Recent Updates
Vietnam
  • When they say you look like your dad
    When they say you look like your dad
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 267 Views 0 Reviews
  • Đề nghị truy tố Cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến
    Bộ Công an vừa ra đề nghị truy tố bà Nguyễn Thị Kim Tiến 66 tuổi, nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí. Bà Nguyễn Thị Kim Tiến được xác định có trách nhiệm trong những sai phạm xảy ra tại dự án đầu tư xây dựng mới cơ sở 2 Bệnh viện Bạch Mai và dự án đầu tư xây dựng mới cơ sở 2 Bệnh viện Việt Đức.

    Thiếu tướng Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Cục trưởng Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu
    Theo Thanh tra Chính phủ, số tiền thiệt hại và lãng phí tại hai dự án này lên đến hơn 1.200 tỷ đồng. Trong đó, kết luận nêu rõ trách nhiệm thuộc Bộ trưởng Bộ Y tế, Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, Vụ Trang thiết bị và Công trình y tế, các đơn vị, cá nhân trực tiếp liên quan.

    Cùng bị đề nghị truy tố về tội danh trên còn có 6 bị can khác, gồm: Nguyễn Kim Trung (cựu Phó giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, cựu Phó vụ trưởng Vụ Trang thiết bị và công trình y tế, Bộ Y tế); Trần Văn Sinh (cựu Phó giám đốc Ban Quản lý dự án chuyên ngành Xây dựng công trình y tế, Bộ Y tế); Đào Xuân Sinh (cựu Giám đốc Công ty CP Tư vấn đầu tư và Xây dựng SHT)…

    Hai bị can khác bị đề nghị truy tố về 2 tội danh là Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Nhận hối lộ, gồm: Nguyễn Chiến Thắng (cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, Bộ Y tế) và Nguyễn Hữu Tuấn (cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án chuyên ngành Xây dựng công trình y tế, kiêm phụ trách quản lý điều hành Ban Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, Bộ Y tế).

    Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an cũng đề nghị truy tố 1 bị can về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản là Lê Thanh Thiêm (Giám đốc Công ty TNHH Sao Nam Sông Hồng).
    Theo Dân Trí
    Đề nghị truy tố Cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến Bộ Công an vừa ra đề nghị truy tố bà Nguyễn Thị Kim Tiến 66 tuổi, nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí. Bà Nguyễn Thị Kim Tiến được xác định có trách nhiệm trong những sai phạm xảy ra tại dự án đầu tư xây dựng mới cơ sở 2 Bệnh viện Bạch Mai và dự án đầu tư xây dựng mới cơ sở 2 Bệnh viện Việt Đức. Thiếu tướng Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Cục trưởng Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu Theo Thanh tra Chính phủ, số tiền thiệt hại và lãng phí tại hai dự án này lên đến hơn 1.200 tỷ đồng. Trong đó, kết luận nêu rõ trách nhiệm thuộc Bộ trưởng Bộ Y tế, Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, Vụ Trang thiết bị và Công trình y tế, các đơn vị, cá nhân trực tiếp liên quan. Cùng bị đề nghị truy tố về tội danh trên còn có 6 bị can khác, gồm: Nguyễn Kim Trung (cựu Phó giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, cựu Phó vụ trưởng Vụ Trang thiết bị và công trình y tế, Bộ Y tế); Trần Văn Sinh (cựu Phó giám đốc Ban Quản lý dự án chuyên ngành Xây dựng công trình y tế, Bộ Y tế); Đào Xuân Sinh (cựu Giám đốc Công ty CP Tư vấn đầu tư và Xây dựng SHT)… Hai bị can khác bị đề nghị truy tố về 2 tội danh là Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Nhận hối lộ, gồm: Nguyễn Chiến Thắng (cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, Bộ Y tế) và Nguyễn Hữu Tuấn (cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án chuyên ngành Xây dựng công trình y tế, kiêm phụ trách quản lý điều hành Ban Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm, Bộ Y tế). Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an cũng đề nghị truy tố 1 bị can về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản là Lê Thanh Thiêm (Giám đốc Công ty TNHH Sao Nam Sông Hồng). Theo Dân Trí
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 123 Views 0 Reviews
  • CUỘC ĐỜI NGHỆ SĨ LỘC VÀNG - TRẮNG TAY KHI QUAY LẠI VỚI TÌNH YÊU ÂM NHẠC

    Sau khi thụ án tù 10 năm vì tội hát "nhạc vàng" (nhạc tiền chiến), ca sĩ Lộc Vàng trở về và không hề bị người dân hay xã hội kỳ thị, trái lại ông còn được nhiều người thương cảm và quý mến.

