Recent Updates
Vietnam
  • Lao động bất hợp pháp và bài toán của nhiều quốc gia

    Trước khi đặt chân đến Mỹ, mình đã sống ở Hàn Quốc 10 năm nên có cơ hội quan sát khá rõ thực tế của cộng đồng người Việt tại đây. BHP (bất hợp pháp) là cách gọi quen thuộc để chỉ những người ở lại Hàn Quốc sau khi visa hết hạn hoặc không có tình trạng cư trú hợp lệ nhưng vẫn tiếp tục làm việc, phần lớn với mục đích kiếm tiền và gửi về gia đình. Tình trạng này không chỉ xảy ra với người Việt mà còn với lao động từ nhiều quốc gia khác. Trong những năm gần đây, số người cư trú trái phép tại Hàn Quốc từng lên đến hơn 400.000 người, chiếm khoảng 1/5 tổng số người nước ngoài đang sinh sống tại nước này theo số liệu của Bộ Tư pháp Hàn Quốc.

    Không riêng Hàn Quốc mà hầu hết các quốc gia đều quan ngại về nhóm người cư trú ngoài hệ thống pháp lý. Nhà nước cần biết ai đang sinh sống trên lãnh thổ để đảm bảo chủ quyền, an ninh, cũng như khả năng vận hành của hệ thống pháp luật, lao động và an sinh xã hội. Lao động không giấy tờ dễ hình thành thị trường việc làm “ngầm”, làm giảm mặt bằng lương, thất thu thuế và tạo lợi thế cho các doanh nghiệp vi phạm luật lao động. Đồng thời, chính những người cư trú không hợp pháp cũng dễ bị bóc lột, lạm dụng hoặc rơi vào các đường dây môi giới, buôn người vì không được pháp luật bảo vệ đầy đủ. Khi số người sống ngoài hệ thống tăng lên, chính quyền cũng gặp khó khăn trong việc dự báo nhu cầu y tế, giáo dục, phúc lợi và xử lý các vấn đề pháp lý phát sinh.

    Nếu tham gia các hội nhóm mạng xã hội của người Việt ở Hàn Quốc, có thể dễ dàng thấy những bài viết cảnh báo nhau về sự xuất hiện của lực lượng quản lý cư trú. Các chiến dịch kiểm tra thường do Cục Quản lý Xuất nhập cảnh phối hợp với cảnh sát và các cơ quan liên quan thực hiện, diễn ra trên phạm vi toàn quốc chứ không chỉ tại một khu vực nhất định. Việc kiểm tra có thể diễn ra tại nơi làm việc, đồng ruộng, khu dân cư, nhà ăn… Báo chí và các nhóm nhân quyền đôi khi gọi những chiến dịch này bằng từ “인간사냥” (tạm dịch là “săn người”) để nhấn mạnh tính căng thẳng của hoạt động truy quét. Trong một số trường hợp, việc truy đuổi có thể dẫn đến tai nạn đáng tiếc khi người bỏ chạy chấp nhận rủi ro.

    Người bị phát hiện cư trú bất hợp pháp thường đối mặt với các biện pháp như phạt tiền, trục xuất và cấm nhập cảnh lại trong một thời gian nhất định. Có giai đoạn, Hàn Quốc cũng siết chặt tiếp nhận lao động từ một số địa phương ở Việt Nam do tỷ lệ cư trú bất hợp pháp cao như Hà Tĩnh, Hải Dương, Thanh Hóa, Nghệ An.

    Song song đó, các tổ chức nhân quyền tại Hàn Quốc thỉnh thoảng tổ chức biểu tình ôn hòa, kêu gọi cơ quan chức năng thực thi luật một cách nhân đạo hơn và tôn trọng quyền con người của lao động nước ngoài. Đáp lại, chính quyền cũng triển khai các chương trình tự xuất cảnh có điều kiện, cho phép người cư trú bất hợp pháp về nước tự nguyện trong thời gian quy định để được miễn hoặc giảm xử phạt và có cơ hội quay lại làm việc hợp pháp sau này. Đây được xem là cách giảm số người cư trú trái phép mà vẫn hạn chế áp lực cho hệ thống quản lý.

    Các bạn nên biết rằng hầu hết các quốc gia phát triển, kể cả Hàn Quốc và Mỹ, đều rất cần lao động – nhưng đó phải là lao động hợp pháp. Như đã đề cập, nếu một quốc gia không quản lý được người cư trú bất hợp pháp, cả đất nước lẫn chính những người di cư sẽ phải gánh chịu những hệ lụy tiêu cực. Vấn đề di trú ở bất cứ đâu cũng là bài toán cân bằng giữa pháp luật, nhu cầu lao động và yếu tố nhân đạo.

    Nếu cho rằng chỉ Mỹ siết chặt vấn đề cư trú bất hợp pháp thì thực tế Hàn Quốc cũng có cách tiếp cận khá nghiêm khắc. Tuy nhiên, có lẽ ở một quốc gia nơi tự do được xem là giá trị cốt lõi như Mỹ, nhiều người đã lợi dụng điều đó để đòi hỏi quyền được ở lại đất nước như một đặc quyền, thay vì coi đó là một ân huệ. Việc tấn công, chửi bới hay sỉ nhục cảnh sát di trú đang làm nhiệm vụ ở Mỹ mà vẫn được nhiều người đồng tình ủng hộ là điều khó hiểu và khó thấy ở bất kỳ quốc gia nào khác.

    Ngoài ra, mình chưa từng thấy nước nào áp dụng chính sách “tự trục xuất” như Mỹ hiện nay, khi họ còn hỗ trợ thêm 1.000 USD, và hiện nay là 2.600 USD, để khuyến khích người nhập cư BHP rời đi tự nguyện.

