• She knows she's my weakness
    She knows she's my weakness
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Σχόλια 0 Μοιράστηκε 116χλμ. Views 0 Προεπισκόπηση
  • I feel betrayed
    I feel betrayed
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Σχόλια 0 Μοιράστηκε 132χλμ. Views 0 Προεπισκόπηση
  • Bạn có tin vào định mệnh không?
    Vào một ngày tháng 8 năm 2015, trên chuyến tàu cao tốc hướng về Paris, có một gã đàn ông bước ra từ nhà vệ sinh với "kho vũ khí" đủ để gây ra một vụ thảm sát kinh hoàng: một khẩu AK-47, một khẩu súng lục, dao rọc giấy và tận 270 viên đạn.
    ​Hắn tính biến 554 hành khách thành nạn nhân của mình. Nhưng gã khủng bố ấy đã sai lầm lớn khi đụng phải Spencer Stone – một chàng trai 23 tuổi có trái tim còn cứng hơn cả họng súng.
    ​Chuyến du lịch bỗng hóa cơn ác mộng
    ​Lúc đó, Spencer cùng hai người bạn thân từ thuở nhỏ là Alek và Anthony đang thiu thiu ngủ, tận hưởng kỳ nghỉ phép hiếm hoi sau những ngày phục vụ trong quân ngũ. Họ đang mơ về cảnh đẹp châu Âu, về những kỷ niệm vui vẻ của tuổi trẻ.
    ​Bỗng nhiên, tiếng súng chát chúa vang lên xé toạc không gian toa tàu. Một hành khách dũng cảm lao lên ngăn cản gã khủng bố đã bị bắn trọng thương. Hắn đứng đó, lăm lăm vũ khí, chỉ cách đám đông vài mét. Giữa một con tàu đang lao đi với tốc độ 300km/h, không có đường chạy, không có chỗ trốn, và cảnh sát thì còn rất xa.
    ​Cú lao mình không tính toán
    ​Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Spencer choàng tỉnh. Anh không kịp mặc áo chống đạn, không có súng trong tay. Anh chỉ có hai lựa chọn: nằm im cầu nguyện mình không bị trúng đạn, hoặc lao lên.
    ​Và Spencer đã chọn cách mà ít ai dám: Chạy thẳng về phía họng súng.
    ​Anh chạy hết tốc lực dọc lối đi hẹp. Gã khủng bố nổ súng, nhưng may mắn thay, khẩu súng bị kẹt đạn. Spencer quật ngã hắn xuống sàn. Cuộc vật lộn diễn ra điên cuồng. Gã kia rút dao rọc giấy ra, chém loạn xạ vào mặt, vào cổ, vào tay Spencer. Máu phun ra, cổ anh bị rạch sâu, ngón tay cái gần như đứt lìa.
    ​Nhưng, Spencer nhất quyết không buông tay.
    ​Cùng với sự giúp sức của hai người bạn và một hành khách khác, họ cuối cùng cũng khống chế được tên ác thú, tước vũ khí và trói hắn lại bằng chính những chiếc thắt lưng của mình.
    ​Người hùng quên mình ngay cả khi cận kề cái chết
    ​Khi hiểm họa đã qua, Spencer gục xuống vì mất máu quá nhiều. Vết thương ở cổ chỉ cách tử thần vài milimet. Thế nhưng, đúng chất của một nhân viên y tế quân đội, anh dùng tay mình bịt chặt vết thương ở cổ để cầm máu, rồi vẫn cố bò đến bên người hành khách bị bắn lúc nãy để sơ cứu cho ông ấy.
    ​Bạn tưởng tượng xem, một người đang đứng bên bờ vực cái chết lại đi lo cứu mạng một người khác. Khi tỉnh lại trong bệnh viện sau ca phẫu thuật sinh tử, câu đầu tiên Spencer hỏi không phải là "Tôi có sao không?", mà là: "Còn ai khác bị thương không?"
    ​Anh hùng là người bình thường làm điều phi thường
    ​Sau này, khi được trao huân chương cao quý nhất của nước Pháp và được Hollywood dựng thành phim, Spencer vẫn khiêm tốn bảo: "Tôi chỉ làm điều mà ai cũng sẽ làm thôi."
    ​Nhưng chúng ta đều biết, không phải ai cũng đủ can đảm để chạy ngược chiều với nỗi sợ hãi. Spencer Stone không phải siêu nhân trong phim ảnh, anh là một người trẻ bình thường, nhưng chính cái "bản năng tử tế" và lòng dũng cảm quên mình đã biến anh thành một lá chắn sống cho hơn 500 con người ngày hôm đó.
    ​Bài học để lại thật giản đơn: Đôi khi, để thay đổi cả thế giới (hoặc cứu sống một toa tàu), bạn không cần vũ khí tối tân. Bạn chỉ cần một trái tim biết rung động trước nỗi đau của người khác và một ý chí quyết không đầu hàng cái ác.

