-
196 Articoli
-
196 Foto
-
0 Video
-
Female
-
Seguito da 1 people
Aggiornamenti recenti
-
"VACCINE" ĐỘC QUYỀN VÀ MÃ LỆNH VIỆT Á: KỊCH BẢN THANH TRỪNG SINH HỌC?
Những chuỗi sai phạm từ thời bà Nguyễn Thị Kim Tiến đến đại án Việt Á không đơn thuần là lỗ hổng quản lý. Đây là một chiến dịch thử nghiệm kiểm soát xã hội quy mô lớn, nơi sức khỏe của hàng triệu người dân bị biến thành "biến số" trong một thuật toán trục lợi của các nhóm lợi ích thượng tầng. Một hệ thống lỏng lẻo không tự nhiên sinh ra; nó được thiết kế có chủ đích để tạo ra những "vùng tối pháp lý", nơi các quyết định sinh tử có thể bị mua chuộc bằng hoa hồng.
Thuật toán "Thổi giá" và Sự im lặng cưỡng bức:
Việt Á không phải là một doanh nghiệp tình cờ; nó là "trạm phát tán" của một mạng lưới quyền lực ngầm đã được cài cắm từ nhiều năm trước. Việc buông lỏng quản lý giá thiết bị và thuốc dưới thời bà Tiến chính là bước "dọn đường" để những con quái vật như Việt Á có thể nuốt chửng ngân sách y tế mà không gặp bất kỳ rào cản nào. Từng tầng kiểm soát bị vô hiệu hóa như một phần mềm bị nhiễm mã độc, biến quyền lực tuyệt đối thành công cụ để "rút máu" dân nghèo ngay trên giường bệnh.
Sức khỏe hay là "Con chốt" địa chính trị?
Khi y khoa giao thoa với những toan tính phe phái, cơ thể người dân trở thành bãi tập kết của các loại sinh phẩm kém chất lượng. Đây là một vở kịch tàn nhẫn: dùng nỗi sợ hãi dịch bệnh để ép buộc toàn dân tham gia vào một quy trình xét nghiệm giả tạo, thực chất là để hợp thức hóa dòng tiền chảy vào túi những ông trùm đứng sau lớp vỏ "rút kinh nghiệm".
Trong bàn cờ này, mạng sống chỉ là thứ yếu, mục tiêu tối thượng là sự ổn định của một cơ chế nơi lợi ích nhóm đè bẹp mọi đạo đức nghề nghiệp và sự liêm chính của ngành y.
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdao"VACCINE" ĐỘC QUYỀN VÀ MÃ LỆNH VIỆT Á: KỊCH BẢN THANH TRỪNG SINH HỌC? Những chuỗi sai phạm từ thời bà Nguyễn Thị Kim Tiến đến đại án Việt Á không đơn thuần là lỗ hổng quản lý. Đây là một chiến dịch thử nghiệm kiểm soát xã hội quy mô lớn, nơi sức khỏe của hàng triệu người dân bị biến thành "biến số" trong một thuật toán trục lợi của các nhóm lợi ích thượng tầng. Một hệ thống lỏng lẻo không tự nhiên sinh ra; nó được thiết kế có chủ đích để tạo ra những "vùng tối pháp lý", nơi các quyết định sinh tử có thể bị mua chuộc bằng hoa hồng. Thuật toán "Thổi giá" và Sự im lặng cưỡng bức: Việt Á không phải là một doanh nghiệp tình cờ; nó là "trạm phát tán" của một mạng lưới quyền lực ngầm đã được cài cắm từ nhiều năm trước. Việc buông lỏng quản lý giá thiết bị và thuốc dưới thời bà Tiến chính là bước "dọn