Mises à jour récentes
  • Biểu đồ này (từ InvestorSight) cho thấy mức tăng phần trăm giá xăng (gasoline) ở nhiều quốc gia kể từ ngày 23/2/2026, được gắn mác “kể từ khi chiến tranh Iran bắt đầu” (since Iran war). Dữ liệu dựa trên Global Petrol Prices, và thời điểm hiện tại là khoảng giữa tháng 3/2026.

    Ý nghĩa chính của con số này:
    • Nguyên nhân gốc rễ: Chiến tranh giữa Mỹ-Israel với Iran (bắt đầu từ khoảng 28/2/2026) đã gây rối loạn nghiêm trọng nguồn cung dầu mỏ toàn cầu. Iran kiểm soát Eo biển Hormuz (nơi vận chuyển ~20% dầu thế giới), dẫn đến phong tỏa, tấn công cơ sở dầu khí, làm giá dầu thô tăng vọt (Brent crude lên hơn $100/thùng, tăng 40-60% tùy giai đoạn). Điều này đẩy giá xăng bán lẻ tăng mạnh ở hầu hết các nước nhập khẩu dầu.

    • Tại sao Việt Nam dẫn đầu với +50%: Việt Nam là nước phụ thuộc nặng vào nhập khẩu xăng dầu (không sản xuất đủ, chủ yếu nhập từ Trung Đông và các nguồn khác). Khi giá dầu thế giới tăng đột biến, chính phủ Việt Nam điều chỉnh giá theo cơ chế thị trường (thường 7-10 ngày/lần), dẫn đến tăng mạnh và liên tục. Từ cuối tháng 2 đến giữa tháng 3/2026, giá RON95 đã tăng khoảng 50% (từ mức thấp hơn lên ~30.690 VND/lít sau đợt tăng 20% chỉ trong một đêm), thậm chí diesel tăng tới 70%. Đây là mức tăng cao nhất trong các nước lớn, phản ánh tác động mạnh mẽ đến nền kinh tế nhập khẩu năng lượng như Việt Nam.

    • So sánh với các nước khác, và nó sẽ nói lên điều gì lớn hơn:
    • Nigeria (+39.5%): Cũng nhập khẩu nhiều, cộng thêm vấn đề nội địa (dầu thô xuất khẩu nhưng xăng dầu tinh chế nhập lại).
    • Australia, Mỹ, Singapore, Đức… tăng 10-17%: Các nước này có mức tăng vừa phải hơn nhờ dự trữ, sản xuất nội địa (Mỹ), hoặc chính sách trợ giá/tax điều chỉnh.
    • Nhiều nước giàu (Nhật, Anh, Pháp) tăng ít hơn (dưới 8%), do có quỹ bình ổn hoặc khả năng hấp thụ tốt hơn.
    • Một số nước như Ấn Độ, Brazil giữ nguyên hoặc giảm nhẹ nhờ trợ cấp chính phủ hoặc nguồn cung khác.

    • Đây là minh chứng rõ ràng cho tác động lan tỏa của xung đột địa chính trị Trung Đông đến kinh tế toàn cầu, đặc biệt với các nước phụ thuộc năng lượng nhập khẩu.

    • Ở Việt Nam, mức tăng 50% gây áp lực lạm phát, chi phí vận tải/logistics tăng → giá hàng hóa leo thang → ảnh hưởng người dân (đi lại, sản xuất, sinh hoạt đắt đỏ hơn).
    • Toàn cầu: Nhiều nước đang đối mặt lạm phát cao hơn dự kiến, người tiêu dùng cắt giảm chi tiêu, một số chuyển sang xe điện/hybrid nhanh hơn.
    • Dữ liệu này có thể thay đổi nhanh nếu chiến tranh kết thúc hoặc nguồn cung ổn định lại, nhưng hiện tại (tháng 3/2026), tình hình vẫn căng thẳng.

    Tóm lại, biểu đồ nhấn mạnh Việt Nam đang chịu tác động nặng nề nhất từ cuộc chiến Iran về giá xăng, phản ánh sự mong manh của các nền kinh tế nhập khẩu năng lượng trước biến động địa chính trị.

