người sẵn sàng bỏ đi. Vì khi đối phương biết bạn sẽ không bỏ đi, bạn đã mất hết đòn bẩy.
    Kerry không bao giờ có thể bỏ đi. Ông đã gặp Zarif 18 lần tại 11 thành phố — mỗi cuộc gặp là một lời nhắn với Tehran: chúng tôi cần thỏa thuận này hơn các bạn. Obama đã đặt toàn bộ di sản ngoại giao lên bàn JCPOA. Nếu đàm phán thất bại, Obama mất di sản. Kerry mất danh dự. Dân Chủ mất vốn chính trị. Nhiều nhà phân tích sau này nhận xét rằng Obama và Kerry đã mắc bệnh “thành công của cuộc đàm phán”, hội chứng mà các nhà đàm phán mắc phải khi họ đã dành quá nhiều thời gian và công sức, đến nỗi không thể chấp nhận việc ra về tay không. Và Iran biết điều đó. Iran biết Kerry sẽ không bao giờ bỏ đi.

    Vance tại Islamabad làm điều ngược lại hoàn toàn. Sau 21 giờ, khi thấy Iran không chịu cam kết từ bỏ vũ khí hạt nhân, Vance đứng dậy, tổ chức họp báo, và lên máy bay về nước. Không xin lỗi. Không hứa sẽ quay lại. Không năn nỉ. Chỉ để lại một câu: “Đây là lời đề nghị cuối cùng.” Và Trump, trong lúc Vance đang đàm phán, nói với báo chí: “Chúng tôi thắng, dù có thỏa thuận hay không.” Đây là nguyên tắc số một của The Art of the Deal: nếu bạn không cần thương vụ, bạn ở vị trí mạnh nhất. Và Iran biết Trump thực sự sẵn sàng bỏ đi, vì ông đã làm thế với JCPOA năm 2018: xé thỏa thuận của Obama và bỏ đi. Không do dự.

    KERRY NHƯỜNG BỘ TRƯỚC, ĐÒI SAU — TRUMP ĐÒI TRƯỚC, NHƯỜNG BỘ SAU

    Trong The Art of the Deal, Trump viết: “Đòn bẩy là thứ mạnh nhất bạn có trong đàm phán.” Và đòn bẩy chỉ có tác dụng khi bạn dùng nó trước khi nhượng bộ, không phải sau.

    Kerry làm ngược lại. Trước khi đàm phán kết thúc, chính quyền Obama đã gửi tín hiệu nhượng bộ khắp nơi. Họ từ bỏ yêu cầu Iran ngưng làm giàu uranium hoàn toàn, đây là lập trường ban đầu của Mỹ, bị từ bỏ mà không được gì đổi lại. Họ chấp nhận “sunset clause”, các giới hạn hạt nhân sẽ hết hạn sau 10–15 năm, nghĩa là Iran chỉ cần chờ. Họ không đòi giới hạn chương trình tên lửa đạn đạo của Iran, phương tiện mang đầu đạn hạt nhân. Họ không yêu cầu Iran ngưng tài trợ Hezbollah, Hamas, hoặc Houthi. Và để “niêm phong” thương vụ, Mỹ trả lại cho Iran hàng chục tỷ đô la bị đóng băng, cộng 1,7 tỷ đô la tiền mặt được chở bằng máy bay vào ban đêm. Các nhà phê bình, kể cả chính Obama, thừa nhận rằng sau khi sunset clause hết hạn, thời gian Iran cần để chế tạo bom hạt nhân sẽ giảm xuống “gần như bằng không.” Kerry nhượng bộ trước, đòi sau. Nhưng khi đã nhượng, còn gì để đòi?

    Trump tại Islamabad làm ngược lại. Trước khi ngồi vào bàn, ông đã dùng đòn bẩy: cùng Israel tấn công Iran từ tháng 2 năm 2026, tiêu diệt lãnh đạo tối cao Khamenei, phá hủy cơ sở hạ tầng quân sự, đe dọa phong tỏa hải quân toàn diện, và gửi hai tàu khu trục qua eo Hormuz ngay trong lúc đàm phán đang diễn ra. Đòn bẩy được dùng trước. Yêu cầu rõ ràng: từ bỏ hạt nhân hoàn toàn, mở eo Hormuz, không đàm phán về tên lửa hay proxy. Không sunset clause. Không nhượng bộ trước. Và khi Iran không chấp nhận, Vance bỏ đi — để đòn bẩy tiếp tục siết.

