Recent Updates
Vietnam
All Countries
Afghanistan
Albania
Algeria
American Samoa
Andorra
Angola
Anguilla
Antarctica
Antigua and Barbuda
Argentina
Armenia
Aruba
Australia
Austria
Azerbaijan
Bahamas
Bahrain
Bangladesh
Barbados
Belarus
Belgium
Belize
Benin
Bermuda
Bhutan
Bolivia
Bosnia and Herzegovina
Botswana
Bouvet Island
Brazil
British Indian Ocean Territory
Brunei Darussalam
Bulgaria
Burkina Faso
Burundi
Cambodia
Cameroon
Canada
Cape Verde
Cayman Islands
Central African Republic
Chad
Chile
China
Christmas Island
Cocos (Keeling) Islands
Colombia
Comoros
Congo
Cook Islands
Costa Rica
Croatia (Hrvatska)
Cuba
Cyprus
Czech Republic
Denmark
Djibouti
Dominica
Dominican Republic
East Timor
Ecuador
Egypt
El Salvador
Equatorial Guinea
Eritrea
Estonia
Ethiopia
Falkland Islands (Malvinas)
Faroe Islands
Fiji
Finland
France
France, Metropolitan
French Guiana
French Polynesia
French Southern Territories
Gabon
Gambia
Georgia
Germany
Ghana
Gibraltar
Guernsey
Greece
Greenland
Grenada
Guadeloupe
Guam
Guatemala
Guinea
Guinea-Bissau
Guyana
Haiti
Heard and Mc Donald Islands
Honduras
Hong Kong
Hungary
Iceland
India
Isle of Man
Indonesia
Iran (Islamic Republic of)
Iraq
Ireland
Israel
Italy
Ivory Coast
Jersey
Jamaica
Japan
Jordan
Kazakhstan
Kenya
Kiribati
Korea, Democratic People's Republic of
Korea, Republic of
Kosovo
Kuwait
Kyrgyzstan
Lao People's Democratic Republic
Latvia
Lebanon
Lesotho
Liberia
Libyan Arab Jamahiriya
Liechtenstein
Lithuania
Luxembourg
Macau
Macedonia
Madagascar
Malawi
Malaysia
Maldives
Mali
Malta
Marshall Islands
Martinique
Mauritania
Mauritius
Mayotte
Mexico
Micronesia, Federated States of
Moldova, Republic of
Monaco
Mongolia
Montenegro
Montserrat
Morocco
Mozambique
Myanmar
Namibia
Nauru
Nepal
Netherlands
Netherlands Antilles
New Caledonia
New Zealand
Nicaragua
Niger
Nigeria
Niue
Norfolk Island
Northern Mariana Islands
Norway
Oman
Pakistan
Palau
Palestine
Panama
Papua New Guinea
Paraguay
Peru
Philippines
Pitcairn
Poland
Portugal
Puerto Rico
Qatar
Reunion
Romania
Russian Federation
Rwanda
Saint Kitts and Nevis
Saint Lucia
Saint Vincent and the Grenadines
Samoa
San Marino
Sao Tome and Principe
Saudi Arabia
Senegal
Serbia
Seychelles
Sierra Leone
Singapore
Slovakia
Slovenia
Solomon Islands
Somalia
South Africa
South Georgia South Sandwich Islands
Spain
Sri Lanka
St. Helena
St. Pierre and Miquelon
Sudan
Suriname
Svalbard and Jan Mayen Islands
Swaziland
Sweden
Switzerland
Syrian Arab Republic
Taiwan
Tajikistan
Tanzania, United Republic of
Thailand
Togo
Tokelau
Tonga
Trinidad and Tobago
Tunisia
Turkey
Turkmenistan
Turks and Caicos Islands
Tuvalu
Uganda
Ukraine
United Arab Emirates
United Kingdom
United States
United States minor outlying islands
Uruguay
Uzbekistan
Vanuatu
Vatican City State
Venezuela
Vietnam
Virgin Islands (British)
Virgin Islands (U.S.)
Wallis and Futuna Islands
Western Sahara
Yemen
Zaire
Zambia
Zimbabwe
-
7.634 Nhát Gạch Lương Tri: Khi "Tỉ Lệ Vàng" Bị Đâm Thủng Bởi Những Linh Hồn Quả Cảm
Trong một hệ thống mà kết quả bầu cử thường được "lập trình" sẵn, con số 98,66% dành cho Tổng bí thư Tô Lâm không phải là sự bất ngờ, mà là một kịch bản dàn dựng để phô trương sự nhất trí tuyệt đối. Thế nhưng, theo góc nhìn của một nhà quan sát, con số 7.634 lá phiếu gạch tên (tương đương 1,34%) chính là những "vết nứt" chí mạng, hé lộ một sự thật tàn khốc hơn nhiều so với báo cáo chính thống..
Phần Nổi Của Tảng Băng Chìm
Tại sao một hệ thống kiểm soát toàn diện lại để lọt 1,34% sự phản kháng?
Thông điệp răn đe nội bộ: Có ý kiến cho rằng con số 7.634 này là một "lỗi hệ thống" có chủ đích, nhằm nhắc nhở người cầm quyền rằng sự phản đối ngầm vẫn luôn hiện hữu ngay trong lòng thủ đô.
Sự thật bị bóp nghẹt: Nếu con số công bố là hơn 7 ngàn, thì thực tế số người gạch tên có thể gấp hàng chục lần. Đó là những lá phiếu bị "vô hiệu hóa" ngay từ vòng sơ loại hoặc bị thay thế bằng những phiếu trắng "sạch sẽ".
Sự Dũng Cảm Trong Đơn Độc
Những người gạch tên không phải là những nhà hoạt động ồn ào. Họ là công chức, giáo viên, công nhân – những người hàng ngày vẫn cúi đầu trước guồng quay cơm áo. Nhưng trong bóng tối của buồng phiếu, họ đã chọn một giây phút tự do thuần khiết. Nhát gạch ngang qua cái tên in sẵn là hành động chính trị nguy hiểm nhất: nó không có đám đông bảo vệ, chỉ có sự đối diện giữa cá nhân và lương tâm.
Kết Cục Của Sự "Đồng Thuận" Giả Tạo
7.634 lá phiếu này là bằng chứng cho thấy sự kiểm soát dù tinh vi đến đâu cũng không thể khuất phục hoàn toàn ý chí con người. Khi lịch sử được viết lại bởi sự thật, những nhát gạch thầm lặng ấy sẽ được ghi nhận như những viên gạch đầu tiên xây dựng nên đài tưởng niệm cho sự dũng cảm cá nhân – nơi con người chọn đứng thẳng thay vì quỳ gối trước một kịch bản định sẵn.
