Recent Updates
Vietnam
  • Phép Màu Giám Định: Vì Sao Quan Chức Chỉ "Phát Điên" Khi Thấy Còng Số 8?

    Sự bùng nổ của các "bệnh án tâm thần" trong hàng ngũ quan chức cấp cao ngay khi đứng trước vành móng ngựa không phải là một sự trùng hợp y khoa kỳ lạ. Đây thực chất là một "quy trình thoát hiểm mềm" đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, một loại bảo hiểm đặc quyền mà tiền tham nhũng chính là phí đóng định kỳ.

    Tại sao khi ký duyệt những dự án nghìn tỷ, điều hành những "ma trận" kinh tế phức tạp, bộ não của họ minh mẫn đến mức siêu việt, nhưng vừa chạm tay vào còng số 8 là tế bào thần kinh đồng loạt "đình công"? Câu trả lời nằm ở thuật "vô hiệu hóa pháp đình". Giấy chứng nhận tâm thần từ các đơn vị giám định pháp y thực chất là những "tấm kim bài miễn tử". Khi một cựu quan chức được xác định "mất năng lực hành vi", toàn bộ chuỗi trách nhiệm phía sau sẽ bị chặt đứt. Kẻ điên thì không thể khai báo, hồ sơ vụ án sẽ vĩnh viễn dừng lại ở những "góc khuất" mà không một cuộc điều tra nào có thể chạm tới.

    Đây là một sự nhạo báng công lý có hệ thống. Trong khi người dân thấp cổ bé họng phải đối mặt với sự nghiêm minh tuyệt đối, giới tinh hoa lại sử dụng chính sự "nhân đạo" của luật pháp làm kẽ hở. "Tâm thần" ở đây không phải là căn bệnh, mà là một loại "đặc quyền giai cấp". Nó biến nhà tù thành bệnh viện dưỡng lão xa hoa và biến công lý thành một vở hài kịch, nơi các "bệnh nhân nghìn tỷ" thản nhiên hạ cánh an toàn sau khi đã vơ vét cạn kiệt tài sản quốc gia.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    Phép Màu Giám Định: Vì Sao Quan Chức Chỉ "Phát Điên" Khi Thấy Còng Số 8? Sự bùng nổ của các "bệnh án tâm thần" trong hàng ngũ quan chức cấp cao ngay khi đứng trước vành móng ngựa không phải là một sự trùng hợp y khoa kỳ lạ. Đây thực chất là một "quy trình thoát hiểm mềm" đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, một loại bảo hiểm đặc quyền mà tiền tham nhũng chính là phí đóng định kỳ. Tại sao khi ký duyệt những dự án nghìn tỷ, điều hành những "ma trận" kinh tế phức tạp, bộ não của họ minh mẫn đến mức siêu việt, nhưng vừa chạm tay vào còng số 8 là tế bào thần kinh đồng loạt "đình công"? Câu trả lời nằm ở thuật "vô hiệu hóa pháp đình". Giấy chứng nhận tâm thần từ các đơn vị giám định pháp y thực chất là những "tấm kim bài miễn tử". Khi một cựu quan chức được xác định "mất năng lực hành vi", toàn bộ chuỗi trách nhiệm phía sau sẽ bị chặt đứt. Kẻ điên thì không thể khai báo, hồ sơ vụ án sẽ vĩnh viễn dừng lại ở những "góc khuất" mà không một cuộc điều tra nào có thể chạm tới. Đây là một sự nhạo báng công lý có hệ thống. Trong khi người dân thấp cổ bé họng phải đối mặt với sự nghiêm minh tuyệt đối, giới tinh hoa lại sử dụng chính sự "nhân đạo" của luật pháp làm kẽ hở. "Tâm thần" ở đây không phải là căn bệnh, mà là một loại "đặc quyền giai cấp". Nó biến nhà tù thành bệnh viện dưỡng lão xa hoa và biến công lý thành một vở hài kịch, nơi các "bệnh nhân nghìn tỷ" thản nhiên hạ cánh an toàn sau khi đã vơ vét cạn kiệt tài sản quốc gia. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 59 Views 0 Reviews
  • Phong trào “No Kings” dành cho những người nghĩ rằng họ đang chống lại chủ nghĩa phát xít.