    KERRY MUỐN ĐƯỢC YÊU — TRUMP MUỐN ĐƯỢC TÔN TRỌNG
    Trong The Art of the Deal, Trump viết: “Tôi không cần đối phương thích tôi. Tôi cần đối phương tôn trọng tôi. Vì khi họ thích bạn, họ kiểm soát bạn. Khi họ tôn trọng bạn, bạn kiểm soát thương vụ.”
    Quan hệ Kerry-Zarif là ví dụ kinh điển của người đàm phán muốn được yêu. Kerry và Zarif gặp nhau 18 lần. Họ gọi nhau bằng tên. Họ ăn tối cùng nhau. Họ phát triển một mối quan hệ cá nhân mà báo chí gọi là “tình bạn ngoại giao.” Nghe rất đẹp. Nhưng trong thế giới đàm phán, đây là dấu hiệu nguy hiểm nhất: khi bạn thích đối phương, bạn sẽ nhượng bộ để giữ mối quan hệ. Và Kerry đã nhượng. Từng bước. Từng điểm. Cho đến khi JCPOA trở thành thương vụ mà một bên cười còn một bên vỗ tay.

    Tại Islamabad, không có “tình bạn ngoại giao.” Vance không ăn tối với Ghalibaf. Không gọi nhau bằng tên. Không phát triển quan hệ cá nhân. 21 giờ đàm phán với “nhiệt độ lên xuống” như nguồn tin Pakistan mô tả. Trong khi đó, hai tàu khu trục Mỹ lặng lẽ đi qua eo Hormuz — lần đầu tiên từ khi chiến tranh bắt đầu. Không phải tình cờ. Mà là đòn bẩy được gửi đi ngay trong lúc đàm phán: chúng tôi không cần các bạn thích chúng tôi. Chúng tôi cần các bạn tôn trọng sức mạnh của chúng tôi.

    KERRY KÝ THỎA THUẬN XẤU— TRUMP CHẤP NHẬN KHÔNG KÝ
    Nguyên tắc tiếp theo trong The Art of the Deal: “Không bao giờ ký một thương vụ xấu chỉ vì bạn đã dành nhiều thời gian vào nó.”

    Đây là sai lầm kiến điển của JCPOA.
    Kerry đã dành hai năm đàm phán. Obama đã đặt cược toàn bộ di sản. Chính quyền đã đổ vào JCPOA mọi vốn chính trị. Và khi đến phút cuối, khi Iran vẫn không chịu từ bỏ làm giàu uranium, không chịu giới hạn tên lửa, không chịu ngưng tài trợ khủng bố, không cho phép thanh sát bất ngờ — Kerry vẫn ký. Vì ông không thể chấp nhận việc về tay không sau hai năm. Chi phí chìm (sunk cost) đã biến nhà ngoại giao thành con tin của chính cuộc đàm phán.

    Vance, sau 21 giờ, làm điều mà Kerry không dám làm sau hai năm: về tay không. Và không hề xin lỗi. Vì trong triết lý Trump, không có thương vụ luôn tốt hơn thương vụ xấu. Một thương vụ xấu không chỉ không giải quyết vấn đề — nó tạo ra vấn đề mới. Và JCPOA là bằng chứng: mười một năm sau, Iran có khả năng hạt nhân cao hơn bao giờ hết, các proxy mạnh hơn bao giờ hết, và Mỹ phải đi đến chiến tranh, đúng điều mà JCPOA hứa sẽ ngăn chặn.