đường" để những con quái vật như Việt Á có thể nuốt chửng ngân sách y tế mà không gặp bất kỳ rào cản nào. Từng tầng kiểm soát bị vô hiệu hóa như một phần mềm bị nhiễm mã độc, biến quyền lực tuyệt đối thành công cụ để "rút máu" dân nghèo ngay trên giường bệnh. Sức khỏe hay là "Con chốt" địa chính trị? Khi y khoa giao thoa với những toan tính phe phái, cơ thể người dân trở thành bãi tập kết của các loại sinh phẩm kém chất lượng. Đây là một vở kịch tàn nhẫn: dùng nỗi sợ hãi dịch bệnh để ép buộc toàn dân tham gia vào một quy trình xét nghiệm giả tạo, thực chất là để hợp thức hóa dòng tiền chảy vào túi những ông trùm đứng sau lớp vỏ "rút kinh nghiệm". Trong bàn cờ này, mạng sống chỉ là thứ yếu, mục tiêu tối thượng là sự ổn định của một cơ chế nơi lợi ích nhóm đè bẹp mọi đạo đức nghề nghiệp và sự liêm chính của ngành y. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao0 Commenti 0 condivisioni 293 Views 0 Anteprima
3
Effettua l'accesso per mettere mi piace, condividere e commentare! -
"BẢN GIAO HƯỞNG" TRÊN NỀN ĐÓI KHỔ: Kịch Bản "Tẩy Trắng" Và Phong Trào Thi Đua Nghìn Tỷ
Giữa lòng Hà Nội, dự án nhà hát 2.000 tỷ đồng sừng sững mọc lên như một biểu tượng của sự phồn hoa giả tạo, đối lập gay gắt với hình ảnh 29 giáo viên tại Phú Thọ bị nợ lương suốt 20 tháng. Đây không đơn thuần là sự yếu kém trong quản lý ngân sách, mà là một thuật toán điều phối nguồn lực có chủ đích để duy trì sự phục tùng tuyệt đối.
Nghệ thuật của sự "Bỏ rơi có hệ thống": Tại sao trường học bỏ hoang, thầy giáo phải đi phụ hồ, cô giáo bán giò chả, nhưng "phong trào" xây nhà hát lại bùng nổ khắp các tỉnh thành? Đây là chiến dịch "Bê tông hóa lòng trung thành". Xây nhà hát nghìn tỷ là cách nhanh nhất để thực hiện các hợp đồng "sân sau", nơi dòng tiền công quỹ được biến hóa thành tài sản cá nhân của các nhóm lợi ích dưới danh nghĩa văn hóa. Trong khi đó, việc để giáo dục suy kiệt là một mã lệnh kìm hãm dân trí, khiến tầng lớp tri thức phải loay hoay với cơm áo gạo tiền, không còn tâm trí để phản biện hay đòi hỏi minh bạch.
Di sản hay "Vết sẹo" kiến trúc? Những nhà hát bỏ hoang trong tương lai chính là minh chứng cho một mô hình kinh doanh nhóm tàn nhẫn. Khi tiếng nhạc cất lên trong khán phòng sang trọng, nó sẽ át đi tiếng thở dài của những người cầm phấn đang bị tước đoạt sinh kế. Đây là một vở kịch sắp đặt: dùng những khối đá hoa cương bóng bẩy để che đậy sự rỗng tuếch của một hệ thống đang ưu tiên "phần nhìn" hơn là con người. Một kỷ nguyên mà tượng đài và nhà hát trở thành thước đo thành tích, còn dạ dày của người thầy chỉ là con số 0 trong bảng tính của những ông trùm.
