Recent Updates
Vietnam
All Countries
Afghanistan
Albania
Algeria
American Samoa
Andorra
Angola
Anguilla
Antarctica
Antigua and Barbuda
Argentina
Armenia
Aruba
Australia
Austria
Azerbaijan
Bahamas
Bahrain
Bangladesh
Barbados
Belarus
Belgium
Belize
Benin
Bermuda
Bhutan
Bolivia
Bosnia and Herzegovina
Botswana
Bouvet Island
Brazil
British Indian Ocean Territory
Brunei Darussalam
Bulgaria
Burkina Faso
Burundi
Cambodia
Cameroon
Canada
Cape Verde
Cayman Islands
Central African Republic
Chad
Chile
China
Christmas Island
Cocos (Keeling) Islands
Colombia
Comoros
Congo
Cook Islands
Costa Rica
Croatia (Hrvatska)
Cuba
Cyprus
Czech Republic
Denmark
Djibouti
Dominica
Dominican Republic
East Timor
Ecuador
Egypt
El Salvador
Equatorial Guinea
Eritrea
Estonia
Ethiopia
Falkland Islands (Malvinas)
Faroe Islands
Fiji
Finland
France
France, Metropolitan
French Guiana
French Polynesia
French Southern Territories
Gabon
Gambia
Georgia
Germany
Ghana
Gibraltar
Guernsey
Greece
Greenland
Grenada
Guadeloupe
Guam
Guatemala
Guinea
Guinea-Bissau
Guyana
Haiti
Heard and Mc Donald Islands
Honduras
Hong Kong
Hungary
Iceland
India
Isle of Man
Indonesia
Iran (Islamic Republic of)
Iraq
Ireland
Israel
Italy
Ivory Coast
Jersey
Jamaica
Japan
Jordan
Kazakhstan
Kenya
Kiribati
Korea, Democratic People's Republic of
Korea, Republic of
Kosovo
Kuwait
Kyrgyzstan
Lao People's Democratic Republic
Latvia
Lebanon
Lesotho
Liberia
Libyan Arab Jamahiriya
Liechtenstein
Lithuania
Luxembourg
Macau
Macedonia
Madagascar
Malawi
Malaysia
Maldives
Mali
Malta
Marshall Islands
Martinique
Mauritania
Mauritius
Mayotte
Mexico
Micronesia, Federated States of
Moldova, Republic of
Monaco
Mongolia
Montenegro
Montserrat
Morocco
Mozambique
Myanmar
Namibia
Nauru
Nepal
Netherlands
Netherlands Antilles
New Caledonia
New Zealand
Nicaragua
Niger
Nigeria
Niue
Norfolk Island
Northern Mariana Islands
Norway
Oman
Pakistan
Palau
Palestine
Panama
Papua New Guinea
Paraguay
Peru
Philippines
Pitcairn
Poland
Portugal
Puerto Rico
Qatar
Reunion
Romania
Russian Federation
Rwanda
Saint Kitts and Nevis
Saint Lucia
Saint Vincent and the Grenadines
Samoa
San Marino
Sao Tome and Principe
Saudi Arabia
Senegal
Serbia
Seychelles
Sierra Leone
Singapore
Slovakia
Slovenia
Solomon Islands
Somalia
South Africa
South Georgia South Sandwich Islands
Spain
Sri Lanka
St. Helena
St. Pierre and Miquelon
Sudan
Suriname
Svalbard and Jan Mayen Islands
Swaziland
Sweden
Switzerland
Syrian Arab Republic
Taiwan
Tajikistan
Tanzania, United Republic of
Thailand
Togo
Tokelau
Tonga
Trinidad and Tobago
Tunisia
Turkey
Turkmenistan
Turks and Caicos Islands
Tuvalu
Uganda
Ukraine
United Arab Emirates
United Kingdom
United States
United States minor outlying islands
Uruguay
Uzbekistan
Vanuatu
Vatican City State
Venezuela
Vietnam
Virgin Islands (British)
Virgin Islands (U.S.)