Chân dung lãnh đạo
@chandunglanhdao7.634 Nhát Gạch Lương Tri: Khi "Tỉ Lệ Vàng" Bị Đâm Thủng Bởi Những Linh Hồn Quả Cảm Trong một hệ thống mà kết quả bầu cử thường được "lập trình" sẵn, con số 98,66% dành cho Tổng bí thư Tô Lâm không phải là sự bất ngờ, mà là một kịch bản dàn dựng để phô trương sự nhất trí tuyệt đối. Thế nhưng, theo góc nhìn của một nhà quan sát, con số 7.634 lá phiếu gạch tên (tương đương 1,34%) chính là những "vết nứt" chí mạng, hé lộ một sự thật tàn khốc hơn nhiều so với báo cáo chính thống.. Phần Nổi Của Tảng Băng Chìm Tại sao một hệ thống kiểm soát toàn diện lại để lọt 1,34% sự phản kháng? Thông điệp răn đe nội bộ: Có ý kiến cho rằng con số 7.634 này là một "lỗi hệ thống" có chủ đích, nhằm nhắc nhở người cầm quyền rằng sự phản đối ngầm vẫn luôn hiện hữu ngay trong lòng thủ đô. Sự thật bị bóp nghẹt: Nếu con số công bố là hơn 7 ngàn, thì thực tế số người gạch tên có thể gấp hàng chục lần. Đó là những lá phiếu bị "vô hiệu hóa" ngay từ vòng sơ loại hoặc bị thay thế bằng những phiếu trắng "sạch sẽ". Sự Dũng Cảm Trong Đơn Độc Những người gạch tên không phải là những nhà hoạt động ồn ào. Họ là công chức, giáo viên, công nhân – những người hàng ngày vẫn cúi đầu trước guồng quay cơm áo. Nhưng trong bóng tối của buồng phiếu, họ đã chọn một giây phút tự do thuần khiết. Nhát gạch ngang qua cái tên in sẵn là hành động chính trị nguy hiểm nhất: nó không có đám đông bảo vệ, chỉ có sự đối diện giữa cá nhân và lương tâm. Kết Cục Của Sự "Đồng Thuận" Giả Tạo 7.634 lá phiếu này là bằng chứng cho thấy sự kiểm soát dù tinh vi đến đâu cũng không thể khuất phục hoàn toàn ý chí con người. Khi lịch sử được viết lại bởi sự thật, những nhát gạch thầm lặng ấy sẽ được ghi nhận như những viên gạch đầu tiên xây dựng nên đài tưởng niệm cho sự dũng cảm cá nhân – nơi con người chọn đứng thẳng thay vì quỳ gối trước một kịch bản định sẵn. Chân dung lãnh đạo @chandunglanhdao0 Comments 0 Shares 181 Views 0 Reviews
3
Please log in to like, share and comment! -
48 giờ và một thế giới không còn như cũ
Lời đe doạ “48 giờ” của Donald Trump - rằng Mỹ có thể phá huỷ hạ tầng điện dân sinh của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở - là một trong những phát ngôn nguy hiểm nhất kể từ đầu cuộc khủng hoảng Trung Đông lần này.
Nhưng điều đáng chú ý không phải là khả năng nó xảy ra. Mà là khả năng nó không xảy ra.
Bởi vì chính ở điểm đó, ta nhìn thấy rõ bản chất của cuộc chơi: đây không phải là một cuộc chiến để huỷ diệt, mà là một cuộc đối đầu để ép đối phương nhượng bộ trong giới hạn có thể chịu đựng được - một thứ coercive bargaining đặc thù kiểu Trump: “Tôi đặt anh trước hai lựa chọn: hoặc anh xuống thang, hoặc chúng ta cùng rơi xuống vực”.
Không ai muốn rơi xuống vực - và đó là cơ hội duy nhất
Trong những ngày tới, nhiều khả năng cả Mỹ và Iran sẽ tìm cách xuống thang. Không phải vì họ mềm đi, mà vì họ hiểu một điều rất đơn giản:
Một cuộc đối đầu toàn diện ở Hormuz sẽ là cuộc chiến mà tất cả cùng thua.
Nếu Mỹ thực sự đánh vào hạ tầng điện dân sinh của Iran, đó sẽ là bước vượt ngưỡng. Iran khi đó không còn lý do để kiềm chế. Họ sẽ đáp trả bằng cách duy nhất họ có thể: đánh vào toàn bộ hệ thống năng lượng của Vùng Vịnh và làm tê liệt Hormuz: Saudi (Abqaiq), UAE (cảng, kho dầu), Qatar (nếu còn mục tiêu)… Tất nhiên họ cũng sẽ kích hoạt các lực lượng uỷ nhiệm: Iraq, Yemen (Houthis), Lebanon (Hezbollah).
Hệ quả không cần phải tưởng tượng quá xa: 20% dòng chảy năng lượng toàn cầu bị nghẽn, giá dầu và LNG vượt kiểm soát, thị trường tài chính bước vào trạng thái sốc hệ thống, và kinh tế thế giới đối mặt với một cú trượt dài.
Không bên nào - kể cả Mỹ - thực sự muốn trả cái giá đó. Vì vậy, kịch bản có khả năng cao nhất không phải là leo thang, mà là một sự xuống thang có kiểm soát, nơi mỗi bên giữ được thể diện:
- Iran không tuyên bố “mở Hormuz”, nhưng giảm hành động gây gián đoạn;
- Mỹ không “ra đòn”, nhưng tuyên bố đã đạt được mục tiêu răn đe;
- các kênh ngoại giao âm thầm hoạt động trở lại.
Không có hiệp định, không có hoà bình. Chỉ có một trạng thái cân bằng mong manh.
Nhưng đừng nhầm: thế giới sẽ không trở lại như cũ
Nếu cuộc khủng hoảng được hạ nhiệt, nhiều người sẽ thở phào. Nhưng đó là một sự nhầm lẫn nguy hiểm. Bởi vì điều đã thay đổi không phải là tình huống, mà là nhận thức về rủi ro.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, thế giới phải đối diện với một khả năng rất cụ thể:
hạ tầng năng lượng - thứ nuôi sống toàn bộ nền kinh tế toàn cầu - có thể trở thành mục tiêu quân sự trực tiếp.
Một khi ranh giới đó đã bị thử nghiệm, nó sẽ không biến mất.
Từ nay, Hormuz không còn là một tuyến vận tải “rủi ro ở mức độ thông thường”, LNG không còn là một nguồn cung “ổn định mặc định”, và giá năng lượng sẽ luôn mang theo một “phí bất ổn địa chính trị”.
Nói cách khác, thế giới không bước vào chiến tranh toàn diện, nhưng bước vào một trạng thái nguy hiểm hơn: bất ổn thường trực.
Việt Nam: đứng ngoài xung đột, nhưng ở giữa rủi ro
Có một ảo tưởng dễ chịu, rằng Việt Nam không liên quan trực tiếp đến Hormuz, không phụ thuộc lớn vào LNG Qatar, nên sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể. Đó là một cách nhìn quá đơn giản. Việt Nam không nằm trong vòng chiến, nhưng Việt Nam không đứng ngoài hệ thống.
Khi giá dầu và khí tăng, chúng ta sẽ cảm nhận ngay:
- chi phí nhập khẩu năng lượng tăng,
- chi phí sản xuất tăng,
- áp lực lạm phát quay trở lại.
Khi châu Âu và các nền kinh tế lớn chậm lại, đơn hàng xuất khẩu giảm, các ngành thâm dụng lao động chịu tác động trước tiên.
Khi chuỗi cung ứng toàn cầu rung lắc, Việt Nam, với tư cách một mắt xích sản xuất, không thể đứng yên.