    KERRY ĐÀM PHÁN ĐỂ CÓ THỎA THUẬN — TRUMP ĐÀM PHÁN ĐỂ THẮNG
    Sự khác biệt cơ bản nhất: Kerry đàm phán để có thỏa thuận. Trump đàm phán để thắng. Nghe có vẻ giống nhau, nhưng khác một trời một vực. Người đàm phán để có thỏa thuận sẽ nhượng bộ vô hạn định để đạt mục tiêu: ký được gì đó. Người đàm phán để thắng sẽ bỏ đi nếu kết quả không đạt được mục tiêu: thắng.
    Kerry cần thỏa thuận để Obama có di sản. Vance không cần, vì Trump đã tạo di sản bằng cách khác: ông đã tấn công Iran, đã tiêu diệt lãnh đạo họ, đã gửi tàu chiến qua eo Hormuz. Thương vụ chỉ là một trong nhiều công cụ, không phải mục đích duy nhất. Và khi thương vụ không phải mục đích duy nhất, bạn đàm phán từ vị trí sức mạnh. Kerry ngồi vào bàn với một lựa chọn: thỏa thuận hoặc thất bại. Trump ngồi vào bàn với nhiều lựa chọn: thỏa thuận, phong tỏa hải quân, tiếp tục không kích, hoặc đơn giản là để Iran chết mòn dưới cấm vận. Đây là “Maximize Your Options” nguyên tắc thứ hai của The Art of the Deal.

    TẠI SAO ISLAMABAD KHÔNG PHẢI LÀ VIENNA
    Mười một năm trước, Mỹ ký một thương vụ xấu và gọi đó là chiến thắng ngoại giao. Mười một năm sau, hậu quả của thương vụ xấu ấy hiện ra bằng xương bằng máu: Iran có khả năng hạt nhân sát ngưỡng, các proxy chiến đấu từ Lebanon đến Yemen, eo Hormuz bị phong tỏa, giá dầu toàn cầu bất ổn, và Mỹ phải đi đến chiến tranh , đúng kịch bản mà JCPOA hứa sẽ ngăn chặn.

    Tại Islamabad, Trump không lặp lại sai lầm ấy. Ông không ký thương vụ xấu để có cái gọi là “thành tựu ngoại giao.” Ông bỏ đi, và để lại cho Iran một lựa chọn: chấp nhận điều kiện Mỹ hoặc đối mặt với phong tỏa hải quân toàn diện. Ngay sau khi Vance rời Islamabad, Trump tuyên bố đe dọa phong tỏa. Đòn bẩy không ngừng siết.