Wallis and Futuna Islands
Western Sahara
Yemen
Zaire
Zambia
Zimbabwe
-
Bored of peace.Bored of peace.0 Comments 0 Shares 390 Views 0 Reviews
3
Please log in to like, share and comment! -
Nancy needs help.Nancy needs help.0 Comments 0 Shares 397 Views 0 Reviews
3
-
Nguyễn Phú Trọng đã từng nói: “Phải sống khốn nạn như thế nào thì người ta mới như vậy “
Tương lai, người dân VN cũng sẽ xuống đường nhảy múa reo mừng như thế này
Thi Hong Hoa Le
#ChanDungLanhDaoNguyễn Phú Trọng đã từng nói: “Phải sống khốn nạn như thế nào thì người ta mới như vậy “ Tương lai, người dân VN cũng sẽ xuống đường nhảy múa reo mừng như thế này Thi Hong Hoa Le #ChanDungLanhDao0 Comments 0 Shares 226 Views 0 Reviews
3
-
Chào mừng đến với thời kỳ sụp đổ của chế độ độc tài, chế độ tàn ác vói dânChào mừng đến với thời kỳ sụp đổ của chế độ độc tài, chế độ tàn ác vói dân0 Comments 0 Shares 194 Views 0 Reviews
3
-
Lao động bất hợp pháp và bài toán của nhiều quốc gia
Trước khi đặt chân đến Mỹ, mình đã sống ở Hàn Quốc 10 năm nên có cơ hội quan sát khá rõ thực tế của cộng đồng người Việt tại đây. BHP (bất hợp pháp) là cách gọi quen thuộc để chỉ những người ở lại Hàn Quốc sau khi visa hết hạn hoặc không có tình trạng cư trú hợp lệ nhưng vẫn tiếp tục làm việc, phần lớn với mục đích kiếm tiền và gửi về gia đình. Tình trạng này không chỉ xảy ra với người Việt mà còn với lao động từ nhiều quốc gia khác. Trong những năm gần đây, số người cư trú trái phép tại Hàn Quốc từng lên đến hơn 400.000 người, chiếm khoảng 1/5 tổng số người nước ngoài đang sinh sống tại nước này theo số liệu của Bộ Tư pháp Hàn Quốc.
Không riêng Hàn Quốc mà hầu hết các quốc gia đều quan ngại về nhóm người cư trú ngoài hệ thống pháp lý. Nhà nước cần biết ai đang sinh sống trên lãnh thổ để đảm bảo chủ quyền, an ninh, cũng như khả năng vận hành của hệ thống pháp luật, lao động và an sinh xã hội. Lao động không giấy tờ dễ hình thành thị trường việc làm “ngầm”, làm giảm mặt bằng lương, thất thu thuế và tạo lợi thế cho các doanh nghiệp vi phạm luật lao động. Đồng thời, chính những người cư trú không hợp pháp cũng dễ bị bóc lột, lạm dụng hoặc rơi vào các đường dây môi giới, buôn người vì không được pháp luật bảo vệ đầy đủ. Khi số người sống ngoài hệ thống tăng lên, chính quyền cũng gặp khó khăn trong việc dự báo nhu cầu y tế, giáo dục, phúc lợi và xử lý các vấn đề pháp lý phát sinh.
Nếu tham gia các hội nhóm mạng xã hội của người Việt ở Hàn Quốc, có thể dễ dàng thấy những bài viết cảnh báo nhau về sự xuất hiện của lực lượng quản lý cư trú. Các chiến dịch kiểm tra thường do Cục Quản lý Xuất nhập cảnh phối hợp với cảnh sát và các cơ quan liên quan thực hiện, diễn ra trên phạm vi toàn quốc chứ không chỉ tại một khu vực nhất định. Việc kiểm tra có thể diễn ra tại nơi làm việc, đồng ruộng, khu dân cư, nhà ăn… Báo chí và các nhóm nhân quyền đôi khi gọi những chiến dịch này bằng từ “인간사냥” (tạm dịch là “săn người”) để nhấn mạnh tính căng thẳng của hoạt động truy quét. Trong một số trường hợp, việc truy đuổi có thể dẫn đến tai nạn đáng tiếc khi người bỏ chạy chấp nhận rủi ro.