    Nguồn : Trần Thái Hoà
    Biểu đồ này (từ InvestorSight) cho thấy mức tăng phần trăm giá xăng (gasoline) ở nhiều quốc gia kể từ ngày 23/2/2026, được gắn mác “kể từ khi chiến tranh Iran bắt đầu” (since Iran war). Dữ liệu dựa trên Global Petrol Prices, và thời điểm hiện tại là khoảng giữa tháng 3/2026. Ý nghĩa chính của con số này: • Nguyên nhân gốc rễ: Chiến tranh giữa Mỹ-Israel với Iran (bắt đầu từ khoảng 28/2/2026) đã gây rối loạn nghiêm trọng nguồn cung dầu mỏ toàn cầu. Iran kiểm soát Eo biển Hormuz (nơi vận chuyển ~20% dầu thế giới), dẫn đến phong tỏa, tấn công cơ sở dầu khí, làm giá dầu thô tăng vọt (Brent crude lên hơn $100/thùng, tăng 40-60% tùy giai đoạn). Điều này đẩy giá xăng bán lẻ tăng mạnh ở hầu hết các nước nhập khẩu dầu. • Tại sao Việt Nam dẫn đầu với +50%: Việt Nam là nước phụ thuộc nặng vào nhập khẩu xăng dầu (không sản xuất đủ, chủ yếu nhập từ Trung Đông và các nguồn khác). Khi giá dầu thế giới tăng đột biến, chính phủ Việt Nam điều chỉnh giá theo cơ chế thị trường (thường 7-10 ngày/lần), dẫn đến tăng mạnh và liên tục. Từ cuối tháng 2 đến giữa tháng 3/2026, giá RON95 đã tăng khoảng 50% (từ mức thấp hơn lên ~30.690 VND/lít sau đợt tăng 20% chỉ trong một đêm), thậm chí diesel tăng tới 70%. Đây là mức tăng cao nhất trong các nước lớn, phản ánh tác động mạnh mẽ đến nền kinh tế nhập khẩu năng lượng như Việt Nam. • So sánh với các nước khác, và nó sẽ nói lên điều gì lớn hơn: • Nigeria (+39.5%): Cũng nhập khẩu nhiều, cộng thêm vấn đề nội địa (dầu thô xuất khẩu nhưng xăng dầu tinh chế nhập lại). • Australia, Mỹ, Singapore, Đức… tăng 10-17%: Các nước này có mức tăng vừa phải hơn nhờ dự trữ, sản xuất nội địa (Mỹ), hoặc chính sách trợ giá/tax điều chỉnh. • Nhiều nước giàu (Nhật, Anh, Pháp) tăng ít hơn (dưới 8%), do có quỹ bình ổn hoặc khả năng hấp thụ tốt hơn. • Một số nước như Ấn Độ, Brazil giữ nguyên hoặc giảm nhẹ nhờ trợ cấp chính phủ hoặc nguồn cung khác. • Đây là minh chứng rõ ràng cho tác động lan tỏa của xung đột địa chính trị Trung Đông đến kinh tế toàn cầu, đặc biệt với các nước phụ thuộc năng lượng nhập khẩu. • Ở Việt Nam, mức tăng 50% gây áp lực lạm phát, chi phí vận tải/logistics tăng → giá hàng hóa leo thang → ảnh hưởng người dân (đi lại, sản xuất, sinh hoạt đắt đỏ hơn). • Toàn cầu: Nhiều nước đang đối mặt lạm phát cao hơn dự kiến, người tiêu dùng cắt giảm chi tiêu, một số chuyển sang xe điện/hybrid nhanh hơn. • Dữ liệu này có thể thay đổi nhanh nếu chiến tranh kết thúc hoặc nguồn cung ổn định lại, nhưng hiện tại (tháng 3/2026), tình hình vẫn căng thẳng. Tóm lại, biểu đồ nhấn mạnh Việt Nam đang chịu tác động nặng nề nhất từ cuộc chiến Iran về giá xăng, phản ánh sự mong manh của các nền kinh tế nhập khẩu năng lượng trước biến động địa chính trị. Nguồn : Trần Thái Hoà
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentaires 0 Parts 275 Vue 0 Aperçu
  • Tao đấm 10 thằng như mày rồi.

    -----------------------------------

    Việt Nam có luật không ?

    Việt Nam không những có luật mà còn có rất nhiều luật, có cả rừng luật.

