Actualizaciones Recientes
Vietnam
Categorías
Afghanistan
Albania
Algeria
American Samoa
Andorra
Angola
Anguilla
Antarctica
Antigua and Barbuda
Argentina
Armenia
Aruba
Australia
Austria
Azerbaijan
Bahamas
Bahrain
Bangladesh
Barbados
Belarus
Belgium
Belize
Benin
Bermuda
Bhutan
Bolivia
Bosnia and Herzegovina
Botswana
Bouvet Island
Brazil
British Indian Ocean Territory
Brunei Darussalam
Bulgaria
Burkina Faso
Burundi
Cambodia
Cameroon
Canada
Cape Verde
Cayman Islands
Central African Republic
Chad
Chile
China
Christmas Island
Cocos (Keeling) Islands
Colombia
Comoros
Congo
Cook Islands
Costa Rica
Croatia (Hrvatska)
Cuba
Cyprus
Czech Republic
Denmark
Djibouti
Dominica
Dominican Republic
East Timor
Ecuador
Egypt
El Salvador
Equatorial Guinea
Eritrea
Estonia
Ethiopia
Falkland Islands (Malvinas)
Faroe Islands
Fiji
Finland
France
France, Metropolitan
French Guiana
French Polynesia
French Southern Territories
Gabon
Gambia
Georgia
Germany
Ghana
Gibraltar
Guernsey
Greece
Greenland
Grenada
Guadeloupe
Guam
Guatemala
Guinea
Guinea-Bissau
Guyana
Haiti
Heard and Mc Donald Islands
Honduras
Hong Kong
Hungary
Iceland
India
Isle of Man
Indonesia
Iran (Islamic Republic of)
Iraq
Ireland
Israel
Italy
Ivory Coast
Jersey
Jamaica
Japan
Jordan
Kazakhstan
Kenya
Kiribati
Korea, Democratic People's Republic of
Korea, Republic of
Kosovo
Kuwait
Kyrgyzstan
Lao People's Democratic Republic
Latvia
Lebanon
Lesotho
Liberia
Libyan Arab Jamahiriya
Liechtenstein
Lithuania
Luxembourg
Macau
Macedonia
Madagascar
Malawi
Malaysia
Maldives
Mali
Malta
Marshall Islands
Martinique
Mauritania
Mauritius
Mayotte
Mexico
Micronesia, Federated States of
Moldova, Republic of
Monaco
Mongolia
Montenegro
Montserrat
Morocco
Mozambique
Myanmar
Namibia
Nauru
Nepal
Netherlands
Netherlands Antilles
New Caledonia
New Zealand
Nicaragua
Niger
Nigeria
Niue
Norfolk Island
Northern Mariana Islands
Norway
Oman
Pakistan
Palau
Palestine
Panama
Papua New Guinea
Paraguay
Peru
Philippines
Pitcairn
Poland
Portugal
Puerto Rico
Qatar
Reunion
Romania
Russian Federation
Rwanda
Saint Kitts and Nevis
Saint Lucia
Saint Vincent and the Grenadines
Samoa
San Marino
Sao Tome and Principe
Saudi Arabia
Senegal
Serbia
Seychelles
Sierra Leone
Singapore
Slovakia
Slovenia
Solomon Islands
Somalia
South Africa
South Georgia South Sandwich Islands
Spain
Sri Lanka
St. Helena
St. Pierre and Miquelon
Sudan
Suriname
Svalbard and Jan Mayen Islands
Swaziland
Sweden
Switzerland
Syrian Arab Republic
Taiwan
Tajikistan
Tanzania, United Republic of
Thailand
Togo
Tokelau
Tonga
Trinidad and Tobago
Tunisia
Turkey
Turkmenistan
Turks and Caicos Islands
Tuvalu
Uganda
Ukraine
United Arab Emirates
United Kingdom
United States
United States minor outlying islands
Uruguay
Uzbekistan
Vanuatu
Vatican City State
Venezuela
Vietnam
Virgin Islands (British)
Virgin Islands (U.S.)
Wallis and Futuna Islands
Western Sahara
Yemen
Zaire
Zambia
Zimbabwe
-
Quá nhiều thế lực chống phá Trump!