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdao"BẢN GIAO HƯỞNG" TRÊN NỀN ĐÓI KHỔ: Kịch Bản "Tẩy Trắng" Và Phong Trào Thi Đua Nghìn Tỷ Giữa lòng Hà Nội, dự án nhà hát 2.000 tỷ đồng sừng sững mọc lên như một biểu tượng của sự phồn hoa giả tạo, đối lập gay gắt với hình ảnh 29 giáo viên tại Phú Thọ bị nợ lương suốt 20 tháng. Đây không đơn thuần là sự yếu kém trong quản lý ngân sách, mà là một thuật toán điều phối nguồn lực có chủ đích để duy trì sự phục tùng tuyệt đối. Nghệ thuật của sự "Bỏ rơi có hệ thống": Tại sao trường học bỏ hoang, thầy giáo phải đi phụ hồ, cô giáo bán giò chả, nhưng "phong trào" xây nhà hát lại bùng nổ khắp các tỉnh thành? Đây là chiến dịch "Bê tông hóa lòng trung thành". Xây nhà hát nghìn tỷ là cách nhanh nhất để thực hiện các hợp đồng "sân sau", nơi dòng tiền công quỹ được biến hóa thành tài sản cá nhân của các nhóm lợi ích dưới danh nghĩa văn hóa. Trong khi đó, việc để giáo dục suy kiệt là một mã lệnh kìm hãm dân trí, khiến tầng lớp tri thức phải loay hoay với cơm áo gạo tiền, không còn tâm trí để phản biện hay đòi hỏi minh bạch. Di sản hay "Vết sẹo" kiến trúc? Những nhà hát bỏ hoang trong tương lai chính là minh chứng cho một mô hình kinh doanh nhóm tàn nhẫn. Khi tiếng nhạc cất lên trong khán phòng sang trọng, nó sẽ át đi tiếng thở dài của những người cầm phấn đang bị tước đoạt sinh kế. Đây là một vở kịch sắp đặt: dùng những khối đá hoa cương bóng bẩy để che đậy sự rỗng tuếch của một hệ thống đang ưu tiên "phần nhìn" hơn là con người. Một kỷ nguyên mà tượng đài và nhà hát trở thành thước đo thành tích, còn dạ dày của người thầy chỉ là con số 0 trong bảng tính của những ông trùm. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao0 Commenti 0 condivisioni 352 Views 0 Anteprima
3
-
Trong đoạn clip cho thấy nắp cống của đất nước” thiên đường”, của “quốc gia đáng sống nhất thế giới” bể tung như thế này đây, lộ ra ruột chỉ toàn xốp mỏng dính, bên ngoài một lớp xi măng giả tạo.
Đây chính là minh chứng sống cho bản chất tham nhũng “ăn không chừa thứ gì” của cán bộ cộng sản Việt Nam. Cấp cao thì đục khoét, ăn các dự án lớn như sân bay Long Thành, cao tốc Bắc – Nam….., nuốt chửng hàng nghìn tỷ của dân. Còn đám cán bộ cấp thấp hơn thì ăn các công trình nhỏ hơn chẳng hạn như ăn cả nắp cống như thế này, ăn đến mức dân phải lội nước thối mỗi khi mưa lớn.
Chúng ăn bất chấp sinh mạng người dân, ăn đến mức công trình nào cũng lòi ra bê tông cốt xốp, hoặc bê tông cốt tre.
Ăn, ăn nữa, ăn mãi…….ăn đến nỗi cả hệ thống lãnh đạo giờ đây chỉ còn là một l.ũ quan chức tâm thần tập thể: não bộ và lương tri của cán bộ, lãnh đạo VN từ lâu đã mục nát giống như ruột các công trình của các ông vậy.