    Kerry nhượng bộ và gọi đó là “ngoại giao.” Trump bỏ đi và gọi đó là “kinh doanh.” Và lịch sử, mười một năm sau Vienna, đã phán xét ai đúng. Bởi vì trong The Art of the Deal, có một câu mà Kerry lẽ ra phải đọc trước khi bay đến Vienna: “Một thương vụ tồi tệ không phải là thương vụ tồi tệ vì những gì bạn mất hôm nay. Nó tồi tệ vì những gì đối phương sẽ làm với những gì bạn cho họ ngày mai.” Iran đã làm đúng điều ấy: dùng tiền Mỹ trả, dùng thời gian Mỹ cho, để xây dựng sức mạnh và đe dọa chính Mỹ.
    Islamabad không phải Vienna. Và Trump không phải Kerry. Và đó dù bạn yêu hay ghét ông, là điều tốt cho nước Mỹ.
    Nguồn: Vô danh
    HAI CÁCH ĐÀM PHÁN, HAI KẾT QUẢ TẠI SAO TRUMP KHÔNG PHẢI LÀ OBAMA , VÀ TẠI SAO ISLAMABAD KHÔNG PHẢI LÀ VIENNA HAI BỨC ẢNH CÁCH NHAU MƯỜI MỘT NĂM Bức ảnh thứ nhất: Vienna, tháng 7 năm 2015. Ngoại trưởng John Kerry ngồi đối diện Ngoại trưởng Iran Mohammad Javad Zarif. Hai người đã gặp nhau 18 lần, tại 11 thành phố khác nhau, trong suốt hai năm. Và sau 17 ngày đàm phán liên tục không ngừng nghỉ, Kerry ký JCPOA: Thỏa thuận Hạt nhân Iran. Obama gọi đó là “thành tựu ngoại giao vĩ đại nhất.” Truyền thông vỗ tay. Giới tinh hoa ca ngợi. Iran nhận lại hàng chục tỷ đô la bị đóng băng, cộng thêm 1,7 tỷ đô la tiền mặt chở sẵn trên máy bay. Và Kerry bay về Washington với nụ cười chiến thắng. Bức ảnh thứ hai: Islamabad, sáng ngày 12 tháng 4 năm 2026. Phó Tổng thống JD Vance đứng trước máy bay Air Force Two, bên cạnh đặc phái viên Steve Witkoff và con rể tổng thống Jared Kushner, và nói: “Tin xấu là chúng tôi không đạt được thỏa thuận. Và tôi nghĩ đó là tin xấu cho Iran nhiều hơn cho Mỹ.” Sau 21 giờ đàm phán liên tục, Vance bước lên máy bay về nước — tay không. Không thỏa thuận. Không nhượng bộ. Không hứa hẹn gì ngoài một câu: “Đây là lời đề nghị cuối cùng và tốt nhất của chúng tôi. Chờ xem Iran có chấp nhận không.” Hai bức ảnh. Hai cách đàm phán. Hai triết lý hoàn toàn đối lập. Và nếu bạn muốn hiểu tại sao mười một năm sau, Mỹ vẫn phải đối mặt với một Iran có khả năng hạt nhân, bạn cần hiểu sự khác biệt giữa hai cách đàm phán ấy. Và cuốn sách giải thích tất cả đã được xuất bản từ năm 1987: The Art of the Deal. KERRY ĐÀM PHÁN NHƯ NGƯỜI SỢ BỎ ĐI — TRUMP ĐÀM PHÁN NHƯ NGƯỜI SẴN SÀNG BỎ ĐI Nguyên tắc đầu tiên và quan trọng nhất trong The Art of the Deal: người đàm phán giỏi nhất là người sẵn sàng bỏ đi. Vì khi đối phương biết bạn sẽ không bỏ đi, bạn đã mất hết đòn bẩy. Kerry không bao giờ có thể bỏ đi. Ông đã gặp Zarif 18 lần tại 11 thành phố — mỗi cuộc gặp là một lời nhắn với Tehran: chúng tôi cần thỏa thuận này hơn các bạn. Obama đã đặt toàn bộ di sản ngoại giao lên bàn JCPOA. Nếu đàm phán thất bại, Obama mất di sản. Kerry mất danh dự. Dân Chủ mất vốn chính trị. Nhiều nhà phân tích sau này nhận xét rằng Obama và Kerry đã mắc bệnh “thành công của cuộc đàm phán”, hội chứng mà các nhà đàm phán mắc phải khi họ đã dành quá nhiều thời gian và công sức, đến nỗi không thể chấp nhận việc ra về tay không. Và Iran biết điều đó. Iran biết Kerry sẽ không bao giờ bỏ đi. Vance tại Islamabad làm điều ngược lại hoàn toàn. Sau 21 giờ, khi thấy Iran không chịu cam kết từ bỏ vũ khí hạt nhân, Vance đứng dậy, tổ chức họp báo, và lên máy bay về nước. Không xin lỗi. Không hứa sẽ quay lại. Không năn nỉ. Chỉ để lại một câu: “Đây là lời đề nghị cuối cùng.” Và Trump, trong lúc Vance đang đàm phán, nói