Không ít người Việt chẳng ưa Trump, bởi ông dường như đã làm lạt phai giá trị Mỹ - bảo vệ lẽ phải, tự do, bình đẳng, bác ái; dám thiệt thòi, dám hi sinh... vì nhân nghĩa.
Nhưng lần này, Trump như đang dẫn dắt nước Mỹ lao lên cầm ngọn cờ chánh nghĩa, làm những điều mà nhiều chục năm qua Hoa Kỳ như đã quên làm: Vây ráp, tiễu trừ những thành trì bấy lâu bóp nghẹt tính người, chà đạp tàn tệ lên phẩm giá con người.
Coi các trang mạng, người ta hỏi ông những câu móc mỉa, kiểu: Đánh làm gì? Chắc thắng không? Bao giờ giá dầu giảm? Ai bắn vào trường nữ sinh? Bao nhiêu binh sĩ hi sinh rồi? Bao giờ ngưng?... Những câu hỏi sặc mùi chống đối, phản cách mạng.
Tại sao những kẻ cho mình là nhân loại tiến bộ lại không ủng hộ ông, làm tốt công tác thông tin tuyên truyền, cổ vũ tinh thần đoàn kết? Tại sao họ không vai kề vai với Tổng thống của mình trong những cuộc chiến vĩ đại sẽ tạc vào lịch sử, để nhân loại vững tin rằng Tân Thế Giới đã, đang và mãi tồn tại một vùng đất toả sáng rực rỡ trên đồi?
Trump gọi những kênh lan truyền tin giả, làm lung lay ý chí chiến đấu nơi tiền tuyến và tinh thần đoàn kết hậu phương... là bọn phản động, phản quốc!
Thế giới người Việt, nơi các tiếng nói gần như vô nghĩa lý đối với chính trị, kinh tế, đối ngoại Hoa Kỳ, cũng tích cực tung tin giả, cũng đặt các câu hỏi không khác gì thế lực thù địch. Sao không hỏi vì sao Vietnam phải đánh Khmer Đỏ láo lếu, trong khi biết rõ nơi nơi chôn đầy mìn lá?
Người ta gọi đó là bọn bất hảo nói tiếng Kinh! Chúng, không thể dùng tri thức, đạo đức, lý lẽ mà lay chuyển được. Khi mà não trạng u mê, mang trái tim và mồm miệng của loài rắn độc, thì chỉ có thể là nắm đấm.
Nguồn: Đoàn Kiên GiangQuá nhiều thế lực chống phá Trump! Không ít người Việt chẳng ưa Trump, bởi ông dường như đã làm lạt phai giá trị Mỹ - bảo vệ lẽ phải, tự do, bình đẳng, bác ái; dám thiệt thòi, dám hi sinh... vì nhân nghĩa. Nhưng lần này, Trump như đang dẫn dắt nước Mỹ lao lên cầm ngọn cờ chánh nghĩa, làm những điều mà nhiều chục năm qua Hoa Kỳ như đã quên làm: Vây ráp, tiễu trừ những thành trì bấy lâu bóp nghẹt tính người, chà đạp tàn tệ lên phẩm giá con người. Coi các trang mạng, người ta hỏi ông những câu móc mỉa, kiểu: Đánh làm gì? Chắc thắng không? Bao giờ giá dầu giảm? Ai bắn vào trường nữ sinh? Bao nhiêu binh sĩ hi sinh rồi? Bao giờ ngưng?... Những câu hỏi sặc mùi chống đối, phản cách mạng. Tại sao những kẻ cho mình là nhân loại tiến bộ lại không ủng hộ ông, làm tốt công tác thông tin tuyên truyền, cổ vũ tinh thần đoàn kết? Tại sao họ không vai kề vai với Tổng thống của mình trong những cuộc chiến vĩ đại sẽ tạc vào lịch sử, để nhân loại vững tin rằng Tân Thế Giới đã, đang và mãi tồn tại một vùng đất toả sáng rực rỡ trên đồi? Trump gọi những kênh lan truyền tin giả, làm lung lay ý chí chiến đấu nơi tiền tuyến và tinh thần đoàn kết hậu phương... là bọn phản động, phản quốc! Thế giới người Việt, nơi các tiếng nói gần như vô nghĩa lý đối với chính trị, kinh tế, đối ngoại Hoa Kỳ, cũng tích cực tung tin giả, cũng đặt các câu hỏi không khác gì thế lực thù địch. Sao không hỏi vì sao Vietnam phải đánh Khmer Đỏ láo lếu, trong khi biết rõ nơi nơi chôn đầy mìn lá? Người ta gọi đó là bọn bất hảo nói tiếng Kinh! Chúng, không thể dùng tri thức, đạo đức, lý lẽ mà lay chuyển được. Khi mà não trạng u mê, mang trái tim và mồm miệng của loài rắn độc, thì chỉ có thể là nắm đấm. Nguồn: Đoàn Kiên Giang0 Commentarios 0 Acciones 140 Views 0 Vista previa
3
Please log in to like, share and comment! -
Nobody is this stupid.Nobody is this stupid.0 Commentarios 0 Acciones 429 Views 0 Vista previa
3
-
Ông không phải người nổi tiếng.