Thi Hong Hoa Le
#chandunglanhdaoTrong đoạn clip cho thấy nắp cống của đất nước” thiên đường”, của “quốc gia đáng sống nhất thế giới” bể tung như thế này đây, lộ ra ruột chỉ toàn xốp mỏng dính, bên ngoài một lớp xi măng giả tạo. Đây chính là minh chứng sống cho bản chất tham nhũng “ăn không chừa thứ gì” của cán bộ cộng sản Việt Nam. Cấp cao thì đục khoét, ăn các dự án lớn như sân bay Long Thành, cao tốc Bắc – Nam….., nuốt chửng hàng nghìn tỷ của dân. Còn đám cán bộ cấp thấp hơn thì ăn các công trình nhỏ hơn chẳng hạn như ăn cả nắp cống như thế này, ăn đến mức dân phải lội nước thối mỗi khi mưa lớn. Chúng ăn bất chấp sinh mạng người dân, ăn đến mức công trình nào cũng lòi ra bê tông cốt xốp, hoặc bê tông cốt tre. Ăn, ăn nữa, ăn mãi…….ăn đến nỗi cả hệ thống lãnh đạo giờ đây chỉ còn là một l.ũ quan chức tâm thần tập thể: não bộ và lương tri của cán bộ, lãnh đạo VN từ lâu đã mục nát giống như ruột các công trình của các ông vậy. Thi Hong Hoa Le #chandunglanhdao0 Commenti 0 condivisioni 412 Views 0 Anteprima
3
-
Bóng Tối Quyền Lực: Lê Minh Hưng Và Kịch Bản "Ngựa Gỗ Thành Troy" Của Tình Báo Hoa Nam?
Tháng 4 năm 2026, khi chiếc ghế Thủ tướng chính thức gọi tên Lê Minh Hưng, dư luận không chỉ chứng kiến một cuộc chuyển giao quyền lực, mà có lẽ đang xem hồi kết của một ván cờ gián điệp kéo dài ba thập kỷ. Sự thăng tiến của con trai cố Thượng tướng Lê Minh Hương không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của một chiến dịch thâm nhập sâu được dàn dựng công phu từ Thượng Hải năm 1996.
Nút thắt Thượng Hải và "Virus" Nhân dân tệ:
Bước ngoặt kinh điển xảy ra tại khóa học IMF ở Trung Quốc cách đây 30 năm. Thuyết âm mưu cho rằng, đây chính là thời điểm Cục tình báo Hoa Nam thực hiện lệnh "tuyển mộ định mệnh". Kể từ đó, mỗi bước đi của ông Hưng trong ngành tài chính đều mang hơi hướng của một thuật toán lệ thuộc.
Việc ký Thông tư 19 năm 2018, cho phép dùng đồng Nhân dân tệ (CNY) tại 7 tỉnh biên giới, không đơn thuần là giao thương. Đó là phát súng đầu tiên phá vỡ hệ thống phòng thủ tiền tệ, để CNY len lỏi như một loại "virus" tài chính, trói chặt mạch máu kinh tế Việt Nam vào quỹ đạo của Bắc Kinh.
Chiến lược "Kiểm soát kép": Tiền tệ và Nhân sự
Từ Thống đốc Ngân hàng đến Trưởng Ban Tổ chức Trung ương và giờ là Thủ tướng, lộ trình này phản ánh một logic chiếm hữu tuyệt đối: Kiểm soát dòng tiền để làm suy yếu tự chủ, sau đó kiểm soát nhân sự để cài cắm mạng lưới. Với một "người đứng đầu Chính phủ" nằm trong tầm ngắm của Hoa Nam, Việt Nam đứng trước nguy cơ trở thành một vùng đệm kinh tế - an ninh cho Trung Quốc. Biển Đông sẽ không còn những tuyên bố đanh thép, thay vào đó là sự "hòa hợp" theo kịch bản của Trung Nam Hải, biến Việt Nam thành lá chắn gián tiếp bảo vệ yêu sách đường lưỡi bò.
Cái bẫy "Cộng đồng chung vận mệnh":
Ghế Thủ tướng năm 2026 chính là quân bài Check-mate (Chiếu tướng) cuối cùng. Khi kinh tế Việt Nam "hòa nhịp" quá sâu qua các dự án Vành đai và Con đường (BRI) dưới sự thúc đẩy của ông Hưng, mọi nỗ lực thoát Trung sẽ trở nên vô vọng vì chi phí đứt gãy quá lớn.