Điều đáng lo hơn là, Việt Nam đang ở một vị thế kém bền vững hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta đang gia tăng phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu, bước vào LNG - một thị trường toàn cầu dễ biến động, trong khi chưa có đủ “đệm an ninh năng lượng” để chống sốc.
Trong một thế giới ổn định, đó là một lựa chọn hợp lý. Trong một thế giới bất ổn, đó là một rủi ro.
Không còn lựa chọn nào khác ngoài thích nghi
Nếu có một điều mà khủng hoảng này buộc chúng ta phải nhìn lại, thì đó là năng lượng không còn là bài toán tối ưu chi phí. Nó là bài toán sống còn của hệ thống. Và với Việt Nam, điều đó dẫn tới những yêu cầu rất cụ thể:
Thứ nhất, phải đa dạng hoá nguồn năng lượng một cách thực chất.
Không chỉ là “có nhiều nhà cung cấp”, mà là: giảm phụ thuộc vào bất kỳ điểm nghẽn địa chính trị nào, và mở rộng các nguồn cung LNG từ các thị trường ít rủi ro hơn.
Thứ hai, phải tăng tốc năng lượng nội địa và tái tạo, không phải vì môi trường, mà vì an ninh quốc gia. Một hệ thống điện phụ thuộc quá nhiều vào nhập khẩu là một hệ thống dễ tổn thương.
Thứ ba, phải xây dựng “đệm chống sốc” năng lượng, bao gồm: dự trữ chiến lược, cơ chế điều tiết giá linh hoạt, và khả năng chuyển đổi nhanh giữa các nguồn năng lượng.
Thứ tư, doanh nghiệp phải thay đổi tư duy. Không thể tiếp tục giả định năng lượng luôn sẵn, giá luôn ổn định. Chi phí năng lượng từ nay phải được coi là một biến số chiến lược, không phải biến số vận hành.
Tóm lại, lời đe doạ 48 giờ có thể sẽ không dẫn đến một cuộc chiến. Nhưng nó đã làm một việc quan trọng hơn: Nó cho thấy thế giới đang đứng rất gần một ranh giới - nơi năng lượng, kinh tế và chiến tranh hòa vào một hệ thống duy nhất.
Việt Nam không phải là người chơi trong cuộc đối đầu đó, nhưng chắc chắn là một phần của hệ thống chịu tác động. Và trong một thế giới như vậy, câu hỏi không còn là “Khủng hoảng có xảy ra không?” mà là: “Khi khủng hoảng xảy ra - chúng ta có đủ khả năng đứng vững hay không?”
Nguồn : Lê Quốc Vinh48 giờ và một thế giới không còn như cũ Lời đe doạ “48 giờ” của Donald Trump - rằng Mỹ có thể phá huỷ hạ tầng điện dân sinh của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở - là một trong những phát ngôn nguy hiểm nhất kể từ đầu cuộc khủng hoảng Trung Đông lần này. Nhưng điều đáng chú ý không phải là khả năng nó xảy ra. Mà là khả năng nó không xảy ra. Bởi vì chính ở điểm đó, ta nhìn thấy rõ bản chất của cuộc chơi: đây không phải là một cuộc chiến để huỷ diệt, mà là một cuộc đối đầu để ép đối phương nhượng bộ trong giới hạn có thể chịu đựng được - một thứ coercive bargaining đặc thù kiểu Trump: “Tôi đặt anh trước hai lựa chọn: hoặc anh xuống thang, hoặc chúng ta cùng rơi xuống vực”. Không ai muốn rơi xuống vực - và đó là cơ hội duy nhất Trong những ngày tới, nhiều khả năng cả Mỹ và Iran sẽ tìm cách xuống thang. Không phải vì họ mềm đi, mà vì họ hiểu một điều rất đơn giản: Một cuộc đối đầu toàn diện ở Hormuz sẽ là cuộc chiến mà tất cả cùng thua. Nếu Mỹ thực sự đánh vào hạ tầng điện dân sinh của Iran, đó sẽ là bước vượt ngưỡng. Iran khi đó không còn lý do để kiềm chế. Họ sẽ đáp trả bằng cách duy nhất họ có thể: đánh vào toàn bộ hệ thống năng lượng của Vùng Vịnh và làm tê liệt Hormuz: Saudi (Abqaiq), UAE (cảng, kho dầu), Qatar (nếu còn mục tiêu)… Tất nhiên họ cũng sẽ kích hoạt các lực lượng uỷ nhiệm: Iraq, Yemen (Houthis), Lebanon (Hezbollah). Hệ quả không cần phải tưởng tượng quá xa: 20% dòng chảy năng lượng toàn cầu bị nghẽn, giá dầu và LNG vượt kiểm soát, thị trường tài chính bước vào trạng thái sốc hệ thống, và kinh tế thế giới đối mặt với một cú trượt dài. Không bên nào - kể cả Mỹ - thực sự muốn trả cái giá đó. Vì vậy, kịch bản có khả năng cao nhất không phải là leo thang, mà là một sự xuống thang có kiểm soát, nơi mỗi bên giữ được thể diện: - Iran không tuyên bố “mở Hormuz”, nhưng giảm hành động gây gián đoạn; - Mỹ không “ra đòn”, nhưng tuyên bố đã đạt được mục tiêu răn đe; - các kênh ngoại giao âm thầm hoạt động trở lại. Không có hiệp định, không có hoà bình. Chỉ có một trạng thái cân bằng mong manh. Nhưng đừng nhầm: thế giới sẽ không trở lại như cũ Nếu cuộc khủng hoảng được hạ nhiệt, nhiều người sẽ thở phào. Nhưng đó là một sự nhầm lẫn nguy hiểm. Bởi vì điều đã thay đổi không phải là tình huống, mà là nhận thức về rủi ro. Lần đầu tiên trong nhiều năm, thế giới phải đối diện với một khả năng rất cụ thể: hạ tầng năng lượng - thứ nuôi sống toàn bộ nền kinh tế toàn cầu - có thể trở thành mục tiêu quân sự trực tiếp. Một khi ranh giới đó đã bị thử nghiệm, nó sẽ không biến mất. Từ nay, Hormuz không còn là một tuyến vận tải “rủi ro ở mức độ thông thường”, LNG không còn là một nguồn cung “ổn định mặc định”, và giá năng lượng sẽ luôn mang theo một “phí bất ổn địa chính trị”. Nói cách khác, thế giới không bước vào chiến tranh toàn diện, nhưng bước vào một trạng thái nguy hiểm hơn: bất ổn thường trực. Việt Nam: đứng ngoài xung đột, nhưng ở giữa rủi ro Có một ảo tưởng dễ chịu, rằng Việt Nam không liên quan trực tiếp đến Hormuz, không phụ thuộc lớn vào LNG Qatar, nên sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể. Đó là một cách nhìn quá đơn giản. Việt Nam không nằm trong vòng