    Tóm lại, các bạn nên nhớ rằng "cư trú hợp pháp" là cách duy nhất để lao động nước ngoài được bảo vệ đầy đủ và đóng góp bền vững cho xã hội. Vì vậy, nếu bạn đã chọn một quốc gia để sinh sống, thì hãy chuẩn bị kỹ càng để đặt chân đến đó "một cách hợp pháp".
    Nguồn: Nguyen Vu Hong
    Lao động bất hợp pháp và bài toán của nhiều quốc gia Trước khi đặt chân đến Mỹ, mình đã sống ở Hàn Quốc 10 năm nên có cơ hội quan sát khá rõ thực tế của cộng đồng người Việt tại đây. BHP (bất hợp pháp) là cách gọi quen thuộc để chỉ những người ở lại Hàn Quốc sau khi visa hết hạn hoặc không có tình trạng cư trú hợp lệ nhưng vẫn tiếp tục làm việc, phần lớn với mục đích kiếm tiền và gửi về gia đình. Tình trạng này không chỉ xảy ra với người Việt mà còn với lao động từ nhiều quốc gia khác. Trong những năm gần đây, số người cư trú trái phép tại Hàn Quốc từng lên đến hơn 400.000 người, chiếm khoảng 1/5 tổng số người nước ngoài đang sinh sống tại nước này theo số liệu của Bộ Tư pháp Hàn Quốc. Không riêng Hàn Quốc mà hầu hết các quốc gia đều quan ngại về nhóm người cư trú ngoài hệ thống pháp lý. Nhà nước cần biết ai đang sinh sống trên lãnh thổ để đảm bảo chủ quyền, an ninh, cũng như khả năng vận hành của hệ thống pháp luật, lao động và an sinh xã hội. Lao động không giấy tờ dễ hình thành thị trường việc làm “ngầm”, làm giảm mặt bằng lương, thất thu thuế và tạo lợi thế cho các doanh nghiệp vi phạm luật lao động. Đồng thời, chính những người cư trú không hợp pháp cũng dễ bị bóc lột, lạm dụng hoặc rơi vào các đường dây môi giới, buôn người vì không được pháp luật bảo vệ đầy đủ. Khi số người sống ngoài hệ thống tăng lên, chính quyền cũng gặp khó khăn trong việc dự báo nhu cầu y tế, giáo dục, phúc lợi và xử lý các vấn đề pháp lý phát sinh. Nếu tham gia các hội nhóm mạng xã hội của người Việt ở Hàn Quốc, có thể dễ dàng thấy những bài viết cảnh báo nhau về sự xuất hiện của lực lượng quản lý cư trú. Các chiến dịch kiểm tra thường do Cục Quản lý Xuất nhập cảnh phối hợp với cảnh sát và các cơ quan liên quan thực hiện, diễn ra trên phạm vi toàn quốc chứ không chỉ tại một khu vực nhất định. Việc kiểm tra có thể diễn ra tại nơi làm việc, đồng ruộng, khu dân cư, nhà ăn… Báo chí và các nhóm nhân quyền đôi khi gọi những chiến dịch này bằng từ “인간사냥” (tạm dịch là “săn người”) để nhấn mạnh tính căng thẳng của hoạt động truy quét. Trong một số trường hợp, việc truy đuổi có thể dẫn đến tai nạn đáng tiếc khi người bỏ chạy chấp nhận rủi ro. Người bị phát hiện cư trú bất hợp pháp thường đối mặt với các biện pháp như phạt tiền, trục xuất và cấm nhập cảnh lại trong một thời gian nhất định. Có giai đoạn, Hàn Quốc cũng siết chặt tiếp nhận lao động từ một số địa phương ở Việt Nam do tỷ lệ cư trú bất hợp pháp cao như Hà Tĩnh, Hải Dương, Thanh Hóa, Nghệ An. Song song đó, các tổ chức nhân quyền tại Hàn Quốc thỉnh thoảng tổ chức biểu tình ôn hòa, kêu gọi cơ quan chức năng thực thi luật một cách nhân đạo hơn và tôn trọng quyền con người của lao động nước ngoài. Đáp lại, chính quyền cũng triển khai các chương trình tự xuất cảnh có điều kiện, cho phép người cư trú bất hợp pháp về nước tự nguyện trong thời gian quy định để được miễn hoặc giảm xử phạt và có cơ hội quay lại làm việc hợp pháp sau này. Đây được xem là cách giảm số người cư trú trái phép mà vẫn hạn chế áp lực cho hệ thống quản lý. Các bạn nên biết rằng hầu hết các quốc gia phát triển, kể cả Hàn Quốc và Mỹ, đều rất cần lao động – nhưng đó phải là lao động hợp pháp. Như đã đề cập, nếu một quốc gia không quản lý được người cư trú bất hợp pháp, cả đất nước lẫn chính những người di cư sẽ phải gánh chịu những hệ lụy tiêu cực. Vấn đề di trú ở bất cứ đâu cũng là bài toán cân bằng giữa pháp luật, nhu cầu lao động và yếu tố nhân đạo. Nếu cho rằng chỉ Mỹ siết chặt vấn đề cư trú bất hợp pháp thì thực tế Hàn Quốc cũng có cách tiếp cận khá nghiêm khắc. Tuy nhiên, có lẽ ở một quốc gia nơi tự do được xem là giá trị cốt lõi như Mỹ, nhiều người đã lợi dụng điều đó để đòi hỏi quyền được ở lại đất nước như một đặc quyền, thay vì coi đó là một ân huệ. Việc tấn công, chửi bới hay sỉ nhục cảnh sát di trú đang làm nhiệm vụ ở Mỹ mà vẫn được nhiều người đồng tình ủng hộ là điều khó hiểu và khó thấy ở bất kỳ quốc gia nào khác. Ngoài ra, mình chưa từng thấy nước nào áp dụng chính sách “tự trục xuất” như Mỹ hiện nay, khi họ còn hỗ trợ thêm 1.000 USD, và hiện nay là 2.600 USD, để khuyến khích người nhập cư BHP rời đi tự nguyện. Tóm lại, các bạn nên nhớ rằng "cư trú hợp pháp" là cách duy nhất để lao động nước ngoài được bảo vệ đầy đủ và đóng góp bền vững cho xã hội. Vì vậy, nếu bạn đã chọn một quốc gia để sinh sống, thì hãy chuẩn bị kỹ càng để đặt chân đến đó "một cách hợp pháp". Nguồn: Nguyen Vu Hong
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 138 Views 0 Reviews
  • Theo CBS loan tin : Iran đã chính thức công bố Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei " Tử vì đạo " do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Iran sẽ tổ chức đến 40 ngày quốc tang cho cái chết của Khamenei . Bởi IRGC và các chỉ huy khác cũng bị tiêu diệt (khoảng 40 quan chức cao cấp) cộng thêm cái chết của một lãnh tụ Iran, sẽ tạo khoảng trống quyền lực nguy hiểm hơn bản thân cuộc tấn công. Trong khi bàn cờ khu vực thì hiếm khi chịu đứng yên cho đủ 40 giờ, chứ nói gì đến 40 ngày. Trong chính trị Trung Đông, khoảng lặng sau một biến cố thường đáng ngại hơn chính biến cố ấy.