Đây là một kịch bản xâm lăng không tiếng súng, nơi chủ quyền bị bào mòn qua từng quyết sách kinh tế và nhân sự. Liệu "người lái tàu" mới sẽ dẫn dắt dân tộc đến sự độc lập, hay chỉ đang hoàn tất sứ mệnh của một điệp viên chiến lược, đưa đất nước vào vòng kim cô của một đế chế mới? Câu trả lời có lẽ đã được viết sẵn từ mùa hè Thượng Hải năm ấy.
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdaoBóng Tối Quyền Lực: Lê Minh Hưng Và Kịch Bản "Ngựa Gỗ Thành Troy" Của Tình Báo Hoa Nam? Tháng 4 năm 2026, khi chiếc ghế Thủ tướng chính thức gọi tên Lê Minh Hưng, dư luận không chỉ chứng kiến một cuộc chuyển giao quyền lực, mà có lẽ đang xem hồi kết của một ván cờ gián điệp kéo dài ba thập kỷ. Sự thăng tiến của con trai cố Thượng tướng Lê Minh Hương không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của một chiến dịch thâm nhập sâu được dàn dựng công phu từ Thượng Hải năm 1996. Nút thắt Thượng Hải và "Virus" Nhân dân tệ: Bước ngoặt kinh điển xảy ra tại khóa học IMF ở Trung Quốc cách đây 30 năm. Thuyết âm mưu cho rằng, đây chính là thời điểm Cục tình báo Hoa Nam thực hiện lệnh "tuyển mộ định mệnh". Kể từ đó, mỗi bước đi của ông Hưng trong ngành tài chính đều mang hơi hướng của một thuật toán lệ thuộc. Việc ký Thông tư 19 năm 2018, cho phép dùng đồng Nhân dân tệ (CNY) tại 7 tỉnh biên giới, không đơn thuần là giao thương. Đó là phát súng đầu tiên phá vỡ hệ thống phòng thủ tiền tệ, để CNY len lỏi như một loại "virus" tài chính, trói chặt mạch máu kinh tế Việt Nam vào quỹ đạo của Bắc Kinh. Chiến lược "Kiểm soát kép": Tiền tệ và Nhân sự Từ Thống đốc Ngân hàng đến Trưởng Ban Tổ chức Trung ương và giờ là Thủ tướng, lộ trình này phản ánh một logic chiếm hữu tuyệt đối: Kiểm soát dòng tiền để làm suy yếu tự chủ, sau đó kiểm soát nhân sự để cài cắm mạng lưới. Với một "người đứng đầu Chính phủ" nằm trong tầm ngắm của Hoa Nam, Việt Nam đứng trước nguy cơ trở thành một vùng đệm kinh tế - an ninh cho Trung Quốc. Biển Đông sẽ không còn những tuyên bố đanh thép, thay vào đó là sự "hòa hợp" theo kịch bản của Trung Nam Hải, biến Việt Nam thành lá chắn gián tiếp bảo vệ yêu sách đường lưỡi bò. Cái bẫy "Cộng đồng chung vận mệnh": Ghế Thủ tướng năm 2026 chính là quân bài Check-mate (Chiếu tướng) cuối cùng. Khi kinh tế Việt Nam "hòa nhịp" quá sâu qua các dự án Vành đai và Con đường (BRI) dưới sự thúc đẩy của ông Hưng, mọi nỗ lực thoát Trung sẽ trở nên vô vọng vì chi phí đứt gãy quá lớn. Đây là một kịch bản xâm lăng không tiếng súng, nơi chủ quyền bị bào mòn qua từng quyết sách kinh tế và nhân sự. Liệu "người lái tàu" mới sẽ dẫn dắt dân tộc đến sự độc lập, hay chỉ đang hoàn tất sứ mệnh của một điệp viên chiến lược, đưa đất nước vào vòng kim cô của một đế chế mới? Câu trả lời có lẽ đã được viết sẵn từ mùa hè Thượng Hải năm ấy. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao0 Commenti 0 condivisioni 479 Views 0 Anteprima
3
-
MÀN KỊCH NGHÌN TỶ: Khi Nghệ Thuật Trở Thành "Tấm Bình Phong" Cho Những Dạ Dày Trống Rỗng
Giữa đại ngàn Tây Nguyên, khi hàng ngàn hộ dân Đắk Lắk vừa đi qua cơn sang chấn của cái Tết thiếu gạo, phải ngửa tay chờ cứu trợ khẩn cấp, thì một "siêu dự án" Trung tâm Văn hóa 1.100 tỷ đồng bỗng chốc mọc lên như một tòa lâu đài trên cát. Đây không đơn thuần là một công trình kiến trúc; đây là một chiến dịch đánh tráo ưu tiên đầy tinh vi, nơi nỗi đau sinh kế của người dân bị biến thành phông nền cho những con số giải ngân lộng lẫy.