Ông không cầu xin sự giúp đỡ.
Ông chỉ lặng lẽ đẩy chiếc xe kem cũ kỹ qua từng con phố, ngày này qua ngày khác, như ông đã làm suốt gần cả cuộc đời.
Tên ông là Fidencio Sanchez.
Năm đó là 2016, tại Chicago, Illinois – không phải California như nhiều người vẫn nhầm. Fidencio đã 89 tuổi. Ở cái tuổi mà hầu hết mọi người đã nghỉ ngơi bên con cháu, ông vẫn cúi người, nắm chặt tay cầm chiếc xe paleta, bán từng que kem để mưu sinh. Không phải vì ông thích lao động nặng nhọc, mà vì ông không còn lựa chọn nào khác.
Vài năm trước đó, con gái ông qua đời. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì gánh nặng cơm áo lại đè lên đôi vai già nua. Fidencio và vợ không có lương hưu đủ sống. Thế là ông tiếp tục ra đường, tiếp tục đẩy xe, tiếp tục im lặng chịu đựng – với một sự kiên cường rất con người.
Cho đến một ngày, Joel Cervantes Macias, một người qua đường, nhìn thấy ông.
Không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng sự bàng hoàng: “Tại sao một cụ ông gần 90 tuổi vẫn phải làm việc như thế này?”
Joel chụp một bức ảnh. Cùng với Jose Iniguez, anh lập một trang GoFundMe, đặt mục tiêu rất khiêm tốn: 3.000 USD – chỉ đủ để ông Fidencio nghỉ ngơi đôi chút.
Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra.
Bức ảnh lan truyền. Câu chuyện lan xa.
Từ Chicago, rồi khắp nước Mỹ, rồi khắp thế giới.
Những người chưa từng gặp Fidencio, chưa từng ăn kem của ông, vẫn gửi tiền, kèm theo những lời nhắn giản dị:
“Ông xứng đáng được nghỉ ngơi.”
“Cảm ơn ông vì đã làm việc cả đời.”
“Chúc ông và vợ được an yên.”
Chỉ trong thời gian ngắn, số tiền quyên góp vượt quá 380.000 USD.
Không phải một phép màu tài chính, mà là một phép màu của lòng trắc ẩn.
Số tiền ấy cho phép Fidencio và vợ nghỉ hưu thực sự. Không còn những buổi sáng lạnh giá. Không còn đôi chân run rẩy đẩy xe kem. Không còn nỗi lo ngày mai sẽ ăn gì.
Khi được hỏi, ông không nói nhiều.
Chỉ là những lời cảm ơn vụng về, đôi mắt ướt, và một câu nói khiến người ta nghẹn lại:
> “Tôi không nghĩ có ai để ý đến mình.”
Câu chuyện của Fidencio không phải là cổ tích. Nó không nói rằng thế giới luôn công bằng. Nó chỉ nhắc chúng ta rằng khi con người nhìn thấy nhau – thật sự nhìn thấy – thì điều tốt đẹp vẫn có thể xảy ra.