    Theo nguồn tin Shia Iraq cho biết rất có thể Mojtaba Khamenei,, con trai của Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei đã thiệt mạng do các cuộc không kích của Israel và Mỹ.

    Loại bỏ chế độ Iran sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực không chỉ ở Trung Đông, mà còn ảnh hưởng đến Nga và nguồn cung cấp của nước này để chống lại Ukraine. Điều này ảnh hưởng đến Trung Quốc vì nước này mất đi tiền đồn của mình ở Trung Đông.

    Việc Iran bị tấn công và trống chỗ quyền lực sẽ gây ra những thiệt hại đáng kể cho cả Nga và Trung Quốc trên nhiều phương diện chiến lược và kinh tế:

    Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề về năng lượng và kinh tế: Trung Quốc hiện mua với giá rẻ khoảng 90% lượng dầu xuất cảng của Iran. Dầu Iran chiếm khoảng 13.6% tổng lượng nhập cảng của Bắc Kinh vào năm 2025. Chưa kể số lượng dầu lén lút chuyển từ Iran rồi "dán nhãn" Malaysia, Indonesia. Do các hợp tác có qua có lại, nhưng ở vai trên, nên Trung Quốc chỉ trả giá rẻ cho dầu mỏ của Iran như với Venezuela.

    Nếu Iran sụp đổ, chắc chắn nguồn dầu rẻ biến mất vĩnh viễn hoặc gián đoạn nhiều năm. Trung Quốc phải mua dầu từ Nga, Arabie Saudi, hoặc Mỹ với giá thị trường cao hơn, như thế chi phí sản xuất công nghiệp tăng, lạm phát nội địa tăng.

    Bên cạnh đó, là rủi ro phong toả Eo biển Hormuz: Khoảng 40% lượng dầu nhập cảng của Trung Quốc đi qua eo biển này. Một cuộc xung đột có thể làm đóng cửa con đường vận tải huyết mạch, đẩy giá dầu lên mức $100-$120 đô/thùng, sẽ gây lạm phát và đình trệ sản xuất tại Trung Quốc.

    Sụp đổ chuỗi cung ứng chiến lược: Iran là một mắt xích quan trọng trong sáng kiến "Vành đai và Con đường". Việc chính quyền Tehran bị suy yếu hoặc sụp đổ sẽ làm tê liệt các tuyến vận tải trên đất liền mà Trung Quốc đã đầu tư nhiều năm.

    Dĩ nhiên chiến lược "Vành đai con đường" của Trung Quốc đối diện trực tiếp nguy cơ "gãy càng" khi họ bỏ ra hàng trăm tỷ đầu tư vào vô số hạng mục hạ tầng như cảng Chabahar, đường sắt Qom–Yiwu, đường ống dầu Caucasus–Iran–Pakistan, nhà máy điện, viễn thông... Một chính thể mới không chắc có "can đảm" bắt tay với Trung Quốc để trả hàng đống nợ. Sẽ là "nợ khó đòi" tương tự vụ nợ ở Venezuela đang còn nóng hổi.

    Còn đối với Nga, họ mất đi đồng minh chiến lược và thị trường vũ khí. Mất đối tác quân sự then chốt: Iran là nhà cung cấp UAV và công nghệ hoả tiễn quan trọng cho Nga trong cuộc xung đột tại Ukraine. Một cuộc tấn công vào Iran sẽ làm gián đoạn nguồn cung này.

    Nga sẽ suy giảm mạnh ảnh hưởng tại Trung Đông do Iran là đồng minh lớn nhất còn lại của Nga tại khu vực này. Nếu Iran sụp đổ, Nga sẽ mất đi đòn bẩy địa chính trị để đối trọng với tầm ảnh hưởng của phương Tây và NATO.

    Cũng với dầu mỏ, Nga còn phải cạnh tranh thị trường, dù giá dầu tăng có thể giúp Nga thu lợi ngắn hạn, nhưng sự xáo trộn thị trường sẽ khiến Nga phải cạnh tranh gay gắt hơn với các nguồn cung khác để giữ chân khách hàng lớn nhất là Trung Quốc.

    Tác động chung cho cả Nga và Trung Quốc đều là sự suy yếu khối "trục" đang đối trọng với phương Tây. Nhất là sự phá vỡ liên minh BRICS+. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là thành viên quan trọng trong khối BRICS và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) nhằm xây dựng trật tự thế giới đa cực, âm mưu soán ngôi đồng Mỹ kim. Thật ra, cái khối BRICS+ này vẫn còn lỏng lẻo và đã manh nha tan rã sau vụ Maduro ở vùng Trung-Nam Mỹ.

    Vì thế, nếu Mỹ giải quyết được "mối đe dọa" từ Iran, thì càng rảnh tay hơn để dồn toàn bộ nguồn lực và sự chú ý vào việc đối phó trực tiếp với Nga tại châu Âu và Trung Quốc tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.

    Hiện tại, mặc dù cả Nga và Trung Quốc đều lớn tiếng chỉ trích các cuộc tấn công và kêu gọi đàm phán, giới phân tích cho rằng cả hai nước khó có khả năng can thiệp quân sự trực tiếp để bảo vệ Iran do lo ngại rủi ro đối đầu trực diện với Mỹ.