Nghệ thuật của sự che giấu: Tại sao lại là 1.100 tỷ vào lúc này? Việc dựng lên một "ốc đảo văn hóa" tráng lệ giữa biển khơi nghèo đói là cách để giới cầm quyền địa phương thực hiện một quy trình tẩy trắng ngân sách. Khi các chỉ số kinh tế thực tế bết bát, một công trình biểu tượng sẽ là công cụ hoàn hảo để báo cáo thành tích, biến những tiếng thở dài vì giá xăng, giá gạo thành những bản giao hưởng giả tạo. Đây chính là "nghệ thuật sắp đặt" tối thượng: dùng bê tông cốt thép để lấp đầy những khoảng trống trong lòng dân.
Di sản hay cái bẫy nợ? Liệu có ai thăng hoa được trong cảm thụ nghệ thuật khi bụng đang đói cồn cào? Câu trả lời nằm ở mục đích thực sự phía sau cánh cửa nhà hát nghìn tỷ đó. Đó không phải là nơi để dân nghèo vào thưởng lãm, mà là mô hình kinh doanh nhóm lợi ích, nơi những mét vuông đất vàng và hợp đồng thầu phụ mới là nhân vật chính. Đắk Lắk đang vẽ nên một bức phù điêu hoành tráng trên nền đói nghèo, một triết lý ngược đời: xây tượng đài để "dựng đạo", mặc kệ thực tại đang bị vực xuống vực thẳm của sự khốn khó. Sự thật trần trụi là, khi ánh đèn sân khấu bật lên, bóng tối phía sau những mái nhà tranh sẽ càng thêm đậm đặc.
Chân dung lãnh đạo]
#chandunglanhdaoMÀN KỊCH NGHÌN TỶ: Khi Nghệ Thuật Trở Thành "Tấm Bình Phong" Cho Những Dạ Dày Trống Rỗng Giữa đại ngàn Tây Nguyên, khi hàng ngàn hộ dân Đắk Lắk vừa đi qua cơn sang chấn của cái Tết thiếu gạo, phải ngửa tay chờ cứu trợ khẩn cấp, thì một "siêu dự án" Trung tâm Văn hóa 1.100 tỷ đồng bỗng chốc mọc lên như một tòa lâu đài trên cát. Đây không đơn thuần là một công trình kiến trúc; đây là một chiến dịch đánh tráo ưu tiên đầy tinh vi, nơi nỗi đau sinh kế của người dân bị biến thành phông nền cho những con số giải ngân lộng lẫy. Nghệ thuật của sự che giấu: Tại sao lại là 1.100 tỷ vào lúc này? Việc dựng lên một "ốc đảo văn hóa" tráng lệ giữa biển khơi nghèo đói là cách để giới cầm quyền địa phương thực hiện một quy trình tẩy trắng ngân sách. Khi các chỉ số kinh tế thực tế bết bát, một công trình biểu tượng sẽ là công cụ hoàn hảo để báo cáo thành tích, biến những tiếng thở dài vì giá xăng, giá gạo thành những bản giao hưởng giả tạo. Đây chính là "nghệ thuật sắp đặt" tối thượng: dùng bê tông cốt thép để lấp đầy những khoảng trống trong lòng dân. Di sản hay cái bẫy nợ? Liệu có ai thăng hoa được trong cảm