Không phải vì ông giàu.
Không phải vì ông nổi tiếng.
Mà vì ông đã sống tử tế, lao động lặng lẽ, và không than phiền.
Đôi khi, lòng tốt không cần lý do lớn lao.
Chỉ cần một khoảnh khắc dừng lại, một ánh nhìn đủ chậm, và một quyết định rất người: giúp đỡ khi có thể.
Fidencio Sanchez không xin ai điều gì.
Nhưng thế giới, lần này, đã chủ động nói với ông:
“Ông đã làm đủ rồi. Bây giờ, xin hãy nghỉ ngơi.”
Nguồn: Thanh Savage DangÔng không phải người nổi tiếng. Ông không cầu xin sự giúp đỡ. Ông chỉ lặng lẽ đẩy chiếc xe kem cũ kỹ qua từng con phố, ngày này qua ngày khác, như ông đã làm suốt gần cả cuộc đời. Tên ông là Fidencio Sanchez. Năm đó là 2016, tại Chicago, Illinois – không phải California như nhiều người vẫn nhầm. Fidencio đã 89 tuổi. Ở cái tuổi mà hầu hết mọi người đã nghỉ ngơi bên con cháu, ông vẫn cúi người, nắm chặt tay cầm chiếc xe paleta, bán từng que kem để mưu sinh. Không phải vì ông thích lao động nặng nhọc, mà vì ông không còn lựa chọn nào khác. Vài năm trước đó, con gái ông qua đời. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì gánh nặng cơm áo lại đè lên đôi vai già nua. Fidencio và vợ không có lương hưu đủ sống. Thế là ông tiếp tục ra đường, tiếp tục đẩy xe, tiếp tục im lặng chịu đựng – với một sự kiên cường rất con người. Cho đến một ngày, Joel Cervantes Macias, một người qua đường, nhìn thấy ông. Không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng sự bàng hoàng: “Tại sao một cụ ông gần 90 tuổi vẫn phải làm việc như thế này?” Joel chụp một bức ảnh. Cùng với Jose Iniguez, anh lập một trang GoFundMe, đặt mục tiêu rất khiêm tốn: 3.000 USD – chỉ đủ để ông Fidencio nghỉ ngơi đôi chút. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Bức ảnh lan truyền. Câu chuyện lan xa. Từ Chicago, rồi khắp nước Mỹ, rồi khắp thế giới. Những người chưa từng gặp Fidencio, chưa từng ăn kem của ông, vẫn gửi tiền, kèm theo những lời nhắn giản dị: “Ông xứng đáng được nghỉ ngơi.” “Cảm ơn ông vì đã làm việc cả đời.” “Chúc ông và vợ được an yên.” Chỉ trong thời gian ngắn, số tiền quyên góp vượt quá 380.000 USD. Không phải một phép màu tài chính, mà là một phép màu của lòng trắc ẩn. Số tiền ấy cho phép Fidencio và vợ nghỉ hưu thực sự. Không còn những buổi sáng lạnh giá. Không còn đôi chân run rẩy đẩy xe kem. Không còn nỗi lo ngày mai sẽ ăn gì. Khi được hỏi, ông không nói nhiều. Chỉ là những lời cảm ơn vụng về, đôi mắt ướt, và một câu nói khiến người ta nghẹn lại: > “Tôi không nghĩ có ai để ý đến mình.” Câu chuyện của Fidencio không phải là cổ tích. Nó không nói rằng thế giới luôn công bằng. Nó chỉ nhắc chúng ta rằng khi con người nhìn thấy nhau – thật sự nhìn thấy – thì điều tốt đẹp vẫn có thể xảy ra. Không phải vì ông giàu. Không phải vì ông nổi tiếng. Mà vì ông đã sống tử tế, lao động lặng lẽ, và không than phiền. Đôi khi, lòng tốt không cần lý do lớn lao. Chỉ cần một khoảnh khắc dừng lại, một ánh nhìn đủ chậm, và một quyết định rất người: giúp đỡ khi có thể. Fidencio Sanchez không xin ai điều gì. Nhưng thế giới, lần này, đã chủ động nói với ông: “Ông đã làm đủ rồi. Bây giờ, xin hãy nghỉ ngơi.” Nguồn: Thanh Savage Dang0 Commentarios 0 Acciones 208 Views 0 Vista previa
3
-
Trump surrendered, period.Trump surrendered, period.0 Commentarios 0 Acciones 538 Views 0 Vista previa
3
-
Một cô giáo phát cho mỗi học sinh một quả bóng bay. Các em phải thổi phồng bóng, viết tên mình lên đó và ném ra hành lang. Sau đó, cô trộn tất cả các quả bóng, học sinh có năm phút để tìm quả bóng của mình. Dù tìm rất kỹ, nhưng không ai tìm được quả bóng của mình. Cô giáo xin các em lấy quả bóng bay đầu tiên tìm thấy và đưa cho người có tên được ghi trên đó.
