Recent Updates
Vietnam
  • Demand better of the press!
    Demand better of the press!
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 300 Views 0 Reviews
  • Demand better off the press!
    Demand better off the press!
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 358 Views 0 Reviews
  • KẺ ĐÃ BÁN CÔNG NGHỆ HẠT NHÂN CHO BẮC HÀN VÀ IRAN

    Abdul Qadeer Khan (A.Q. Khan) sinh năm 1936, người được mệnh danh là “cha đẻ” của bom hạt nhân Pakistan, bắt đầu hành trình bằng một vụ ăn cắp công nghệ hạt nhân lớn nhất lịch sử hiện đại:

    Vụ ăn cắp công nghệ ly tâm từ URENCO.

    Năm 1972, sau khi lấy bằng tiến sĩ luyện kim tại Bỉ, Khan làm việc tại Physical Dynamics Research Laboratory (FDO), một công ty con của tập đoàn Hà Lan, là nhà thầu phụ cho URENCO (liên minh uranium enrichment của Anh, Hà Lan, Đức). URENCO vận hành nhà máy làm giàu uranium tiên tiến nhất thế giới lúc bấy giờ tại Almelo, Hà Lan, sử dụng công nghệ ly tâm khí Zippe-type (gas centrifuge) quay khí uranium hexafluoride (UF₆) ở tốc độ cực cao (~70.000–100.000 vòng/phút) để tách đồng vị U-235 khỏi U-238.

    Khan nhanh chóng được tiếp cận các khu vực mật nhờ vị trí kỹ sư luyện kim. Ông thường xuyên đến Almelo, dù không có đầy đủ giấy phép an ninh, dịch tài liệu mật từ tiếng Đức sang tiếng Hà Lan, và sao chép bản vẽ thiết kế ly tâm.

    Đồng nghiệp Hà Lan Frits Veerman phát hiện nghi ngờ từ năm 1973–1975: Khan mang tài liệu mật về nhà photocopy, nhờ vợ dịch sang tiếng Urdu, và yêu cầu Veerman chụp ảnh. Veerman báo cáo nhưng bị bỏ qua do an ninh lỏng lẻo.

    Sau khi Ấn Độ thử bom năm 1974, cuối năm 1975 Khan đột ngột nghỉ việc và trở về Pakistan, mang theo bản vẽ chi tiết, danh sách nhà cung cấp châu Âu (hàng trăm công ty ở Đức, Hà Lan, Pháp, Thụy Sĩ) và kiến thức vận hành. Năm 1983, tòa án Hà Lan kết án vắng mặt Khan 4 năm tù vì ăn cắp thiết kế, nhưng sau bị lật ngược vì lỗi thủ tục, và Hà Lan không truy tố lại.

    Khan dùng chính công nghệ ăn cắp này để thành lập Khan Research Laboratories (KRL) tại Kahuta năm 1976, sản xuất uranium làm giàu cao (HEU) cho bom Pakistan, và thử thành công năm 1998, trở thành một vị anh hùng của đất nước Pakistan

    Mạng lưới buôn bán với Iran:

    Từ giữa những năm 1980, Khan xây dựng mạng lưới đen qua công ty vỏ bọc ở Dubai, Malaysia… Ông bán bản vẽ ly tâm. Iran nhận gói đầu tiên từ 1987: hàng nghìn máy ly tâm. Iran sau tự nâng cấp dựa trên thiết kế gốc Khan.

    Tháng 6/2025, Mỹ-Israel tấn công lớn (Operation Midnight Hammer và “Chiến tranh 12 ngày”), phá hủy nhiều phần Natanz, Fordow, Isfahan, xưởng Karaj/Tehran. IAEA xác nhận hư hại cascade ngầm, mất điện. Nhưng Iran vẫn tiếp tục, tích trữ HEU 60% (gần mức vũ khí 90%), đủ nguyên liệu cho ~7 quả bom thô sơ (theo FDD/ISIS). Công nghệ ly tâm từ Khan vẫn là xương sống giúp Iran vượt cấm vận.