    ​Từ năm 1976, ông bắt đầu đi làm thầu xây dựng và đội quét vôi vờn. Nhờ làm ăn uy tín, chuẩn chỉ, công việc của ông rất thuận lợi, mang lại nguồn thu nhập tốt giúp ông tích lũy được vốn liếng và bất động sản.

    ​Mang trong mình tình yêu mãnh liệt với âm nhạc, ông nhiều lần thử mở quán cà phê ca nhạc vào các năm 1991, 1994 và 1997. Tuy nhiên, do lý lịch từng mang án tù, các quán của ông liên tục bị chính quyền cấm hoạt động khiến ông mất trắng tiền đầu tư.

    ​Đến năm 2008, ông dồn vốn mở quán cà phê ca nhạc ở khu vực Hồ Tây. Dù quán đông khách nhưng ông chỉ chuyên tổ chức hát nhạc tiền chiến và lấy giá rất bình dân để phục vụ giới trí thức nghèo. Việc kinh doanh không màng lợi nhuận đã khiến ông thua lỗ nặng nề sau gần 10 năm, buộc phải bán hết nhà cửa, đất đai tích cóp từ thời làm xây dựng và rơi vào cảnh trắng tay.

    ​Ông bồi hồi kể lại kỷ niệm với nhạc sĩ Đoàn Chuẩn. Khi bị bắt và tra khảo, Lộc Vàng đã nhất quyết không khai ra mối quan hệ với nhạc sĩ Đoàn Chuẩn để bảo vệ ông. Sau này, nhạc sĩ Đoàn Chuẩn vô cùng cảm kích vì Lộc Vàng đã giữ cho âm nhạc của mình được sống mãi dẫu phải trải qua đọa đày.

    Nhạc sỹ Đoàn Chuẩn lúc đó rơi vào thế rất nguy hiểm khi con trai ông, Đoàn Chính, là sỹ quan QĐ Bắc Việt cấp cao nhất đã chiêu hồi đúng vào thời điểm vụ án Lộc vàng diễn ra.

    ​Có lúc chính quyền từng ngỏ ý thả tự do sớm nếu ông chịu lên đài phát thanh hát nhạc cách mạng, nhưng Lộc Vàng đã từ chối vì ông chỉ muốn sống đúng với lý tưởng và tâm hồn nghệ thuật của mình. Ông kiên định bảo vệ giá trị đỉnh cao của dòng nhạc tiền chiến dù phải trả giá bằng cả tuổi thanh xuân.

    ​Ở tuổi xế chiều, dù không còn tài sản trong tay và đang sống cùng con gái, ông không hề tỏ ra hối tiếc về con đường mình đã chọn. Hiện tại, thi thoảng ông vẫn duy trì đam mê bằng cách hát tại một quán cà phê nhỏ ở 855 Bạch Đằng vào mỗi tối thứ Tư hàng tuần để giao lưu với những người còn hoài niệm về dòng nhạc xưa cũ.

    ​Ông tự nhận mình giống như một trong những người cuối cùng còn lưu giữ trọn vẹn "phần hồn" của nền tân nhạc Việt Nam giai đoạn trước năm 1954, một người dành cả đời sống chết vì nghệ thuật thuần túy chứ không vì tiền bạc hay chính trị.

    Ở video ở bình luận, ông còn nói chuyện về âm nhạc và mối quan hệ với các nhạc sỹ tiền chiến khác như Văn Cao, Phạm Duy, Từ Linh...

    Trong ảnh là ông Toán xồm, 1 thành viên ban nhạc bị bắt cùng ông Lộc vàng. Ông này ra tù thì sống lang thang vỉa hè rồi chết trên vỉa hè. Ông nội ông là thị trưởng Hải Phòng, có vợ đầm (ông lai Tây). Ông Toán từng đi lính QG VN, nhưng không đi di cư, nên bị nghi là "địch cài lại".

    Ông Toán xồm mà di cư vào Nam đi lính tiếp khéo lại ngon. Thành phần như ông Toán mà ở lại thì sớm muộn cũng bị phế bỏ, vì quá nhạy cảm.