    Một điều khác cũng đáng quan tâm nữa là Nga, Trung Quốc còn kiếm lợi từ việc bán đủ loại vũ khí hạng nặng giá cao, với những tác dụng "vượt trội", nhưng qua vụ bắt Maduro, và vụ tấn công đang xảy ra, nó bộc lộ sự kém hiệu quả của những loại vũ khí này trước mắt thế giới. Những nước nào sẽ móc tiền tấn ra để mua các loại hàng "bị vượt trội" như thế nữa?

    Do vậy, Nga có thể thiệt hại chiến lược nặng hơn, làm suy yếu khả năng duy trì cuộc chiến tranh Ukraine và ngân sách quốc phòng. Đòn này rất đau với Nga, vừa mất tiền, vừa mất mặt, quốc tế khinh bỉ.

    Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là “lá chắn” là tiền đồn cứng cựa chống Mỹ, nên Mỹ xử Iran sẽ là cú đánh "nhất tiễn tam điêu", hay một phát nhiều mục tiêu vào trục Nga–Tàu–Iran. Và có thể cuộc chiến Nga - Ukraine kết thúc gọn, đỡ tốn tiền.
    Nguồn: Uyên Vũ
    Theo CBS loan tin : Iran đã chính thức công bố Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei " Tử vì đạo " do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Iran sẽ tổ chức đến 40 ngày quốc tang cho cái chết của Khamenei . Bởi IRGC và các chỉ huy khác cũng bị tiêu diệt (khoảng 40 quan chức cao cấp) cộng thêm cái chết của một lãnh tụ Iran, sẽ tạo khoảng trống quyền lực nguy hiểm hơn bản thân cuộc tấn công. Trong khi bàn cờ khu vực thì hiếm khi chịu đứng yên cho đủ 40 giờ, chứ nói gì đến 40 ngày. Trong chính trị Trung Đông, khoảng lặng sau một biến cố thường đáng ngại hơn chính biến cố ấy. Theo nguồn tin Shia Iraq cho biết rất có thể Mojtaba Khamenei,, con trai của Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei đã thiệt mạng do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Loại bỏ chế độ Iran sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực không chỉ ở Trung Đông, mà còn ảnh hưởng đến Nga và nguồn cung cấp của nước này để chống lại Ukraine. Điều này ảnh hưởng đến Trung Quốc vì nước này mất đi tiền đồn của mình ở Trung Đông. Việc Iran bị tấn công và trống chỗ quyền lực sẽ gây ra những thiệt hại đáng kể cho cả Nga và Trung Quốc trên nhiều phương diện chiến lược và kinh tế: Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề về năng lượng và kinh tế: Trung Quốc hiện mua với giá rẻ khoảng 90% lượng dầu xuất cảng của Iran. Dầu Iran chiếm khoảng 13.6% tổng lượng nhập cảng của Bắc Kinh vào năm 2025. Chưa kể số lượng dầu lén lút chuyển từ Iran rồi "dán nhãn" Malaysia, Indonesia. Do các hợp tác có qua có lại, nhưng ở vai trên, nên Trung Quốc chỉ trả giá rẻ cho dầu mỏ của Iran như với Venezuela. Nếu Iran sụp đổ, chắc chắn nguồn dầu rẻ biến mất vĩnh viễn hoặc gián đoạn nhiều năm. Trung Quốc phải mua dầu từ Nga, Arabie Saudi, hoặc Mỹ với giá thị trường cao hơn, như thế chi phí sản xuất công nghiệp tăng, lạm phát nội địa tăng. Bên cạnh đó, là rủi ro phong toả Eo biển Hormuz: Khoảng 40% lượng dầu nhập cảng của Trung Quốc đi qua eo biển này. Một cuộc xung đột có thể làm đóng cửa con đường vận tải huyết mạch, đẩy giá dầu lên mức $100-$120 đô/thùng, sẽ gây lạm phát và đình trệ sản xuất tại Trung Quốc. Sụp đổ chuỗi cung ứng chiến lược: Iran là một mắt xích quan trọng trong sáng kiến "Vành đai và Con đường". Việc chính quyền Tehran bị suy yếu hoặc sụp đổ sẽ làm tê liệt các tuyến vận tải trên đất liền mà Trung Quốc đã đầu tư nhiều năm. Dĩ nhiên chiến lược "Vành đai con đường" của Trung Quốc đối diện trực tiếp nguy cơ "gãy càng" khi họ bỏ ra hàng trăm tỷ đầu tư vào vô số hạng mục hạ tầng như cảng Chabahar, đường sắt Qom–Yiwu, đường ống dầu Caucasus–Iran–Pakistan, nhà máy điện, viễn thông... Một chính thể mới không chắc có "can đảm" bắt tay với Trung Quốc để trả hàng đống nợ. Sẽ là "nợ khó đòi" tương tự vụ nợ ở Venezuela đang còn nóng hổi. Còn đối với Nga, họ mất đi đồng minh chiến lược và thị trường vũ khí. Mất đối tác quân sự then chốt: Iran là nhà cung cấp UAV và công nghệ hoả tiễn quan trọng cho Nga trong cuộc xung đột tại Ukraine. Một cuộc tấn công vào Iran sẽ làm gián đoạn nguồn cung này. Nga sẽ suy giảm mạnh ảnh hưởng tại Trung Đông do Iran là đồng minh lớn nhất còn lại của Nga tại khu vực này. Nếu Iran sụp đổ, Nga sẽ mất đi đòn bẩy địa chính trị để đối trọng với tầm ảnh hưởng của phương Tây và NATO. Cũng với dầu mỏ, Nga còn phải cạnh tranh thị trường, dù giá dầu tăng có thể giúp Nga thu lợi ngắn hạn, nhưng sự xáo trộn thị trường sẽ khiến Nga phải cạnh tranh gay gắt hơn với các nguồn cung khác để giữ chân khách hàng lớn nhất là Trung Quốc. Tác động chung cho cả Nga và Trung Quốc đều là sự suy yếu khối "trục" đang đối trọng với phương Tây. Nhất là sự phá vỡ liên minh BRICS+. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là thành viên quan trọng trong khối BRICS và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) nhằm xây dựng trật tự thế giới đa cực, âm mưu soán ngôi đồng Mỹ kim. Thật ra, cái khối BRICS+ này vẫn còn lỏng lẻo và đã manh nha tan rã sau vụ Maduro ở vùng Trung-Nam Mỹ. Vì thế, nếu Mỹ giải quyết được "mối đe dọa" từ Iran, thì càng rảnh tay hơn để dồn toàn bộ nguồn lực và sự chú ý vào việc đối phó trực tiếp với Nga tại châu Âu và Trung Quốc tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Hiện tại, mặc dù cả Nga và Trung Quốc đều lớn tiếng chỉ trích các cuộc tấn công và kêu gọi đàm phán, giới phân tích cho rằng cả hai nước khó có khả năng can thiệp quân sự trực tiếp để bảo vệ Iran do lo ngại rủi ro đối đầu trực diện với Mỹ. Một điều khác cũng đáng quan tâm nữa là Nga, Trung Quốc còn kiếm lợi từ việc bán đủ loại vũ khí hạng nặng giá cao, với những tác dụng "vượt trội", nhưng qua vụ bắt Maduro, và vụ tấn công đang xảy ra, nó bộc lộ sự kém hiệu quả của những loại vũ khí này trước mắt thế giới. Những nước nào sẽ móc tiền tấn ra để mua các loại hàng "bị vượt trội" như thế nữa? Do vậy, Nga có thể thiệt hại chiến lược nặng hơn, làm suy yếu khả năng duy trì cuộc chiến tranh Ukraine và ngân sách quốc phòng. Đòn này rất đau với Nga, vừa mất tiền, vừa mất mặt, quốc tế khinh bỉ. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là “lá chắn” là tiền đồn cứng cựa chống Mỹ, nên Mỹ xử Iran sẽ là cú đánh "nhất tiễn tam điêu", hay một phát nhiều mục tiêu vào trục Nga–Tàu–Iran. Và có thể cuộc chiến Nga - Ukraine kết thúc gọn, đỡ tốn tiền. Nguồn: Uyên Vũ
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 251 Views 0 Reviews
  • Ván Cờ Phục H.ận Của "Ba X": Khi Những Quân Bài Chiến Lược Trở Lại Bàn Tiệc