chiến, nhưng Việt Nam không đứng ngoài hệ thống. Khi giá dầu và khí tăng, chúng ta sẽ cảm nhận ngay: - chi phí nhập khẩu năng lượng tăng, - chi phí sản xuất tăng, - áp lực lạm phát quay trở lại. Khi châu Âu và các nền kinh tế lớn chậm lại, đơn hàng xuất khẩu giảm, các ngành thâm dụng lao động chịu tác động trước tiên. Khi chuỗi cung ứng toàn cầu rung lắc, Việt Nam, với tư cách một mắt xích sản xuất, không thể đứng yên. Điều đáng lo hơn là, Việt Nam đang ở một vị thế kém bền vững hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta đang gia tăng phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu, bước vào LNG - một thị trường toàn cầu dễ biến động, trong khi chưa có đủ “đệm an ninh năng lượng” để chống sốc. Trong một thế giới ổn định, đó là một lựa chọn hợp lý. Trong một thế giới bất ổn, đó là một rủi ro. Không còn lựa chọn nào khác ngoài thích nghi Nếu có một điều mà khủng hoảng này buộc chúng ta phải nhìn lại, thì đó là năng lượng không còn là bài toán tối ưu chi phí. Nó là bài toán sống còn của hệ thống. Và với Việt Nam, điều đó dẫn tới những yêu cầu rất cụ thể: Thứ nhất, phải đa dạng hoá nguồn năng lượng một cách thực chất. Không chỉ là “có nhiều nhà cung cấp”, mà là: giảm phụ thuộc vào bất kỳ điểm nghẽn địa chính trị nào, và mở rộng các nguồn cung LNG từ các thị trường ít rủi ro hơn. Thứ hai, phải tăng tốc năng lượng nội địa và tái tạo, không phải vì môi trường, mà vì an ninh quốc gia. Một hệ thống điện phụ thuộc quá nhiều vào nhập khẩu là một hệ thống dễ tổn thương. Thứ ba, phải xây dựng “đệm chống sốc” năng lượng, bao gồm: dự trữ chiến lược, cơ chế điều tiết giá linh hoạt, và khả năng chuyển đổi nhanh giữa các nguồn năng lượng. Thứ tư, doanh nghiệp phải thay đổi tư duy. Không thể tiếp tục giả định năng lượng luôn sẵn, giá luôn ổn định. Chi phí năng lượng từ nay phải được coi là một biến số chiến lược, không phải biến số vận hành. Tóm lại, lời đe doạ 48 giờ có thể sẽ không dẫn đến một cuộc chiến. Nhưng nó đã làm một việc quan trọng hơn: Nó cho thấy thế giới đang đứng rất gần một ranh giới - nơi năng lượng, kinh tế và chiến tranh hòa vào một hệ thống duy nhất. Việt Nam không phải là người chơi trong cuộc đối đầu đó, nhưng chắc chắn là một phần của hệ thống chịu tác động. Và trong một thế giới như vậy, câu hỏi không còn là “Khủng hoảng có xảy ra không?” mà là: “Khi khủng hoảng xảy ra - chúng ta có đủ khả năng đứng vững hay không?” Nguồn : Lê Quốc Vinh0 Comments 0 Shares 268 Views 0 Reviews
3
-
Biểu đồ này (từ InvestorSight) cho thấy mức tăng phần trăm giá xăng (gasoline) ở nhiều quốc gia kể từ ngày 23/2/2026, được gắn mác “kể từ khi chiến tranh Iran bắt đầu” (since Iran war). Dữ liệu dựa trên Global Petrol Prices, và thời điểm hiện tại là khoảng giữa tháng 3/2026.
Ý nghĩa chính của con số này:
• Nguyên nhân gốc rễ: Chiến tranh giữa Mỹ-Israel với Iran (bắt đầu từ khoảng 28/2/2026) đã gây rối loạn nghiêm trọng nguồn cung dầu mỏ toàn cầu. Iran kiểm soát Eo biển Hormuz (nơi vận chuyển ~20% dầu thế giới), dẫn đến phong tỏa, tấn công cơ sở dầu khí, làm giá dầu thô tăng vọt (Brent crude lên hơn $100/thùng, tăng 40-60% tùy giai đoạn). Điều này đẩy giá xăng bán lẻ tăng mạnh ở hầu hết các nước nhập khẩu dầu.
• Tại sao Việt Nam dẫn đầu với +50%: Việt Nam là nước phụ thuộc nặng vào nhập khẩu xăng dầu (không sản xuất đủ, chủ yếu nhập từ Trung Đông và các nguồn khác). Khi giá dầu thế giới tăng đột biến, chính phủ Việt Nam điều chỉnh giá theo cơ chế thị trường (thường 7-10 ngày/lần), dẫn đến tăng mạnh và liên tục. Từ cuối tháng 2 đến giữa tháng 3/2026, giá RON95 đã tăng khoảng 50% (từ mức thấp hơn lên ~30.690 VND/lít sau đợt tăng 20% chỉ trong một đêm), thậm chí diesel tăng tới 70%. Đây là mức tăng cao nhất trong các nước lớn, phản ánh tác động mạnh mẽ đến nền kinh tế nhập khẩu năng lượng như Việt Nam.
• So sánh với các nước khác, và nó sẽ nói lên điều gì lớn hơn:
• Nigeria (+39.5%): Cũng nhập khẩu nhiều, cộng thêm vấn đề nội địa (dầu thô xuất khẩu nhưng xăng dầu tinh chế nhập lại).
• Australia, Mỹ, Singapore, Đức… tăng 10-17%: Các nước này có mức tăng vừa phải hơn nhờ dự trữ, sản xuất nội địa (Mỹ), hoặc chính sách trợ giá/tax điều chỉnh.
• Nhiều nước giàu (Nhật, Anh, Pháp) tăng ít hơn (dưới 8%), do có quỹ bình ổn hoặc khả năng hấp thụ tốt hơn.
• Một số nước như Ấn Độ, Brazil giữ nguyên hoặc giảm nhẹ nhờ trợ cấp chính phủ hoặc nguồn cung khác.
• Đây là minh chứng rõ ràng cho tác động lan tỏa của xung đột địa chính trị Trung Đông đến kinh tế toàn cầu, đặc biệt với các nước phụ thuộc năng lượng nhập khẩu.
• Ở Việt Nam, mức tăng 50% gây áp lực lạm phát, chi phí vận tải/logistics tăng → giá hàng hóa leo thang → ảnh hưởng người dân (đi lại, sản xuất, sinh hoạt đắt đỏ hơn).
• Toàn cầu: Nhiều nước đang đối mặt lạm phát cao hơn dự kiến, người tiêu dùng cắt giảm chi tiêu, một số chuyển sang xe điện/hybrid nhanh hơn.
• Dữ liệu này có thể thay đổi nhanh nếu chiến tranh kết thúc hoặc nguồn cung ổn định lại, nhưng hiện tại (tháng 3/2026), tình hình vẫn căng thẳng.
Tóm lại, biểu đồ nhấn mạnh Việt Nam đang chịu tác động nặng nề nhất từ cuộc chiến Iran về giá xăng, phản ánh sự mong manh của các nền kinh tế nhập khẩu năng lượng trước biến động địa chính trị.
