Recent Updates
Vietnam
  • Ngoại trưởng Marco Rubio vừa tuyên bố : "Hoa Kỳ sẽ rút hơn 100.000 binh sĩ Mỹ khỏi châu Âu và ngừng chi tiêu quốc phòng hàng nghìn tỷ đô la mỗi năm."
    Thật là một quyết định chính đáng vả thiết thực .. Đó mới chính là chuyện cần làm lúc này .. Không thể nào để cho Châu Âu cứ bốc lột sự hào phóng của Mỹ mãi như thế, đã vậy họ còn vô ơn bạc nghĩa và cơ hội nữa ..Cứ nhìn qua cuộc chiẹn Iran vừa rồi là đủ biết . Từ nay họ phải tư túc tự cường lo mà đối phó với máu xâm lăng bành trưộng của Đại đế đầy tham vọng Botox Pu đi .. Chiêu bài Mỹ lả bạn thân của Châu âu giờ phải hiểu là " Thân " ai nấy lo đi nhé !
    Ngoại trưởng Marco Rubio vừa tuyên bố : "Hoa Kỳ sẽ rút hơn 100.000 binh sĩ Mỹ khỏi châu Âu và ngừng chi tiêu quốc phòng hàng nghìn tỷ đô la mỗi năm." Thật là một quyết định chính đáng vả thiết thực .. Đó mới chính là chuyện cần làm lúc này .. Không thể nào để cho Châu Âu cứ bốc lột sự hào phóng của Mỹ mãi như thế, đã vậy họ còn vô ơn bạc nghĩa và cơ hội nữa ..Cứ nhìn qua cuộc chiẹn Iran vừa rồi là đủ biết . Từ nay họ phải tư túc tự cường lo mà đối phó với máu xâm lăng bành trưộng của Đại đế đầy tham vọng Botox Pu đi .. Chiêu bài Mỹ lả bạn thân của Châu âu giờ phải hiểu là " Thân " ai nấy lo đi nhé !
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 167 Views 0 Reviews
  • How do people actually listen to this guy?
    How do people actually listen to this guy?
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 459 Views 0 Reviews
  • BÊN TRONG KHU LỪA ĐẢO DỰNG ĐỒN CẢNH SÁT GIẢ VIỆT NAM Ở CAMPUCHIA

    Phóng viên BBC News đã đi cùng lực lượng an ninh Thái Lan tới các khu phức hợp lừa đảo và ghi nhận hiện trường bên trong một cơ sở quy mô lớn tại thị trấn biên giới O Smach của Campuchia, nơi từng được sử dụng để vận hành các đường dây lừa đảo xuyên quốc gia.

    Từ những dấu vết còn lại sau cuộc không kích, cùng lời kể của người từng làm việc bên trong, phóng sự cho thấy cách khu phức hợp này vận hành, mức độ tổ chức của hoạt động lừa đảo và những nghi vấn xoay quanh các cá nhân, mạng lưới đứng phía sau.

    Nguồn: BBCNewsTiếngViệt
    BÊN TRONG KHU LỪA ĐẢO DỰNG ĐỒN CẢNH SÁT GIẢ VIỆT NAM Ở CAMPUCHIA Phóng viên BBC News đã đi cùng lực lượng an ninh Thái Lan tới các khu phức hợp lừa đảo và ghi nhận hiện trường bên trong một cơ sở quy mô lớn tại thị trấn biên giới O Smach của Campuchia, nơi từng được sử dụng để vận hành các đường dây lừa đảo xuyên quốc gia. Từ những dấu vết còn lại sau cuộc không kích, cùng lời kể của người từng làm việc bên trong, phóng sự cho thấy cách khu phức hợp này vận hành, mức độ tổ chức của hoạt động lừa đảo và những nghi vấn xoay quanh các cá nhân, mạng lưới đứng phía sau. Nguồn: BBCNewsTiếngViệt
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 287 Views 0 Reviews
  • LẠI LÀ MOSSAD

    Một tin đồn đang lan truyền trên các diễn đàn ủng hộ Hezbollah rằng Israel đã theo dõi địa chỉ IP của các quan chức Hezbollah trong một cuộc họp Zoom, định vị 100 địa điểm một cùng lúc, và tấn công tất cả chúng trong vòng mười phút.

    Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) chưa xác nhận phương pháp này. Không có cơ quan truyền thông chính thống nào xác minh được nó, không có bất kỳ sự xác nhận nào từ báo cáo tình báo của Israel, Mỹ hoặc độc lập. Nhưng tin đồn này cũng không quan trọng, vì hàng loạt cuộc tấn công là sự thật với những gì nó đã diễn ra.