với báo chí: “Chúng tôi thắng, dù có thỏa thuận hay không.” Đây là nguyên tắc số một của The Art of the Deal: nếu bạn không cần thương vụ, bạn ở vị trí mạnh nhất. Và Iran biết Trump thực sự sẵn sàng bỏ đi, vì ông đã làm thế với JCPOA năm 2018: xé thỏa thuận của Obama và bỏ đi. Không do dự. KERRY NHƯỜNG BỘ TRƯỚC, ĐÒI SAU — TRUMP ĐÒI TRƯỚC, NHƯỜNG BỘ SAU Trong The Art of the Deal, Trump viết: “Đòn bẩy là thứ mạnh nhất bạn có trong đàm phán.” Và đòn bẩy chỉ có tác dụng khi bạn dùng nó trước khi nhượng bộ, không phải sau. Kerry làm ngược lại. Trước khi đàm phán kết thúc, chính quyền Obama đã gửi tín hiệu nhượng bộ khắp nơi. Họ từ bỏ yêu cầu Iran ngưng làm giàu uranium hoàn toàn, đây là lập trường ban đầu của Mỹ, bị từ bỏ mà không được gì đổi lại. Họ chấp nhận “sunset clause”, các giới hạn hạt nhân sẽ hết hạn sau 10–15 năm, nghĩa là Iran chỉ cần chờ. Họ không đòi giới hạn chương trình tên lửa đạn đạo của Iran, phương tiện mang đầu đạn hạt nhân. Họ không yêu cầu Iran ngưng tài trợ Hezbollah, Hamas, hoặc Houthi. Và để “niêm phong” thương vụ, Mỹ trả lại cho Iran hàng chục tỷ đô la bị đóng băng, cộng 1,7 tỷ đô la tiền mặt được chở bằng máy bay vào ban đêm. Các nhà phê bình, kể cả chính Obama, thừa nhận rằng sau khi sunset clause hết hạn, thời gian Iran cần để chế tạo bom hạt nhân sẽ giảm xuống “gần như bằng không.” Kerry nhượng bộ trước, đòi sau. Nhưng khi đã nhượng, còn gì để đòi? Trump tại Islamabad làm ngược lại. Trước khi ngồi vào bàn, ông đã dùng đòn bẩy: cùng Israel tấn công Iran từ tháng 2 năm 2026, tiêu diệt lãnh đạo tối cao Khamenei, phá hủy cơ sở hạ tầng quân sự, đe dọa phong tỏa hải quân toàn diện, và gửi hai tàu khu trục qua eo Hormuz ngay trong lúc đàm phán đang diễn ra. Đòn bẩy được dùng trước. Yêu cầu rõ ràng: từ bỏ hạt nhân hoàn toàn, mở eo Hormuz, không đàm phán về tên lửa hay proxy. Không sunset clause. Không nhượng bộ trước. Và khi Iran không chấp nhận, Vance bỏ đi — để đòn bẩy tiếp tục siết. KERRY MUỐN ĐƯỢC YÊU — TRUMP MUỐN ĐƯỢC TÔN TRỌNG Trong The Art of the Deal, Trump viết: “Tôi không cần đối phương thích tôi. Tôi cần đối phương tôn trọng tôi. Vì khi họ thích bạn, họ kiểm soát bạn. Khi họ tôn trọng bạn, bạn kiểm soát thương vụ.” Quan hệ Kerry-Zarif là ví dụ kinh điển của người đàm phán muốn được yêu. Kerry và Zarif gặp nhau 18 lần. Họ gọi nhau bằng tên. Họ ăn tối cùng nhau. Họ phát triển một mối quan hệ cá nhân mà báo chí gọi là “tình bạn ngoại giao.” Nghe rất đẹp. Nhưng trong thế giới đàm phán, đây là dấu hiệu nguy hiểm nhất: khi bạn thích đối phương, bạn sẽ nhượng bộ để giữ mối quan hệ. Và Kerry đã nhượng. Từng bước. Từng điểm. Cho đến khi JCPOA trở thành thương vụ mà một bên cười còn một bên vỗ tay. Tại Islamabad, không có “tình bạn ngoại giao.” Vance không ăn tối với Ghalibaf. Không gọi nhau bằng tên. Không phát triển quan hệ cá nhân. 21 giờ đàm phán với “nhiệt độ lên xuống” như nguồn tin Pakistan mô tả. Trong khi đó, hai tàu khu trục Mỹ lặng lẽ đi qua eo Hormuz — lần đầu tiên từ khi chiến tranh bắt đầu. Không phải tình cờ. Mà là đòn bẩy được gửi đi ngay trong lúc đàm phán: chúng tôi không cần các bạn thích chúng tôi. Chúng tôi cần các bạn tôn trọng sức mạnh của chúng tôi. KERRY KÝ THỎA THUẬN XẤU— TRUMP CHẤP NHẬN KHÔNG KÝ Nguyên tắc tiếp theo trong The Art of the Deal: “Không bao giờ ký một thương vụ xấu chỉ vì bạn đã dành nhiều thời gian vào nó.” Đây là sai lầm kiến