Người bị phát hiện cư trú bất hợp pháp thường đối mặt với các biện pháp như phạt tiền, trục xuất và cấm nhập cảnh lại trong một thời gian nhất định. Có giai đoạn, Hàn Quốc cũng siết chặt tiếp nhận lao động từ một số địa phương ở Việt Nam do tỷ lệ cư trú bất hợp pháp cao như Hà Tĩnh, Hải Dương, Thanh Hóa, Nghệ An.
Song song đó, các tổ chức nhân quyền tại Hàn Quốc thỉnh thoảng tổ chức biểu tình ôn hòa, kêu gọi cơ quan chức năng thực thi luật một cách nhân đạo hơn và tôn trọng quyền con người của lao động nước ngoài. Đáp lại, chính quyền cũng triển khai các chương trình tự xuất cảnh có điều kiện, cho phép người cư trú bất hợp pháp về nước tự nguyện trong thời gian quy định để được miễn hoặc giảm xử phạt và có cơ hội quay lại làm việc hợp pháp sau này. Đây được xem là cách giảm số người cư trú trái phép mà vẫn hạn chế áp lực cho hệ thống quản lý.
Các bạn nên biết rằng hầu hết các quốc gia phát triển, kể cả Hàn Quốc và Mỹ, đều rất cần lao động – nhưng đó phải là lao động hợp pháp. Như đã đề cập, nếu một quốc gia không quản lý được người cư trú bất hợp pháp, cả đất nước lẫn chính những người di cư sẽ phải gánh chịu những hệ lụy tiêu cực. Vấn đề di trú ở bất cứ đâu cũng là bài toán cân bằng giữa pháp luật, nhu cầu lao động và yếu tố nhân đạo.
Nếu cho rằng chỉ Mỹ siết chặt vấn đề cư trú bất hợp pháp thì thực tế Hàn Quốc cũng có cách tiếp cận khá nghiêm khắc. Tuy nhiên, có lẽ ở một quốc gia nơi tự do được xem là giá trị cốt lõi như Mỹ, nhiều người đã lợi dụng điều đó để đòi hỏi quyền được ở lại đất nước như một đặc quyền, thay vì coi đó là một ân huệ. Việc tấn công, chửi bới hay sỉ nhục cảnh sát di trú đang làm nhiệm vụ ở Mỹ mà vẫn được nhiều người đồng tình ủng hộ là điều khó hiểu và khó thấy ở bất kỳ quốc gia nào khác.
Ngoài ra, mình chưa từng thấy nước nào áp dụng chính sách “tự trục xuất” như Mỹ hiện nay, khi họ còn hỗ trợ thêm 1.000 USD, và hiện nay là 2.600 USD, để khuyến khích người nhập cư BHP rời đi tự nguyện.
Tóm lại, các bạn nên nhớ rằng "cư trú hợp pháp" là cách duy nhất để lao động nước ngoài được bảo vệ đầy đủ và đóng góp bền vững cho xã hội. Vì vậy, nếu bạn đã chọn một quốc gia để sinh sống, thì hãy chuẩn bị kỹ càng để đặt chân đến đó "một cách hợp pháp".