    Một trăm mục tiêu chỉ huy trải rộng qua ba khu vực địa lý, ngoại ô phía nam Beirut, thung lũng Beqaa và miền nam Lebanon, bị tấn công đồng loạt trong một khoảng thời gian chỉ mười phút. Trụ sở tình báo. Cơ sở hạ tầng tên lửa. Tài sản của Lực lượng Radwan. Đơn vị Không quân vận hành hạm đội máy bay không người lái của Hezbollah. IDF đã xác nhận mọi chi tiết. Những gì IDF chưa xác nhận là cách họ biết vị trí của mọi mục tiêu tại đúng cùng một thời điểm.

    Sự đồng thời đó chính là dấu ấn. Đánh trúng 100 mục tiêu theo trình tự là ưu thế không quân. Đánh trúng 100 mục tiêu trong mười phút là sự thống trị tình báo. Nó có nghĩa là dữ liệu vị trí thời gian thực về toàn bộ các chỉ huy cấp cao và cấp trung, được cập nhật liên tục, đối chiếu chéo với cơ sở hạ tầng vật lý. Cuối cùng đưa vào một gói tấn công thực hiện trước khi bất kỳ một ai có thể di chuyển. Dù phương pháp là theo dõi IP qua Zoom, siêu dữ liệu di động, chặn nghe tín hiệu tình báo (SIGINT), tình báo con người, hay sự kết hợp của tất cả bốn yếu tố, khả năng được chứng minh là giống nhau: Israel đã thâm nhập sâu vào kiến trúc hoạt động của Hezbollah đến mức cho phép cắt đầu đồng thời 100 nhân vật trên toàn bộ một chiến trường.

    Chiến dịch máy nhắn tin vào tháng 9 năm 2024 đã chứng minh rằng Israel có thể xâm phạm chuỗi cung ứng của Hezbollah để đưa các thiết bị nổ vào túi của hàng trăm đặc vụ. Nếu tin đồn Zoom chứa đựng bất kỳ sự thật nào, nó đại diện cho sự tiến hóa từ xâm phạm phần cứng sang xâm phạm phần mềm, từ thâm nhập vật lý vào thiết bị sang thâm nhập kỹ thuật số vào giao tiếp. Các máy nhắn tin đòi hỏi hàng tháng kỹ thuật chuỗi cung ứng. Một lỗ hổng khai thác định vị địa lý IP chỉ đòi hỏi mục tiêu kết nối vào mạng.