    Phải chăng có nhiều luật quá, người ta gọi là luật rừng ?

    Không phải vì nhiều luật mà gọi là luật rừng, do người có thẩm quyền khi thực thi chức năng, đôi khi vì lý do nào đó, đã áp đặt điều luật nào họ muốn, đôi khi dẫn đến vô lý và bất công, nên gọi là luật rừng.

    Ví dụ như trong vụ tài xế taxi và nhạc sĩ Minh Khang, hãng Grap áp dụng điều luật 32 bộ luật dân sự 2015 quy định về quyền cá nhân đối với hình ảnh của mình, đã cắt hợp đồng làm việc với tài xế taxi.

    Điều luật trên ở khoản 1 chỉ quy định sử dụng hình ảnh người khác vào mục đích thương mại phải xin phép người đó, còn dùng vào mục đích mang lợi ích quốc gia, dân tộc và lợi ích công cộng thì miễn.

    Khoản 2 điều trên quy định về dữ liệu cá nhân cơ bản như tên tuổi, ngày tháng năm sinh, cha mẹ, ngân hàng...và hình ảnh cá nhân.

    Xem kỹ thì anh tài xế không vi phạm bất cứ điều nào trong điều 32 trên.

    Thứ nhất anh đưa clip ra nhằm xây dựng cộng đồng văn minh hơn, lịch sự, con người đối xử với nhau công bằng và có văn hoá. Khắc chế thói côn đồ , đe doạ hành hung người khác. Đó là lợi ích cộng đồng.

    Thứ hai anh đưa hình ảnh nhưng không có thông tin đó là ai, chỉ là một người chung chung. Sự chung chung này được chính nhạc sĩ Minh Khang khăng khăng phủ nhận là không phải anh ấy là nguời trong clip trước một số nghi vấn là anh.

    Bản thân tôi đọc những lời chối bay biến của anh, cũng nghĩ chưa hẳn đúng là nhạc sĩ Minh Khang, bởi anh ta chối rất bài bản, còn cho đó là hình ảnh người khác bị dư luận nhầm là mình.

    Nhưng hành vi , lời nói đe doạ người khác của nhạc sĩ Minh Khang hoàn toàn đủ yếu tố cấu thành.

    Tội đe doạ hành hung người khác bằng lời nói..có đi kèm hành động thể hiện ý định thực hiện của nhạc sĩ Minh Khang đầy đủ .

    - Tao đấm mười thằng như mày rồi, tao đã ngồi dậy rồi.

    Ngồi dậy tức sẵn sàng thực hiện hành vi tấn công đã thực hiện nhiều lần, 10 lần cơ mà.

    Câu tao cân cả 10 thằng, tao đánh 10 thằng là câu thể hiện khả năng võ thuật bản thân. Nó không phải là câu đe doạ, nhưng câu

    - Tao đấm mười thằng như mày rồi.

    Thực sự đây là câu đe doạ, không phải câu cửa miệng nói chơi kiểu một mình tao chấp hết. Sự đe doạ ở đây còn thông báo tao có thế lực, có chỗ dựa, có ô dù...tao đấm mày bằng thế lực đó , tao từng đấm 10 thằng như mày mà giờ còn ngồi đây có nghĩa là thế lực của tao rất lớn. Câu này nói lên sự bất công trong xã hội còn nhan nhản. Kẻ có quan hệ mạnh, có thế lực hậu thuẫn là có thể quyết định được vấn đề.

    Kết cục cuối cùng thì anh tài xế bị đuổi việc, giá như anh nhịn làm người thứ 11 để cho nhạc sĩ Minh Khang đấm một cái, đó lại là may mắn cho anh. Xã hội này bao người như anh đã phải chịu nhịn, chịu nhục trước kẻ có quyền lực, có quan hệ, có tiền ...để duy trì được việc làm, nuôi sống gia đình.

    Tôi thấy không những anh nhạc sĩ Minh Khang đã đấm được 10 anh tài xế và lần này anh đấm anh kia bằng một phát mất việc, cú mất việc ấy so với cái đau ăn một cú đấm nặng hơn nhiều. Nhưng anh Minh Khang còn đấm cú nữa vào pháp luật, vào sự tự trọng của những người theo dõi vụ việc này.