    Trao đổi ly tâm với Bắc Hàn để lấy tên lửa:

    Từ 1990, Khan trao đổi trực tiếp: cung cấp máy ly tâm, thiết bị, khí UF₆, đào tạo; ít nhất có 13 chuyến thăm Bình Nhưỡng. Đổi lại: công nghệ tên lửa Ghauri (No-dong).

    Công nghệ của Khan ngày nay vẫn hiện hữu ở Bắc Hàn. Tháng 3/2026, IAEA Rafael Grossi cảnh báo: Bắc Hàn vận hành liên tục Kangson/Yongbyon là mối quan ngại nghiêm trọng. Bắc Hàn mở rộng kho vũ khí, phát triển tam giác hạt nhân, chỉ trích tấn công Iran 2025 như bài học “tăng răn đe”.

    Công nghệ ăn cắp châu Âu vẫn sống mãi:

    A.Q. Khan không chỉ ăn cắp để Pakistan có bom hạt nhân, mà còn lan truyền công nghệ ly tâm tiên tiến nhất thế giới sang các quốc gia khác. Năm 2004, dưới áp lực Mỹ, Pakistan buộc Khan phải thú tội. Khan thừa nhận trách nhiệm cá nhân nhưng phủ nhận chính phủ biết. Mạng lưới buôn bán tan rã, Libya phải từ bỏ sau khi Mỹ bị chặn “gói” Khan năm 2003.