    Trong bóng tối của chính trường Việt Nam năm 2026, một kịch bản "Hồi mã thương" kinh điển đang được hiện thực hóa với độ chính xác đến rùng mình. Những nước cờ của Nguyễn Tấn Dũng, không còn là lời đồn đoán, mà đã trở thành một chiến dịch quy mô nhằm xóa sổ hoàn toàn di sản của kỷ nguyên cũ.

    Sự Hồi Sinh Của Một Đế Chế

    Từng bước một, Nguyễn Tấn Dũng đã khôi phục tầm ảnh hưởng bằng những nước đi công khai nhưng đầy toan tính. Việc phục hồi danh dự bằng huân chương cao quý chỉ là bước đệm tâm lý. Điểm mấu chốt nằm ở sự cài cắm nhân sự: Nguyễn Thanh Nghị vững vàng trong Bộ Chính trị, Nguyễn Minh Triết tiến sát tâm điểm Trung ương Đảng. Đây là sự kế thừa huyết thống được bảo chứng bằng quyền lực thép.

    Mảnh Ghép Cuối Cùng: Đinh La Thăng

    Tuy nhiên, "đội quân" của NTD chỉ thực sự hoàn thiện khi thiếu tướng tiên phong Đinh La Thăng rời khỏi cổng trại giam. Với kinh nghiệm tham mưu chiến lược và mạng lưới quan hệ chằng chịt trong giới tài chính, hạ tầng, Đinh La Thăng chính là "linh hồn" của chiến dịch tr.ả th.ù "toàn diện". Một khi dàn thủ lĩnh này hội quân, một cuộc thanh trừng tầm chiến lược sẽ bắt đầu. Mục tiêu không chỉ là những kẻ th.ù cũ, mà là triệt hạ tận gốc thế hệ kế tiếp của phe đối địch, đảm bảo họ "không bao giờ ngóc đầu lên được".

    Cái Bắt Tay Hưng Yên - Kiên Giang

    Điều bất ngờ nhất chính là vai trò của Anh Rừng . Dù đang ở đỉnh cao quyền lực, "Anh Rừng" hiểu rõ sự nghiệt ngã của thời gian khi con trai còn quá trẻ để tiếp quản cơ nghiệp. Việc dựa hơi "Nhà Ba Dũng" không phải là sự yếu thế, mà là một giao kèo sinh tồn: Anh Rừng dùng thanh kiếm hiện tại để bảo vệ sự hồi sinh của Nguyễn Tấn Dũng, đổi lại, đế chế Kiên Giang sẽ là "bảo hiểm" trọn đời cho tương lai con trai ông.