Nguồn : Trần Thái HoàBiểu đồ này (từ InvestorSight) cho thấy mức tăng phần trăm giá xăng (gasoline) ở nhiều quốc gia kể từ ngày 23/2/2026, được gắn mác “kể từ khi chiến tranh Iran bắt đầu” (since Iran war). Dữ liệu dựa trên Global Petrol Prices, và thời điểm hiện tại là khoảng giữa tháng 3/2026. Ý nghĩa chính của con số này: • Nguyên nhân gốc rễ: Chiến tranh giữa Mỹ-Israel với Iran (bắt đầu từ khoảng 28/2/2026) đã gây rối loạn nghiêm trọng nguồn cung dầu mỏ toàn cầu. Iran kiểm soát Eo biển Hormuz (nơi vận chuyển ~20% dầu thế giới), dẫn đến phong tỏa, tấn công cơ sở dầu khí, làm giá dầu thô tăng vọt (Brent crude lên hơn $100/thùng, tăng 40-60% tùy giai đoạn). Điều này đẩy giá xăng bán lẻ tăng mạnh ở hầu hết các nước nhập khẩu dầu. • Tại sao Việt Nam dẫn đầu với +50%: Việt Nam là nước phụ thuộc nặng vào nhập khẩu xăng dầu (không sản xuất đủ, chủ yếu nhập từ Trung Đông và các nguồn khác). Khi giá dầu thế giới tăng đột biến, chính phủ Việt Nam điều chỉnh giá theo cơ chế thị trường (thường 7-10 ngày/lần), dẫn đến tăng mạnh và liên tục. Từ cuối tháng 2 đến giữa tháng 3/2026, giá RON95 đã tăng khoảng 50% (từ mức thấp hơn lên ~30.690 VND/lít sau đợt tăng 20% chỉ trong một đêm), thậm chí diesel tăng tới 70%. Đây là mức tăng cao nhất trong các nước lớn, phản ánh tác động mạnh mẽ đến nền kinh tế nhập khẩu năng lượng như Việt Nam. • So sánh với các nước khác, và nó sẽ nói lên điều gì lớn hơn: • Nigeria (+39.5%): Cũng nhập khẩu nhiều, cộng thêm vấn đề nội địa (dầu thô xuất khẩu nhưng xăng dầu tinh chế nhập lại). • Australia, Mỹ, Singapore, Đức… tăng 10-17%: Các nước này có mức tăng vừa phải hơn nhờ dự trữ, sản xuất nội địa (Mỹ), hoặc chính sách trợ giá/tax điều chỉnh. • Nhiều nước giàu (Nhật, Anh, Pháp) tăng ít hơn (dưới 8%), do có quỹ bình ổn hoặc khả năng hấp thụ tốt hơn. • Một số nước như Ấn Độ, Brazil giữ nguyên hoặc giảm nhẹ nhờ trợ cấp chính phủ hoặc nguồn cung khác. • Đây là minh chứng rõ ràng cho tác động lan tỏa của xung đột địa chính trị Trung Đông đến kinh tế toàn cầu, đặc biệt với các nước phụ thuộc năng lượng nhập khẩu. • Ở Việt Nam, mức tăng 50% gây áp lực lạm phát, chi phí vận tải/logistics tăng → giá hàng hóa leo thang → ảnh hưởng người dân (đi lại, sản xuất, sinh hoạt đắt đỏ hơn). • Toàn cầu: Nhiều nước đang đối mặt lạm phát cao hơn dự kiến, người tiêu dùng cắt giảm chi tiêu, một số chuyển sang xe điện/hybrid nhanh hơn. • Dữ liệu này có thể thay đổi nhanh nếu chiến tranh kết thúc hoặc nguồn cung ổn định lại, nhưng hiện tại (tháng 3/2026), tình hình vẫn căng thẳng. Tóm lại, biểu đồ nhấn mạnh Việt Nam đang chịu tác động nặng nề nhất từ cuộc chiến Iran về giá xăng, phản ánh sự mong manh của các nền kinh tế nhập khẩu năng lượng trước biến động địa chính trị. Nguồn : Trần Thái Hoà0 Comments 0 Shares 359 Views 0 Reviews
3
-
"Hố Đen" Quỹ Bình Ổn: Tiền Của Dân Đi Đâu Khi "Bình" Chưa Kịp "Ổn" Đã Cạn Túi?
Việc Chính phủ bất ngờ thông báo Quỹ Bình ổn giá xăng dầu (BOG) sắp chạm đáy là một cú sốc đối với hàng triệu người lao động – những người đã cần mẫn đóng góp từng đồng trên mỗi lít xăng suốt hàng thập kỷ. Theo góc nhìn thuyết âm mưu, con số "sắp hết tiền" không phản ánh sự biến động của thị trường, mà là dấu hiệu cho thấy một cuộc "di cư tài chính" khổng lồ từ túi dân vào những "hố đen" lợi ích nhóm.
Quỹ Bình Ổn Hay "Ví Riêng" Của Các Ông Lớn?
Tại sao khi giá thế giới thấp, dân vẫn phải đóng quỹ; nhưng khi giá tăng phi mã, quỹ lại "bốc hơi" thần kỳ? Thuyết âm mưu chỉ ra rằng:
Sân sau của các tập đoàn: Quỹ BOG thực chất không được giữ tại một kho bạc độc lập mà nằm trong tài khoản của các doanh nghiệp đầu mối. Đây là một kịch bản "chiếm dụng vốn" công khai. Số tiền hàng nghìn tỷ đồng từ mồ hôi nước mắt của dân có thể đã bị đem đi đầu tư ngoài ngành, rót vào bất động sản hoặc các dự án "sân sau" của giới tinh hoa trước khi kịp thực hiện chức năng bình ổn.
Màn kịch "báo lỗ" để tăng giá: Việc tuyên bố cạn quỹ là bước đệm hoàn hảo để hợp thức hóa đợt tăng giá xăng dầu tiếp theo. Khi không còn "lá chắn" tài chính, người dân bị đẩy vào thế yếu, buộc phải chấp nhận mọi mức giá áp đặt từ thượng tầng dưới danh nghĩa "vận hành theo cơ chế thị trường".
Sự Phá Sản Của Niềm Tin
Một hệ thống luôn miệng nói "vì dân" nhưng lại để quỹ cấp cứu quốc gia trống rỗng vào thời điểm ngặt nghèo nhất chính là một sự phản bội. "Tiền đi đâu?" – Câu hỏi này sẽ mãi không có lời đáp minh bạch, chừng nào luật pháp còn để mặc các "ông trùm" năng lượng tự biên tự diễn trên đống tiền đóng góp của nhân dân.