    Có phải những người theo dõi vụ này bằng lòng tự trọng, bằng ước mong thấy xã hội công bằng cũng như bị ăn một cú như cú đấm vào tinh thần không?

    Theo dõi lại vấn đề mới thấy sự lưu manh và tự tin vào sức mạnh bản thân của nhạc sĩ Minh Khang. Đầu tiên anh ta chối bay phủ nhận không phải mình, đồng thời anh tiến hành gây áp lực với hãng Grap để buộc anh tài xế xoá clip. Nếu tài xế xoá, đương nhiên việc phủ nhận không phải anh ta đã thành công. Nhưng do tài xế không xoá, anh ta ép hãng cho thôi việc tài xế, lúc đó mới đưa lời xin lỗi nhận là mình.

    Kiểu như này, anh ta chứng minh thêm lần nữa sức mạnh của mình. Tao cho mày mất việc mà chỉ xin lỗi vài câu qua loa. Mày và thiên hạ thấy ai thiệt hơn chưa ?

    Nếu kết cục của vụ anh tài xế và nhạc sĩ Minh Khang như này, thực sự nghị quyết 80 của Bộ Chính Trị vừa đưa ra nêu bật xây dựng về giá trị văn hoá , chuẩn mực con người, không gian văn hoá...chắc còn gian nan cả trăm năm nữa.

    Bộ văn hoá và thể thao du lịch là đơn vị đi đầu thực hiện nghị quyết 80, cần phải có công văn yêu cầu hãng Grap giải trình lý do chính đáng buộc anh tài xế thôi việc, cũng như gửi cơ quan chức năng xem xét hành vi tội đe doạ hành hung người khác của nhạc sĩ Minh Khang, xét duyệt lại giấy phép cấp cho nhạc sĩ này đứng tổ chức các sự kiện văn hoá, âm nhạc.

    Tôi đã xem clip anh tài xế không lấy tiền xe, trong lúc chở một cặp vợ chồng đưa con đi cấp cứu. Tôi nghĩ anh mới là người đang xây dựng giá trị văn hoá, chuẩn mực con người, không gian văn hoá. Nghị quyết văn hoá cần những người dân thường tham gia xây dựng bằng cách đưa ra những hành xử vô văn hoá để xã hội đấu tranh, cần làm những hành động tốt đẹp để lan toả.

    Anh tài xế taxi mất việc kia đã làm cả hai điều xây và chống đó.