Sau năm phút, mỗi người đều có một quả bóng bay của mình. Cô nói với các học sinh: “Các quả bóng bay này cũng giống như hạnh phúc, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc nếu mình chỉ tìm hạnh phúc riêng cho mình. Nhưng nếu chúng ta quan tâm đến hạnh phúc người khác, chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc của mình.”
Theo Đức Giáo Hoàng Leo XIVMột cô giáo phát cho mỗi học sinh một quả bóng bay. Các em phải thổi phồng bóng, viết tên mình lên đó và ném ra hành lang. Sau đó, cô trộn tất cả các quả bóng, học sinh có năm phút để tìm quả bóng của mình. Dù tìm rất kỹ, nhưng không ai tìm được quả bóng của mình. Cô giáo xin các em lấy quả bóng bay đầu tiên tìm thấy và đưa cho người có tên được ghi trên đó. Sau năm phút, mỗi người đều có một quả bóng bay của mình. Cô nói với các học sinh: “Các quả bóng bay này cũng giống như hạnh phúc, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc nếu mình chỉ tìm hạnh phúc riêng cho mình. Nhưng nếu chúng ta quan tâm đến hạnh phúc người khác, chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc của mình.” Theo Đức Giáo Hoàng Leo XIV0 Commentarios 0 Acciones 339 Views 0 Vista previa
3
-
Suốt 30 năm trời, bà là người nấu ăn và dọn dẹp trong gia đình Walt Disney. Đến tận lúc bà qua đời, người ta mới ngã ngửa khi biết bà sở hữu một khối tài sản khổng lồ trị giá 9 triệu đô la (khoảng hơn 200 tỷ đồng) — và một nửa số đó đã được bà dành tặng cho trẻ em nghèo.
Từ tuổi thơ đầy nước mắt...
Thelma sinh năm 1915 trong một gia đình nông dân nghèo ở Idaho. Cuộc đời bà sớm nếm trải đủ mọi đắng cay: 6 tuổi mẹ mất khi sinh em, cùng năm đó chị gái qua đời trong một vụ hỏa hoạn dưới bếp. Trước năm 18 tuổi, bà mất thêm hai người anh em nữa.
Bà từng đi học nghề thư ký nhưng phải bỏ dở giữa chừng vì không có tiền. Để bám trụ lại Los Angeles, bà phải làm đủ thứ việc: từ chạy bàn, dọn dẹp cho đến làm thuê theo giờ. Cuộc sống của bà lúc đó chỉ là "ăn bữa nay lo bữa mai".
...đến "Mary Poppins" của nhà Disney
Năm 1951, bà đến làm quản gia cho gia đình Walt Disney. Bà không chỉ là người giúp việc, bà trở thành một phần của gia đình họ. Các con của Walt yêu quý bà, còn các cháu thì gọi bà bằng cái tên thân thương "Fou-Fou". Walt Disney gọi bà là "Mary Poppins đời thực". Dù vậy, tính cách bà rất thẳng thắn và đôi khi hơi "cứng". Bà không ngại "bật" lại cả ông chủ Walt nếu ông phàn nàn về bữa tối. Mà thực ra, khẩu vị của tỷ phú Walt Disney rất... bình dân. Dù giàu nứt đố đổ vách, ông lại chỉ mê những món như: gà rán, trứng xào thịt hộp Spam, thịt băm và đặc biệt là xúc xích (hot dog). Thelma biết rõ thói quen của ông: hễ đi làm về là ông lao ngay vào tủ lạnh, lấy hai cây xúc xích lạnh ngắt, một cho mình và một cho chú chó cưng tên Lady, rồi cứ thế ăn sống luôn.