điển của JCPOA. Kerry đã dành hai năm đàm phán. Obama đã đặt cược toàn bộ di sản. Chính quyền đã đổ vào JCPOA mọi vốn chính trị. Và khi đến phút cuối, khi Iran vẫn không chịu từ bỏ làm giàu uranium, không chịu giới hạn tên lửa, không chịu ngưng tài trợ khủng bố, không cho phép thanh sát bất ngờ — Kerry vẫn ký. Vì ông không thể chấp nhận việc về tay không sau hai năm. Chi phí chìm (sunk cost) đã biến nhà ngoại giao thành con tin của chính cuộc đàm phán. Vance, sau 21 giờ, làm điều mà Kerry không dám làm sau hai năm: về tay không. Và không hề xin lỗi. Vì trong triết lý Trump, không có thương vụ luôn tốt hơn thương vụ xấu. Một thương vụ xấu không chỉ không giải quyết vấn đề — nó tạo ra vấn đề mới. Và JCPOA là bằng chứng: mười một năm sau, Iran có khả năng hạt nhân cao hơn bao giờ hết, các proxy mạnh hơn bao giờ hết, và Mỹ phải đi đến chiến tranh, đúng điều mà JCPOA hứa sẽ ngăn chặn. KERRY ĐÀM PHÁN ĐỂ CÓ THỎA THUẬN — TRUMP ĐÀM PHÁN ĐỂ THẮNG Sự khác biệt cơ bản nhất: Kerry đàm phán để có thỏa thuận. Trump đàm phán để thắng. Nghe có vẻ giống nhau, nhưng khác một trời một vực. Người đàm phán để có thỏa thuận sẽ nhượng bộ vô hạn định để đạt mục tiêu: ký được gì đó. Người đàm phán để thắng sẽ bỏ đi nếu kết quả không đạt được mục tiêu: thắng. Kerry cần thỏa thuận để Obama có di sản. Vance không cần, vì Trump đã tạo di sản bằng cách khác: ông đã tấn công Iran, đã tiêu diệt lãnh đạo họ, đã gửi tàu chiến qua eo Hormuz. Thương vụ chỉ là một trong nhiều công cụ, không phải mục đích duy nhất. Và khi thương vụ không phải mục đích duy nhất, bạn đàm phán từ vị trí sức mạnh. Kerry ngồi vào bàn với một lựa chọn: thỏa thuận hoặc thất bại. Trump ngồi vào bàn với nhiều lựa chọn: thỏa thuận, phong tỏa hải quân, tiếp tục không kích, hoặc đơn giản là để Iran chết mòn dưới cấm vận. Đây là “Maximize Your Options” nguyên tắc thứ hai của The Art of the Deal. TẠI SAO ISLAMABAD KHÔNG PHẢI LÀ VIENNA Mười một năm trước, Mỹ ký một thương vụ xấu và gọi đó là chiến thắng ngoại giao. Mười một năm sau, hậu quả của thương vụ xấu ấy hiện ra bằng xương bằng máu: Iran có khả năng hạt nhân sát ngưỡng, các proxy chiến đấu từ Lebanon đến Yemen, eo Hormuz bị phong tỏa, giá dầu toàn cầu bất ổn, và Mỹ phải đi đến chiến tranh , đúng kịch bản mà JCPOA hứa sẽ ngăn chặn. Tại Islamabad, Trump không lặp lại sai lầm ấy. Ông không ký thương vụ xấu để có cái gọi là “thành tựu ngoại giao.” Ông bỏ đi, và để lại cho Iran một lựa chọn: chấp nhận điều kiện Mỹ hoặc đối mặt với phong tỏa hải quân toàn diện. Ngay sau khi Vance rời Islamabad, Trump tuyên bố đe dọa phong tỏa. Đòn bẩy không ngừng siết. Kerry nhượng bộ và gọi đó là “ngoại giao.” Trump bỏ đi và gọi đó là “kinh doanh.” Và lịch sử, mười một năm sau Vienna, đã phán xét ai đúng. Bởi vì trong The Art of the Deal, có một câu mà Kerry lẽ ra phải đọc trước khi bay đến Vienna: “Một thương vụ tồi tệ không phải là thương vụ tồi tệ vì những gì bạn mất hôm nay. Nó tồi tệ vì những gì đối phương sẽ làm với những gì bạn cho họ ngày mai.” Iran đã làm đúng điều ấy: dùng tiền Mỹ trả, dùng thời gian Mỹ cho, để xây dựng sức mạnh và đe dọa chính Mỹ. Islamabad không phải Vienna. Và Trump không phải Kerry. Và đó dù bạn yêu hay ghét ông, là điều tốt cho nước Mỹ. Nguồn: Vô danh
    Wow
    Like
    Love
    Haha
    12
    0 Comments 0 Shares 80 Views 0 Reviews
  • Lá bài Tẩy cuối cùng của Iran cũng bị xé nát.