    500 tổ chức tham gia. Hơn ba tỷ đô la ngân sách. Những tấm biểu ngữ đã được in sẵn, xếp gọn và vận chuyển đến khắp nơi trước cả khi bạn biết mình phải giận dữ về chuyện gì.
    Đó không phải là một cuộc nổi dậy tự phát. Đó là một hệ thống hạ tầng được tổ chức bài bản. Đó là sự lập kế hoạch kỹ lưỡng. Đó là tiền bạc. Đó là kỷ luật thông điệp chặt chẽ.

    Và đó chính là thứ bạn đã bước vào biểu tình "No Kings".
    Bạn nhìn quanh, thấy đám đông, thấy những khẩu hiệu, cảm nhận được năng lượng sôi nổi, rồi tự nhủ đây là dân chủ thực sự. “No Kings – Không có vua chúa”. Nó nghe có vẻ sạch sẽ, nghe có vẻ chính nghĩa. Bạn cảm thấy mình đang là một phần của phong trào chân chất, tự nhiên.Nhưng những tấm biển biểu đã được chuẩn bị sẵn từ trước, trước cả khi cơn phẫn nộ của bạn kịp hình thành. Điều đó đáng lý phải khiến bạn lo ngại Vì rằng bạn không đang sống dưới ách một ông vua, bạn đang sống trong một nền cộng hòa lập hiến với bầu cử định kỳ, giới hạn nhiệm kỳ, và một nền báo chí đã dành nhiều năm liên tục tấn công những nhân vật quyền lực nhất mà không bị trừng phạt. Không ai bị bắt vì gọi Tổng thống là “phát xít”. Không ai bị bịt miệng vì bất đồng chính kiến.
    Đó không phải là bạo quyền. Thế mà bạn lại bị thuyết phục rằng đó chính là bạo quyền.

    Bạn đang bị huấn luyện để nhìn nhận những chức năng bình thường của một quốc gia như là hành vi độc tài:
    * Yêu nước trở thành điều đáng ngờ;
    * muốn biên giới an toàn trở thành vô nhân đạo;
    * tin rằng cha mẹ nên có quyền quyết định lớn trong việc giáo dục con cái trở thành nguy hiểm;
    * đặt ra những câu hỏi cơ bản về tính minh bạch của bầu cử trở thành điều cấm kỵ. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Mọi quốc gia trên Trái Đất đều bảo vệ biên giới của mình. Hầu hết đều yêu cầu giấy tờ tùy thân để bỏ phiếu. Những điều này hoàn toàn bình thường và không gây tranh cãi ở bất kỳ nước dân chủ nào khác. Chúng chỉ gây tranh cãi ở Mỹ vì bạn đã bị dạy rằng chúng phải gây tranh cãi. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Đó không phải là sự sáng suốt. Đó là sự điều kiện hóa (conditioning) để bạn trở thành một phiên bản sạch đẹp của một nhóm người đang huỷ hoại đất nước bạn lại nhân danh "trí thức, bảo vệ dân chủ".

    Trong khi đó, hãy nhìn những người thực sự nắm giữ quyền lực lâu năm:
    * Chuck Schumer: 46 năm tại Thượng viện – lâu hơn cả thời gian Stalin nắm quyền.
    * Steny Hoyer: 45 năm – lâu hơn Mao Trạch Đông.
    * Mitch McConnell: 42 năm – gấp 5 lần thời gian Napoleon cầm quyền.
    * Nancy Pelosi: 39 năm – lâu hơn Henry VIII.
    * Maxine Waters: 35 năm – lâu hơn Mussolini.
    * Bernie Sanders: 35 năm – gấp ba toàn bộ triều đại của Hitler.

    Đó mới là hình ảnh thực sự của quyền lực bền vững, entrenched power, là King. Họ ở đó hàng thập kỷ. Không phải vài tháng hay một nhiệm kỳ. Là hàng thập kỷ liên tục. Họ ở đó sống trên tiền thuế của bạn, dùng tiền bạn cho những quyết định để bảo vệ và làm vững mạnh thêm quyền lực của họ, dùng năng lực và thời gian của bạn; và nay họ lại huấn và biến bạn thành chú cừu robot của họ.

    Bạn được bảo rằng mối đe dọa với dân chủ chính là người ngoài cuộc đã phá vỡ hệ thống đó chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.
    Bạn được bảo rằng ông ta là “ông vua”.
    Không đúng, hoàn toàn không đúng.
    Điều bạn đang phản ứng lại không phải là chế độ quân chủ, mà là sự mất kiểm soát của tầng lớp tinh hoa cũ.
    Bạn không ghét vua chúa. Bạn chỉ ghét những ông vua không thuộc phe mình.

    Vì khi quyền lực tập trung về phe mình, bạn liền tìm cách biện minh. Ví dụ điển hình: Khi Tổng thống Biden rút lui chỉ vài tháng trước bầu cử, người thay thế (Kamala Harris) được chọn mà gần như không có cuộc tranh đua sơ bộ thực sự, không tranh luận công khai, và cử tri Đảng Dân chủ không được bỏ phiếu quyết định. Bạn đã im lặng trước điều đó.

    Chỉ ba ngày trước khi bạn xuống đường biểu tình, các nghị sĩ phe bạn đã bác bỏ yêu cầu kiểm tra giấy tờ tùy thân (voter ID) khi bỏ phiếu. Trong khi đó, bạn vừa trải qua thời kỳ đại dịch phải xuất trình giấy tờ để làm hầu hết mọi việc: đi máy bay, ăn ở nhà hàng, vào bệnh viện, thậm chí đi làm.
    Bạn cần giấy tờ để ăn, để di chuyển, để kiếm sống. Nhưng yêu cầu giấy tờ để bỏ phiếu lại bị cho là “áp bức”.

    Mâu thuẫn hiển nhiên này đáng lẽ phải khiến bạn dừng lại và suy nghĩ.
    Thay vào đó, nó bị gạt phăng; Và bạn nghe, im lặng, chấp nhận, tin và làm theo.

    Hãy nhìn cách quyền lực thực sự được duy trì: Người không phải công dân vẫn được tính vào điều tra dân số (census). Vì Số liệu dân số quyết định số ghế Hạ viện và phân bổ tiền thuế. Không cần kiểm chứng chặt chẽ, họ mở rộng số lượng để tăng ảnh hưởng chính trị mà không cần “vương miện”.
    Về tự do ngôn luận: Có bằng chứng rõ ràng từ email nội bộ và tài liệu được tiết lộ rằng quan chức chính phủ đã gây áp lực lên Facebook, Twitter (trước khi Elon Musk mua lại) để che giấu thông tin quan trọng như laptop của Hunter Biden, các nghiên cứu về nguồn gốc virus COVID từ phòng thí nghiệm Vũ Hán, và thậm chí đàn áp ý kiến trái chiều của các nhà khoa học uy tín như Jay Bhattacharya hay Martin Kulldorff. Ngay cả những meme hài hước cũng bị gắn cờ. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.
    Khi người nắm quyền quyết định trò đùa nào được phép thì hệ thống của bạn đã không còn lành mạnh nữa rồi.

    Sự kiểm soát này không đến từ những sắc lệnh lớn tiếng mà từ sự phối hợp ngầm giữa chính phủ và các tập đoàn công nghệ – những thực thể hoạt động như cánh tay nối dài của quyền lực nhà nước. Điều này hiệu quả hơn bất kỳ ngai vua nào. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Không dừng lại ở ngôn luận, nhiều trường học và bệnh viện hiện nay cho phép trẻ em thay đổi giới tính mà không cần sự đồng ý rõ ràng của cha mẹ – ví dụ như ở California và một số bang khác, trường học có thể hỗ trợ chuyển giới cho học sinh mà giấu cha mẹ.
    Lịch sử đã từng chứng kiến mô hình nhà nước can thiệp sâu vào gia đình như thế này.Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Về thi hành luật pháp chọn lọc: Trong lockdown COVID, các tiệm nail, nhà hàng nhỏ, và nhà thờ bị đóng cửa nghiêm ngặt. Nhưng đồng thời, các cuộc biểu tình Black Lives Matter năm 2020 gây thiệt hại hơn 2 tỷ USD và hàng chục người chết lại được nhiều chính trị gia gọi là “phần của công lý”.
    Một tiêu chuẩn cho phe này, tiêu chuẩn hoàn toàn khác cho phe kia.Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Khi nói về bạo lực chính trị, sự chọn lọc càng rõ: Charlie Kirk và các diễn giả bảo thủ bị đuổi khỏi khuôn viên đại học, bị ném đồ vật, thậm chí bị đe dọa tính mạng chỉ vì muốn tranh luận. Dữ liệu về tội phạm nhập cư bất hợp pháp hay tác hại của một số chính sách thức tỉnh (woke) thường bị chôn vùi hoặc bị gắn mác “thông tin sai lệch”. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.
    Bạn đã biểu tình cùng những tổ chức như Party for Socialism and Liberation những người công khai kêu gọi cách mạng và lật đổ hệ thống tư bản. Họ không giấu diếm mục tiêu. Và họ có biểu ngữ sẵn sàng cho bạn.

    Hàng trăm nhóm. Hàng tỷ đô la tài trợ từ các nhà tài trợ lớn, trong đó có Neville Roy Singham, tỷ phú hoạt động từ Thượng Hải với mối liên hệ chặt chẽ với mạng lưới thân Đảng Cộng sản Trung Quốc.

    Bạn đang nghĩ mình đang đấu tranh cho dân chủ đó ư? Thực ra bạn đang tham gia vào một chiến dịch được tổ chức quy mô lớn hơn nhiều so với những gì bạn nhận ra.
    Ngay cả ACLU – tổ chức từng bảo vệ quyền phát ngôn cho cả những người họ ghét – nay cũng đang bị chỉ trích vì bắt đầu chọn lọc bảo vệ quyền tự do. Và bạn nghe, im lặng, chấp nhận.

    Hãy nhìn sự thay đổi:
    Bill Clinton năm 1995 từng nhận được tràng pháo tay đứng dậy khi tuyên bố di cư bất hợp pháp là sai trái và phải siết chặt. Ngày nay, những quan điểm tương tự của ông sẽ bị chính đảng Dân chủ gắn mác “cực đoan” hoặc “phân biệt chủng tộc”. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận.

    Khi bạn hô vang “No Kings”, hãy tự hỏi bạn thực sự đang bảo vệ điều gì và đang bỏ qua điều gì.

    Các nhà sử học tìm kiếm mô hình quyền lực:
    * đàn áp phe đối lập,
    * coi thường quy trình dân chủ,
    * chấp nhận bạo lực chính trị,
    * áp đặt ý thức hệ qua trường học và truyền thông,
    * liên minh giữa nhà nước và tập đoàn lớn.
    Hãy trung thực nhìn xem những mô hình đó đang xuất hiện mạnh ở đâu.
    Vì câu trả lời không đơn giản như khẩu hiệu bạn được trao tay để la hét "No Kings"

    Bạn đã biểu tình chống lại các ông vua.
    Nhưng thứ bạn thực sự đang hỗ trợ là một hệ thống không cần Vua để kiểm soát bạn. Phần nguy hiểm nhất là bạn vẫn nghĩ mình đang đấu tranh cho "No Kings" trong khi lại góp phần xây dựng chính thứ đó: loại "Kings" cho phe của mình. Nguồn : Ngaivinh Tran
    P/ S: Cuộc biểu tình “Không có vua” chỉ là trò đùa.
    Hai vị tổng thống cuối cùng của họ gần giống với các vị vua hơn bất kỳ vị tổng thống nào khác trong lịch sử nước Mỹ.
    Phong trào “No Kings” dành cho những người nghĩ rằng họ đang chống lại chủ nghĩa phát xít. 500 tổ chức tham gia. Hơn ba tỷ đô la ngân sách. Những tấm biểu ngữ đã được in sẵn, xếp gọn và vận chuyển đến khắp nơi trước cả khi bạn biết mình phải giận dữ về chuyện gì. Đó không phải là một cuộc nổi dậy tự phát. Đó là một hệ thống hạ tầng được tổ chức bài bản. Đó là sự lập kế hoạch kỹ lưỡng. Đó là tiền bạc. Đó là kỷ luật thông điệp chặt chẽ. Và đó chính là thứ bạn đã bước vào biểu tình "No Kings". Bạn nhìn quanh, thấy đám đông, thấy những khẩu hiệu, cảm nhận được năng lượng sôi nổi, rồi tự nhủ đây là dân chủ thực sự. “No Kings – Không có vua chúa”. Nó nghe có vẻ sạch sẽ, nghe có vẻ chính nghĩa. Bạn cảm thấy mình đang là một phần của phong trào chân chất, tự nhiên.Nhưng những tấm biển biểu đã được chuẩn bị sẵn từ trước, trước cả khi cơn phẫn nộ của bạn kịp hình thành. Điều đó đáng lý phải khiến bạn lo ngại Vì rằng bạn không đang sống dưới ách một ông vua, bạn đang sống trong một nền cộng hòa lập hiến với bầu cử định kỳ, giới hạn nhiệm kỳ, và một nền báo chí đã dành nhiều năm liên tục tấn công những nhân vật quyền lực nhất mà không bị trừng phạt. Không ai bị bắt vì gọi Tổng thống là “phát xít”. Không ai bị bịt miệng vì bất đồng chính kiến. Đó không phải là bạo quyền. Thế mà bạn lại bị thuyết phục rằng đó chính là bạo quyền. Bạn đang bị huấn luyện để nhìn nhận những chức năng bình thường của một quốc gia như là hành vi độc tài: * Yêu nước trở thành điều đáng ngờ; * muốn biên giới an toàn trở thành vô nhân đạo; * tin rằng cha mẹ nên có quyền quyết định lớn trong việc giáo dục con cái trở thành nguy hiểm; * đặt ra những câu hỏi cơ bản về tính minh bạch của bầu cử trở thành điều cấm kỵ. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Mọi quốc gia trên Trái Đất đều bảo vệ biên giới của mình. Hầu hết đều yêu cầu giấy tờ tùy thân để bỏ phiếu. Những điều này hoàn toàn bình thường và không gây tranh cãi ở bất kỳ nước dân chủ nào khác. Chúng chỉ gây tranh cãi ở Mỹ vì bạn đã bị dạy rằng chúng phải gây tranh cãi. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Đó không phải là sự sáng suốt. Đó là sự điều kiện hóa (conditioning) để bạn trở thành một phiên bản sạch đẹp của một nhóm người đang huỷ hoại đất nước bạn lại nhân danh "trí thức, bảo vệ dân chủ". Trong khi đó, hãy nhìn những người thực sự nắm giữ quyền lực lâu năm: * Chuck Schumer: 46 năm tại Thượng viện – lâu hơn cả thời gian Stalin nắm quyền. * Steny Hoyer: 45 năm – lâu hơn Mao Trạch Đông. * Mitch McConnell: 42 năm – gấp 5 lần thời gian Napoleon cầm quyền. * Nancy Pelosi: 39 năm – lâu hơn Henry VIII. * Maxine Waters: 35 năm – lâu hơn Mussolini. * Bernie Sanders: 35 năm – gấp ba toàn bộ triều đại của Hitler. Đó mới là hình ảnh thực sự của quyền lực bền vững, entrenched power, là King. Họ ở đó hàng thập kỷ. Không phải vài tháng hay một nhiệm kỳ. Là hàng thập kỷ liên tục. Họ ở đó sống trên tiền thuế của bạn, dùng tiền bạn cho những quyết định để bảo vệ và làm vững mạnh thêm quyền lực của họ, dùng năng lực và thời gian của bạn; và nay họ lại huấn và biến bạn thành chú cừu robot của họ. Bạn được bảo rằng mối đe dọa với dân chủ chính là người ngoài cuộc đã phá vỡ hệ thống đó chỉ trong một khoảng thời gian ngắn. Bạn được bảo rằng ông ta là “ông vua”. Không đúng, hoàn toàn không đúng. Điều bạn đang phản ứng lại không phải là chế độ quân chủ, mà là sự mất kiểm soát của tầng lớp tinh hoa cũ. Bạn không ghét vua chúa. Bạn chỉ ghét những ông vua không thuộc phe mình. Vì khi quyền lực tập trung về phe mình, bạn liền tìm cách biện minh. Ví dụ điển hình: Khi Tổng thống Biden rút lui chỉ vài tháng trước bầu cử, người thay thế (Kamala Harris) được chọn mà gần như không có cuộc tranh đua sơ bộ thực sự, không tranh luận công khai, và cử tri Đảng Dân chủ không được bỏ phiếu quyết định. Bạn đã im lặng trước điều đó. Chỉ ba ngày trước khi bạn xuống đường biểu tình, các nghị sĩ phe bạn đã bác bỏ yêu cầu kiểm tra giấy tờ tùy thân (voter ID) khi bỏ phiếu. Trong khi đó, bạn vừa trải qua thời kỳ đại dịch phải xuất trình giấy tờ để làm hầu hết mọi việc: đi máy bay, ăn ở nhà hàng, vào bệnh viện, thậm chí đi làm. Bạn cần giấy tờ để ăn, để di chuyển, để kiếm sống. Nhưng yêu cầu giấy tờ để bỏ phiếu lại bị cho là “áp bức”. Mâu thuẫn hiển nhiên này đáng lẽ phải khiến bạn dừng lại và suy nghĩ. Thay vào đó, nó bị gạt phăng; Và bạn nghe, im lặng, chấp nhận, tin và làm theo. Hãy nhìn cách quyền lực thực sự được duy trì: Người không phải công dân vẫn được tính vào điều tra dân số (census). Vì Số liệu dân số quyết định số ghế Hạ viện và phân bổ tiền thuế. Không cần kiểm chứng chặt chẽ, họ mở rộng số lượng để tăng ảnh hưởng chính trị mà không cần “vương miện”. Về tự do ngôn luận: Có bằng chứng rõ ràng từ email nội bộ và tài liệu được tiết lộ rằng quan chức chính phủ đã gây áp lực lên Facebook, Twitter (trước khi Elon Musk mua lại) để che giấu thông tin quan trọng như laptop của Hunter Biden, các nghiên cứu về nguồn gốc virus COVID từ phòng thí nghiệm Vũ Hán, và thậm chí đàn áp ý kiến trái chiều của các nhà khoa học uy tín như Jay Bhattacharya hay Martin Kulldorff. Ngay cả những meme hài hước cũng bị gắn cờ. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Khi người nắm quyền quyết định trò đùa nào được phép thì hệ thống của bạn đã không còn lành mạnh nữa rồi. Sự kiểm soát này không đến từ những sắc lệnh lớn tiếng mà từ sự phối hợp ngầm giữa chính phủ và các tập đoàn công nghệ – những thực thể hoạt động như cánh tay nối dài của quyền lực nhà nước. Điều này hiệu quả hơn bất kỳ ngai vua nào. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Không dừng lại ở ngôn luận, nhiều trường học và bệnh viện hiện nay cho phép trẻ em thay đổi giới tính mà không cần sự đồng ý rõ ràng của cha mẹ – ví dụ như ở California và một số bang khác, trường học có thể hỗ trợ chuyển giới cho học sinh mà giấu cha mẹ. Lịch sử đã từng chứng kiến mô hình nhà nước can thiệp sâu vào gia đình như thế này.Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Về thi hành luật pháp chọn lọc: Trong lockdown COVID, các tiệm nail, nhà hàng nhỏ, và nhà thờ bị đóng cửa nghiêm ngặt. Nhưng đồng thời, các cuộc biểu tình Black Lives Matter năm 2020 gây thiệt hại hơn 2 tỷ USD và hàng chục người chết lại được nhiều chính trị gia gọi là “phần của công lý”. Một tiêu chuẩn cho phe này, tiêu chuẩn hoàn toàn khác cho phe kia.Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Khi nói về bạo lực chính trị, sự chọn lọc càng rõ: Charlie Kirk và các diễn giả bảo thủ bị đuổi khỏi khuôn viên đại học, bị ném đồ vật, thậm chí bị đe dọa tính mạng chỉ vì muốn tranh luận. Dữ liệu về tội phạm nhập cư bất hợp pháp hay tác hại của một số chính sách thức tỉnh (woke) thường bị chôn vùi hoặc bị gắn mác “thông tin sai lệch”. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Bạn đã biểu tình cùng những tổ chức như Party for Socialism and Liberation những người công khai kêu gọi cách mạng và lật đổ hệ thống tư bản. Họ không giấu diếm mục tiêu. Và họ có biểu ngữ sẵn sàng cho bạn. Hàng trăm nhóm. Hàng tỷ đô la tài trợ từ các nhà tài trợ lớn, trong đó có Neville Roy Singham, tỷ phú hoạt động từ Thượng Hải với mối liên hệ chặt chẽ với mạng lưới thân Đảng Cộng sản Trung Quốc. Bạn đang nghĩ mình đang đấu tranh cho dân chủ đó ư? Thực ra bạn đang tham gia vào một chiến dịch được tổ chức quy mô lớn hơn nhiều so với những gì bạn nhận ra. Ngay cả ACLU – tổ chức từng bảo vệ quyền phát ngôn cho cả những người họ ghét – nay cũng đang bị chỉ trích vì bắt đầu chọn lọc bảo vệ quyền tự do. Và bạn nghe, im lặng, chấp nhận. Hãy nhìn sự thay đổi: Bill Clinton năm 1995 từng nhận được tràng pháo tay đứng dậy khi tuyên bố di cư bất hợp pháp là sai trái và phải siết chặt. Ngày nay, những quan điểm tương tự của ông sẽ bị chính đảng Dân chủ gắn mác “cực đoan” hoặc “phân biệt chủng tộc”. Và bạn nghe theo, im lặng và chấp nhận. Khi bạn hô vang “No Kings”, hãy tự hỏi bạn thực sự đang bảo vệ điều gì và đang bỏ qua điều gì. Các nhà sử học tìm kiếm mô hình quyền lực: * đàn áp phe đối lập, * coi thường quy trình dân chủ, * chấp nhận bạo lực chính trị, * áp đặt ý thức hệ qua trường học và truyền thông, * liên minh giữa nhà nước và tập đoàn lớn. Hãy trung thực nhìn xem những mô hình đó đang xuất hiện mạnh ở đâu. Vì câu trả lời không đơn giản như khẩu hiệu bạn được trao tay để la hét "No Kings" Bạn đã biểu tình chống lại các ông vua. Nhưng thứ bạn thực sự đang hỗ trợ là một hệ thống không cần Vua để kiểm soát bạn. Phần nguy hiểm nhất là bạn vẫn nghĩ mình đang đấu tranh cho "No Kings" trong khi lại góp phần xây dựng chính thứ đó: loại "Kings" cho phe của mình. Nguồn : Ngaivinh Tran P/ S: Cuộc biểu tình “Không có vua” chỉ là trò đùa. Hai vị tổng thống cuối cùng của họ gần giống với các vị vua hơn bất kỳ vị tổng thống nào khác trong lịch sử nước Mỹ.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 164 Views 0 Reviews
  • Cựu Thứ trưởng Hoàng Văn Thắng bị dẫn giải đến tòa

    Theo cáo trạng, cựu Thứ trưởng Hoàng Văn Thắng bị cáo buộc cùng một số lãnh đạo nhận tiền để tạo điều kiện cho Công ty Hoàng Dân trúng 5 gói thầu tại 4 dự án thủy lợi, gây thiệt hại hơn 250 tỷ đồng.
    Để phục vụ xét xử, tòa triệu tập gần 60 người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan, trong đó có đại diện Bộ Nông nghiệp và Môi trường, Cục Quản lý xây dựng công trình, các Ban Quản lý và Xây dựng công trình Thủy lợi số 1, 2, 4, 8, cùng một số doanh nghiệp, ngân hàng liên quan.
    Theo Dân Trí
    Cựu Thứ trưởng Hoàng Văn Thắng bị dẫn giải đến tòa Theo cáo trạng, cựu Thứ trưởng Hoàng Văn Thắng bị cáo buộc cùng một số lãnh đạo nhận tiền để tạo điều kiện cho Công ty Hoàng Dân trúng 5 gói thầu tại 4 dự án thủy lợi, gây thiệt hại hơn 250 tỷ đồng. Để phục vụ xét xử, tòa triệu tập gần 60 người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan, trong đó có đại diện Bộ Nông nghiệp và Môi trường, Cục Quản lý xây dựng công trình, các Ban Quản lý và Xây dựng công trình Thủy lợi số 1, 2, 4, 8, cùng một số doanh nghiệp, ngân hàng liên quan. Theo Dân Trí
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 308 Views 0 Reviews
  • She was part of that binder stunt in February of 2025.
    She was part of that binder stunt in February of 2025.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 608 Views 0 Reviews
  • They get quiet when you point that out.
    They get quiet when you point that out.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 591 Views 0 Reviews
  • QUÁI LẠ

    Tôi nhìn và nghe một bà tốc váy chửi hàng xóm:
    "Cha tiên sư bố nhà mày. Ăn ở thất đức nên trời hành nhà mày. Năm nay trời lại bắt một đứa nữa nhà mày thi đỗ đại học. Thế là nhà mày ba đứa học đại học, đứa còn lại phải đỗ thạc sĩ. Cho nhà mày chết đi. Đồ độc ác kia!"

    Quái lạ! Sao lại có chuyện lạ thế này? Con nhà người ta học đại học mà lại bảo trời hành, trời phạt là sao?

    Tôi hỏi bà tại sao lại chửi dữ vậy? Bà thong thả giải thích:
    "Bác bảo nuôi ba đứa học đại học tốn có ít tiền đâu. Phải bán cả đất đi lo cho con học đại học. Học xong lại tốn bao nhiêu tiền đi xin việc mà đâu có được. Bây giờ thằng đầu đỗ thạc sĩ thì chạy xe ôm. Đứa con gái cũng cử nhân giờ đi gội đầu, mà nghe đâu kiêm cả ca ve, gái gọi... Còn đứa thứ ba lại đỗ đại học. Như thế chả là trời phạt nhà nó à."

    Tôi lại hỏi:
    "Thế nhà bà không phải đi đại học đứa nào à?"

    Bà ta cười:
    "Không bác ạ! Con nhà em lo nuôi vịt, nuôi lợn, buôn chổi đót, lá chít, chạy xe ôm...

    Bây giờ đứa nào cũng giàu nứt đố đổ vách, xây cả biệt phủ. Bọn báo chí vừa rồi chụp ảnh biệt phủ nhà em làm mẫu và nêu gương điển hình tiên tiến trong làm kinh tế đấy!"

    Nghe bà nói tôi cảm thấy ngượng về sự ngây thơ và kém hiểu biết của mình.

    Tác giả: Lê Hạnh
    QUÁI LẠ Tôi nhìn và nghe một bà tốc váy chửi hàng xóm: "Cha tiên sư bố nhà mày. Ăn ở thất đức nên trời hành nhà mày. Năm nay trời lại bắt một đứa nữa nhà mày thi đỗ đại học. Thế là nhà mày ba đứa học đại học, đứa còn lại phải đỗ thạc sĩ. Cho nhà mày chết đi. Đồ độc ác kia!" Quái lạ! Sao lại có chuyện lạ thế này? Con nhà người ta học đại học mà lại bảo trời hành, trời phạt là sao? Tôi hỏi bà tại sao lại chửi dữ vậy? Bà thong thả giải thích: "Bác bảo nuôi ba đứa học đại học tốn có ít tiền đâu. Phải bán cả đất đi lo cho con học đại học. Học xong lại tốn bao nhiêu tiền đi xin việc mà đâu có được. Bây giờ thằng đầu đỗ thạc sĩ thì chạy xe ôm. Đứa con gái cũng cử nhân giờ đi gội đầu, mà nghe đâu kiêm cả ca ve, gái gọi... Còn đứa thứ ba lại đỗ đại học. Như thế chả là trời phạt nhà nó à." Tôi lại hỏi: "Thế nhà bà không phải đi đại học đứa nào à?" Bà ta cười: "Không bác ạ! Con nhà em lo nuôi vịt, nuôi lợn, buôn chổi đót, lá chít, chạy xe ôm... Bây giờ đứa nào cũng giàu nứt đố đổ vách, xây cả biệt phủ. Bọn báo chí vừa rồi chụp ảnh biệt phủ nhà em làm mẫu và nêu gương điển hình tiên tiến trong làm kinh tế đấy!" Nghe bà nói tôi cảm thấy ngượng về sự ngây thơ và kém hiểu biết của mình. Tác giả: Lê Hạnh
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 580 Views 0 Reviews
More Stories