    Còn giờ thì đợi xem cơ quan chức năng có động thái gì ?
    Nguồn:Bùi Thanh Hiếu
    Tao đấm 10 thằng như mày rồi. ----------------------------------- Việt Nam có luật không ? Việt Nam không những có luật mà còn có rất nhiều luật, có cả rừng luật. Phải chăng có nhiều luật quá, người ta gọi là luật rừng ? Không phải vì nhiều luật mà gọi là luật rừng, do người có thẩm quyền khi thực thi chức năng, đôi khi vì lý do nào đó, đã áp đặt điều luật nào họ muốn, đôi khi dẫn đến vô lý và bất công, nên gọi là luật rừng. Ví dụ như trong vụ tài xế taxi và nhạc sĩ Minh Khang, hãng Grap áp dụng điều luật 32 bộ luật dân sự 2015 quy định về quyền cá nhân đối với hình ảnh của mình, đã cắt hợp đồng làm việc với tài xế taxi. Điều luật trên ở khoản 1 chỉ quy định sử dụng hình ảnh người khác vào mục đích thương mại phải xin phép người đó, còn dùng vào mục đích mang lợi ích quốc gia, dân tộc và lợi ích công cộng thì miễn. Khoản 2 điều trên quy định về dữ liệu cá nhân cơ bản như tên tuổi, ngày tháng năm sinh, cha mẹ, ngân hàng...và hình ảnh cá nhân. Xem kỹ thì anh tài xế không vi phạm bất cứ điều nào trong điều 32 trên. Thứ nhất anh đưa clip ra nhằm xây dựng cộng đồng văn minh hơn, lịch sự, con người đối xử với nhau công bằng và có văn hoá. Khắc chế thói côn đồ , đe doạ hành hung người khác. Đó là lợi ích cộng đồng. Thứ hai anh đưa hình ảnh nhưng không có thông tin đó là ai, chỉ là một người chung chung. Sự chung chung này được chính nhạc sĩ Minh Khang khăng khăng phủ nhận là không phải anh ấy là nguời trong clip trước một số nghi vấn là anh. Bản thân tôi đọc những lời chối bay biến của anh, cũng nghĩ chưa hẳn đúng là nhạc sĩ Minh Khang, bởi anh ta chối rất bài bản, còn cho đó là hình ảnh người khác bị dư luận nhầm là mình. Nhưng hành vi , lời nói đe doạ người khác của nhạc sĩ Minh Khang hoàn toàn đủ yếu tố cấu thành. Tội đe doạ hành hung người khác bằng lời nói..có đi kèm hành động thể hiện ý định thực hiện của nhạc sĩ Minh Khang đầy đủ . - Tao đấm mười thằng như mày rồi, tao đã ngồi dậy rồi. Ngồi dậy tức sẵn sàng thực hiện hành vi tấn công đã thực hiện nhiều lần, 10 lần cơ mà. Câu tao cân cả 10 thằng, tao đánh 10 thằng là câu thể hiện khả năng võ thuật bản thân. Nó không phải là câu đe doạ, nhưng câu - Tao đấm mười thằng như mày rồi. Thực sự đây là câu đe doạ, không phải câu cửa miệng nói chơi kiểu một mình tao chấp hết. Sự đe doạ ở đây còn thông báo tao có thế lực, có chỗ dựa, có ô dù...tao đấm mày bằng thế lực đó , tao từng đấm 10 thằng như mày mà giờ còn ngồi đây có nghĩa là thế lực của tao rất lớn. Câu này nói lên sự bất công trong xã hội còn nhan nhản. Kẻ có quan hệ mạnh, có thế lực hậu thuẫn là có thể quyết định được vấn đề. Kết cục cuối cùng thì anh tài xế bị đuổi việc, giá như anh nhịn làm người thứ 11 để cho nhạc sĩ Minh Khang đấm một cái, đó lại là may mắn cho anh. Xã hội này bao người như anh đã phải chịu nhịn, chịu nhục trước kẻ có quyền lực, có quan hệ, có tiền ...để duy trì được việc làm, nuôi sống gia đình. Tôi thấy không những anh nhạc sĩ Minh Khang đã đấm được 10 anh tài xế và lần này anh đấm anh kia bằng một phát mất việc, cú mất việc ấy so với cái đau ăn một cú đấm nặng hơn nhiều. Nhưng anh Minh Khang còn đấm cú nữa vào pháp luật, vào sự tự trọng của những người theo dõi vụ việc này. Có phải những người theo dõi vụ này bằng lòng tự trọng, bằng ước mong thấy xã hội công bằng cũng như bị ăn một cú như cú đấm vào tinh thần không? Theo dõi lại vấn đề mới thấy sự lưu manh và tự tin vào sức mạnh bản thân của nhạc sĩ Minh Khang. Đầu tiên anh ta chối bay phủ nhận không phải mình, đồng thời anh tiến hành gây áp lực với hãng Grap để buộc anh tài xế xoá clip. Nếu tài xế xoá, đương nhiên việc phủ nhận không phải anh ta đã thành công. Nhưng do tài xế không xoá, anh ta ép hãng cho thôi việc tài xế, lúc đó mới đưa lời xin lỗi nhận là mình. Kiểu như này, anh ta chứng minh thêm lần nữa sức mạnh của mình. Tao cho mày mất việc mà chỉ xin lỗi vài câu qua loa. Mày và thiên hạ thấy ai thiệt hơn chưa ? Nếu kết cục của vụ anh tài xế và nhạc sĩ Minh Khang như này, thực sự nghị quyết 80 của Bộ Chính Trị vừa đưa ra nêu bật xây dựng về giá trị văn hoá , chuẩn mực con người, không gian văn hoá...chắc còn gian nan cả trăm năm nữa. Bộ văn hoá và thể thao du lịch là đơn vị đi đầu thực hiện nghị quyết 80, cần phải có công văn yêu cầu hãng Grap giải trình lý do chính đáng buộc anh tài xế thôi việc, cũng như gửi cơ quan chức năng xem xét hành vi tội đe doạ hành hung người khác của nhạc sĩ Minh Khang, xét duyệt lại giấy phép cấp cho nhạc sĩ này đứng tổ chức các sự kiện văn hoá, âm nhạc. Tôi đã xem clip anh tài xế không lấy tiền xe, trong lúc chở một cặp vợ chồng đưa con đi cấp cứu. Tôi nghĩ anh mới là người đang xây dựng giá trị văn hoá, chuẩn mực con người, không gian văn hoá. Nghị quyết văn hoá cần những người dân thường tham gia xây dựng bằng cách đưa ra những hành xử vô văn hoá để xã hội đấu tranh, cần làm những hành động tốt đẹp để lan toả. Anh tài xế taxi mất việc kia đã làm cả hai điều xây và chống đó. Còn giờ thì đợi xem cơ quan chức năng có động thái gì ? Nguồn:Bùi Thanh Hiếu
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentaires 0 Parts 295 Vue 0 Aperçu
  • Hạ viện Mỹ thông qua Đạo luật HR 6703 Giảm phí bảo hiểm y tế cho tất cả người Mỹ do đảng Cộng hòa đề xướng cho phép người dân mua bảo hiểm theo nhóm để tiết kiệm tiền phí bảo hiểm, mà không cần gia hạn trợ cấp ACA khổng lồ của đảng Dân chủ dành cho các tập đoàn bảo hiểm lớn theo Đạo luật Chăm sóc Sức khỏe Hợp lý (ACA)