thụ nghệ thuật khi bụng đang đói cồn cào? Câu trả lời nằm ở mục đích thực sự phía sau cánh cửa nhà hát nghìn tỷ đó. Đó không phải là nơi để dân nghèo vào thưởng lãm, mà là mô hình kinh doanh nhóm lợi ích, nơi những mét vuông đất vàng và hợp đồng thầu phụ mới là nhân vật chính. Đắk Lắk đang vẽ nên một bức phù điêu hoành tráng trên nền đói nghèo, một triết lý ngược đời: xây tượng đài để "dựng đạo", mặc kệ thực tại đang bị vực xuống vực thẳm của sự khốn khó. Sự thật trần trụi là, khi ánh đèn sân khấu bật lên, bóng tối phía sau những mái nhà tranh sẽ càng thêm đậm đặc. Chân dung lãnh đạo] #chandunglanhdao0 Commenti 0 condivisioni 343 Views 0 Anteprima
3
-
Đường hầm “chưa từng có trong lịch sử” hay hố tham nhũng “nhất thế giới” của CSVN?
Mấy hôm nay, toàn bộ báo chí nhà nước lại đồng loạt rầm rộ đưa tin: Việt Nam sẽ xây dựng đường hầm xuyên sân bay “chưa từng có trong lịch sử” tại “thành phố đáng sống nhất thế giới”, với vốn đầu tư hơn 10.000 tỷ đồng.
Dân xem mà chỉ biết lắc đầu ngao ngán trước kiểu tuyên truyền cũ rích này. Mỗi khi CSVN vẽ ra dự án nào, chúng đều phải gắn ngay cái mác “chưa từng có trong lịch sử”, “nhất thế giới”, “đỉnh cao văn minh”. Từ đường sắt Cát Linh – Hà Đông, cao tốc Bắc – Nam, sân bay Long Thành, đến nay là đường hầm xuyên sân bay Đà Nẵng , tất cả đều được thổi phồng như thổi bong bóng.
Thực tế thì luôn lặp lại một kịch bản rẻ tiền hài hước: Báo chí ca ngợi ầm ĩ, tiền ào ào chảy vào túi quan chức, dự án khởi công thì lộ đủ loại tiêu cực – thầu chui, vật liệu kém, kỹ thuật “rẻ nhất thế giới”. Khi hoàn thành (nếu có) thì công trình trở thành “gớm nhất thế giới”: nứt nẻ, lún sụt, dột nước, kẹt xe, ô nhiễm, và đặc biệt là đắt đỏ vô lý so với chất lượng.
Sau đó vài quan chức tham nhũng bị lộ thì lập tức có “giấy chứng nhận tâm thần” từ Bệnh viện Tâm thần Trung ương
Với hơn 10.000 tỷ đồng của đường hầm này, người dân hoàn toàn có quyền nghi ngờ: một nửa sẽ bôi trơn “cấp trên”, một nửa còn lại phần lớn chia chác: nội bộ, phần nhỏ mua vật liệu Trung Quốc loại hai, còn lại nuôi biệt thự, xe sang và con cháu du học nước ngoài.
“Thành phố đáng sống nhất thế giới” chỉ đáng sống cho cán bộ cao cấp. Còn người dân thì tiếp tục sống trong ngập úng, kẹt xe, bệnh viện quá tải và phải chứng kiến tiền thuế của mình bị “đục khoét” hết lần này đến lần khác.