Món quà Giáng sinh "để dành" suốt 30 năm
Mỗi dịp Giáng sinh và sinh nhật, thay vì thưởng tiền mặt, Walt Disney lại tặng Thelma một món quà đặc biệt: Cổ phiếu của công ty Disney.
Ông dặn bà: "Cứ giữ lấy chúng nhé". Và bà đã làm đúng như vậy. Suốt 30 năm, bà sống cực kỳ giản dị, không bán đi dù chỉ một cổ phiếu. Có lẽ bà chẳng biết chúng đáng giá bao nhiêu, bà chỉ giữ vì đó là món quà từ người chủ mà bà hết mực tin tưởng.
Năm 1981, bà nghỉ hưu sau 30 năm cống hiến. Bà sống những năm cuối đời trong một viện dưỡng lão bình thường tại Santa Monica, vẫn lặng lẽ và giản đơn như cũ.
Di chúc gây chấn động
Năm 1994, bà qua đời ở tuổi 80. Khi luật sư công bố di chúc, mọi người đều không tin vào tai mình: Số cổ phiếu bà giữ bấy lâu nay đã tăng giá lên hơn 9 triệu đô la.
Nhưng điều khiến người ta xúc động hơn cả là cách bà phân chia số tiền đó: Một nửa (4,5 triệu đô): Dành cho người con trai bị khuyết tật của bà. Một nửa còn lại: Bà lập ra Quỹ Thelma Pearl Howard để giúp trẻ em nghèo được học nghệ thuật, âm nhạc và nhảy múa.
Vì tuổi thơ của mình đã quá cơ cực và không có cơ hội học hành, bà muốn những đứa trẻ khác không phải chịu thiệt thòi như mình.
Một di sản của lòng trung thành
Tính ra, nếu số cổ phiếu đó vẫn được giữ đến ngày nay, nó sẽ trị giá hơn 100 triệu đô la.
Câu chuyện của bà quản gia Thelma minh chứng một điều rằng: Lòng trung thành và sự kiên nhẫn có thể tạo ra những giá trị vượt xa cả tiền bạc. Bà không tìm kiếm sự giàu sang, bà chỉ làm tốt công việc của mình bằng cả trái tim. Và cuối cùng, bà đã trở thành một nhà từ thiện vĩ đại, giúp đỡ hàng ngàn đứa trẻ viết tiếp những ước mơ, ngay cả khi bà đã không còn trên cõi đời này.
Bà nằm lại ở nghĩa trang Forest Lawn, nơi nhìn xuống xưởng phim Disney — như để dõi theo công ty mà bà đã đặt trọn niềm tin suốt cả cuộc đời.