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdao"Hố Đen" Quỹ Bình Ổn: Tiền Của Dân Đi Đâu Khi "Bình" Chưa Kịp "Ổn" Đã Cạn Túi? Việc Chính phủ bất ngờ thông báo Quỹ Bình ổn giá xăng dầu (BOG) sắp chạm đáy là một cú sốc đối với hàng triệu người lao động – những người đã cần mẫn đóng góp từng đồng trên mỗi lít xăng suốt hàng thập kỷ. Theo góc nhìn thuyết âm mưu, con số "sắp hết tiền" không phản ánh sự biến động của thị trường, mà là dấu hiệu cho thấy một cuộc "di cư tài chính" khổng lồ từ túi dân vào những "hố đen" lợi ích nhóm. Quỹ Bình Ổn Hay "Ví Riêng" Của Các Ông Lớn? Tại sao khi giá thế giới thấp, dân vẫn phải đóng quỹ; nhưng khi giá tăng phi mã, quỹ lại "bốc hơi" thần kỳ? Thuyết âm mưu chỉ ra rằng: Sân sau của các tập đoàn: Quỹ BOG thực chất không được giữ tại một kho bạc độc lập mà nằm trong tài khoản của các doanh nghiệp đầu mối. Đây là một kịch bản "chiếm dụng vốn" công khai. Số tiền hàng nghìn tỷ đồng từ mồ hôi nước mắt của dân có thể đã bị đem đi đầu tư ngoài ngành, rót vào bất động sản hoặc các dự án "sân sau" của giới tinh hoa trước khi kịp thực hiện chức năng bình ổn. Màn kịch "báo lỗ" để tăng giá: Việc tuyên bố cạn quỹ là bước đệm hoàn hảo để hợp thức hóa đợt tăng giá xăng dầu tiếp theo. Khi không còn "lá chắn" tài chính, người dân bị đẩy vào thế yếu, buộc phải chấp nhận mọi mức giá áp đặt từ thượng tầng dưới danh nghĩa "vận hành theo cơ chế thị trường". Sự Phá Sản Của Niềm Tin Một hệ thống luôn miệng nói "vì dân" nhưng lại để quỹ cấp cứu quốc gia trống rỗng vào thời điểm ngặt nghèo nhất chính là một sự phản bội. "Tiền đi đâu?" – Câu hỏi này sẽ mãi không có lời đáp minh bạch, chừng nào luật pháp còn để mặc các "ông trùm" năng lượng tự biên tự diễn trên đống tiền đóng góp của nhân dân. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao0 Comments 0 Shares 330 Views 0 Reviews
3
-
Tao đấm 10 thằng như mày rồi.
-----------------------------------
Việt Nam có luật không ?
Việt Nam không những có luật mà còn có rất nhiều luật, có cả rừng luật.
Phải chăng có nhiều luật quá, người ta gọi là luật rừng ?
Không phải vì nhiều luật mà gọi là luật rừng, do người có thẩm quyền khi thực thi chức năng, đôi khi vì lý do nào đó, đã áp đặt điều luật nào họ muốn, đôi khi dẫn đến vô lý và bất công, nên gọi là luật rừng.
Ví dụ như trong vụ tài xế taxi và nhạc sĩ Minh Khang, hãng Grap áp dụng điều luật 32 bộ luật dân sự 2015 quy định về quyền cá nhân đối với hình ảnh của mình, đã cắt hợp đồng làm việc với tài xế taxi.
Điều luật trên ở khoản 1 chỉ quy định sử dụng hình ảnh người khác vào mục đích thương mại phải xin phép người đó, còn dùng vào mục đích mang lợi ích quốc gia, dân tộc và lợi ích công cộng thì miễn.
Khoản 2 điều trên quy định về dữ liệu cá nhân cơ bản như tên tuổi, ngày tháng năm sinh, cha mẹ, ngân hàng...và hình ảnh cá nhân.
Xem kỹ thì anh tài xế không vi phạm bất cứ điều nào trong điều 32 trên.
Thứ nhất anh đưa clip ra nhằm xây dựng cộng đồng văn minh hơn, lịch sự, con người đối xử với nhau công bằng và có văn hoá. Khắc chế thói côn đồ , đe doạ hành hung người khác. Đó là lợi ích cộng đồng.
Thứ hai anh đưa hình ảnh nhưng không có thông tin đó là ai, chỉ là một người chung chung. Sự chung chung này được chính nhạc sĩ Minh Khang khăng khăng phủ nhận là không phải anh ấy là nguời trong clip trước một số nghi vấn là anh.
Bản thân tôi đọc những lời chối bay biến của anh, cũng nghĩ chưa hẳn đúng là nhạc sĩ Minh Khang, bởi anh ta chối rất bài bản, còn cho đó là hình ảnh người khác bị dư luận nhầm là mình.
Nhưng hành vi , lời nói đe doạ người khác của nhạc sĩ Minh Khang hoàn toàn đủ yếu tố cấu thành.
Tội đe doạ hành hung người khác bằng lời nói..có đi kèm hành động thể hiện ý định thực hiện của nhạc sĩ Minh Khang đầy đủ .
- Tao đấm mười thằng như mày rồi, tao đã ngồi dậy rồi.
Ngồi dậy tức sẵn sàng thực hiện hành vi tấn công đã thực hiện nhiều lần, 10 lần cơ mà.
Câu tao cân cả 10 thằng, tao đánh 10 thằng là câu thể hiện khả năng võ thuật bản thân. Nó không phải là câu đe doạ, nhưng câu
- Tao đấm mười thằng như mày rồi.
Thực sự đây là câu đe doạ, không phải câu cửa miệng nói chơi kiểu một mình tao chấp hết. Sự đe doạ ở đây còn thông báo tao có thế lực, có chỗ dựa, có ô dù...tao đấm mày bằng thế lực đó , tao từng đấm 10 thằng như mày mà giờ còn ngồi đây có nghĩa là thế lực của tao rất lớn. Câu này nói lên sự bất công trong xã hội còn nhan nhản. Kẻ có quan hệ mạnh, có thế lực hậu thuẫn là có thể quyết định được vấn đề.
Kết cục cuối cùng thì anh tài xế bị đuổi việc, giá như anh nhịn làm người thứ 11 để cho nhạc sĩ Minh Khang đấm một cái, đó lại là may mắn cho anh. Xã hội này bao người như anh đã phải chịu nhịn, chịu nhục trước kẻ có quyền lực, có quan hệ, có tiền ...để duy trì được việc làm, nuôi sống gia đình.
Tôi thấy không những anh nhạc sĩ Minh Khang đã đấm được 10 anh tài xế và lần này anh đấm anh kia bằng một phát mất việc, cú mất việc ấy so với cái đau ăn một cú đấm nặng hơn nhiều. Nhưng anh Minh Khang còn đấm cú nữa vào pháp luật, vào sự tự trọng của những người theo dõi vụ việc này.
Có phải những người theo dõi vụ này bằng lòng tự trọng, bằng ước mong thấy xã hội công bằng cũng như bị ăn một cú như cú đấm vào tinh thần không?
Theo dõi lại vấn đề mới thấy sự lưu manh và tự tin vào sức mạnh bản thân của nhạc sĩ Minh Khang. Đầu tiên anh ta chối bay phủ nhận không phải mình, đồng thời anh tiến hành gây áp lực với hãng Grap để buộc anh tài xế xoá clip. Nếu tài xế xoá, đương nhiên việc phủ nhận không phải anh ta đã thành công. Nhưng do tài xế không xoá, anh ta ép hãng cho thôi việc tài xế, lúc đó mới đưa lời xin lỗi nhận là mình.
Kiểu như này, anh ta chứng minh thêm lần nữa sức mạnh của mình. Tao cho mày mất việc mà chỉ xin lỗi vài câu qua loa. Mày và thiên hạ thấy ai thiệt hơn chưa ?