    Nhưng không may là Iran và Bắc Hàn đã học được và tự phát triển. Đến 2026, không còn mạng lưới trực tiếp, nhưng thiết kế URENCO ăn cắp từ những năm 1970 vẫn là nền tảng cho hai chương trình hạt nhân nguy hiểm nhất ngoài bộ ba Nga-Mỹ-Trung. Đây là minh chứng rõ ràng: một khi công nghệ ly tâm rơi vào tay kẻ xấu, việc ngăn phổ biến hạt nhân trở nên cực kỳ khó, và hậu quả vẫn đang diễn ra. Bài học an ninh toàn cầu từ vụ ăn cắp tại Almelo vẫn còn nguyên giá trị hôm nay.
    Nguồn: Dung Dang
    KẺ ĐÃ BÁN CÔNG NGHỆ HẠT NHÂN CHO BẮC HÀN VÀ IRAN Abdul Qadeer Khan (A.Q. Khan) sinh năm 1936, người được mệnh danh là “cha đẻ” của bom hạt nhân Pakistan, bắt đầu hành trình bằng một vụ ăn cắp công nghệ hạt nhân lớn nhất lịch sử hiện đại: Vụ ăn cắp công nghệ ly tâm từ URENCO. Năm 1972, sau khi lấy bằng tiến sĩ luyện kim tại Bỉ, Khan làm việc tại Physical Dynamics Research Laboratory (FDO), một công ty con của tập đoàn Hà Lan, là nhà thầu phụ cho URENCO (liên minh uranium enrichment của Anh, Hà Lan, Đức). URENCO vận hành nhà máy làm giàu uranium tiên tiến nhất thế giới lúc bấy giờ tại Almelo, Hà Lan, sử dụng công nghệ ly tâm khí Zippe-type (gas centrifuge) quay khí uranium hexafluoride (UF₆) ở tốc độ cực cao (~70.000–100.000 vòng/phút) để tách đồng vị U-235 khỏi U-238. Khan nhanh chóng được tiếp cận các khu vực mật nhờ vị trí kỹ sư luyện kim. Ông thường xuyên đến Almelo, dù không có đầy đủ giấy phép an ninh, dịch tài liệu mật từ tiếng Đức sang tiếng Hà Lan, và sao chép bản vẽ thiết kế ly tâm. Đồng nghiệp Hà Lan Frits Veerman phát hiện nghi ngờ từ năm 1973–1975: Khan mang tài liệu mật về nhà photocopy, nhờ vợ dịch sang tiếng Urdu, và yêu cầu Veerman chụp ảnh. Veerman báo cáo nhưng bị bỏ qua do an ninh lỏng lẻo. Sau khi Ấn Độ thử bom năm 1974, cuối năm 1975 Khan đột ngột nghỉ việc và trở về Pakistan, mang theo bản vẽ chi tiết, danh sách nhà cung cấp châu Âu (hàng trăm công ty ở Đức, Hà Lan, Pháp, Thụy Sĩ) và kiến thức vận hành. Năm 1983, tòa án Hà Lan kết án vắng mặt Khan 4 năm tù vì ăn cắp thiết kế, nhưng sau bị lật ngược vì lỗi thủ tục, và Hà Lan không truy tố lại. Khan dùng chính công nghệ ăn cắp này để thành lập Khan Research Laboratories (KRL) tại Kahuta năm 1976, sản xuất uranium làm giàu cao (HEU) cho bom Pakistan, và thử thành công năm 1998, trở thành một vị anh hùng của đất nước Pakistan Mạng lưới buôn bán với Iran: Từ giữa những năm 1980, Khan xây dựng mạng lưới đen qua công ty vỏ bọc ở Dubai, Malaysia… Ông bán bản vẽ ly tâm. Iran nhận gói đầu tiên từ 1987: hàng nghìn máy ly tâm. Iran sau tự nâng cấp dựa trên thiết kế gốc Khan. Tháng 6/2025, Mỹ-Israel tấn công lớn (Operation Midnight Hammer và “Chiến tranh 12 ngày”), phá hủy nhiều phần Natanz, Fordow, Isfahan, xưởng Karaj/Tehran. IAEA xác nhận hư hại cascade ngầm, mất điện. Nhưng Iran vẫn tiếp tục, tích trữ HEU 60% (gần mức vũ khí 90%), đủ nguyên liệu cho ~7 quả bom thô sơ (theo FDD/ISIS). Công nghệ ly tâm từ Khan vẫn là xương sống giúp Iran vượt cấm vận. Trao đổi ly tâm với Bắc Hàn để lấy tên lửa: Từ 1990, Khan trao đổi trực tiếp: cung cấp máy ly tâm, thiết bị, khí UF₆, đào tạo; ít nhất có 13 chuyến thăm Bình Nhưỡng. Đổi lại: công nghệ tên lửa Ghauri (No-dong). Công nghệ của Khan ngày nay vẫn hiện hữu ở Bắc Hàn. Tháng 3/2026, IAEA Rafael Grossi cảnh báo: Bắc Hàn vận hành liên tục Kangson/Yongbyon là mối quan ngại nghiêm trọng. Bắc Hàn mở rộng kho vũ khí, phát triển tam giác hạt nhân, chỉ trích tấn công Iran 2025 như bài học “tăng răn đe”. Công nghệ ăn cắp châu Âu vẫn sống mãi: A.Q. Khan không chỉ ăn cắp để Pakistan có bom hạt nhân, mà còn lan truyền công nghệ ly tâm tiên tiến nhất thế giới sang các quốc gia khác. Năm 2004, dưới áp lực Mỹ, Pakistan buộc Khan phải thú tội. Khan thừa nhận trách nhiệm cá nhân nhưng phủ nhận chính phủ biết. Mạng lưới buôn bán tan rã, Libya phải từ bỏ sau khi Mỹ bị chặn “gói” Khan năm 2003. Nhưng không may là Iran và Bắc Hàn đã học được và tự phát triển. Đến 2026, không còn mạng lưới trực tiếp, nhưng thiết kế URENCO ăn cắp từ những năm 1970 vẫn là nền tảng cho hai chương trình hạt nhân nguy hiểm nhất ngoài bộ ba Nga-Mỹ-Trung. Đây là minh chứng rõ ràng: một khi công nghệ ly tâm rơi vào tay kẻ xấu, việc ngăn phổ biến hạt nhân trở nên cực kỳ khó, và hậu quả vẫn đang diễn ra. Bài học an ninh toàn cầu từ vụ ăn cắp tại Almelo vẫn còn nguyên giá trị hôm nay. Nguồn: Dung Dang
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 152 Views 0 Reviews
  • Christian in name only.
    Christian in name only.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 377 Views 0 Reviews
  • Tô Lâm một tay sắp đặt, Quốc hội chỉ là bù nhìn !
    Ngay trước khi Quốc hội khóa XVI chính thức khai mạc sáng 6/4 và “bầu” Thủ tướng vào ngày 7/4, một vài bức ảnh đã lan truyền chóng mặt: vài nhân viên đang hì hụi treo tấm biển đỏ chói lọi “Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng” ngay giữa văn phòng.