Nguồn: Nguyen Vu HongLao động bất hợp pháp và bài toán của nhiều quốc gia Trước khi đặt chân đến Mỹ, mình đã sống ở Hàn Quốc 10 năm nên có cơ hội quan sát khá rõ thực tế của cộng đồng người Việt tại đây. BHP (bất hợp pháp) là cách gọi quen thuộc để chỉ những người ở lại Hàn Quốc sau khi visa hết hạn hoặc không có tình trạng cư trú hợp lệ nhưng vẫn tiếp tục làm việc, phần lớn với mục đích kiếm tiền và gửi về gia đình. Tình trạng này không chỉ xảy ra với người Việt mà còn với lao động từ nhiều quốc gia khác. Trong những năm gần đây, số người cư trú trái phép tại Hàn Quốc từng lên đến hơn 400.000 người, chiếm khoảng 1/5 tổng số người nước ngoài đang sinh sống tại nước này theo số liệu của Bộ Tư pháp Hàn Quốc. Không riêng Hàn Quốc mà hầu hết các quốc gia đều quan ngại về nhóm người cư trú ngoài hệ thống pháp lý. Nhà nước cần biết ai đang sinh sống trên lãnh thổ để đảm bảo chủ quyền, an ninh, cũng như khả năng vận hành của hệ thống pháp luật, lao động và an sinh xã hội. Lao động không giấy tờ dễ hình thành thị trường việc làm “ngầm”, làm giảm mặt bằng lương, thất thu thuế và tạo lợi thế cho các doanh nghiệp vi phạm luật lao động. Đồng thời, chính những người cư trú không hợp pháp cũng dễ bị bóc lột, lạm dụng hoặc rơi vào các đường dây môi giới, buôn người vì không được pháp luật bảo vệ đầy đủ. Khi số người sống ngoài hệ thống tăng lên, chính quyền cũng gặp khó khăn trong việc dự báo nhu cầu y tế, giáo dục, phúc lợi và xử lý các vấn đề pháp lý phát sinh. Nếu tham gia các hội nhóm mạng xã hội của người Việt ở Hàn Quốc, có thể dễ dàng thấy những bài viết cảnh báo nhau về sự xuất hiện của lực lượng quản lý cư trú. Các chiến dịch kiểm tra thường do Cục Quản lý Xuất nhập cảnh phối hợp với cảnh sát và các cơ quan liên quan thực hiện, diễn ra trên phạm vi toàn quốc chứ không chỉ tại một khu vực nhất định. Việc kiểm tra có thể diễn ra tại nơi làm việc, đồng ruộng, khu dân cư, nhà ăn… Báo chí và các nhóm nhân quyền đôi khi gọi những chiến dịch này bằng từ “인간사냥” (tạm dịch là “săn người”) để nhấn mạnh tính căng thẳng của hoạt động truy quét. Trong một số trường hợp, việc truy đuổi có thể dẫn đến tai nạn đáng tiếc khi người bỏ chạy chấp nhận rủi ro. Người bị phát hiện cư trú bất hợp pháp thường đối mặt với các biện pháp như phạt tiền, trục xuất và cấm nhập cảnh lại trong một thời gian nhất định. Có giai đoạn, Hàn Quốc cũng siết chặt tiếp nhận lao động từ một số địa phương ở Việt Nam do tỷ lệ cư trú bất hợp pháp cao như Hà Tĩnh, Hải Dương, Thanh Hóa, Nghệ An. Song song đó, các tổ chức nhân quyền tại Hàn Quốc thỉnh thoảng tổ chức biểu tình ôn hòa, kêu gọi cơ quan chức năng thực thi luật một cách nhân đạo hơn và tôn trọng quyền con người của lao động nước ngoài. Đáp lại, chính quyền cũng triển khai các chương trình tự xuất cảnh có điều kiện, cho phép người cư trú bất hợp pháp về nước tự nguyện trong thời gian quy định để được miễn hoặc giảm xử phạt và có cơ hội quay lại làm việc hợp pháp sau này. Đây được xem là cách giảm số người cư trú trái phép mà vẫn hạn chế áp lực cho hệ thống quản lý. Các bạn nên biết rằng hầu hết các quốc gia phát triển, kể cả Hàn Quốc và Mỹ, đều rất cần lao động – nhưng đó phải là lao động