    Ả Rập Saudi vừa thông báo: họ đã hoàn toàn khôi phục được đường ống dẫn dầu Đông-Tây, để tránh eo biển Hormuz và họ đang bơm được 7.000.000 thùng mỗi ngày. Họ cho biết Với tình hình khả quan này , họ không còn cần đến eo biển Hormuz nữa.

    Các tàu quét mìn của Mỹ đang dọn sạch eo biển.Các tàu chở dầu thế giới đang đi đến các cảng Mỹ. Dầu của Ả Rập Saudi đang chảy vòng quanh Iran hoàn toàn.

    Iran đã mất 46 năm để xây dựng đòn bẩy trên một điểm nghẽn duy nhất. Thế giới chỉ mất một tuần để xây dựng vòng quanh nó.

    Bạn không thể giữ làm con tin những thứ mà mọi người không còn cần từ bạn nữa.

    Vậy thì Iran đóng cửa eo biển Hozmuz có lợi cho ai ?
    Lá bài Tẩy cuối cùng của Iran cũng bị xé nát. Ả Rập Saudi vừa thông báo: họ đã hoàn toàn khôi phục được đường ống dẫn dầu Đông-Tây, để tránh eo biển Hormuz và họ đang bơm được 7.000.000 thùng mỗi ngày. Họ cho biết Với tình hình khả quan này , họ không còn cần đến eo biển Hormuz nữa. Các tàu quét mìn của Mỹ đang dọn sạch eo biển.Các tàu chở dầu thế giới đang đi đến các cảng Mỹ. Dầu của Ả Rập Saudi đang chảy vòng quanh Iran hoàn toàn. Iran đã mất 46 năm để xây dựng đòn bẩy trên một điểm nghẽn duy nhất. Thế giới chỉ mất một tuần để xây dựng vòng quanh nó. Bạn không thể giữ làm con tin những thứ mà mọi người không còn cần từ bạn nữa. Vậy thì Iran đóng cửa eo biển Hozmuz có lợi cho ai ?
    Haha
    Wow
    Love
    Like
    11
    0 Comments 0 Shares 51 Views 0 Reviews
  • Lạm Phát Tiến Sĩ: Chiến Thuật "Bơm Hơi" Trí Tuệ Để Hợp Thức Hóa Quyền Lực

    Con số hơn 35.000 tiến sĩ và hàng nghìn giáo sư tại Việt Nam không đơn thuần là sự bùng nổ tri thức, mà dưới lăng kính thuyết âm mưu, đây là một chiến dịch "lạm phát bằng cấp" có chủ đích nhằm hợp thức hóa sự yếu kém của bộ máy quản lý. Đây chính là trận đồ "Hàn lâm trị giả tạo" – nơi những tờ giấy lộn được dùng để che đậy một lỗ hổng trí tuệ quốc gia.

    Xưởng Đúc "Bằng Giả, Quyền Thật"
    Tại sao 99,9% đề tài đều vô bổ và xếp xó? Giả thuyết đặt ra là hệ thống này không vận hành để tìm kiếm phát minh, mà để xây dựng một "hàng rào bảo vệ" cho tầng lớp quan liêu. Việc biến học vị trở thành tiêu chuẩn cứng để thăng tiến đã tạo ra một thị trường đen về tri thức, nơi tiền thuế của dân được dùng để mua những "tấm khiên" học thuật. Khi mọi quan chức đều là tiến sĩ, họ tạo ra một tầng lớp "Elite ảo" – một liên minh những người mang danh trí thức để dễ dàng lèo lái dư luận và bảo vệ các chính sách sai lầm dưới danh nghĩa "khoa học".