    Ván cờ đã vào thế "Chiếu tướng". Khi tro tàn của cái lò cũ vừa nguội, một ngọn lửa mới từ phương Nam đang hừng hực cháy, sẵn sàng thiêu rụi mọi rào cản trên con đường phục hận.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    Ván Cờ Phục H.ận Của "Ba X": Khi Những Quân Bài Chiến Lược Trở Lại Bàn Tiệc Trong bóng tối của chính trường Việt Nam năm 2026, một kịch bản "Hồi mã thương" kinh điển đang được hiện thực hóa với độ chính xác đến rùng mình. Những nước cờ của Nguyễn Tấn Dũng, không còn là lời đồn đoán, mà đã trở thành một chiến dịch quy mô nhằm xóa sổ hoàn toàn di sản của kỷ nguyên cũ. Sự Hồi Sinh Của Một Đế Chế Từng bước một, Nguyễn Tấn Dũng đã khôi phục tầm ảnh hưởng bằng những nước đi công khai nhưng đầy toan tính. Việc phục hồi danh dự bằng huân chương cao quý chỉ là bước đệm tâm lý. Điểm mấu chốt nằm ở sự cài cắm nhân sự: Nguyễn Thanh Nghị vững vàng trong Bộ Chính trị, Nguyễn Minh Triết tiến sát tâm điểm Trung ương Đảng. Đây là sự kế thừa huyết thống được bảo chứng bằng quyền lực thép. Mảnh Ghép Cuối Cùng: Đinh La Thăng Tuy nhiên, "đội quân" của NTD chỉ thực sự hoàn thiện khi thiếu tướng tiên phong Đinh La Thăng rời khỏi cổng trại giam. Với kinh nghiệm tham mưu chiến lược và mạng lưới quan hệ chằng chịt trong giới tài chính, hạ tầng, Đinh La Thăng chính là "linh hồn" của chiến dịch tr.ả th.ù "toàn diện". Một khi dàn thủ lĩnh này hội quân, một cuộc thanh trừng tầm chiến lược sẽ bắt đầu. Mục tiêu không chỉ là những kẻ th.ù cũ, mà là triệt hạ tận gốc thế hệ kế tiếp của phe đối địch, đảm bảo họ "không bao giờ ngóc đầu lên được". Cái Bắt Tay Hưng Yên - Kiên Giang Điều bất ngờ nhất chính là vai trò của Anh Rừng . Dù đang ở đỉnh cao quyền lực, "Anh Rừng" hiểu rõ sự nghiệt ngã của thời gian khi con trai còn quá trẻ để tiếp quản cơ nghiệp. Việc dựa hơi "Nhà Ba Dũng" không phải là sự yếu thế, mà là một giao kèo sinh tồn: Anh Rừng dùng thanh kiếm hiện tại để bảo vệ sự hồi sinh của Nguyễn Tấn Dũng, đổi lại, đế chế Kiên Giang sẽ là "bảo hiểm" trọn đời cho tương lai con trai ông. Ván cờ đã vào thế "Chiếu tướng". Khi tro tàn của cái lò cũ vừa nguội, một ngọn lửa mới từ phương Nam đang hừng hực cháy, sẵn sàng thiêu rụi mọi rào cản trên con đường phục hận. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 241 Views 0 Reviews
  • 7,5 Triệu Hay Đặc Quyền "Quay Xe": Khi Sự Thật Chỉ Thuộc Về Kẻ Mạnh

    Trong bóng tối của những đại nghị trường, một chân lý nghiệt ngã đang được xác lập: Sự thật không nằm ở con số, mà nằm ở cấp bậc của người phát ngôn. Câu nói cay đắng của người dân về mức phạt "7,5 triệu đồng" đối với dân đen, trong khi lãnh đạo được quyền "quay xe" chửi bới đồng chí, chính là bằng chứng thép cho một hệ thống "Độc quyền chân lý" đang vận hành tại Việt Nam năm 2026.

    Phép Thử "7,5 Triệu": Công Cụ Bịt Miệng Có Hệ Thống

    Mức phạt hành chính tội "đưa tin sai sự thật" không phải để bảo vệ sự thật, mà là một "Bộ lọc quyền lực". Khi một người dân thấp cổ bé họng đặt nghi vấn về tính khả thi của 16 tỷ USD Long Thành cách đây vài năm, họ lập tức bị dán nhãn "phản động" hoặc "thiếu hiểu biết" và ăn gậy 7,5 triệu. Mục đích là để tạo ra một bầu không khí sợ hãi, ngăn chặn bất kỳ sự giám sát cộng đồng nào đối với túi tiền quốc gia, để các nhóm lợi ích rảnh tay "chia phần" dưới gầm bàn.

    Đặc Quyền "Chửi" Của Lãnh Đạo: Khi Sai Phạm Thành Vũ Khí

    Tại sao cũng là nội dung "Long Thành lãng phí", nhưng khi Tô Lâm nói thì lại trở thành "chỉ đạo sâu sát"? Thực chất, đây là màn "Tẩy trắng trách nhiệm" kinh điển. Bằng cách dùng chính những sai phạm mà mình từng ký duyệt để tấn công phe Chính phủ, Tô Lâm đã biến mình từ kẻ đồng lõa thành người hùng chính nghĩa.

    Khoảng cách giữa "7,5 triệu" và "Tràng pháo tay nghị trường" chính là khoảng cách của sự bất công lý. Trong khi dân chúng bị tước quyền nghi ngờ bằng các văn bản quy phạm pháp luật, thì giới tinh hoa lại dùng sự nghi ngờ đó làm quân bài để thanh trừng lẫn nhau.