    Khi nói chuyện với bác Lộc mình mới biết việc những người lính QG VN ở lại Bắc bị tù cải tạo. Vì việc bỏ tù này là vi phạm HĐ Geneva, do HĐ có điều cấm trả thù những người cộng tác với chế độ cũ. Có lẽ vì họ muốn giấu việc vi phạm này nên mình đọc sách thì không biết có chuyện tù cải tạo lính QG VN.

    Nguồn:Dương Quốc Chính
    CUỘC ĐỜI NGHỆ SĨ LỘC VÀNG - TRẮNG TAY KHI QUAY LẠI VỚI TÌNH YÊU ÂM NHẠC Sau khi thụ án tù 10 năm vì tội hát "nhạc vàng" (nhạc tiền chiến), ca sĩ Lộc Vàng trở về và không hề bị người dân hay xã hội kỳ thị, trái lại ông còn được nhiều người thương cảm và quý mến. ​Từ năm 1976, ông bắt đầu đi làm thầu xây dựng và đội quét vôi vờn. Nhờ làm ăn uy tín, chuẩn chỉ, công việc của ông rất thuận lợi, mang lại nguồn thu nhập tốt giúp ông tích lũy được vốn liếng và bất động sản. ​Mang trong mình tình yêu mãnh liệt với âm nhạc, ông nhiều lần thử mở quán cà phê ca nhạc vào các năm 1991, 1994 và 1997. Tuy nhiên, do lý lịch từng mang án tù, các quán của ông liên tục bị chính quyền cấm hoạt động khiến ông mất trắng tiền đầu tư. ​Đến năm 2008, ông dồn vốn mở quán cà phê ca nhạc ở khu vực Hồ Tây. Dù quán đông khách nhưng ông chỉ chuyên tổ chức hát nhạc tiền chiến và lấy giá rất bình dân để phục vụ giới trí thức nghèo. Việc kinh doanh không màng lợi nhuận đã khiến ông thua lỗ nặng nề sau gần 10 năm, buộc phải bán hết nhà cửa, đất đai tích cóp từ thời làm xây dựng và rơi vào cảnh trắng tay. ​Ông bồi hồi kể lại kỷ niệm với nhạc sĩ Đoàn Chuẩn. Khi bị bắt và tra khảo, Lộc Vàng đã nhất quyết không khai ra mối quan hệ với nhạc sĩ Đoàn Chuẩn để bảo vệ ông. Sau này, nhạc sĩ Đoàn Chuẩn vô cùng cảm kích vì Lộc Vàng đã giữ cho âm nhạc của mình được sống mãi dẫu phải trải qua đọa đày. Nhạc sỹ Đoàn Chuẩn lúc đó rơi vào thế rất nguy hiểm khi con trai ông, Đoàn Chính, là sỹ quan QĐ Bắc Việt cấp cao nhất đã chiêu hồi đúng vào thời điểm vụ án Lộc vàng diễn ra. ​Có lúc chính quyền từng ngỏ ý thả tự do sớm nếu ông chịu lên đài phát thanh hát nhạc cách mạng, nhưng Lộc Vàng đã từ chối vì ông chỉ muốn sống đúng với lý tưởng và tâm hồn nghệ thuật của mình. Ông kiên định bảo vệ giá trị đỉnh cao của dòng nhạc tiền chiến dù phải trả giá bằng cả tuổi thanh xuân. ​Ở tuổi xế chiều, dù không còn tài sản trong tay và đang sống cùng con gái, ông không hề tỏ ra hối tiếc về con đường mình đã chọn. Hiện tại, thi thoảng ông vẫn duy trì đam mê bằng cách hát tại một quán cà phê nhỏ ở 855 Bạch Đằng vào mỗi tối thứ Tư hàng tuần để giao lưu với những người còn hoài niệm về dòng nhạc xưa cũ. ​Ông tự nhận mình giống như một trong những người cuối cùng còn lưu giữ trọn vẹn "phần hồn" của nền tân nhạc Việt Nam giai đoạn trước năm 1954, một người dành cả đời sống chết vì nghệ thuật thuần túy chứ không vì tiền bạc hay chính trị. Ở video ở bình luận, ông còn nói chuyện về âm nhạc và mối quan hệ với các nhạc sỹ tiền chiến khác như Văn Cao, Phạm Duy, Từ Linh... Trong ảnh là ông Toán xồm, 1 thành viên ban nhạc bị bắt cùng ông Lộc vàng. Ông này ra tù thì sống lang thang vỉa hè rồi chết trên vỉa hè. Ông nội ông là thị trưởng Hải Phòng, có vợ đầm (ông lai Tây). Ông Toán từng đi lính QG VN, nhưng không đi di cư, nên bị nghi là "địch cài lại". Ông Toán xồm mà di cư vào Nam đi lính tiếp khéo lại ngon. Thành phần như ông Toán mà ở lại thì sớm muộn cũng bị phế bỏ, vì quá nhạy cảm. Khi nói chuyện với bác Lộc mình mới biết việc những người lính QG VN ở lại Bắc bị tù cải tạo. Vì việc bỏ tù này là vi phạm HĐ Geneva, do HĐ có điều cấm trả thù những người cộng tác với chế độ cũ. Có lẽ vì họ muốn giấu việc vi phạm này nên mình đọc sách thì không biết có chuyện tù cải tạo lính QG VN. Nguồn:Dương Quốc Chính
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 275 Views 0 Reviews
  • Vào một đêm Hà Nội lạnh giá, đúng 3 giờ 13 phút sáng, khi hầu hết mọi người còn chìm trong giấc ngủ sâu, một người tài xế xe ôm công nghệ lặng lẽ dừng xe máy điện trước hiên một ngôi nhà ven đường.
    Anh tranh thủ cắm sạc vào ổ điện ngoài trời – nơi vốn có sẵn vì trước cửa nhà ấy từng là một quầy hàng nhỏ.
    Sạc xong, thay vì vội vã lên xe đi tiếp như bao người khác, anh dừng lại một lúc lâu. Rồi, trong bóng tối mờ ảo của đèn đường, anh chắp hai tay, cúi người thật sâu, thực hiện ba cái vái lạy trang nghiêm hướng về phía ngôi nhà đang yên tĩnh.
    Hành động ấy được camera an ninh vô tình ghi lại, như một lời tri ân thầm lặng giữa đêm khuya cô quạnh.
    Chủ nhà – người đã phát hiện ra sự việc qua đoạn footage – sau này chia sẻ với nỗi xúc động xen lẫn thương cảm:
    “Mấy tháng nay, tiền điện nhà tôi tăng bất thường. Kiểm tra camera thì thấy thi thoảng có các anh tài xế xe công nghệ ghé qua sạc xe, sạc điện thoại. Ban đầu tôi còn để sẵn vài chai nước ngoài đó, hy vọng họ đỡ khát giữa đêm, nhưng chẳng ai động đến. Tôi nghĩ, nếu ghi rõ ‘nước miễn phí’ thì e họ biết mình đã phát hiện, sẽ ngại không dám dùng khi cần.
    Nhiều bạn sạc xong là đi luôn, không một lời. Chỉ có anh này, lần nào cũng vậy, sạc xong lại đứng vái lạy cẩn thận, chân thành như thế. Nhìn mà tôi vừa buồn cười, vừa xót xa.
    Thương những con người vì miếng cơm manh áo phải lăn lộn đêm hôm, chịu cái lạnh, cái mệt, chỉ mong kiếm thêm chút tiền gửi về cho gia đình. Một cái vái lạy nhỏ thôi, nhưng nó chứa đựng sự biết ơn lớn lao, và cả nỗi nhọc nhằn mà ít ai nhìn thấy.”
    Câu chuyện nhỏ bé ấy lan tỏa, khiến nhiều người lặng đi suy ngẫm. Trong cuộc sống hối hả, đôi khi chúng ta quên mất rằng xung quanh vẫn còn rất nhiều mảnh đời lặng lẽ, âm thầm chịu đựng. Một cử chỉ chân thành, một chút đồng cảm nhỏ cũng có thể sưởi ấm lòng người giữa những đêm dài giá lạnh.