Nếu kết cục của vụ anh tài xế và nhạc sĩ Minh Khang như này, thực sự nghị quyết 80 của Bộ Chính Trị vừa đưa ra nêu bật xây dựng về giá trị văn hoá , chuẩn mực con người, không gian văn hoá...chắc còn gian nan cả trăm năm nữa.
Bộ văn hoá và thể thao du lịch là đơn vị đi đầu thực hiện nghị quyết 80, cần phải có công văn yêu cầu hãng Grap giải trình lý do chính đáng buộc anh tài xế thôi việc, cũng như gửi cơ quan chức năng xem xét hành vi tội đe doạ hành hung người khác của nhạc sĩ Minh Khang, xét duyệt lại giấy phép cấp cho nhạc sĩ này đứng tổ chức các sự kiện văn hoá, âm nhạc.
Tôi đã xem clip anh tài xế không lấy tiền xe, trong lúc chở một cặp vợ chồng đưa con đi cấp cứu. Tôi nghĩ anh mới là người đang xây dựng giá trị văn hoá, chuẩn mực con người, không gian văn hoá. Nghị quyết văn hoá cần những người dân thường tham gia xây dựng bằng cách đưa ra những hành xử vô văn hoá để xã hội đấu tranh, cần làm những hành động tốt đẹp để lan toả.
Anh tài xế taxi mất việc kia đã làm cả hai điều xây và chống đó.
Còn giờ thì đợi xem cơ quan chức năng có động thái gì ?
Nguồn:Bùi Thanh HiếuTao đấm 10 thằng như mày rồi. ----------------------------------- Việt Nam có luật không ? Việt Nam không những có luật mà còn có rất nhiều luật, có cả rừng luật. Phải chăng có nhiều luật quá, người ta gọi là luật rừng ? Không phải vì nhiều luật mà gọi là luật rừng, do người có thẩm quyền khi thực thi chức năng, đôi khi vì lý do nào đó, đã áp đặt điều luật nào họ muốn, đôi khi dẫn đến vô lý và bất công, nên gọi là luật rừng. Ví dụ như trong vụ tài xế taxi và nhạc sĩ Minh Khang, hãng Grap áp dụng điều luật 32 bộ luật dân sự 2015 quy định về quyền cá nhân đối với hình ảnh của mình, đã cắt hợp đồng làm việc với tài xế taxi. Điều luật trên ở khoản 1 chỉ quy định sử dụng hình ảnh người khác vào mục đích thương mại phải xin phép người đó, còn dùng vào mục đích mang lợi ích quốc gia, dân tộc và lợi ích công cộng thì miễn. Khoản 2 điều trên quy định về dữ liệu cá nhân cơ bản như tên tuổi, ngày tháng năm sinh, cha mẹ, ngân hàng...và hình ảnh cá nhân. Xem kỹ thì anh tài xế không vi phạm bất cứ điều nào trong điều 32 trên. Thứ nhất anh đưa clip ra nhằm xây dựng cộng đồng văn minh hơn, lịch sự, con người đối xử với nhau công bằng và có văn hoá. Khắc chế thói côn đồ , đe doạ hành hung người khác. Đó là lợi ích cộng đồng. Thứ hai anh đưa hình ảnh nhưng không có thông tin đó là ai, chỉ là một người chung chung. Sự chung chung này được chính nhạc sĩ Minh Khang khăng khăng phủ nhận là không phải anh ấy là nguời trong clip trước một số nghi vấn là anh. Bản thân tôi đọc những lời chối bay biến của anh, cũng nghĩ chưa hẳn đúng là nhạc sĩ Minh Khang, bởi anh ta chối rất bài bản, còn cho đó là hình ảnh người khác bị dư luận nhầm là mình. Nhưng hành vi , lời nói đe doạ người khác của nhạc sĩ Minh Khang hoàn toàn đủ yếu tố cấu thành. Tội đe doạ hành hung người khác bằng lời nói..có đi kèm hành động thể hiện ý định thực hiện của nhạc sĩ Minh Khang đầy đủ . - Tao đấm mười thằng như mày rồi, tao đã ngồi dậy rồi. Ngồi dậy tức sẵn sàng thực hiện hành vi tấn công đã thực hiện nhiều lần, 10 lần cơ mà. Câu tao cân cả 10 thằng, tao đánh 10 thằng là câu thể hiện khả năng võ thuật bản thân. Nó không phải là câu đe doạ, nhưng câu - Tao đấm mười thằng như mày rồi. Thực sự đây là câu đe doạ, không phải câu cửa miệng nói chơi kiểu một mình tao chấp hết. Sự đe doạ ở đây còn thông báo tao có thế lực, có chỗ dựa, có ô dù...tao đấm mày bằng thế lực đó , tao từng đấm 10 thằng như mày mà giờ còn ngồi đây có nghĩa là thế lực của tao rất lớn. Câu này nói lên sự bất công trong xã hội còn nhan nhản. Kẻ có quan hệ mạnh, có thế lực hậu thuẫn là có thể quyết định được vấn đề. Kết cục cuối cùng thì anh tài xế bị đuổi việc, giá như anh nhịn làm người thứ 11 để cho nhạc sĩ Minh Khang đấm một cái, đó lại là may mắn cho anh. Xã hội này bao người như anh đã phải chịu nhịn, chịu nhục trước kẻ có quyền lực, có quan hệ, có tiền ...để duy trì được việc làm, nuôi sống gia đình. Tôi thấy không những anh nhạc sĩ Minh Khang đã đấm được 10 anh tài xế và lần này anh đấm anh kia bằng một phát mất việc, cú mất việc ấy so với cái đau ăn một cú đấm nặng hơn nhiều. Nhưng anh Minh Khang còn đấm cú nữa vào pháp luật, vào sự tự trọng của những người theo dõi vụ việc này. Có phải những người theo dõi vụ này bằng lòng tự trọng, bằng ước mong thấy xã hội công bằng cũng như bị ăn một cú như cú đấm vào tinh thần không? Theo dõi lại vấn đề mới thấy sự lưu manh và tự tin vào sức mạnh bản thân của nhạc sĩ Minh Khang. Đầu tiên anh ta chối bay phủ nhận không phải mình, đồng thời anh tiến hành gây áp lực với hãng Grap để buộc anh tài xế xoá clip. Nếu tài xế xoá, đương nhiên việc phủ nhận không phải anh ta đã thành công. Nhưng do tài xế không xoá, anh ta ép hãng cho thôi việc tài xế, lúc đó mới đưa lời xin lỗi nhận là mình. Kiểu như này, anh ta chứng minh thêm lần nữa sức mạnh của mình. Tao cho mày mất việc mà chỉ xin lỗi vài câu qua loa. Mày và thiên hạ thấy ai thiệt hơn chưa ? Nếu kết cục của vụ anh tài xế và nhạc sĩ Minh Khang như này, thực sự nghị quyết 80 của Bộ Chính Trị vừa đưa ra nêu bật xây dựng về giá trị văn hoá , chuẩn mực con người, không gian văn hoá...chắc còn gian nan cả trăm năm nữa. Bộ văn hoá và thể thao du lịch là đơn vị đi đầu thực hiện nghị quyết 80, cần phải có công văn yêu cầu hãng Grap giải trình lý do chính đáng buộc anh tài xế thôi việc, cũng như gửi cơ quan chức năng xem xét hành vi tội đe doạ hành hung người khác của nhạc sĩ Minh Khang, xét duyệt lại giấy phép cấp cho nhạc sĩ này đứng tổ chức các sự kiện văn hoá, âm nhạc. Tôi đã xem clip anh tài xế không lấy tiền xe, trong lúc chở một cặp vợ chồng đưa con đi cấp cứu. Tôi nghĩ anh mới là người đang xây dựng giá trị văn hoá, chuẩn mực con người, không gian văn hoá. Nghị quyết văn hoá cần những người dân thường tham gia xây dựng bằng cách đưa ra những hành xử vô văn hoá để xã hội đấu tranh, cần làm những hành động tốt đẹp để lan toả. Anh tài xế taxi mất việc kia đã làm cả hai điều xây và chống đó. Còn giờ thì đợi xem cơ quan chức năng có động thái gì ? Nguồn:Bùi Thanh Hiếu0 Comments 0 Shares 366 Views 0 Reviews
3
-
Nghịch Lý Năng Lượng: Khi "Rừng Vàng Bạc Biển" Phải Ngửa Tay Xin Kẻ Nghèo Tài Nguyên – Vở Kịch Của Những Kẻ Cầm Trịch "C.à Ch.ớ.n"
Đằng sau bóng dáng những người đàn bà quyền lực nhất Á Châu, người ta thường thấy những gã đàn ông điều hành theo kiểu "sòng phẳng s.ợ đ.é.o gì", nhưng thực tế lại đang đẩy vận mệnh quốc gia vào một canh bạc đầy rủi ro. Việc Thủ tướng Phạm Minh Chính phải sang Nhật Bản "cậy nhờ" nguồn dầu dự trữ là một cái tát đau đớn vào lòng tự tôn dân tộc của một quốc gia vốn luôn vỗ ngực tự hào "rừng vàng, bạc biển".