hợp pháp. Như đã đề cập, nếu một quốc gia không quản lý được người cư trú bất hợp pháp, cả đất nước lẫn chính những người di cư sẽ phải gánh chịu những hệ lụy tiêu cực. Vấn đề di trú ở bất cứ đâu cũng là bài toán cân bằng giữa pháp luật, nhu cầu lao động và yếu tố nhân đạo. Nếu cho rằng chỉ Mỹ siết chặt vấn đề cư trú bất hợp pháp thì thực tế Hàn Quốc cũng có cách tiếp cận khá nghiêm khắc. Tuy nhiên, có lẽ ở một quốc gia nơi tự do được xem là giá trị cốt lõi như Mỹ, nhiều người đã lợi dụng điều đó để đòi hỏi quyền được ở lại đất nước như một đặc quyền, thay vì coi đó là một ân huệ. Việc tấn công, chửi bới hay sỉ nhục cảnh sát di trú đang làm nhiệm vụ ở Mỹ mà vẫn được nhiều người đồng tình ủng hộ là điều khó hiểu và khó thấy ở bất kỳ quốc gia nào khác. Ngoài ra, mình chưa từng thấy nước nào áp dụng chính sách “tự trục xuất” như Mỹ hiện nay, khi họ còn hỗ trợ thêm 1.000 USD, và hiện nay là 2.600 USD, để khuyến khích người nhập cư BHP rời đi tự nguyện. Tóm lại, các bạn nên nhớ rằng "cư trú hợp pháp" là cách duy nhất để lao động nước ngoài được bảo vệ đầy đủ và đóng góp bền vững cho xã hội. Vì vậy, nếu bạn đã chọn một quốc gia để sinh sống, thì hãy chuẩn bị kỹ càng để đặt chân đến đó "một cách hợp pháp". Nguồn: Nguyen Vu Hong0 Comments 0 Shares 235 Views 0 Reviews
3
-
Theo CBS loan tin : Iran đã chính thức công bố Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei " Tử vì đạo " do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Iran sẽ tổ chức đến 40 ngày quốc tang cho cái chết của Khamenei . Bởi IRGC và các chỉ huy khác cũng bị tiêu diệt (khoảng 40 quan chức cao cấp) cộng thêm cái chết của một lãnh tụ Iran, sẽ tạo khoảng trống quyền lực nguy hiểm hơn bản thân cuộc tấn công. Trong khi bàn cờ khu vực thì hiếm khi chịu đứng yên cho đủ 40 giờ, chứ nói gì đến 40 ngày. Trong chính trị Trung Đông, khoảng lặng sau một biến cố thường đáng ngại hơn chính biến cố ấy.
Theo nguồn tin Shia Iraq cho biết rất có thể Mojtaba Khamenei,, con trai của Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei đã thiệt mạng do các cuộc không kích của Israel và Mỹ.
Loại bỏ chế độ Iran sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực không chỉ ở Trung Đông, mà còn ảnh hưởng đến Nga và nguồn cung cấp của nước này để chống lại Ukraine. Điều này ảnh hưởng đến Trung Quốc vì nước này mất đi tiền đồn của mình ở Trung Đông.
Việc Iran bị tấn công và trống chỗ quyền lực sẽ gây ra những thiệt hại đáng kể cho cả Nga và Trung Quốc trên nhiều phương diện chiến lược và kinh tế:
Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề về năng lượng và kinh tế: Trung Quốc hiện mua với giá rẻ khoảng 90% lượng dầu xuất cảng của Iran. Dầu Iran chiếm khoảng 13.6% tổng lượng nhập cảng của Bắc Kinh vào năm 2025. Chưa kể số lượng dầu lén lút chuyển từ Iran rồi "dán nhãn" Malaysia, Indonesia. Do các hợp tác có qua có lại, nhưng ở vai trên, nên Trung Quốc chỉ trả giá rẻ cho dầu mỏ của Iran như với Venezuela.
Nếu Iran sụp đổ, chắc chắn nguồn dầu rẻ biến mất vĩnh viễn hoặc gián đoạn nhiều năm. Trung Quốc phải mua dầu từ Nga, Arabie Saudi, hoặc Mỹ với giá thị trường cao hơn, như thế chi phí sản xuất công nghiệp tăng, lạm phát nội địa tăng.