    Cảnh tượng thật nực cười . Quốc hội chưa họp, đại biểu chưa bỏ phiếu, nhân dân chưa kịp hay, nhưng ghế Thủ tướng đã được “đóng đinh” sẵn chỉ chờ ông Hưng bước vào ngồi cho đúng vị trí.

    Đây là sự phơi bày trắng trợn bản chất của chế độ: Tô Lâm quyết định tất cả! Tổng Bí thư chỉ cần gật đầu trong Bộ Chính trị, mọi thứ đã xong xuôi từ lâu.

    Còn Quốc hội? Chỉ là những con rối một sân khấu rẻ tiền để diễn vở “dân chủ tập trung”.

    Hàng chục tỷ đồng tiền thuế của dân bị đổ vào tổ chức kỳ họp, thuê hội trường, in tài liệu, phát sóng truyền hình trực tiếp – tất cả chỉ để làm một nghi thức giả tạo. Ứng viên duy nhất, tỷ lệ “đồng ý” gần như tuyệt đối, không tranh luận, không chất vấn, không một tiếng nói phản biện. Đại biểu ngồi đó như những con rối, miệng hô vang khẩu hiệu, tay giơ phiếu sẵn, rồi về nhà nhận lương. “Dân chủ” ở đây chỉ là lớp sơn mỏng che đậy sự độc tài cá nhân hóa.

    Ông Lê Minh Hưng – từng là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, sau chuyển sang Trưởng Ban Tổ chức Trung ương – được chọn không phải vì tài đức gì đặc biệt, mà vì nằm gọn trong “đề án nhân sự” do Tô Lâm và nhóm thân tín sắp xếp từ nhiều tháng trước. Quốc hội chỉ việc vỗ tay tán thưởng và ký biên bản xác nhận.

    Biển hiệu treo trước khi bầu cử là minh chứng nhục nhã nhất: quyền lực thực sự không nằm ở Nhà Quốc hội như Hiến pháp vẫn khoe khoang, mà nằm hoàn toàn trong tay 1 cá nhân là Tô Lâm.

    Đây là sự lừa dối trắng trợn, vô liêm sỉ đối với nhân dân. Dân chúng nhìn vào chỉ còn biết cười chua chát và phẫn nộ: một bộ máy chính quyền đang công khai coi thường dân, coi dân chủ như trò đùa, và coi nhân dân như những kẻ dễ bị bịp.

    Và vô sĩ hơn nữa là sau khi kết thúc “bầu cử” thì hàng trăm báo đảng sẽ đồng loạt tung hô bằng những câu dối trá như:
    - 100 % được dân tin yêu, tín nhiệm.
    - Nhận được sự tín nhiệm cao của nhân dân cả nước.
    - Được bầu với số phiếu tín nhiệm rất cao”
    - Đạt tỷ lệ gần như tuyệt đối”
    - được đại biểu tín nhiệm cao…..

    Khi biển “Thủ tướng Lê Minh Hưng” đã treo sẵn, thì cái gọi là “bầu cử” chỉ còn là trò hề cuối cùng