Các đồng chí CSVN đừng vẽ chuyện nữa. Mỗi dự án “lịch sử” của các người chỉ là một lần cướp đoạt tài sản của nhân dân, là mỗi lần dân lại còng lưng gánh thêm 1 khoản nợ. Đường hầm Đà Nẵng này chắc chắn cũng sẽ không thoát khỏi quy luật : từ “kỳ tích công trình” thành “kỳ tích tham nhũng”, và thêm vài ca “tâm thần chính trị” nữa.
Cuối cùng, sau nhiều dự án, nhiều công trình và nhiều “ nghiên cứu”, “ phát minh”… thì lòi ra 1 điều rằng: Việt Nam đang bị lãnh đạo bởi 1 đ.á.m tâm thần
Thi Hong Hoa Le
#chandunglanhdaoĐường hầm “chưa từng có trong lịch sử” hay hố tham nhũng “nhất thế giới” của CSVN? Mấy hôm nay, toàn bộ báo chí nhà nước lại đồng loạt rầm rộ đưa tin: Việt Nam sẽ xây dựng đường hầm xuyên sân bay “chưa từng có trong lịch sử” tại “thành phố đáng sống nhất thế giới”, với vốn đầu tư hơn 10.000 tỷ đồng. Dân xem mà chỉ biết lắc đầu ngao ngán trước kiểu tuyên truyền cũ rích này. Mỗi khi CSVN vẽ ra dự án nào, chúng đều phải gắn ngay cái mác “chưa từng có trong lịch sử”, “nhất thế giới”, “đỉnh cao văn minh”. Từ đường sắt Cát Linh – Hà Đông, cao tốc Bắc – Nam, sân bay Long Thành, đến nay là đường hầm xuyên sân bay Đà Nẵng , tất cả đều được thổi phồng như thổi bong bóng. Thực tế thì luôn lặp lại một kịch bản rẻ tiền hài hước: Báo chí ca ngợi ầm ĩ, tiền ào ào chảy vào túi quan chức, dự án khởi công thì lộ đủ loại tiêu cực – thầu chui, vật liệu kém, kỹ thuật “rẻ nhất thế giới”. Khi hoàn thành (nếu có) thì công trình trở thành “gớm nhất thế giới”: nứt nẻ, lún sụt, dột nước, kẹt xe, ô nhiễm, và đặc biệt là đắt đỏ vô lý so với chất lượng. Sau đó vài quan chức tham nhũng bị lộ thì lập tức có “giấy chứng nhận tâm thần” từ Bệnh viện Tâm thần Trung ương Với hơn 10.000 tỷ đồng của đường hầm này, người dân hoàn toàn có quyền nghi ngờ: một nửa sẽ bôi trơn “cấp trên”, một nửa còn lại phần lớn chia chác: nội bộ, phần nhỏ mua vật liệu Trung Quốc loại hai, còn lại nuôi biệt thự, xe sang và con cháu du học nước ngoài. “Thành phố đáng sống nhất thế giới” chỉ đáng sống cho cán bộ cao cấp. Còn người dân thì tiếp tục sống trong ngập úng, kẹt xe, bệnh viện quá tải và phải chứng kiến tiền thuế của mình bị “đục khoét” hết lần này đến lần khác. Các đồng chí CSVN đừng vẽ chuyện nữa. Mỗi dự án “lịch sử” của các người chỉ là một lần cướp đoạt tài sản của nhân dân, là mỗi lần dân lại còng lưng gánh thêm 1 khoản nợ. Đường hầm Đà Nẵng này chắc chắn cũng sẽ không thoát khỏi quy luật : từ “kỳ tích công trình” thành “kỳ tích tham nhũng”, và thêm vài ca “tâm thần chính trị” nữa. Cuối cùng, sau nhiều dự án, nhiều công trình và nhiều “ nghiên cứu”, “ phát minh”… thì lòi ra 1 điều rằng: Việt Nam đang bị lãnh đạo bởi 1 đ.á.m tâm thần Thi Hong Hoa Le #chandunglanhdao0 Commenti 0 condivisioni 488 Views 0 Anteprima
3
Altre storie