    Lòng biết ơn không cần phải to lớn, hoa mỹ. Đôi khi chỉ một cái cúi đầu, một lời cảm ơn từ trái tim, cũng đủ để nhắc nhở chúng ta rằng – dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, sự tử tế và lòng trắc ẩn vẫn luôn tồn tại, và chính nó làm nên giá trị đẹp đẽ nhất của con người. Hãy biết trân trọng những điều giản dị, và mở lòng hơn với những người xung quanh ta đang lặng lẽ cố gắng từng ngày.
    Nguồn : Thanh savage Dang
    Vào một đêm Hà Nội lạnh giá, đúng 3 giờ 13 phút sáng, khi hầu hết mọi người còn chìm trong giấc ngủ sâu, một người tài xế xe ôm công nghệ lặng lẽ dừng xe máy điện trước hiên một ngôi nhà ven đường. Anh tranh thủ cắm sạc vào ổ điện ngoài trời – nơi vốn có sẵn vì trước cửa nhà ấy từng là một quầy hàng nhỏ. Sạc xong, thay vì vội vã lên xe đi tiếp như bao người khác, anh dừng lại một lúc lâu. Rồi, trong bóng tối mờ ảo của đèn đường, anh chắp hai tay, cúi người thật sâu, thực hiện ba cái vái lạy trang nghiêm hướng về phía ngôi nhà đang yên tĩnh. Hành động ấy được camera an ninh vô tình ghi lại, như một lời tri ân thầm lặng giữa đêm khuya cô quạnh. Chủ nhà – người đã phát hiện ra sự việc qua đoạn footage – sau này chia sẻ với nỗi xúc động xen lẫn thương cảm: “Mấy tháng nay, tiền điện nhà tôi tăng bất thường. Kiểm tra camera thì thấy thi thoảng có các anh tài xế xe công nghệ ghé qua sạc xe, sạc điện thoại. Ban đầu tôi còn để sẵn vài chai nước ngoài đó, hy vọng họ đỡ khát giữa đêm, nhưng chẳng ai động đến. Tôi nghĩ, nếu ghi rõ ‘nước miễn phí’ thì e họ biết mình đã phát hiện, sẽ ngại không dám dùng khi cần. Nhiều bạn sạc xong là đi luôn, không một lời. Chỉ có anh này, lần nào cũng vậy, sạc xong lại đứng vái lạy cẩn thận, chân thành như thế. Nhìn mà tôi vừa buồn cười, vừa xót xa. Thương những con người vì miếng cơm manh áo phải lăn lộn đêm hôm, chịu cái lạnh, cái mệt, chỉ mong kiếm thêm chút tiền gửi về cho gia đình. Một cái vái lạy nhỏ thôi, nhưng nó chứa đựng sự biết ơn lớn lao, và cả nỗi nhọc nhằn mà ít ai nhìn thấy.” Câu chuyện nhỏ bé ấy lan tỏa, khiến nhiều người lặng đi suy ngẫm. Trong cuộc sống hối hả, đôi khi chúng ta quên mất rằng xung quanh vẫn còn rất nhiều mảnh đời lặng lẽ, âm thầm chịu đựng. Một cử chỉ chân thành, một chút đồng cảm nhỏ cũng có thể sưởi ấm lòng người giữa những đêm dài giá lạnh. Lòng biết ơn không cần phải to lớn, hoa mỹ. Đôi khi chỉ một cái cúi đầu, một lời cảm ơn từ trái tim, cũng đủ để nhắc nhở chúng ta rằng – dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, sự tử tế và lòng trắc ẩn vẫn luôn tồn tại, và chính nó làm nên giá trị đẹp đẽ nhất của con người. Hãy biết trân trọng những điều giản dị, và mở lòng hơn với những người xung quanh ta đang lặng lẽ cố gắng từng ngày. Nguồn : Thanh savage Dang
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 265 Views 0 Reviews
  • Ngoại Giao "Trà Phí": Khi Tô Tổng Phải Bỏ Tiền Túi Của Dân Để Mua Lời Khen Tại Mỹ