Bên cạnh đó, là rủi ro phong toả Eo biển Hormuz: Khoảng 40% lượng dầu nhập cảng của Trung Quốc đi qua eo biển này. Một cuộc xung đột có thể làm đóng cửa con đường vận tải huyết mạch, đẩy giá dầu lên mức $100-$120 đô/thùng, sẽ gây lạm phát và đình trệ sản xuất tại Trung Quốc.
Sụp đổ chuỗi cung ứng chiến lược: Iran là một mắt xích quan trọng trong sáng kiến "Vành đai và Con đường". Việc chính quyền Tehran bị suy yếu hoặc sụp đổ sẽ làm tê liệt các tuyến vận tải trên đất liền mà Trung Quốc đã đầu tư nhiều năm.
Dĩ nhiên chiến lược "Vành đai con đường" của Trung Quốc đối diện trực tiếp nguy cơ "gãy càng" khi họ bỏ ra hàng trăm tỷ đầu tư vào vô số hạng mục hạ tầng như cảng Chabahar, đường sắt Qom–Yiwu, đường ống dầu Caucasus–Iran–Pakistan, nhà máy điện, viễn thông... Một chính thể mới không chắc có "can đảm" bắt tay với Trung Quốc để trả hàng đống nợ. Sẽ là "nợ khó đòi" tương tự vụ nợ ở Venezuela đang còn nóng hổi.
Còn đối với Nga, họ mất đi đồng minh chiến lược và thị trường vũ khí. Mất đối tác quân sự then chốt: Iran là nhà cung cấp UAV và công nghệ hoả tiễn quan trọng cho Nga trong cuộc xung đột tại Ukraine. Một cuộc tấn công vào Iran sẽ làm gián đoạn nguồn cung này.
Nga sẽ suy giảm mạnh ảnh hưởng tại Trung Đông do Iran là đồng minh lớn nhất còn lại của Nga tại khu vực này. Nếu Iran sụp đổ, Nga sẽ mất đi đòn bẩy địa chính trị để đối trọng với tầm ảnh hưởng của phương Tây và NATO.
Cũng với dầu mỏ, Nga còn phải cạnh tranh thị trường, dù giá dầu tăng có thể giúp Nga thu lợi ngắn hạn, nhưng sự xáo trộn thị trường sẽ khiến Nga phải cạnh tranh gay gắt hơn với các nguồn cung khác để giữ chân khách hàng lớn nhất là Trung Quốc.
Tác động chung cho cả Nga và Trung Quốc đều là sự suy yếu khối "trục" đang đối trọng với phương Tây. Nhất là sự phá vỡ liên minh BRICS+. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là thành viên quan trọng trong khối BRICS và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) nhằm xây dựng trật tự thế giới đa cực, âm mưu soán ngôi đồng Mỹ kim. Thật ra, cái khối BRICS+ này vẫn còn lỏng lẻo và đã manh nha tan rã sau vụ Maduro ở vùng Trung-Nam Mỹ.
Vì thế, nếu Mỹ giải quyết được "mối đe dọa" từ Iran, thì càng rảnh tay hơn để dồn toàn bộ nguồn lực và sự chú ý vào việc đối phó trực tiếp với Nga tại châu Âu và Trung Quốc tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.
Hiện tại, mặc dù cả Nga và Trung Quốc đều lớn tiếng chỉ trích các cuộc tấn công và kêu gọi đàm phán, giới phân tích cho rằng cả hai nước khó có khả năng can thiệp quân sự trực tiếp để bảo vệ Iran do lo ngại rủi ro đối đầu trực diện với Mỹ.
Một điều khác cũng đáng quan tâm nữa là Nga, Trung Quốc còn kiếm lợi từ việc bán đủ loại vũ khí hạng nặng giá cao, với những tác dụng "vượt trội", nhưng qua vụ bắt Maduro, và vụ tấn công đang xảy ra, nó bộc lộ sự kém hiệu quả của những loại vũ khí này trước mắt thế giới. Những nước nào sẽ móc tiền tấn ra để mua các loại hàng "bị vượt trội" như thế nữa?