    Đây là một trò chơi mà người dân luôn là kẻ thua cuộc: Lúc dự án vẽ ra thì dân trả nợ, lúc dự án đổ bể thì dân bị bịt miệng, còn lãnh đạo thì dùng đống đổ nát đó để leo cao hơn.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    7,5 Triệu Hay Đặc Quyền "Quay Xe": Khi Sự Thật Chỉ Thuộc Về Kẻ Mạnh Trong bóng tối của những đại nghị trường, một chân lý nghiệt ngã đang được xác lập: Sự thật không nằm ở con số, mà nằm ở cấp bậc của người phát ngôn. Câu nói cay đắng của người dân về mức phạt "7,5 triệu đồng" đối với dân đen, trong khi lãnh đạo được quyền "quay xe" chửi bới đồng chí, chính là bằng chứng thép cho một hệ thống "Độc quyền chân lý" đang vận hành tại Việt Nam năm 2026. Phép Thử "7,5 Triệu": Công Cụ Bịt Miệng Có Hệ Thống Mức phạt hành chính tội "đưa tin sai sự thật" không phải để bảo vệ sự thật, mà là một "Bộ lọc quyền lực". Khi một người dân thấp cổ bé họng đặt nghi vấn về tính khả thi của 16 tỷ USD Long Thành cách đây vài năm, họ lập tức bị dán nhãn "phản động" hoặc "thiếu hiểu biết" và ăn gậy 7,5 triệu. Mục đích là để tạo ra một bầu không khí sợ hãi, ngăn chặn bất kỳ sự giám sát cộng đồng nào đối với túi tiền quốc gia, để các nhóm lợi ích rảnh tay "chia phần" dưới gầm bàn. Đặc Quyền "Chửi" Của Lãnh Đạo: Khi Sai Phạm Thành Vũ Khí Tại sao cũng là nội dung "Long Thành lãng phí", nhưng khi Tô Lâm nói thì lại trở thành "chỉ đạo sâu sát"? Thực chất, đây là màn "Tẩy trắng trách nhiệm" kinh điển. Bằng cách dùng chính những sai phạm mà mình từng ký duyệt để tấn công phe Chính phủ, Tô Lâm đã biến mình từ kẻ đồng lõa thành người hùng chính nghĩa. Khoảng cách giữa "7,5 triệu" và "Tràng pháo tay nghị trường" chính là khoảng cách của sự bất công lý. Trong khi dân chúng bị tước quyền nghi ngờ bằng các văn bản quy phạm pháp luật, thì giới tinh hoa lại dùng sự nghi ngờ đó làm quân bài để thanh trừng lẫn nhau. Đây là một trò chơi mà người dân luôn là kẻ thua cuộc: Lúc dự án vẽ ra thì dân trả nợ, lúc dự án đổ bể thì dân bị bịt miệng, còn lãnh đạo thì dùng đống đổ nát đó để leo cao hơn. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 175 Views 0 Reviews
  • Trên Newsmax hôm nay loan báo Giáo chủ Ayatollah Khamenei * và Bộ trưởng quốc phòng Iran đã chết vì trúng hoả tiễn. Các báo chí xuất bản ở Israel hôm nay cũng xác nhận rằng lãnh đạo Iran Giáo chủ Ayatollah Khamenei đã chết, xác của ông ta đã được tìm thấy sau khi lực lượng cứu hộ đào bới trong đống đỗ nát của tòa building bị sụp đổ vì trúng đạn. Cuối cùng TT Trump cũng xác nhận Giáo chủ Iran đã chết .

    Tuy phía Iran loan báo tin này không chính xác, và hứa là trong vòng 1 tiếng đồng hồ nữa, Giáo chủ Ayatollah Khamenei sẽ lên truyền hình Iran đọc bài diễn văn gửi đến nhân dân. Nhưng hơn 7 giờ đã trôi qua, không thấy ông ta xuất hiện ....và Iran cũng đã huỷ bỏ buổi họp báo như dự kiến rồi

    * Giáo chủ Khamenei là người kế nhiệm Khomeini, năm nay 86 tuổi.Ông ta đã cai trị Iran trong 35 năm, lâu hơn tám đời tổng thống Mỹ. Là người đã xây dựng chương trình hạt nhân, đã tài trợ cho Hezbollah, Hamas, Houthi và các lực lượng dân quân Iraq. Toàn bộ cấu trúc của Cộng hòa Hồi giáo từ thần học,học thuyết quân sự đến quy trình kế vị, đều xoay quanh một người đàn ông này, người mà mất hút bóng dáng và tiếng nói kể từ sáng sớm ngày 28/2/2026. Nếu Giáo chủ Khamenei còn sống, chỉ cần có một đoạn trực tiếp truyền hình ông tuyên bố về vấn đề chiến tranh Mỹ-Israel và Iran...cũng đủ chấm dứt mọi đồn đoán hỉ hả trên MXH về cái chết của ông rồi ..Tại sao đài truyền hình Iran không thực hiện nhỉ ?