    Kết quả bỏ phiếu là 213-209. Toàn thể 209 Dân biểu thuộc đảng Dân chủ bỏ phiếu chống lại đạo luật này. Đảng Cộng hoà có 213 phiếu thuận, có 5 Dân biểu vắng mặt hoặc bỏ phiếu trắng ..Duy chỉ có Dân biểu Jen Kiggans thuộc TB Virginia là bỏ phiếu chống lại đạo luật này

    Đây là một chiến thắng lớn cho tất cả các gia đình. Điều này sẽ buộc các công ty bảo hiểm phải giảm mức phí quá cao hoặc sẽ mất lợi nhuận, vù bị tẩy chai

    Những người trong Quốc hội bỏ phiếu chống lại việc giúp đỡ người dân Mỹ chính là kẻ thù chính trị của các bạn.
    Hạ viện Mỹ thông qua Đạo luật HR 6703 Giảm phí bảo hiểm y tế cho tất cả người Mỹ do đảng Cộng hòa đề xướng cho phép người dân mua bảo hiểm theo nhóm để tiết kiệm tiền phí bảo hiểm, mà không cần gia hạn trợ cấp ACA khổng lồ của đảng Dân chủ dành cho các tập đoàn bảo hiểm lớn theo Đạo luật Chăm sóc Sức khỏe Hợp lý (ACA) Kết quả bỏ phiếu là 213-209. Toàn thể 209 Dân biểu thuộc đảng Dân chủ bỏ phiếu chống lại đạo luật này. Đảng Cộng hoà có 213 phiếu thuận, có 5 Dân biểu vắng mặt hoặc bỏ phiếu trắng ..Duy chỉ có Dân biểu Jen Kiggans thuộc TB Virginia là bỏ phiếu chống lại đạo luật này Đây là một chiến thắng lớn cho tất cả các gia đình. Điều này sẽ buộc các công ty bảo hiểm phải giảm mức phí quá cao hoặc sẽ mất lợi nhuận, vù bị tẩy chai Những người trong Quốc hội bỏ phiếu chống lại việc giúp đỡ người dân Mỹ chính là kẻ thù chính trị của các bạn.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentaires 0 Parts 244 Vue 0 Aperçu
  • Đức Hồng Y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn đã được Chúa gọi về lúc 17 giờ 22 phút ngày 22 tháng 3 năm 2026 tại Trung Tâm Mục Vụ Tổng Giáo Phận Sài Gòn, thượng thọ 92 tuổi, với 61 năm linh mục, 33 năm giám mục.
    Ở Việt Nam . Thánh lễ cầu nguyện cho linh hồn Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn do Đức Giám mục Phụ tá Giuse Bùi Công Trác chủ sự vào lúc 20:00 ngày 22-3-2026 tại Trung tâm Mục vụ Tổng Giáo phận Sài Gòn.