    Đây là cái bẫy tình báo mà các chiến dịch cắt đầu tạo ra. Mọi sự thích nghi mà mục tiêu thực hiện để sống sót đều làm giảm hiệu quả hoạt động của nó. Chuyển sang kỹ thuật số và mạo hiểm định vị địa lý. Chuyển sang analog và mạo hiểm tê liệt. IDF không cần xác nhận tin đồn Zoom để nó đạt được mục đích chiến lược.
    Nguồn: Dung Dang
    LẠI LÀ MOSSAD Một tin đồn đang lan truyền trên các diễn đàn ủng hộ Hezbollah rằng Israel đã theo dõi địa chỉ IP của các quan chức Hezbollah trong một cuộc họp Zoom, định vị 100 địa điểm một cùng lúc, và tấn công tất cả chúng trong vòng mười phút. Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) chưa xác nhận phương pháp này. Không có cơ quan truyền thông chính thống nào xác minh được nó, không có bất kỳ sự xác nhận nào từ báo cáo tình báo của Israel, Mỹ hoặc độc lập. Nhưng tin đồn này cũng không quan trọng, vì hàng loạt cuộc tấn công là sự thật với những gì nó đã diễn ra. Một trăm mục tiêu chỉ huy trải rộng qua ba khu vực địa lý, ngoại ô phía nam Beirut, thung lũng Beqaa và miền nam Lebanon, bị tấn công đồng loạt trong một khoảng thời gian chỉ mười phút. Trụ sở tình báo. Cơ sở hạ tầng tên lửa. Tài sản của Lực lượng Radwan. Đơn vị Không quân vận hành hạm đội máy bay không người lái của Hezbollah. IDF đã xác nhận mọi chi tiết. Những gì IDF chưa xác nhận là cách họ biết vị trí của mọi mục tiêu tại đúng cùng một thời điểm. Sự đồng thời đó chính là dấu ấn. Đánh trúng 100 mục tiêu theo trình tự là ưu thế không quân. Đánh trúng 100 mục tiêu trong mười phút là sự thống trị tình báo. Nó có nghĩa là dữ liệu vị trí thời gian thực về toàn bộ các chỉ huy cấp cao và cấp trung, được cập nhật liên tục, đối chiếu chéo với cơ sở hạ tầng vật lý. Cuối cùng đưa vào một gói tấn công thực hiện trước khi bất kỳ một ai có thể di chuyển. Dù phương pháp là theo dõi IP qua Zoom, siêu dữ liệu di động, chặn nghe tín hiệu tình báo (SIGINT), tình báo con người, hay sự kết hợp của tất cả bốn yếu tố, khả năng được chứng minh là giống nhau: Israel đã thâm nhập sâu vào kiến trúc hoạt động của Hezbollah đến mức cho phép cắt đầu đồng thời 100 nhân vật trên toàn bộ một chiến trường. Chiến dịch máy nhắn tin vào tháng 9 năm 2024 đã chứng minh rằng Israel có thể xâm phạm chuỗi cung ứng của Hezbollah để đưa các thiết bị nổ vào túi của hàng trăm đặc vụ. Nếu tin đồn Zoom chứa đựng bất kỳ sự thật nào, nó đại diện cho sự tiến hóa từ xâm phạm phần cứng sang xâm phạm phần mềm, từ thâm nhập vật lý vào thiết bị sang thâm nhập kỹ thuật số vào giao tiếp. Các máy nhắn tin đòi hỏi hàng tháng kỹ thuật chuỗi cung ứng. Một lỗ hổng khai thác định vị địa lý IP chỉ đòi hỏi mục tiêu kết nối vào mạng. Đây là cái bẫy tình báo mà các chiến dịch cắt đầu tạo ra. Mọi sự thích nghi mà mục tiêu thực hiện để sống sót đều làm giảm hiệu quả hoạt động của nó. Chuyển sang kỹ thuật số và mạo hiểm định vị địa lý. Chuyển sang analog và mạo hiểm tê liệt. IDF không cần xác nhận tin đồn Zoom để nó đạt được mục đích chiến lược. Nguồn: Dung Dang
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 454 Views 0 Reviews
  • TỪ HÔM ĐÓ, BÀ THƯỜNG NGỒI NGẨN NGƠ NHÌN SÂN TRỐNG...

    Từ khi tôi còn nhớ được mọi chuyện, trong ánh mắt bà nội nhìn mẹ tôi lúc nào cũng phủ một lớp khinh thường, như thể đang soi xét một món đồ cũ dính đầy bụi bặm, không đủ tư cách mang ra trước bàn dân thiên hạ. Sự chán ghét ấy không hề che giấu: Nó rơi vào đôi bàn tay sạm đen của mẹ khi ăn cơm, vào kẽ móng tay lúc nào cũng vương đất dù đã cố rửa sạch, vào những bữa cơm đạm bạc mẹ bưng lên bàn, trở thành đám mây u ám lơ lửng trong ngôi nhà này suốt bao năm.

    Mẹ tôi là con gái làng bên, học hành chẳng được bao lâu, từ nhỏ đã theo gia đình làm ruộng. Nắng gió khiến làn da mẹ đỏ au, đôi tay thô ráp nứt nẻ, các đốt ngón tay sưng to, kẽ móng lúc nào cũng in hằn dấu bùn đất. Còn bà nội, thời trẻ từng làm nhân viên bán hàng ở cửa hàng mậu dịch trên thị trấn, từng “mở mang tầm mắt”, nên luôn tự cho mình là người từng trải. Con trai bà là sinh viên hiếm hoi của cả làng, vậy mà lại cưới một cô vợ “chân lấm tay bùn”, trong mắt bà, đó là nỗi nhục không thể nuốt trôi.

    Những lời chì chiết trên mâm cơm trở thành chuyện thường ngày. Mẹ tôi dậy từ mờ sáng, bắt gà ta hầm trong nồi đất, mùi thịt thơm lừng lan khắp bếp. Bà nội gắp một miếng, nhăn mặt nhổ ra đĩa xương: “Toàn mùi đất, dai nhách, sao bằng đồ nhà hàng trên phố.” Nồi cháo kê mẹ ninh suốt cả buổi chiều, mềm mịn sánh đặc, bà chỉ múc một thìa rồi đặt bát xuống: “Đặc thế này nuốt sao nổi, đến bát cháo cũng không nấu ra hồn.”