    Theo một số người quan sát chính trường, việc bài viết về "Tô Tổng" xuất hiện trên tờ Washington Times không phải là một sự thừa nhận khách quan từ quốc tế, mà là một "vụ giao dịch hình ảnh" được tính toán tỉ mỉ. Đây chính là đỉnh cao của chiến thuật "xuất khẩu văn nịnh" nhằm gia cố chiếc ghế quyền lực đang lung lay.

    "Ngoại Giao Cây Tre" Hay Màn Kịch Trả Phí?

    Việc bài viết nằm chễm chệ trong mục quảng cáo (Paid Content) đã bóc trần một sự thật phũ phàng: Khi sự tung hô trong nước đã trở nên quá nhàm chán và mất niềm tin, hệ thống Tuyên giáo buộc phải dùng tiền thuế của dân để "mua" danh tiếng tại Mỹ. Đây là kịch bản "rửa mặt chính trị" hoàn hảo. Bằng cách mượn danh một tờ báo có chữ "Washington", Đảng đã biến những dòng chữ tự khen thành một loại "hàng ngoại nhập" thượng hạng, rồi chuyển ngữ về nước để lòe bịp dư luận rằng thế giới đang ngả mũ trước tài năng của lãnh đạo.

    Sự Sĩ Diện Hão Và Cơn Tuyệt Vọng Quyền Lực

    Giới thạo tin cho rằng, việc chi tiền cho cả ca sĩ hát nhạc "Thưa Đảng" lẫn mua bài báo quốc tế cho thấy một sự tuyệt vọng về tính chính danh. Khi năng lực thực tế (như ngoại ngữ hay hiệu quả công du) bị nghi ngờ, Tuyên giáo phải dựng lên một "hào quang ảo" bằng mọi giá.

    Mang "văn nịnh" ra thế giới không chỉ là thói sĩ diện hão, mà là một nỗ lực tuyệt vọng để ngăn chặn các luồng thông tin phản biện từ hải ngoại. Tuy nhiên, khi cái kim trong bọc bị lòi ra, màn "ngoại giao ngạo nghễ" này chỉ càng khắc sâu thêm hình ảnh về một bộ máy đang phải tự bỏ tiền túi để mua lấy những lời khen ngợi giả tạo.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    Ngoại Giao "Trà Phí": Khi Tô Tổng Phải Bỏ Tiền Túi Của Dân Để Mua Lời Khen Tại Mỹ Theo một số người quan sát chính trường, việc bài viết về "Tô Tổng" xuất hiện trên tờ Washington Times không phải là một sự thừa nhận khách quan từ quốc tế, mà là một "vụ giao dịch hình ảnh" được tính toán tỉ mỉ. Đây chính là đỉnh cao của chiến thuật "xuất khẩu văn nịnh" nhằm gia cố chiếc ghế quyền lực đang lung lay. "Ngoại Giao Cây Tre" Hay Màn Kịch Trả Phí? Việc bài viết nằm chễm chệ trong mục quảng cáo (Paid Content) đã bóc trần một sự thật phũ phàng: Khi sự tung hô trong nước đã trở nên quá nhàm chán và mất niềm tin, hệ thống Tuyên giáo buộc phải dùng tiền thuế của dân để "mua" danh tiếng tại Mỹ. Đây là kịch bản "rửa mặt chính trị" hoàn hảo. Bằng cách mượn danh một tờ báo có chữ "Washington", Đảng đã biến những dòng chữ tự khen thành một loại "hàng ngoại nhập" thượng hạng, rồi chuyển ngữ về nước để lòe bịp dư luận rằng thế giới đang ngả mũ trước tài năng của lãnh đạo. Sự Sĩ Diện Hão Và Cơn Tuyệt Vọng Quyền Lực Giới thạo tin cho rằng, việc chi tiền cho cả ca sĩ hát nhạc "Thưa Đảng" lẫn mua bài báo quốc tế cho thấy một sự tuyệt vọng về tính chính danh. Khi năng lực thực tế (như ngoại ngữ hay hiệu quả công du) bị nghi ngờ, Tuyên giáo phải dựng lên một "hào quang ảo" bằng mọi giá. Mang "văn nịnh" ra thế giới không chỉ là thói sĩ diện hão, mà là một nỗ lực tuyệt vọng để ngăn chặn các luồng thông tin phản biện từ hải ngoại. Tuy nhiên, khi cái kim trong bọc bị lòi ra, màn "ngoại giao ngạo nghễ" này chỉ càng khắc sâu thêm hình ảnh về một bộ máy đang phải tự bỏ tiền túi để mua lấy những lời khen ngợi giả tạo. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 247 Views 0 Reviews
  • People are willing to work for livable wages, AND people are cool with their tax dollars going towards something that actually benefits them!
    People are willing to work for livable wages, AND people are cool with their tax dollars going towards something that actually benefits them!
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 459 Views 0 Reviews
More Stories