    ​Nguồn: Trầm Mặc Hương Lai
    Bạn có tin vào định mệnh không? Vào một ngày tháng 8 năm 2015, trên chuyến tàu cao tốc hướng về Paris, có một gã đàn ông bước ra từ nhà vệ sinh với "kho vũ khí" đủ để gây ra một vụ thảm sát kinh hoàng: một khẩu AK-47, một khẩu súng lục, dao rọc giấy và tận 270 viên đạn. ​Hắn tính biến 554 hành khách thành nạn nhân của mình. Nhưng gã khủng bố ấy đã sai lầm lớn khi đụng phải Spencer Stone – một chàng trai 23 tuổi có trái tim còn cứng hơn cả họng súng. ​Chuyến du lịch bỗng hóa cơn ác mộng ​Lúc đó, Spencer cùng hai người bạn thân từ thuở nhỏ là Alek và Anthony đang thiu thiu ngủ, tận hưởng kỳ nghỉ phép hiếm hoi sau những ngày phục vụ trong quân ngũ. Họ đang mơ về cảnh đẹp châu Âu, về những kỷ niệm vui vẻ của tuổi trẻ. ​Bỗng nhiên, tiếng súng chát chúa vang lên xé toạc không gian toa tàu. Một hành khách dũng cảm lao lên ngăn cản gã khủng bố đã bị bắn trọng thương. Hắn đứng đó, lăm lăm vũ khí, chỉ cách đám đông vài mét. Giữa một con tàu đang lao đi với tốc độ 300km/h, không có đường chạy, không có chỗ trốn, và cảnh sát thì còn rất xa. ​Cú lao mình không tính toán ​Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Spencer choàng tỉnh. Anh không kịp mặc áo chống đạn, không có súng trong tay. Anh chỉ có hai lựa chọn: nằm im cầu nguyện mình không bị trúng đạn, hoặc lao lên. ​Và Spencer đã chọn cách mà ít ai dám: Chạy thẳng về phía họng súng. ​Anh chạy hết tốc lực dọc lối đi hẹp. Gã khủng bố nổ súng, nhưng may mắn thay, khẩu súng bị kẹt đạn. Spencer quật ngã hắn xuống sàn. Cuộc vật lộn diễn ra điên cuồng. Gã kia rút dao rọc giấy ra, chém loạn xạ vào mặt, vào cổ, vào tay Spencer. Máu phun ra, cổ anh bị rạch sâu, ngón tay cái gần như đứt lìa. ​Nhưng, Spencer nhất quyết không buông tay. ​Cùng với sự giúp sức của hai người bạn và một hành khách khác, họ cuối cùng cũng khống chế được tên ác thú, tước vũ khí và trói hắn lại bằng chính những chiếc thắt lưng của mình. ​Người hùng quên mình ngay cả khi cận kề cái chết ​Khi hiểm họa đã qua, Spencer gục xuống vì mất máu quá nhiều. Vết thương ở cổ chỉ cách tử thần vài milimet. Thế nhưng, đúng chất của một nhân viên y tế quân đội, anh dùng tay mình bịt chặt vết thương ở cổ để cầm máu, rồi vẫn cố bò đến bên người hành khách bị bắn lúc nãy để sơ cứu cho ông ấy. ​Bạn tưởng tượng xem, một người đang đứng bên bờ vực cái chết lại đi lo cứu mạng một người khác. Khi tỉnh lại trong bệnh viện sau ca phẫu thuật sinh tử, câu đầu tiên Spencer hỏi không phải là "Tôi có sao không?", mà là: "Còn ai khác bị thương không?" ​Anh hùng là người bình thường làm điều phi thường ​Sau này, khi được trao huân chương cao quý nhất của nước Pháp và được Hollywood dựng thành phim, Spencer vẫn khiêm tốn bảo: "Tôi chỉ làm điều mà ai cũng sẽ làm thôi." ​Nhưng chúng ta đều biết, không phải ai cũng đủ can đảm để chạy ngược chiều với nỗi sợ hãi. Spencer Stone không phải siêu nhân trong phim ảnh, anh là một người trẻ bình thường, nhưng chính cái "bản năng tử tế" và lòng dũng cảm quên mình đã biến anh thành một lá chắn sống cho hơn 500 con người ngày hôm đó. ​Bài học để lại thật giản đơn: Đôi khi, để thay đổi cả thế giới (hoặc cứu sống một toa tàu), bạn không cần vũ khí tối tân. Bạn chỉ cần một trái tim biết rung động trước nỗi đau của người khác và một ý chí quyết không đầu hàng cái ác. ​Nguồn: Trầm Mặc Hương Lai
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Σχόλια 0 Μοιράστηκε 104 Views 0 Προεπισκόπηση
  • I love this pic so much
    I love this pic so much
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Σχόλια 0 Μοιράστηκε 58χλμ. Views 0 Προεπισκόπηση
  • Like
    Love
    Wow
    3
    0 Σχόλια 0 Μοιράστηκε 60χλμ. Views 0 Προεπισκόπηση
  • They complain no matter what.
    They complain no matter what.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Σχόλια 0 Μοιράστηκε 343 Views 0 Προεπισκόπηση
  • Flexing on these hoes
    Flexing on these hoes
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Σχόλια 0 Μοιράστηκε 50 Views 0 Προεπισκόπηση
  • First Ladies of the US
    First Ladies of the US🇺🇸
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Σχόλια 0 Μοιράστηκε 105χλμ. Views 0 Προεπισκόπηση
  • The State of the US Economy
    The State of the US Economy
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Σχόλια 0 Μοιράστηκε 8χλμ. Views 0 Προεπισκόπηση