    Các giáo xứ trong TGP Sài Gòn được mời gọi đổ chuông sầu kéo dài 10 phút vào lúc 20g tối nay (22/3).
    Xin hiệp ý cầu nguyện cho ngài!
    Đức Hồng Y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn đã được Chúa gọi về lúc 17 giờ 22 phút ngày 22 tháng 3 năm 2026 tại Trung Tâm Mục Vụ Tổng Giáo Phận Sài Gòn, thượng thọ 92 tuổi, với 61 năm linh mục, 33 năm giám mục. Ở Việt Nam . Thánh lễ cầu nguyện cho linh hồn Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn do Đức Giám mục Phụ tá Giuse Bùi Công Trác chủ sự vào lúc 20:00 ngày 22-3-2026 tại Trung tâm Mục vụ Tổng Giáo phận Sài Gòn. Các giáo xứ trong TGP Sài Gòn được mời gọi đổ chuông sầu kéo dài 10 phút vào lúc 20g tối nay (22/3). Xin hiệp ý cầu nguyện cho ngài!
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentaires 0 Parts 151 Vue 0 Aperçu
  • Hôm qua Thượng viện không thể thông qua dự luật ngân sách cho DHS, vẫn tranh cãi giữa hai đảng Dân chủ và Cộng Hoà lấn cấn về chi tiêu cho cơ quan này đặc biệt là vấn đề nhập cư.

    Hôm nay , Elon Musk vừa đề nghị trả lương cho hàng nghì nhân viên TSA trong thời gian chính phủ DHS của đảng Dân chủ đóng cửa. "Tôi muốn đề nghị trả lương cho nhân viên TSA trong thời gian bế tắc về ngân sách này, điều đang ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống của rất nhiều người Mỹ tại các sân bay trên khắp cả nước. Tôi tin rằng Tổng thống Trump sẽ nhận lời đề nghị này! "

    Không rõ đề nghị của Musk có được chấp nhận hay không. Các chuyên gia pháp lý lưu ý rằng nhân viên liên bang thường chỉ được trả lương thông qua ngân sách do Quốc hội phê chuẩn.

    Elon Musk quả là người chứng minh được sự yêu nước của mình bằng hành động thiết thực. Elon đã làm được nhiều điều cho nước Mỹ hơn cả Quốc hội và Thượng viện. Ông ấy đã mang lại cho chúng ta quyền tự do ngôn luận và giờ đây còn trả lương cho nhân viên TSA (Cơ quan An ninh Vận tải). Nước Mỹ của Elon là trên hết.
    Hôm qua Thượng viện không thể thông qua dự luật ngân sách cho DHS, vẫn tranh cãi giữa hai đảng Dân chủ và Cộng Hoà lấn cấn về chi tiêu cho cơ quan này đặc biệt là vấn đề nhập cư. Hôm nay , Elon Musk vừa đề nghị trả lương cho hàng nghì nhân viên TSA trong thời gian chính phủ DHS của đảng Dân chủ đóng cửa. "Tôi muốn đề nghị trả lương cho nhân viên TSA trong thời gian bế tắc về ngân sách này, điều đang ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống của rất nhiều người Mỹ tại các sân bay trên khắp cả nước. Tôi tin rằng Tổng thống Trump sẽ nhận lời đề nghị này! " Không rõ đề nghị của Musk có được chấp nhận hay không. Các chuyên gia pháp lý lưu ý rằng nhân viên liên bang thường chỉ được trả lương thông qua ngân sách do Quốc hội phê chuẩn. Elon Musk quả là người chứng minh được sự yêu nước của mình bằng hành động thiết thực. Elon đã làm được nhiều điều cho nước Mỹ hơn cả Quốc hội và Thượng viện. Ông ấy đã mang lại cho chúng ta quyền tự do ngôn luận và giờ đây còn trả lương cho nhân viên TSA (Cơ quan An ninh Vận tải). Nước Mỹ của Elon là trên hết.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentaires 0 Parts 153 Vue 0 Aperçu
  • Trong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia.

    Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ".

    Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp.

    Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa .

    Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo !

    Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh.

    Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ.

    Nguồn : Rùa Tiên Sinh
    Trong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia. Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ". Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp. Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa . Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo ! Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh. Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ. Nguồn : Rùa Tiên Sinh
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentaires 0 Parts 169 Vue 0 Aperçu
Plus de lecture