Do vậy, Nga có thể thiệt hại chiến lược nặng hơn, làm suy yếu khả năng duy trì cuộc chiến tranh Ukraine và ngân sách quốc phòng. Đòn này rất đau với Nga, vừa mất tiền, vừa mất mặt, quốc tế khinh bỉ.
Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là “lá chắn” là tiền đồn cứng cựa chống Mỹ, nên Mỹ xử Iran sẽ là cú đánh "nhất tiễn tam điêu", hay một phát nhiều mục tiêu vào trục Nga–Tàu–Iran. Và có thể cuộc chiến Nga - Ukraine kết thúc gọn, đỡ tốn tiền.
Nguồn: Uyên VũTheo CBS loan tin : Iran đã chính thức công bố Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei " Tử vì đạo " do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Iran sẽ tổ chức đến 40 ngày quốc tang cho cái chết của Khamenei . Bởi IRGC và các chỉ huy khác cũng bị tiêu diệt (khoảng 40 quan chức cao cấp) cộng thêm cái chết của một lãnh tụ Iran, sẽ tạo khoảng trống quyền lực nguy hiểm hơn bản thân cuộc tấn công. Trong khi bàn cờ khu vực thì hiếm khi chịu đứng yên cho đủ 40 giờ, chứ nói gì đến 40 ngày. Trong chính trị Trung Đông, khoảng lặng sau một biến cố thường đáng ngại hơn chính biến cố ấy. Theo nguồn tin Shia Iraq cho biết rất có thể Mojtaba Khamenei,, con trai của Giáo chủ Ayatollah Ali Khamenei đã thiệt mạng do các cuộc không kích của Israel và Mỹ. Loại bỏ chế độ Iran sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực không chỉ ở Trung Đông, mà còn ảnh hưởng đến Nga và nguồn cung cấp của nước này để chống lại Ukraine. Điều này ảnh hưởng đến Trung Quốc vì nước này mất đi tiền đồn của mình ở Trung Đông. Việc Iran bị tấn công và trống chỗ quyền lực sẽ gây ra những thiệt hại đáng kể cho cả Nga và Trung Quốc trên nhiều phương diện chiến lược và kinh tế: Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề về năng lượng và kinh tế: Trung Quốc hiện mua với giá rẻ khoảng 90% lượng dầu xuất cảng của Iran. Dầu Iran chiếm khoảng 13.6% tổng lượng nhập cảng của Bắc Kinh vào năm 2025. Chưa kể số lượng dầu lén lút chuyển từ Iran rồi "dán nhãn" Malaysia, Indonesia. Do các hợp tác có qua có lại, nhưng ở vai trên, nên Trung Quốc chỉ trả giá rẻ cho dầu mỏ của Iran như với Venezuela. Nếu Iran sụp đổ, chắc chắn nguồn dầu rẻ biến mất vĩnh viễn hoặc gián đoạn nhiều năm. Trung Quốc phải mua dầu từ Nga, Arabie Saudi, hoặc Mỹ với giá thị trường cao hơn, như thế chi phí sản xuất công nghiệp tăng, lạm phát nội địa tăng. Bên cạnh đó, là rủi ro phong toả Eo biển Hormuz: Khoảng 40% lượng dầu nhập cảng của Trung Quốc đi qua eo biển này. Một cuộc xung đột có thể làm đóng cửa con đường vận tải huyết mạch, đẩy giá dầu lên mức $100-$120 đô/thùng, sẽ gây lạm phát và đình trệ sản xuất tại Trung Quốc. Sụp đổ chuỗi cung ứng chiến lược: Iran là một mắt xích quan trọng trong sáng kiến "Vành đai và Con đường". Việc chính quyền Tehran bị suy yếu hoặc sụp đổ sẽ làm tê liệt các tuyến vận tải trên đất liền mà Trung Quốc đã đầu tư nhiều năm. Dĩ nhiên chiến lược "Vành đai con đường" của