    Thi Hong Hoa Le
    #chandunglanhdao
    Tô Lâm một tay sắp đặt, Quốc hội chỉ là bù nhìn ! Ngay trước khi Quốc hội khóa XVI chính thức khai mạc sáng 6/4 và “bầu” Thủ tướng vào ngày 7/4, một vài bức ảnh đã lan truyền chóng mặt: vài nhân viên đang hì hụi treo tấm biển đỏ chói lọi “Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng” ngay giữa văn phòng. Cảnh tượng thật nực cười . Quốc hội chưa họp, đại biểu chưa bỏ phiếu, nhân dân chưa kịp hay, nhưng ghế Thủ tướng đã được “đóng đinh” sẵn chỉ chờ ông Hưng bước vào ngồi cho đúng vị trí. Đây là sự phơi bày trắng trợn bản chất của chế độ: Tô Lâm quyết định tất cả! Tổng Bí thư chỉ cần gật đầu trong Bộ Chính trị, mọi thứ đã xong xuôi từ lâu. Còn Quốc hội? Chỉ là những con rối một sân khấu rẻ tiền để diễn vở “dân chủ tập trung”. Hàng chục tỷ đồng tiền thuế của dân bị đổ vào tổ chức kỳ họp, thuê hội trường, in tài liệu, phát sóng truyền hình trực tiếp – tất cả chỉ để làm một nghi thức giả tạo. Ứng viên duy nhất, tỷ lệ “đồng ý” gần như tuyệt đối, không tranh luận, không chất vấn, không một tiếng nói phản biện. Đại biểu ngồi đó như những con rối, miệng hô vang khẩu hiệu, tay giơ phiếu sẵn, rồi về nhà nhận lương. “Dân chủ” ở đây chỉ là lớp sơn mỏng che đậy sự độc tài cá nhân hóa. Ông Lê Minh Hưng – từng là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, sau chuyển sang Trưởng Ban Tổ chức Trung ương – được chọn không phải vì tài đức gì đặc biệt, mà vì nằm gọn trong “đề án nhân sự” do Tô Lâm và nhóm thân tín sắp xếp từ nhiều tháng trước. Quốc hội chỉ việc vỗ tay tán thưởng và ký biên bản xác nhận. Biển hiệu treo trước khi bầu cử là minh chứng nhục nhã nhất: quyền lực thực sự không nằm ở Nhà Quốc hội như Hiến pháp vẫn khoe khoang, mà nằm hoàn toàn trong tay 1 cá nhân là Tô Lâm. Đây là sự lừa dối trắng trợn, vô liêm sỉ đối với nhân dân. Dân chúng nhìn vào chỉ còn biết cười chua chát và phẫn nộ: một bộ máy chính quyền đang công khai coi thường dân, coi dân chủ như trò đùa, và coi nhân dân như những kẻ dễ bị bịp. Và vô sĩ hơn nữa là sau khi kết thúc “bầu cử” thì hàng trăm báo đảng sẽ đồng loạt tung hô bằng những câu dối trá như: - 100 % được dân tin yêu, tín nhiệm. - Nhận được sự tín nhiệm cao của nhân dân cả nước. - Được bầu với số phiếu tín nhiệm rất cao” - Đạt tỷ lệ gần như tuyệt đối” - được đại biểu tín nhiệm cao….. Khi biển “Thủ tướng Lê Minh Hưng” đã treo sẵn, thì cái gọi là “bầu cử” chỉ còn là trò hề cuối cùng Thi Hong Hoa Le #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 139 Views 0 Reviews
  • "THUẬT TOÁN HÓA ĐIÊN": Kịch Bản Phóng Thích Và Giáp Sắt Tâm Thần Cấp Cao

    Sự kiện Nguyễn Đức Chung, một "ngôi sao" từng nắm giữ những mã khóa quyền lực nhất của Thủ đô – rời khỏi cổng trại giam sớm hơn dự kiến với lý do "bất ổn tâm thần" không đơn thuần là một biến cố y khoa. đây là một "giao ước dự phòng" đã được kích hoạt đúng thời điểm, một lối thoát hiểm hiểm hóc nằm trong bộ quy tắc ứng xử của giới tinh hoa khi đối mặt với sự sụp đổ hệ thống.

    Kịch bản "Cắn người" và Sự hỗn loạn có chủ đích:
    Tại sao một cựu tướng công an, người vốn được huấn luyện để giữ cái đầu lạnh nhất, lại bỗng chốc trở nên "điên loạn" đến mức tấn công bạn tù? Thuyết âm mưu cho rằng, hành vi "cắn người" thực chất là một mã lệnh hành động được dàn dựng để tạo ra sự sợ hãi giả tạo cho ban quản lý trại giam.