    Ma Trận Triệt Hạ Trí Tuệ Thực
    Việc làm "dễ" hóa bằng cấp là cách hiệu quả nhất để cá mè một lứa. Khi bằng tiến sĩ trở nên rẻ rúng, những người có thực tài sẽ bị nhấn chìm trong biển bằng cấp vô giá trị.

    "Một quốc gia tràn ngập giáo sư không có phát minh là một quốc gia đang tự dùng bằng cấp để 'uốn nắn' sự thật và ru ngủ chính mình trong ảo tưởng cường quốc."

    Đây là chiến thuật "Tẩy não cấp cao": Biến giáo dục thành một nhà máy in giấy thông hành cho quyền lực, nơi các "lò ấp" tiến sĩ thực chất là các trạm trung chuyển để hợp thức hóa những khoản ngân sách nghiên cứu khổng lồ vào túi các nhóm lợi ích. 35.000 tiến sĩ chính là một đội quân "bù nhìn" học thuật, sẵn sàng ký tên vào bất kỳ dự án nào miễn là giữ được cái danh hão trên danh thiếp.

    Chân dung lãnh đạo
    #chanbdunglanhdao
    Lạm Phát Tiến Sĩ: Chiến Thuật "Bơm Hơi" Trí Tuệ Để Hợp Thức Hóa Quyền Lực Con số hơn 35.000 tiến sĩ và hàng nghìn giáo sư tại Việt Nam không đơn thuần là sự bùng nổ tri thức, mà dưới lăng kính thuyết âm mưu, đây là một chiến dịch "lạm phát bằng cấp" có chủ đích nhằm hợp thức hóa sự yếu kém của bộ máy quản lý. Đây chính là trận đồ "Hàn lâm trị giả tạo" – nơi những tờ giấy lộn được dùng để che đậy một lỗ hổng trí tuệ quốc gia. Xưởng Đúc "Bằng Giả, Quyền Thật" Tại sao 99,9% đề tài đều vô bổ và xếp xó? Giả thuyết đặt ra là hệ thống này không vận hành để tìm kiếm phát minh, mà để xây dựng một "hàng rào bảo vệ" cho tầng lớp quan liêu. Việc biến học vị trở thành tiêu chuẩn cứng để thăng tiến đã tạo ra một thị trường đen về tri thức, nơi tiền thuế của dân được dùng để mua những "tấm khiên" học thuật. Khi mọi quan chức đều là tiến sĩ, họ tạo ra một tầng lớp "Elite ảo" – một liên minh những người mang danh trí thức để dễ dàng lèo lái dư luận và bảo vệ các chính sách sai lầm dưới danh nghĩa "khoa học". Ma Trận Triệt Hạ Trí Tuệ Thực Việc làm "dễ" hóa bằng cấp là cách hiệu quả nhất để cá mè một lứa. Khi bằng tiến sĩ trở nên rẻ rúng, những người có thực tài sẽ bị nhấn chìm trong biển bằng cấp vô giá trị. "Một quốc gia tràn ngập giáo sư không có phát minh là một quốc gia đang tự dùng bằng cấp để 'uốn nắn' sự thật và ru ngủ chính mình trong ảo tưởng cường quốc." Đây là chiến thuật "Tẩy não cấp cao": Biến giáo dục thành một nhà máy in giấy thông hành cho quyền lực, nơi các "lò ấp" tiến sĩ thực chất là các trạm trung chuyển để hợp thức hóa những khoản ngân sách nghiên cứu khổng lồ vào túi các nhóm lợi ích. 35.000 tiến sĩ chính là một đội quân "bù nhìn" học thuật, sẵn sàng ký tên vào bất kỳ dự án nào miễn là giữ được cái danh hão trên danh thiếp. Chân dung lãnh đạo #chanbdunglanhdao
    Like
    Wow
    Love
    Haha
    10
    0 Comments 0 Shares 15 Views 0 Reviews
More Results