Ma Trận Giá Xăng: Kịch Bản "Hút Máu" Hợp Pháp?
Đằng sau những lời phân trần về biến động thị trường thế giới, giá xăng tại Việt Nam thực chất là một ma trận thuế phí được thiết lập để đảm bảo ngân sách luôn "no đủ" trên lưng người lao động. Việc duy trì các sắc thuế chồng chéo như Thuế tiêu thụ đặc biệt (10%) và VAT (8%) không phải để điều tiết tiêu dùng, mà là một công cụ "thuế chồng thuế" đầy toan tính.
Nghịch lý nằm ở chỗ: Khi giá thế giới tăng 100%, số tiền thuế tuyệt đối mà người dân phải nộp cũng nghiễm nhiên tăng gấp đôi. Đây là một cơ chế tự động "móc túi" mà nhà nước không cần phải ra bất kỳ văn bản tăng thuế nào. Trong khi người dân vật lộn với từng bữa ăn đắt đỏ do chi phí vận tải leo thang, thì túi tiền của các nhóm lợi ích và ngân sách lại phình ra tỷ lệ thuận với nỗi đau của xã hội.
Tại sao các đề xuất giảm thuế phí luôn bị trì hoãn hoặc thực hiện nhỏ giọt? Câu trả lời có thể nằm ở sự liên minh ngầm giữa các "ông lớn" độc quyền xăng dầu và cơ chế thu ngân sách. Họ không sợ giá tăng, vì lợi nhuận định mức của doanh nghiệp đã được "bảo hiểm" bằng luật chơi. Chỉ có người dân là không có lá chắn phòng vệ, buộc phải chấp nhận bị "hút máu" trong một hệ thống mà càng khó khăn, họ càng bị tận thu sâu hơn.
Cơn bão giá xăng không phải là thiên tai, nó là một cuộc tái phân phối thu nhập có chủ đích từ túi người nghèo sang tay những kẻ cầm cân nảy mực.
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdao
Ma Trận Giá Xăng: Kịch Bản "Hút Máu" Hợp Pháp?
Đằng sau những lời phân trần về biến động thị trường thế giới, giá xăng tại Việt Nam thực chất là một ma trận thuế phí được thiết lập để đảm bảo ngân sách luôn "no đủ" trên lưng người lao động. Việc duy trì các sắc thuế chồng chéo như Thuế tiêu thụ đặc biệt (10%) và VAT (8%) không phải để điều tiết tiêu dùng, mà là một công cụ "thuế chồng thuế" đầy toan tính.
Nghịch lý nằm ở chỗ: Khi giá thế giới tăng 100%, số tiền thuế tuyệt đối mà người dân phải nộp cũng nghiễm nhiên tăng gấp đôi. Đây là một cơ chế tự động "móc túi" mà nhà nước không cần phải ra bất kỳ văn bản tăng thuế nào. Trong khi người dân vật lộn với từng bữa ăn đắt đỏ do chi phí vận tải leo thang, thì túi tiền của các nhóm lợi ích và ngân sách lại phình ra tỷ lệ thuận với nỗi đau của xã hội.
Tại sao các đề xuất giảm thuế phí luôn bị trì hoãn hoặc thực hiện nhỏ giọt? Câu trả lời có thể nằm ở sự liên minh ngầm giữa các "ông lớn" độc quyền xăng dầu và cơ chế thu ngân sách. Họ không sợ giá tăng, vì lợi nhuận định mức của doanh nghiệp đã được "bảo hiểm" bằng luật chơi. Chỉ có người dân là không có lá chắn phòng vệ, buộc phải chấp nhận bị "hút máu" trong một hệ thống mà càng khó khăn, họ càng bị tận thu sâu hơn.
Cơn bão giá xăng không phải là thiên tai, nó là một cuộc tái phân phối thu nhập có chủ đích từ túi người nghèo sang tay những kẻ cầm cân nảy mực.
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdao