Recent Updates
Vietnam
  • Để có một góc nhìn đúng đắn hơn về cuộc chiến Iran hiện nay , chúng ta cần biết thêm rất nhiều các hoàn cảnh khác. Chiến tranh Iran không phải là dầu lửa. Chiến tranh Iran hiện nay là một cuộc chiến tiếp tục của Mỹ trong vài chục năm nay nhằm buộc Iran phải từ bỏ chương trình nguyên tử.
    Nếu Iran có vũ khí nguyên tử, vùng Trung Đông sẽ luôn bất ổn và Do Thái một ngày nào đó sẽ biến mất trên bản đồ.
    Cũng may là ông Trump đang là Tổng thống. Do nội các của ông Trump không có nhiều người gốc Do Thái nên chiến tranh vẫn còn hạn chế. Nếu thời ông Biden , chiến tranh sẽ rất khác bởi vì 3/4 nội các của ông Biden đều là người gốc Do Thái. Từ lâu họ vẫn muốn Iran dẹp chương trình nguyên tử này, từ hăm he đến cho tiền tỷ hối lộ. Nhưng nay họ phải đánh vì các tin tức cho biết chỉ trong vòng 1 tháng nữa, Iran sẽ làm được hơn 10 vũ khí nguyên tử. Chuyện Iran có làm thiệt nguyên tử hay không, chắc chắn cũng không ai biết, ngoài tình báo Do Thái và Mỹ.

    Nếu lúc này Iran hoàn toàn phong toả khu vực eo biển Hormuz, chắc thế giới này sẽ chết vì không có dầu ? Không. Nhìn lại thử ông dầu băng qua Saudi đã được xây từ năm 1999 và để đó chơi hơn 25 năm nay, bạn sẽ thấy có những chiến lược gia đã đi trước thởi cuộc vài chục năm.

    Sơ lược về đường ống. Đường ống dẫn dầu khí Ả Rập là một đường ống dẫn dầu khí ở Trung Đông . Nó bắt nguồn gần Arish, ở bán đảo Sinai và được xây dựng để xuất cảng dầu khí của Ai Cập sang Jordan , Syria và Lebanon , với các đường ống nhánh dưới nước và trên đất liền ĐẾN và ĐI từ Do Thái . Nó có tổng chiều dài 1.200 km (750 mi), được xây dựng với chi phí 1,2 tỷ đô la Mỹ. Với đường ống dầu này các tàu không cần phải đi qua vịnh Iran. Họ có thể băng qua biển Đỏ, vào Do Thái để lấy dầu.
    Với việc báo chí làm rầm rộ như ngày tận thế sắp đến, nhưng cần biết thêm là những cơ quan truyền thông hay các nước đang tham chiến trong vùng được lợi lộc thế nào.
    Cũng như ở Âu Châu họ đang la toán lên. Chắc chết, vì không còn dầu xài, nhưng họ cũng không quan tâm chuyện đưa quân đến giúp Mỹ, để hộ tống tàu dầu đi qua khu vực eo biển Iran. Chuyện rất dễ dàng nếu muốn có dầu, ngày mai họ mở các ống dầu từ Nga sang. Chỉ sợ lúc đó Âu Châu bị lụt vì dầu chứ không thiếu.
    Hiện nay ở Trung Đông cũng vậy. Nếu họ mờ ống dầu Á rập, thì không còn chuyện khan hiếm dầu.
    Nhưng nếu mở, để chuyển dầu thong thả vậy, thì làm sao kiếm được thêm tiền!!!
    Bởi vậy đừng sợ dầu hết. Chỉ sợ không có tiền mua.

    Nguồn: Lê Hoàng
    Để có một góc nhìn đúng đắn hơn về cuộc chiến Iran hiện nay , chúng ta cần biết thêm rất nhiều các hoàn cảnh khác. Chiến tranh Iran không phải là dầu lửa. Chiến tranh Iran hiện nay là một cuộc chiến tiếp tục của Mỹ trong vài chục năm nay nhằm buộc Iran phải từ bỏ chương trình nguyên tử. Nếu Iran có vũ khí nguyên tử, vùng Trung Đông sẽ luôn bất ổn và Do Thái một ngày nào đó sẽ biến mất trên bản đồ. Cũng may là ông Trump đang là Tổng thống. Do nội các của ông Trump không có nhiều người gốc Do Thái nên chiến tranh vẫn còn hạn chế. Nếu thời ông Biden , chiến tranh sẽ rất khác bởi vì 3/4 nội các của ông Biden đều là người gốc Do Thái. Từ lâu họ vẫn muốn Iran dẹp chương trình nguyên tử này, từ hăm he đến cho tiền tỷ hối lộ. Nhưng nay họ phải đánh vì các tin tức cho biết chỉ trong vòng 1 tháng nữa, Iran sẽ làm được hơn 10 vũ khí nguyên tử. Chuyện Iran có làm thiệt nguyên tử hay không, chắc chắn cũng không ai biết, ngoài tình báo Do Thái và Mỹ. Nếu lúc này Iran hoàn toàn phong toả khu vực eo biển Hormuz, chắc thế giới này sẽ chết vì không có dầu ? Không. Nhìn lại thử ông dầu băng qua Saudi đã được xây từ năm 1999 và để đó chơi hơn 25 năm nay, bạn sẽ thấy có những chiến lược gia đã đi trước thởi cuộc vài chục năm. Sơ lược về đường ống. Đường ống dẫn dầu khí Ả Rập là một đường ống dẫn dầu khí ở Trung Đông . Nó bắt nguồn gần Arish, ở bán đảo Sinai và được xây dựng để xuất cảng dầu khí của Ai Cập sang Jordan , Syria và Lebanon , với các đường ống nhánh dưới nước và trên đất liền ĐẾN và ĐI từ Do Thái . Nó có tổng chiều dài 1.200 km (750 mi), được xây dựng với chi phí 1,2 tỷ đô la Mỹ. Với đường ống dầu này các tàu không cần phải đi qua vịnh Iran. Họ có thể băng qua biển Đỏ, vào Do Thái để lấy dầu. Với việc báo chí làm rầm rộ như ngày tận thế sắp đến, nhưng cần biết thêm là những cơ quan truyền thông hay các nước đang tham chiến trong vùng được lợi lộc thế nào. Cũng như ở Âu Châu họ đang la toán lên. Chắc chết, vì không còn dầu xài, nhưng họ cũng không quan tâm chuyện đưa quân đến giúp Mỹ, để hộ tống tàu dầu đi qua khu vực eo biển Iran. Chuyện rất dễ dàng nếu muốn có dầu, ngày mai họ mở các ống dầu từ Nga sang. Chỉ sợ lúc đó Âu Châu bị lụt vì dầu chứ không thiếu. Hiện nay ở Trung Đông cũng vậy. Nếu họ mờ ống dầu Á rập, thì không còn chuyện khan hiếm dầu. Nhưng nếu mở, để chuyển dầu thong thả vậy, thì làm sao kiếm được thêm tiền!!! Bởi vậy đừng sợ dầu hết. Chỉ sợ không có tiền mua. Nguồn: Lê Hoàng
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 79 Views 0 Reviews
  • Kỷ Nguyên "Vươn Mình" Hay Cuộc Đua Kiệt Sức Của Toàn Dân?

    Phát động phong trào "mỗi người dân chọn ít nhất một môn thể thao" của Tổng Bí thư Tô Lâm nhân kỷ niệm 80 năm ngành Thể dục Thể thao không đơn thuần là lời kêu gọi rèn luyện sức khỏe. Dưới lăng kính thuyết âm mưu, đây là một chiến thuật "quản trị thân thể" đầy tính toán, biến mỗi cá nhân thành một mắt xích trong cỗ máy vận động không ngừng nghỉ của "Kỷ nguyên vươn mình".

    Tại sao lại là lúc này? Khi nền kinh tế đang gồng mình trước nợ công và áp lực lạm phát, việc đẩy người dân vào các đường chạy bộ hay phòng tập là cách hữu hiệu nhất để "xả van áp lực xã hội". Thuyết âm mưu giả thuyết rằng, khi đôi chân bận chạy bộ và trí não bận đếm calo, người dân sẽ ít có thời gian để "chạy" theo những câu hỏi về túi tiền đang vơi đi hay những bất cập của hệ thống. Đây là một dạng "mê hoặc bằng vận động", dùng mồ hôi trên sân tập để che lấp những giọt nước mắt trên thương trường.

    Đáng sợ hơn, việc "phải chọn một môn thể thao" có thể là bước đệm cho một hệ thống "chấm điểm công dân xanh" trong tương lai. Chỉ số sức khỏe, tần suất luyện tập sẽ trở thành thước đo của lòng trung thành và sự tích cực với định hướng mới. Trong khi dân đen còn mải miết chạy ăn từng bữa, chạy tiền nhà, thì việc bị ép thêm "chạy bộ" thực chất là một cuộc thử nghiệm sức chịu đựng.

    Khi một dân tộc luôn trong trạng thái "vận động đúng quy trình", họ sẽ quá mệt mỏi để nhận ra mình đang chạy trên một chiếc máy chạy bộ khổng lồ: vận động cực lực nhưng vị thế thực sự vẫn dậm chân tại chỗ trong bóng tối của những đặc quyền nhóm.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    Kỷ Nguyên "Vươn Mình" Hay Cuộc Đua Kiệt Sức Của Toàn Dân? Phát động phong trào "mỗi người dân chọn ít nhất một môn thể thao" của Tổng Bí thư Tô Lâm nhân kỷ niệm 80 năm ngành Thể dục Thể thao không đơn thuần là lời kêu gọi rèn luyện sức khỏe. Dưới lăng kính thuyết âm mưu, đây là một chiến thuật "quản trị thân thể" đầy tính toán, biến mỗi cá nhân thành một mắt xích trong cỗ máy vận động không ngừng nghỉ của "Kỷ nguyên vươn mình". Tại sao lại là lúc này? Khi nền kinh tế đang gồng mình trước nợ công và áp lực lạm phát, việc đẩy người dân vào các đường chạy bộ hay phòng tập là cách hữu hiệu nhất để "xả van áp lực xã hội". Thuyết âm mưu giả thuyết rằng, khi đôi chân bận chạy bộ và trí não bận đếm calo, người dân sẽ ít có thời gian để "chạy" theo những câu hỏi về túi tiền đang vơi đi hay những bất cập của hệ thống. Đây là một dạng "mê hoặc bằng vận động", dùng mồ hôi trên sân tập để che lấp những giọt nước mắt trên thương trường. Đáng sợ hơn, việc "phải chọn một môn thể thao" có thể là bước đệm cho một hệ thống "chấm điểm công dân xanh" trong tương lai. Chỉ số sức khỏe, tần suất luyện tập sẽ trở thành thước đo của lòng trung thành và sự tích cực với định hướng mới. Trong khi dân đen còn mải miết chạy ăn từng bữa, chạy tiền nhà, thì việc bị ép thêm "chạy bộ" thực chất là một cuộc thử nghiệm sức chịu đựng. Khi một dân tộc luôn trong trạng thái "vận động đúng quy trình", họ sẽ quá mệt mỏi để nhận ra mình đang chạy trên một chiếc máy chạy bộ khổng lồ: vận động cực lực nhưng vị thế thực sự vẫn dậm chân tại chỗ trong bóng tối của những đặc quyền nhóm. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 125 Views 0 Reviews
  • "Nhà Hát Nghìn Tỷ" Và Hành Lang Chợ Rẫy: Kịch Bản Triệt Tiêu An Sinh

    Cảnh tượng bệnh nhân nằm la liệt tại hành lang bệnh viện Chợ Rẫy, giành giật sự sống trong không gian chật chội và ồn ào, không phải là hệ quả của sự yếu kém khách quan. đây là một "chiến lược bỏ rơi có hệ thống" nhằm duy trì sự lệ thuộc của tầng lớp bình dân và tối ưu hóa lợi ích từ các siêu dự án tượng đài.

    Tại sao ngân sách sẵn sàng rót 2.000 tỷ đồng cho một nhà hát "thưởng thức âm nhạc chất lượng cao" trong khi hệ thống y tế cốt tử lại quá tải đến nghẹt thở? Câu trả lời nằm ở "tỷ lệ chiết khấu chính trị". Những công trình hào nhoáng như nhà hát hay tượng đài là những cái phễu hút vốn khổng lồ, nơi tiền thuế của dân dễ dàng được "phù phép" thành lợi ích nhóm thông qua các hợp đồng xây dựng mờ ám. Ngược lại, đầu tư vào y tế cơ sở là một khoản lỗ về mặt "thu nhập ngầm" cho giới tinh hoa, vì nó đòi hỏi sự minh bạch và vận hành lâu dài.

    Việc để mặc bệnh viện công xuống cấp là cách để "vắt kiệt" những đồng tiền cuối cùng của người nghèo. Khi bệnh viện công trở thành nỗi ám ảnh, người dân bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: hoặc chấp nhận cái chết trên hành lang, hoặc phải dồn sạch tài sản cho các hệ thống y tế tư nhân có bóng dáng của các nhóm lợi ích đứng sau. Sự tương phản giữa nhà hát rực rỡ và hành lang bệnh viện u ám chính là bằng chứng đanh thép cho một nền quản trị nơi "bữa tiệc tinh thần" của giới cầm quyền được xây dựng trên chính sự khốn cùng của người bệnh.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    "Nhà Hát Nghìn Tỷ" Và Hành Lang Chợ Rẫy: Kịch Bản Triệt Tiêu An Sinh Cảnh tượng bệnh nhân nằm la liệt tại hành lang bệnh viện Chợ Rẫy, giành giật sự sống trong không gian chật chội và ồn ào, không phải là hệ quả của sự yếu kém khách quan. đây là một "chiến lược bỏ rơi có hệ thống" nhằm duy trì sự lệ thuộc của tầng lớp bình dân và tối ưu hóa lợi ích từ các siêu dự án tượng đài. Tại sao ngân sách sẵn sàng rót 2.000 tỷ đồng cho một nhà hát "thưởng thức âm nhạc chất lượng cao" trong khi hệ thống y tế cốt tử lại quá tải đến nghẹt thở? Câu trả lời nằm ở "tỷ lệ chiết khấu chính trị". Những công trình hào nhoáng như nhà hát hay tượng đài là những cái phễu hút vốn khổng lồ, nơi tiền thuế của dân dễ dàng được "phù phép" thành lợi ích nhóm thông qua các hợp đồng xây dựng mờ ám. Ngược lại, đầu tư vào y tế cơ sở là một khoản lỗ về mặt "thu nhập ngầm" cho giới tinh hoa, vì nó đòi hỏi sự minh bạch và vận hành lâu dài. Việc để mặc bệnh viện công xuống cấp là cách để "vắt kiệt" những đồng tiền cuối cùng của người nghèo. Khi bệnh viện công trở thành nỗi ám ảnh, người dân bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: hoặc chấp nhận cái chết trên hành lang, hoặc phải dồn sạch tài sản cho các hệ thống y tế tư nhân có bóng dáng của các nhóm lợi ích đứng sau. Sự tương phản giữa nhà hát rực rỡ và hành lang bệnh viện u ám chính là bằng chứng đanh thép cho một nền quản trị nơi "bữa tiệc tinh thần" của giới cầm quyền được xây dựng trên chính sự khốn cùng của người bệnh. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 198 Views 0 Reviews
  • MediUSA: Khi "Sức Khỏe Toàn Dân" Thành Miếng Mồi Cho Thỏa Thuận Ngầm

    Vụ án đường dây thực phẩm chức năng (TPCN) giả MediUSA với doanh thu hơn 539 tỷ đồng không chỉ là một vụ án kinh tế thông thường. đây là minh chứng cho một "hệ sinh thái tội phạm có bảo kê", nơi mạng sống của người tiêu dùng được định giá bằng những xấp tiền hối lộ kẹp trong hồ sơ kiểm định.

    Tại sao một hệ thống sản xuất 88 loại hàng giả có thể tồn tại hiên ngang suốt 10 năm? Câu trả lời nằm ở sự thiết lập một "chính phủ bóng" ngay trong lòng các cục, vụ ngành Y tế và Hải quan. Số tiền 1,5 tỷ đồng hối lộ cho cấp Phó cục trưởng, hay việc Phó phòng "ăn chặn" chính đồng nghiệp mình, chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Các chứng nhận GMP hay giấy phép công bố sản phẩm thực chất là những "giấy phép giết người hợp pháp" được bán đấu giá ngầm.

    Đáng sợ hơn, sự tiếp tay của cựu cán bộ Cục Cảnh sát môi trường (C05) trong việc lộ bí mật điều tra cho thấy vòi bạch tuộc của nhóm lợi ích đã quấn chặt lấy cả cơ quan hành pháp. Đây không đơn thuần là tham nhũng, mà là một chiến thuật "vô hiệu hóa nhà nước" từ bên trong. Khi những người gác cổng y tế và công an trở thành người chỉ đường cho tội phạm đối phó với pháp luật, thì niềm tin của người dân chính là món hàng giả lớn nhất. 539 tỷ đồng doanh thu đổi lấy sự suy kiệt giống nòi, đó là cái giá của một nền quản trị bị vận hành bằng luật "đi đêm" và những "hợp đồng hối lộ" được ký kết trên bàn tiệc.

    Chan dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    MediUSA: Khi "Sức Khỏe Toàn Dân" Thành Miếng Mồi Cho Thỏa Thuận Ngầm Vụ án đường dây thực phẩm chức năng (TPCN) giả MediUSA với doanh thu hơn 539 tỷ đồng không chỉ là một vụ án kinh tế thông thường. đây là minh chứng cho một "hệ sinh thái tội phạm có bảo kê", nơi mạng sống của người tiêu dùng được định giá bằng những xấp tiền hối lộ kẹp trong hồ sơ kiểm định. Tại sao một hệ thống sản xuất 88 loại hàng giả có thể tồn tại hiên ngang suốt 10 năm? Câu trả lời nằm ở sự thiết lập một "chính phủ bóng" ngay trong lòng các cục, vụ ngành Y tế và Hải quan. Số tiền 1,5 tỷ đồng hối lộ cho cấp Phó cục trưởng, hay việc Phó phòng "ăn chặn" chính đồng nghiệp mình, chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Các chứng nhận GMP hay giấy phép công bố sản phẩm thực chất là những "giấy phép giết người hợp pháp" được bán đấu giá ngầm. Đáng sợ hơn, sự tiếp tay của cựu cán bộ Cục Cảnh sát môi trường (C05) trong việc lộ bí mật điều tra cho thấy vòi bạch tuộc của nhóm lợi ích đã quấn chặt lấy cả cơ quan hành pháp. Đây không đơn thuần là tham nhũng, mà là một chiến thuật "vô hiệu hóa nhà nước" từ bên trong. Khi những người gác cổng y tế và công an trở thành người chỉ đường cho tội phạm đối phó với pháp luật, thì niềm tin của người dân chính là món hàng giả lớn nhất. 539 tỷ đồng doanh thu đổi lấy sự suy kiệt giống nòi, đó là cái giá của một nền quản trị bị vận hành bằng luật "đi đêm" và những "hợp đồng hối lộ" được ký kết trên bàn tiệc. Chan dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 375 Views 0 Reviews
  • Kẻ Sót Lại Sau Cùng: Khi Triều Tiên Rũ Áo, Đông Lào Lẻ Loi Giữa Dòng Lịch Sử

    Sự kiện Bình Nhưỡng âm thầm xóa bỏ cụm từ "Xã hội chủ nghĩa" khỏi Hiến pháp vào tháng 3/2026 không đơn thuần là một thủ tục hành chính. Dưới lăng kính của giới quan sát, đây là nhát búa cuối cùng đập tan hệ giá trị cũ, để lại Việt Nam trong vị thế "Người gác đêm lẻ loi" bên một ngọn hải đăng đã tắt lửa.

    Tại sao khi Cuba và Venezuela đã phải "thay đổi để sinh tồn", còn Triều Tiên quyết liệt rũ bỏ lớp áo cũ, thì "người anh em Đông Lào" vẫn kiên trì bám trụ? Câu trả lời nằm ở chiến thuật "Tâm điểm thu hút hỏa lực". Giới tinh hoa cầm quyền hiểu rằng: Giữ lại cái danh xưng "Xã hội chủ nghĩa" không phải vì trung thành với lý tưởng Sô Viết, mà là một "vùng đệm an toàn" để duy trì đặc quyền tuyệt đối. Khi thế giới chuyển mình sang một trật tự mới, việc ôm khăng khăng "gốc cây" cũ giúp họ cô lập dân tộc khỏi các luồng tư tưởng dân chủ, biến cả quốc gia thành một ốc đảo để dễ bề thao túng.

    Tuy nhiên, theo giả thuyết rằng đây là một "cái bẫy lịch sử". Việc trở thành kẻ duy nhất gác đền cho một ý thức hệ đã lỗi thời khiến Việt Nam trở thành mục tiêu lộ thiên của mọi biến động địa chính trị. Sự "chấp niệm" này thực chất là nỗi sợ hãi về một cuộc sụp đổ dây chuyền nếu buông bỏ quyền lực. Khi bức màn nhung của "thời vàng son" đã rách nát, việc cố thủ trong bóng tối chỉ là trì hoãn hồi kết không thể tránh khỏi. "Người gác đêm" có thể thức trắng, nhưng bình minh của nhân loại sẽ không chờ đợi những kẻ chọn cách ngủ quên trong hoài niệm giữa một thế giới đã thay tên đổi họ.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    Kẻ Sót Lại Sau Cùng: Khi Triều Tiên Rũ Áo, Đông Lào Lẻ Loi Giữa Dòng Lịch Sử Sự kiện Bình Nhưỡng âm thầm xóa bỏ cụm từ "Xã hội chủ nghĩa" khỏi Hiến pháp vào tháng 3/2026 không đơn thuần là một thủ tục hành chính. Dưới lăng kính của giới quan sát, đây là nhát búa cuối cùng đập tan hệ giá trị cũ, để lại Việt Nam trong vị thế "Người gác đêm lẻ loi" bên một ngọn hải đăng đã tắt lửa. Tại sao khi Cuba và Venezuela đã phải "thay đổi để sinh tồn", còn Triều Tiên quyết liệt rũ bỏ lớp áo cũ, thì "người anh em Đông Lào" vẫn kiên trì bám trụ? Câu trả lời nằm ở chiến thuật "Tâm điểm thu hút hỏa lực". Giới tinh hoa cầm quyền hiểu rằng: Giữ lại cái danh xưng "Xã hội chủ nghĩa" không phải vì trung thành với lý tưởng Sô Viết, mà là một "vùng đệm an toàn" để duy trì đặc quyền tuyệt đối. Khi thế giới chuyển mình sang một trật tự mới, việc ôm khăng khăng "gốc cây" cũ giúp họ cô lập dân tộc khỏi các luồng tư tưởng dân chủ, biến cả quốc gia thành một ốc đảo để dễ bề thao túng. Tuy nhiên, theo giả thuyết rằng đây là một "cái bẫy lịch sử". Việc trở thành kẻ duy nhất gác đền cho một ý thức hệ đã lỗi thời khiến Việt Nam trở thành mục tiêu lộ thiên của mọi biến động địa chính trị. Sự "chấp niệm" này thực chất là nỗi sợ hãi về một cuộc sụp đổ dây chuyền nếu buông bỏ quyền lực. Khi bức màn nhung của "thời vàng son" đã rách nát, việc cố thủ trong bóng tối chỉ là trì hoãn hồi kết không thể tránh khỏi. "Người gác đêm" có thể thức trắng, nhưng bình minh của nhân loại sẽ không chờ đợi những kẻ chọn cách ngủ quên trong hoài niệm giữa một thế giới đã thay tên đổi họ. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 311 Views 0 Reviews
  • Ủy ban Mỹ thuật Liên bang đã chính thức phê chuẩn thiết kế một đồng tiền vàng 24 carat mang hình Tổng thống Trump nhằm kỷ niệm 250 năm lập quốc Hoa Kỳ, mở đường cho Sở Đúc tiền Hoa Kỳ tiến hành sản xuất trong thời gian tới.

    Theo thiết kế được thông qua, mặt trước của đồng tiền khắc họa chân dung Tổng thống Trump với phong thái cứng rắn, hai tay đặt trên bàn, phía trên là chữ “LIBERTY” cùng mốc thời gian 1776 và 2026. Hình ảnh này được lấy cảm hứng từ bức chân dung đang trưng bày tại National Portrait Gallery ở Washington.

    Mặt sau của đồng tiền thể hiện hình ảnh đại bàng đầu trắng chuẩn bị cất cánh, biểu tượng truyền thống của sức mạnh và tự do Hoa Kỳ, kèm theo các dòng chữ quen thuộc như “UNITED STATES OF AMERICA” và “E PLURIBUS UNUM”.

    Phát biểu về quyết định này, Thủ quỹ Hoa Kỳ Brandon Beach cho biết việc lựa chọn hình ảnh Tổng thống Trump phản ánh tinh thần trường tồn của quốc gia, đồng thời khẳng định không có hình tượng nào mang tính biểu trưng mạnh mẽ hơn đương kim Tổng thống trong giai đoạn lịch sử trọng đại này.

    Quyết định được thông qua với sự đồng thuận của ủy ban, trong đó có nhiều thành viên được bổ nhiệm dưới thời Tổng thống Trump. Một số thành viên cũng đề xuất đồng tiền nên có kích thước lớn nhất có thể, phản ánh tầm vóc của sự kiện kỷ niệm.

    Tổng thống Trump đã chuẩn thuận thiết kế, và Bộ trưởng Tài chánh Scott Bessent dự kiến sẽ ban hành lệnh sản xuất chính thức. Tuy nhiên, các chi tiết về kích thước và thời gian phát hành vẫn do Sở Đúc tiền Hoa Kỳ quyết định.

    Dù vậy, quyết định này cũng gây tranh luận trong một số giới chuyên môn. Một số thành viên của Ủy ban Cố vấn Tiền tệ Công dân cho rằng việc đưa hình ảnh một Tổng thống đương nhiệm lên đồng tiền có thể đi ngược lại truyền thống lâu đời của Hoa Kỳ.

    Theo lịch sử, chỉ có Tổng thống Calvin Coolidge từng xuất hiện trên đồng tiền khi còn tại vị, trong dịp kỷ niệm 150 năm lập quốc vào năm 1926. Việc đưa Tổng thống Trump lên đồng tiền kỷ niệm 250 năm vì vậy được xem là một bước đi mang tính biểu tượng và khác biệt.

    Trong bối cảnh Hoa Kỳ chuẩn bị bước vào cột mốc lịch sử 250 năm, đồng tiền này được kỳ vọng không chỉ là một sản phẩm kỷ niệm, mà còn là biểu tượng chính trị và văn hóa phản ánh thời đại dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Trump.

    Nguồn: New York Post- Cre : Luan Vo
    Tin Hoa Kỳ by VLKT News
    Ủy ban Mỹ thuật Liên bang đã chính thức phê chuẩn thiết kế một đồng tiền vàng 24 carat mang hình Tổng thống Trump nhằm kỷ niệm 250 năm lập quốc Hoa Kỳ, mở đường cho Sở Đúc tiền Hoa Kỳ tiến hành sản xuất trong thời gian tới. Theo thiết kế được thông qua, mặt trước của đồng tiền khắc họa chân dung Tổng thống Trump với phong thái cứng rắn, hai tay đặt trên bàn, phía trên là chữ “LIBERTY” cùng mốc thời gian 1776 và 2026. Hình ảnh này được lấy cảm hứng từ bức chân dung đang trưng bày tại National Portrait Gallery ở Washington. Mặt sau của đồng tiền thể hiện hình ảnh đại bàng đầu trắng chuẩn bị cất cánh, biểu tượng truyền thống của sức mạnh và tự do Hoa Kỳ, kèm theo các dòng chữ quen thuộc như “UNITED STATES OF AMERICA” và “E PLURIBUS UNUM”. Phát biểu về quyết định này, Thủ quỹ Hoa Kỳ Brandon Beach cho biết việc lựa chọn hình ảnh Tổng thống Trump phản ánh tinh thần trường tồn của quốc gia, đồng thời khẳng định không có hình tượng nào mang tính biểu trưng mạnh mẽ hơn đương kim Tổng thống trong giai đoạn lịch sử trọng đại này. Quyết định được thông qua với sự đồng thuận của ủy ban, trong đó có nhiều thành viên được bổ nhiệm dưới thời Tổng thống Trump. Một số thành viên cũng đề xuất đồng tiền nên có kích thước lớn nhất có thể, phản ánh tầm vóc của sự kiện kỷ niệm. Tổng thống Trump đã chuẩn thuận thiết kế, và Bộ trưởng Tài chánh Scott Bessent dự kiến sẽ ban hành lệnh sản xuất chính thức. Tuy nhiên, các chi tiết về kích thước và thời gian phát hành vẫn do Sở Đúc tiền Hoa Kỳ quyết định. Dù vậy, quyết định này cũng gây tranh luận trong một số giới chuyên môn. Một số thành viên của Ủy ban Cố vấn Tiền tệ Công dân cho rằng việc đưa hình ảnh một Tổng thống đương nhiệm lên đồng tiền có thể đi ngược lại truyền thống lâu đời của Hoa Kỳ. Theo lịch sử, chỉ có Tổng thống Calvin Coolidge từng xuất hiện trên đồng tiền khi còn tại vị, trong dịp kỷ niệm 150 năm lập quốc vào năm 1926. Việc đưa Tổng thống Trump lên đồng tiền kỷ niệm 250 năm vì vậy được xem là một bước đi mang tính biểu tượng và khác biệt. Trong bối cảnh Hoa Kỳ chuẩn bị bước vào cột mốc lịch sử 250 năm, đồng tiền này được kỳ vọng không chỉ là một sản phẩm kỷ niệm, mà còn là biểu tượng chính trị và văn hóa phản ánh thời đại dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Trump. Nguồn: New York Post- Cre : Luan Vo Tin Hoa Kỳ by VLKT News
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 294 Views 0 Reviews
More Stories