    Trước mùa đông, mẹ thức đêm khâu cho bà chiếc quần bông. Dưới ánh đèn leo lét, từng mũi kim chậm rãi đi qua, tay mẹ bị kim đâm rỉ máu mấy lần, chỉ quấn tạm mảnh vải rồi lại cúi xuống khâu tiếp. Thế nhưng khi mẹ đưa chiếc quần dày dặn ấy cho bà, bà chẳng thèm động vào, tiện tay ném vào góc giường: “Đường chỉ lệch lạc, sợi chỉ thò ra ngoài, mặc ra đường để người ta cười à? Tao không mất cái mặt này.”

    Bố tôi kẹt giữa hai người, như miếng bánh kẹp. Ban đầu, ông còn nhỏ giọng khuyên: “Mẹ à, vợ con cũng là có lòng.” Nhưng bà trừng mắt, giọng cao vút: “Tao soi mói à? Tao là vì con! Cưới loại đàn bà thô kệch thế này, trong ngoài đều mất thể diện!” Bố tôi lập tức im bặt, cúi đầu xúc cơm, không dám nói thêm lời nào. Chỉ còn mẹ đứng lặng, tay vẫn nắm cuộn chỉ chưa kịp cất, rơi xuống đất lúc nào không hay.

    Mẹ chưa bao giờ cãi lại. Bà mắng, mẹ lặng lẽ đứng đó, hoặc cúi đầu nhặt rau, nước từ đầu ngón tay nhỏ xuống nền xi măng loang thành vệt ướt; hoặc giặt quần áo trong chậu nước, bọt xà phòng tan đi, che khuất nỗi tủi thân trong mắt. Chờ bà nguôi giận, mẹ mới lặng lẽ ăn chút cơm nguội còn sót lại, rồi thu dọn bát đũa, lau nhà bếp đến khi bóng người in rõ trên gạch mới chịu dừng.

    Đêm đêm, tôi thường bị đánh thức bởi tiếng cãi vã phòng bên. Giọng mẹ nghẹn ngào: “Con rốt cuộc làm sai điều gì? Con hết lòng với mẹ, sao mẹ cứ không vừa mắt?” Đáp lại là tiếng thở dài nặng nề của bố: “Mẹ già rồi, tính khí vậy đó, em nhịn thêm chút đi, rồi sẽ qua.” Sau mỗi lần như thế, chỉ còn tiếng mẹ thút thít đến tận nửa đêm.

    Năm năm u uất trôi qua, sự hà khắc của bà càng lúc càng quá đáng. Phát hiện mẹ lén để dành chút tiền riêng, bà nhân lúc mẹ ra đồng đã lục tung tủ, lấy hết mấy trăm tệ đưa cho bố tôi, còn ghé tai xúi giục: “Con là sinh viên, có tiền đồ, lấy loại đàn bà này đúng là uổng. Mẹ tìm cho con cô gái thành phố, hiểu biết, thể diện, hơn nó gấp trăm lần.”

    Bố tôi vốn mềm lòng, lại mệt mỏi vì kẹt giữa mẹ và vợ suốt bao năm, cuối cùng thật sự nảy sinh ý định ly hôn. Ngày tôi đi học về, thấy mẹ ngồi bên mép giường, mắt sưng đỏ, nước mắt còn chưa khô. Thấy tôi, mẹ cố nén khóc, xoa đầu tôi, giọng khàn đặc: “Con gái, sau này phải ngoan, tự lo cho mình nhé.”

    Bố tôi đứng nép ở góc tường, đầu cúi thấp, không dám nhìn mẹ, cũng không dám nhìn tôi. Bà nội ngồi giữa nhà, vừa cắn hạt dưa vừa nở nụ cười đắc ý, như người thắng trận. Thủ tục ly hôn diễn ra chóng vánh, không khóc lóc, không níu kéo. Mẹ chỉ xách theo chiếc túi vải cũ, vài bộ quần áo thay, rồi rời đi.

    Hôm ấy trời âm u, mưa lất phất. Mẹ đứng trước cửa, ngoái nhìn ngôi nhà đã ở tám năm, nhìn tôi, môi mấp máy như muốn nói điều gì, cuối cùng lại thôi, chỉ đỏ hoe mắt rồi quay lưng bước vào màn mưa. Tôi chạy theo gọi “mẹ”, bà khựng lại một chút, nhưng rốt cuộc vẫn không quay đầu, dáng người nhỏ dần rồi biến mất ở cuối ngõ, chỉ để lại vệt bùn lầy loang lổ.

    Sau khi mẹ đi, bà nội vui ra mặt, lập tức nhờ người mai mối cho bố tôi. Chưa đầy nửa năm, ông cưới vợ mới – một cô gái thành phố tên Kiều Kiều, da trắng, nói năng nhỏ nhẹ, ngày nào cũng trang điểm chỉn chu, ăn mặc bóng bẩy. Bà nội gặp ai cũng khoe: “Xem con dâu mới của tôi này, thể diện biết bao, hơn hẳn con đàn bà thô kệch trước kia.”