    P/S: Tính đến chiều tối ngày 28/2/2026, giờ PST), các cuộc công kích của Do Thái và Mỹ với tên gọi Operation Epic Fury hoặc Roaring Lion/Lion’s Roar, nhiều tướng lĩnh và quan chức cấp cao Iran được báo cáo đã thiệt mạng. Đây là chiến dịch “decapitation strikes”, có nghĩa là "tấn công loại bỏ đầu não" nhằm vào lãnh đạo quân sự và chính quyền của chế độ độc tài Khamenei.
    Các tướng lãnh cao cấp dưới đây được báo cáo là đã bị giết - chủ yếu từ IRGC - Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo và Bộ Quốc phòng - qua các nguồn chính thống từ Israel, Mỹ, và một số báo cáo quốc tế xác nhận hoặc đánh giá cao khả năng đã bị giết:
    1- Mohammad Pakpour (Major General): Tư lệnh IRGC (Islamic Revolutionary Guard Corps). Ông thay thế Hossein Salami sau các vụ việc năm 2025.
    2- Aziz Nasirzadeh (hoặc Amir Nasirzadeh, Brigadier General): Bộ trưởng Quốc phòng Iran.
    3- Ali Shamkhani: Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao (Supreme National Security Council), cố vấn thân cận của Khamenei, cựu chỉ huy Hải quân IRGC.
    4- Mohammad Shirazi: Trưởng văn phòng quân sự của Lãnh tụ Tối cao (Khamenei).
    5- Saleh Asadi: Trưởng tình báo tại trụ sở Khatam al-Anbia (cơ quan chỉ huy chiến lược quân sự cao cấp).
    6- Hossein Jabel Aamelian: Trưởng SPND (Tổ chức Đổi mới và Nghiên cứu Phòng thủ) – Liên quan chương trình hạt nhân và vũ khí hóa học/sinh học.
    7- Reza Mozaffari-Nia: Cựu trưởng SPND – Cũng được đề cập trong các báo cáo về mục tiêu hạt nhân.
    Ngoài ra, một số nguồn Israel (IDF và quan chức) công bố tổng cộng 7-10 quan chức cấp cao khác bị giết trong đợt công kích đầu tiên, bao gồm cả chỉ huy tình báo và các sĩ quan IRGC khác (ví dụ: Javad Pourhossein, Mohammad-Reza Bajestani – các trưởng đơn vị tình báo ngoại giao và an ninh).
    Phía Iran thừa nhận chỉ một hoặc hai chỉ huy thiệt mạng (theo Ngoại trưởng Abbas Araghchi với NBC), nhưng phủ nhận các tên trên và nói vẫn còn sống và đang chỉ huy.
    Tổng cộng - theo nhiều nguồn tin lớn trên thế giới đã nói có thể lên đến hàng chục 30-40 chỉ huy IRGC và quan chức bao gồm cả cấp thấp hơn đã bị giết nhưng chưa có danh sách đầy đủ độc lập xác nhận 100%.
    Phía Iran phủ nhận hầu hết, gọi đây là tuyên truyền và chiến tranh tâm lý.
    Iran đang đáp trả bằng tên lửa và drone vào Israel và căn cứ Mỹ nhưng chưa có báo cáo thương vong.( Ngai Vinh Truong )
    Trên Newsmax hôm nay loan báo Giáo chủ Ayatollah Khamenei * và Bộ trưởng quốc phòng Iran đã chết vì trúng hoả tiễn. Các báo chí xuất bản ở Israel hôm nay cũng xác nhận rằng lãnh đạo Iran Giáo chủ Ayatollah Khamenei đã chết, xác của ông ta đã được tìm thấy sau khi lực lượng cứu hộ đào bới trong đống đỗ nát của tòa building bị sụp đổ vì trúng đạn. Cuối cùng TT Trump cũng xác nhận Giáo chủ Iran đã chết . Tuy phía Iran loan báo tin này không chính xác, và hứa là trong vòng 1 tiếng đồng hồ nữa, Giáo chủ Ayatollah Khamenei sẽ lên truyền hình Iran đọc bài diễn văn gửi đến nhân dân. Nhưng hơn 7 giờ đã trôi qua, không thấy ông ta xuất hiện ....và Iran cũng đã huỷ bỏ buổi họp báo như dự kiến rồi * Giáo chủ Khamenei là người kế nhiệm Khomeini, năm nay 86 tuổi.Ông ta đã cai trị Iran trong 35 năm, lâu hơn tám đời tổng thống Mỹ. Là người đã xây dựng chương trình hạt nhân, đã tài trợ cho Hezbollah, Hamas, Houthi và các lực lượng dân quân Iraq. Toàn bộ cấu trúc của Cộng hòa Hồi giáo từ thần học,học thuyết quân sự đến quy trình kế vị, đều xoay quanh một người đàn ông này, người mà mất hút bóng dáng và tiếng nói kể từ sáng sớm ngày 28/2/2026. Nếu Giáo chủ Khamenei còn sống, chỉ cần có một đoạn trực tiếp truyền hình ông tuyên bố về vấn đề chiến tranh Mỹ-Israel và Iran...cũng đủ chấm dứt mọi đồn đoán hỉ hả trên MXH về cái chết của ông rồi ..Tại sao đài truyền hình Iran không thực hiện nhỉ ? P/S: Tính đến chiều tối ngày 28/2/2026, giờ PST), các cuộc công kích của Do Thái và Mỹ với tên gọi Operation Epic Fury hoặc Roaring Lion/Lion’s Roar, nhiều tướng lĩnh và quan chức cấp cao Iran được báo cáo đã thiệt mạng. Đây là chiến dịch “decapitation strikes”, có nghĩa là "tấn công loại bỏ đầu não" nhằm vào lãnh đạo quân sự và chính quyền của chế độ độc tài Khamenei. Các tướng lãnh cao cấp dưới đây được báo cáo là đã bị giết - chủ yếu từ IRGC - Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo và Bộ Quốc phòng - qua các nguồn chính thống từ Israel, Mỹ, và một số báo cáo quốc tế xác nhận hoặc đánh giá cao khả năng đã bị giết: 1- Mohammad Pakpour (Major General): Tư lệnh IRGC (Islamic Revolutionary Guard Corps). Ông thay thế Hossein Salami sau các vụ việc năm 2025. 2- Aziz Nasirzadeh (hoặc Amir Nasirzadeh, Brigadier General): Bộ trưởng Quốc phòng Iran. 3- Ali Shamkhani: Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao (Supreme National Security Council), cố vấn thân cận của Khamenei, cựu chỉ huy Hải quân IRGC. 4- Mohammad Shirazi: Trưởng văn phòng quân sự của Lãnh tụ Tối cao (Khamenei). 5- Saleh Asadi: Trưởng tình báo tại trụ sở Khatam al-Anbia (cơ quan chỉ huy chiến lược quân sự cao cấp). 6- Hossein Jabel Aamelian: Trưởng SPND (Tổ chức Đổi mới và Nghiên cứu Phòng thủ) – Liên quan chương trình hạt nhân và vũ khí hóa học/sinh học. 7- Reza Mozaffari-Nia: Cựu trưởng SPND – Cũng được đề cập trong các báo cáo về mục tiêu hạt nhân. Ngoài ra, một số nguồn Israel (IDF và quan chức) công bố tổng cộng 7-10 quan chức cấp cao khác bị giết trong đợt công kích đầu tiên, bao gồm cả chỉ huy tình báo và các sĩ quan IRGC khác (ví dụ: Javad Pourhossein, Mohammad-Reza Bajestani – các trưởng đơn vị tình báo ngoại giao và an ninh). Phía Iran thừa nhận chỉ một hoặc hai chỉ huy thiệt mạng (theo Ngoại trưởng Abbas Araghchi với NBC), nhưng phủ nhận các tên trên và nói vẫn còn sống và đang chỉ huy. Tổng cộng - theo nhiều nguồn tin lớn trên thế giới đã nói có thể lên đến hàng chục 30-40 chỉ huy IRGC và quan chức bao gồm cả cấp thấp hơn đã bị giết nhưng chưa có danh sách đầy đủ độc lập xác nhận 100%. Phía Iran phủ nhận hầu hết, gọi đây là tuyên truyền và chiến tranh tâm lý. Iran đang đáp trả bằng tên lửa và drone vào Israel và căn cứ Mỹ nhưng chưa có báo cáo thương vong.( Ngai Vinh Truong )
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 200 Views 0 Reviews
  • Bác Tô nhìn cô Kim tiến với đối mắt thèm thuồng, khi cô Tiến đang hướng dẫn các cán bộ tập thể dục trong phòng họp.
    Bác Tô nhìn cô Kim tiến với đối mắt thèm thuồng, khi cô Tiến đang hướng dẫn các cán bộ tập thể dục trong phòng họp.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 172 Views 0 Reviews
More Stories