Trung Quốc đối diện trực tiếp nguy cơ "gãy càng" khi họ bỏ ra hàng trăm tỷ đầu tư vào vô số hạng mục hạ tầng như cảng Chabahar, đường sắt Qom–Yiwu, đường ống dầu Caucasus–Iran–Pakistan, nhà máy điện, viễn thông... Một chính thể mới không chắc có "can đảm" bắt tay với Trung Quốc để trả hàng đống nợ. Sẽ là "nợ khó đòi" tương tự vụ nợ ở Venezuela đang còn nóng hổi. Còn đối với Nga, họ mất đi đồng minh chiến lược và thị trường vũ khí. Mất đối tác quân sự then chốt: Iran là nhà cung cấp UAV và công nghệ hoả tiễn quan trọng cho Nga trong cuộc xung đột tại Ukraine. Một cuộc tấn công vào Iran sẽ làm gián đoạn nguồn cung này. Nga sẽ suy giảm mạnh ảnh hưởng tại Trung Đông do Iran là đồng minh lớn nhất còn lại của Nga tại khu vực này. Nếu Iran sụp đổ, Nga sẽ mất đi đòn bẩy địa chính trị để đối trọng với tầm ảnh hưởng của phương Tây và NATO. Cũng với dầu mỏ, Nga còn phải cạnh tranh thị trường, dù giá dầu tăng có thể giúp Nga thu lợi ngắn hạn, nhưng sự xáo trộn thị trường sẽ khiến Nga phải cạnh tranh gay gắt hơn với các nguồn cung khác để giữ chân khách hàng lớn nhất là Trung Quốc. Tác động chung cho cả Nga và Trung Quốc đều là sự suy yếu khối "trục" đang đối trọng với phương Tây. Nhất là sự phá vỡ liên minh BRICS+. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là thành viên quan trọng trong khối BRICS và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) nhằm xây dựng trật tự thế giới đa cực, âm mưu soán ngôi đồng Mỹ kim. Thật ra, cái khối BRICS+ này vẫn còn lỏng lẻo và đã manh nha tan rã sau vụ Maduro ở vùng Trung-Nam Mỹ. Vì thế, nếu Mỹ giải quyết được "mối đe dọa" từ Iran, thì càng rảnh tay hơn để dồn toàn bộ nguồn lực và sự chú ý vào việc đối phó trực tiếp với Nga tại châu Âu và Trung Quốc tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Hiện tại, mặc dù cả Nga và Trung Quốc đều lớn tiếng chỉ trích các cuộc tấn công và kêu gọi đàm phán, giới phân tích cho rằng cả hai nước khó có khả năng can thiệp quân sự trực tiếp để bảo vệ Iran do lo ngại rủi ro đối đầu trực diện với Mỹ. Một điều khác cũng đáng quan tâm nữa là Nga, Trung Quốc còn kiếm lợi từ việc bán đủ loại vũ khí hạng nặng giá cao, với những tác dụng "vượt trội", nhưng qua vụ bắt Maduro, và vụ tấn công đang xảy ra, nó bộc lộ sự kém hiệu quả của những loại vũ khí này trước mắt thế giới. Những nước nào sẽ móc tiền tấn ra để mua các loại hàng "bị vượt trội" như thế nữa? Do vậy, Nga có thể thiệt hại chiến lược nặng hơn, làm suy yếu khả năng duy trì cuộc chiến tranh Ukraine và ngân sách quốc phòng. Đòn này rất đau với Nga, vừa mất tiền, vừa mất mặt, quốc tế khinh bỉ. Cả Nga và Trung Quốc đều coi Iran là “lá chắn” là tiền đồn cứng cựa chống Mỹ, nên Mỹ xử Iran sẽ là cú đánh "nhất tiễn tam điêu", hay một phát nhiều mục tiêu vào trục Nga–Tàu–Iran. Và có thể cuộc chiến Nga - Ukraine kết thúc gọn, đỡ tốn tiền. Nguồn: Uyên Vũ0 Comments 0 Shares 321 Views 0 Reviews
3
More Stories