Nguồn : Võ Hữu Nhậm sưu tầmSuốt 30 năm trời, bà là người nấu ăn và dọn dẹp trong gia đình Walt Disney. Đến tận lúc bà qua đời, người ta mới ngã ngửa khi biết bà sở hữu một khối tài sản khổng lồ trị giá 9 triệu đô la (khoảng hơn 200 tỷ đồng) — và một nửa số đó đã được bà dành tặng cho trẻ em nghèo. Từ tuổi thơ đầy nước mắt... Thelma sinh năm 1915 trong một gia đình nông dân nghèo ở Idaho. Cuộc đời bà sớm nếm trải đủ mọi đắng cay: 6 tuổi mẹ mất khi sinh em, cùng năm đó chị gái qua đời trong một vụ hỏa hoạn dưới bếp. Trước năm 18 tuổi, bà mất thêm hai người anh em nữa. Bà từng đi học nghề thư ký nhưng phải bỏ dở giữa chừng vì không có tiền. Để bám trụ lại Los Angeles, bà phải làm đủ thứ việc: từ chạy bàn, dọn dẹp cho đến làm thuê theo giờ. Cuộc sống của bà lúc đó chỉ là "ăn bữa nay lo bữa mai". ...đến "Mary Poppins" của nhà Disney Năm 1951, bà đến làm quản gia cho gia đình Walt Disney. Bà không chỉ là người giúp việc, bà trở thành một phần của gia đình họ. Các con của Walt yêu quý bà, còn các cháu thì gọi bà bằng cái tên thân thương "Fou-Fou". Walt Disney gọi bà là "Mary Poppins đời thực". Dù vậy, tính cách bà rất thẳng thắn và đôi khi hơi "cứng". Bà không ngại "bật" lại cả ông chủ Walt nếu ông phàn nàn về bữa tối. Mà thực ra, khẩu vị của tỷ phú Walt Disney rất... bình dân. Dù giàu nứt đố đổ vách, ông lại chỉ mê những món như: gà rán, trứng xào thịt hộp Spam, thịt băm và đặc biệt là xúc xích (hot dog). Thelma biết rõ thói quen của ông: hễ đi làm về là ông lao ngay vào tủ lạnh, lấy hai cây xúc xích lạnh ngắt, một cho mình và một cho chú chó cưng tên Lady, rồi cứ thế ăn sống luôn. Món quà Giáng sinh "để dành" suốt 30 năm Mỗi dịp Giáng sinh và sinh nhật, thay vì thưởng tiền mặt, Walt Disney lại tặng Thelma một món quà đặc biệt: Cổ phiếu của công ty Disney. Ông dặn bà: "Cứ giữ lấy chúng nhé". Và bà đã làm đúng như vậy. Suốt 30 năm, bà sống cực kỳ giản dị, không bán đi dù chỉ một cổ phiếu. Có lẽ bà chẳng biết chúng đáng giá bao nhiêu, bà chỉ giữ vì đó là món quà từ người chủ mà bà hết mực tin tưởng. Năm 1981, bà nghỉ hưu sau 30 năm cống hiến. Bà sống những năm cuối đời trong một viện dưỡng lão bình thường tại Santa Monica, vẫn lặng lẽ và giản đơn như cũ. Di chúc gây chấn động Năm 1994, bà qua đời ở tuổi 80. Khi luật sư công bố di chúc, mọi người đều không tin vào tai mình: Số cổ phiếu bà giữ bấy lâu nay đã tăng giá lên hơn 9 triệu đô la. Nhưng điều khiến người ta xúc động hơn cả là cách bà phân chia số tiền đó: Một nửa (4,5 triệu đô): Dành cho người con trai bị khuyết tật của bà. Một nửa còn lại: Bà lập ra Quỹ Thelma Pearl Howard để giúp trẻ em nghèo được học nghệ thuật, âm nhạc và nhảy múa. Vì tuổi thơ của mình đã quá cơ cực và không có cơ hội học hành, bà muốn những đứa trẻ khác không phải chịu thiệt thòi như mình. Một di sản của lòng trung thành Tính ra, nếu số cổ phiếu đó vẫn được giữ đến ngày nay, nó sẽ trị giá hơn 100 triệu đô la. Câu chuyện của bà quản gia Thelma minh chứng một điều rằng: Lòng trung thành và sự kiên nhẫn có thể tạo ra những giá trị vượt xa cả tiền bạc. Bà không tìm kiếm sự giàu sang, bà chỉ làm tốt công việc của mình bằng cả trái tim. Và cuối cùng, bà đã trở thành một nhà từ thiện vĩ đại, giúp đỡ hàng ngàn đứa trẻ viết tiếp những ước mơ, ngay cả khi bà đã không còn trên cõi đời này. Bà nằm lại ở nghĩa trang Forest Lawn, nơi nhìn xuống xưởng phim Disney — như để dõi theo công ty mà bà đã đặt trọn niềm tin suốt cả cuộc đời. Nguồn : Võ Hữu Nhậm sưu tầm0 Commentarios 0 Acciones 407 Views 0 Vista previa
3
Quizás te interese…