    Khi một phạm nhân sở hữu quá nhiều bí mật thượng tầng trở nên "nguy hiểm" về mặt sinh học, hệ thống buộc phải đẩy "khối thuốc nổ" này ra ngoài để tránh một vụ nổ thông tin không kiểm soát trong môi trường khép kín. Đây là cách để biến một tội phạm nguy hiểm thành một bệnh nhân cần được "cách ly nhân văn" tại gia – nơi mà sự giám sát trở nên lỏng lẻo hơn bao giờ hết.

    Sự im lặng được định giá:
    Việc ông Chung ra tù sớm là một minh chứng cho "thuật toán bảo mật chéo". 13 năm 6 tháng tù chỉ là con số trên giấy tờ để xoa dịu dư luận; thực tế, sự tự do của ông là cái giá để giữ cho những "mắt xích" khác trong chuỗi đại án không bị lộ diện. "Điên" ở đây không phải là mất trí, mà là một chế độ "ẩn danh chính trị". Khi một người bị dán nhãn mất năng lực hành vi, mọi lời khai hay sự thật họ nắm giữ đều bị vô hiệu hóa trước pháp luật. Một vở kịch hoàn hảo: kẻ tỉnh táo nhất giả điên để bảo vệ những người đang tỉnh đứng sau cánh gà, đổi lấy một cuộc sống an nhàn dưới mác điều dưỡng.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    "THUẬT TOÁN HÓA ĐIÊN": Kịch Bản Phóng Thích Và Giáp Sắt Tâm Thần Cấp Cao Sự kiện Nguyễn Đức Chung, một "ngôi sao" từng nắm giữ những mã khóa quyền lực nhất của Thủ đô – rời khỏi cổng trại giam sớm hơn dự kiến với lý do "bất ổn tâm thần" không đơn thuần là một biến cố y khoa. đây là một "giao ước dự phòng" đã được kích hoạt đúng thời điểm, một lối thoát hiểm hiểm hóc nằm trong bộ quy tắc ứng xử của giới tinh hoa khi đối mặt với sự sụp đổ hệ thống. Kịch bản "Cắn người" và Sự hỗn loạn có chủ đích: Tại sao một cựu tướng công an, người vốn được huấn luyện để giữ cái đầu lạnh nhất, lại bỗng chốc trở nên "điên loạn" đến mức tấn công bạn tù? Thuyết âm mưu cho rằng, hành vi "cắn người" thực chất là một mã lệnh hành động được dàn dựng để tạo ra sự sợ hãi giả tạo cho ban quản lý trại giam. Khi một phạm nhân sở hữu quá nhiều bí mật thượng tầng trở nên "nguy hiểm" về mặt sinh học, hệ thống buộc phải đẩy "khối thuốc nổ" này ra ngoài để tránh một vụ nổ thông tin không kiểm soát trong môi trường khép kín. Đây là cách để biến một tội phạm nguy hiểm thành một bệnh nhân cần được "cách ly nhân văn" tại gia – nơi mà sự giám sát trở nên lỏng lẻo hơn bao giờ hết. Sự im lặng được định giá: Việc ông Chung ra tù sớm là một minh chứng cho "thuật toán bảo mật chéo". 13 năm 6 tháng tù chỉ là con số trên giấy tờ để xoa dịu dư luận; thực tế, sự tự do của ông là cái giá để giữ cho những "mắt xích" khác trong chuỗi đại án không bị lộ diện. "Điên" ở đây không phải là mất trí, mà là một chế độ "ẩn danh chính trị". Khi một người bị dán nhãn mất năng lực hành vi, mọi lời khai hay sự thật họ nắm giữ đều bị vô hiệu hóa trước pháp luật. Một vở kịch hoàn hảo: kẻ tỉnh táo nhất giả điên để bảo vệ những người đang tỉnh đứng sau cánh gà, đổi lấy một cuộc sống an nhàn dưới mác điều dưỡng. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 263 Views 0 Reviews
More Stories