"Ưu Tiên Hàng Đầu" Hay Chỉ Là Những Lời Nói Dối Kinh Điển?
Câu hỏi được đặt ra: Tại sao Tô Lâm vừa khẳng định quan hệ với "Trung Quốc" là ưu tiên số một, nhưng khi an ninh năng lượng chạm đáy 30 ngày, kẻ được gọi tên lại là Nhật Bản?
• Bản chất của sự ưu tiên: Thực chất, "ưu tiên" với phương Bắc chỉ là tấm bình phong chính trị để giữ ghế và bảo vệ phe phái. Khi đối diện với cơn sinh tử về năng lượng, giới lãnh đạo thừa hiểu kẻ láng giềng chỉ chực chờ nuốt chửng tài nguyên chứ không bao giờ cứu trợ không công.
• Cuộc đào tẩu chiến lược: Việc tìm đến Nhật Bản – một quốc gia nghèo tài nguyên nhưng giàu tư duy dài hạn – là minh chứng cho sự bất lực của bộ máy quản trị trong nước. Nhật Bản dự trữ được 254 ngày giữa thiên tai, còn Việt Nam có dầu lại "đói xăng" sau 30 ngày biến động. Đây không phải lỗi tại Trung Đông, mà là hậu quả của một hệ thống lãnh đạo "cà chớn", chỉ lo thu vén lợi ích nhóm mà bỏ quên huyết mạch quốc gia.
Cái Giá Của Sự "Sòng Phẳng" Giả Tạo
Một quốc gia giàu dầu mỏ phải đi xin xỏ nhiên liệu từ kẻ không có dầu, đó là sự sỉ nhục về năng lực chiến lược. Khi lãnh đạo coi quốc gia như một sân chơi để mặc cả quyền lực thay vì xây dựng hệ thống dự trữ bài bản, thì sự phụ thuộc vào bên ngoài là điều tất yếu. "Sòng phẳng" ở đây có lẽ chỉ là cách nói hoa mỹ cho việc bán rẻ tài nguyên thô để rồi phải mua lại thành phẩm với giá cắt cổ, đẩy dân đen vào cảnh lao đao mỗi khi thế giới rung chuyển.
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdaoNghịch Lý Năng Lượng: Khi "Rừng Vàng Bạc Biển" Phải Ngửa Tay Xin Kẻ Nghèo Tài Nguyên – Vở Kịch Của Những Kẻ Cầm Trịch "C.à Ch.ớ.n" Đằng sau bóng dáng những người đàn bà quyền lực nhất Á Châu, người ta thường thấy những gã đàn ông điều hành theo kiểu "sòng phẳng s.ợ đ.é.o gì", nhưng thực tế lại đang đẩy vận mệnh quốc gia vào một canh bạc đầy rủi ro. Việc Thủ tướng Phạm Minh Chính phải sang Nhật Bản "cậy nhờ" nguồn dầu dự trữ là một cái tát đau đớn vào lòng tự tôn dân tộc của một quốc gia vốn luôn vỗ ngực tự hào "rừng vàng, bạc biển". "Ưu Tiên Hàng Đầu" Hay Chỉ Là Những Lời Nói Dối Kinh Điển? Câu hỏi được đặt ra: Tại sao Tô Lâm vừa khẳng định quan hệ với "Trung Quốc" là ưu tiên số một, nhưng khi an ninh năng lượng chạm đáy 30 ngày, kẻ được gọi tên lại là Nhật Bản? • Bản chất của sự ưu tiên: Thực chất, "ưu tiên" với phương Bắc chỉ là tấm bình phong chính trị để giữ ghế và bảo vệ phe phái. Khi đối diện với cơn sinh tử về năng lượng, giới lãnh đạo thừa hiểu kẻ láng giềng chỉ chực chờ nuốt chửng tài nguyên chứ không bao giờ cứu trợ không công. • Cuộc đào tẩu chiến lược: Việc tìm đến Nhật Bản – một quốc gia nghèo tài nguyên nhưng giàu tư duy dài hạn – là minh chứng cho sự bất lực của bộ máy quản trị trong nước. Nhật Bản dự trữ được 254 ngày giữa thiên tai, còn Việt Nam có dầu lại "đói xăng" sau 30 ngày biến động. Đây không phải lỗi tại Trung Đông, mà là hậu quả của một hệ thống lãnh đạo "cà chớn", chỉ lo thu vén lợi ích nhóm mà bỏ quên huyết mạch quốc gia. Cái Giá Của Sự "Sòng Phẳng" Giả Tạo Một quốc gia giàu dầu mỏ phải đi xin xỏ nhiên liệu từ kẻ không có dầu, đó là sự sỉ nhục về năng lực chiến lược. Khi lãnh đạo coi quốc gia như một sân chơi để mặc cả quyền lực thay vì xây dựng hệ thống dự trữ bài bản, thì sự phụ thuộc vào bên ngoài là điều tất yếu. "Sòng phẳng" ở đây có lẽ chỉ là cách nói hoa mỹ cho việc bán rẻ tài nguyên thô để rồi phải mua lại thành phẩm với giá cắt cổ, đẩy dân đen vào cảnh lao đao mỗi khi thế giới rung chuyển. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao0 Comments 0 Shares 320 Views 0 Reviews
3
More Stories