    Bà nhường phòng tốt nhất cho Kiều Kiều, nấu cơm đều hỏi khẩu vị. Kiều Kiều không ăn cay, bà từ đó không dám cho ớt vào món nào; Kiều Kiều bảo sàn lạnh, bà dậy từ tờ mờ sáng lau nhà ba lượt rồi trải thảm dày; Kiều Kiều thích ngủ nướng, bà bưng bữa sáng tận giường. Nhưng dù vậy, bà vẫn không nhận lại được chút tôn trọng nào.

    Kiều Kiều không động tay vào việc nhà, quần áo bẩn chất đống bắt bà giặt. Cơm hơi không vừa miệng, cô ta ném đũa, chỉ thẳng vào mặt bà mắng: “Thứ này mà cũng gọi là cho người ăn à? Heo còn chẳng thèm!” Cô ta chưa từng gọi bà một tiếng “mẹ”, lúc nào cũng “này”, “bà già”, giọng đầy khó chịu.

    Có lần bà nội ốm sốt nằm liệt giường, muốn uống nước, gọi Kiều Kiều mấy lần. Ngoài phòng khách, Kiều Kiều vừa nhai hạt dưa vừa xem phim, không buồn ngẩng đầu: “Không tự rót được à? Tôi đang bận, đừng làm phiền.” Bà nội tức đến run người, muốn mắng cũng không còn sức, chỉ nằm nhìn trần nhà mà rơi nước mắt.

    Từ hôm đó, bà thường ngồi ngẩn ngơ nhìn sân trống, đêm đến lại ôm chiếc quần bông mẹ từng khâu, ngồi lặng lẽ lau nước mắt. Bà bắt đầu nhớ ra cái tốt của mẹ: những đêm mẹ thức trông bà khi ốm, đút từng thìa cháo mềm; những ngày đông đau chân, mẹ ủ chân bà trong lòng cho đến khi ấm lên; mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do mẹ quán xuyến, quần áo giày dép của bà lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng.

    Đêm nọ, bà ôm chiếc quần chỉ may méo mó ấy, bất chợt òa khóc nức nở, như đứa trẻ lạc đường. Vừa khóc bà vừa than: “Tôi hối hận rồi… Tôi hồ đồ quá… Con dâu tốt như thế, sao tôi lại đuổi nó đi…” Tôi đứng ở cửa, nhìn mái tóc bạc rối bời, tấm lưng còng xuống vì hối hận, lòng nặng trĩu.

    Bố tôi nghe tiếng chạy vào, thấy cảnh ấy thì đỏ hoe mắt, quỳ xuống tự tát vào mặt mình: “Là con sai, con có lỗi với cô ấy.” Sau đó, bố từng đi tìm mẹ, muốn xin quay lại. Nhưng mẹ đã tái hôn, lấy một người nông dân hiền lành làng bên, người đàn ông ấy đối xử với mẹ rất tốt, nâng niu mẹ như công chúa, nụ cười trên gương mặt mẹ là nụ cười bình yên hiếm hoi.

    Bố tôi đứng ngoài cổng nhà họ, nhìn mẹ cùng người đàn ông kia cho gà ăn, nói cười dịu dàng, rồi lặng lẽ quay đi. Từ đó, ông ít nhắc chuyện tái hôn, chỉ hay ngồi trước cửa hút thuốc, ánh mắt đầy day dứt.

    Còn bà nội, ngày càng ít nói. Bà thường ngồi trên tảng đá trước cửa, nhìn về hướng mẹ tôi từng rời đi, ngồi suốt cả buổi chiều. Hoàng hôn kéo bóng bà dài lê thê, như cành khô bị năm tháng đè cong, cô độc và xót xa. Có lúc tôi nghe bà thì thầm: “Giá như nó còn ở đây…”

    Tôi biết, nỗi hối hận ấy sẽ theo bà suốt đời. Có những thứ, một khi đã đánh mất, sẽ không bao giờ tìm lại được nữa. Như kẽ móng tay mẹ tôi mãi không sạch hẳn, như con gà ta còn mùi đất, như chiếc quần bông đường chỉ xiêu vẹo. Trong những thứ từng bị chê bai ấy, lại cất giấu những ngày tháng vững vàng nhất và tấm chân tình nóng hổi nhất. Và chính bàn tay bà nội đã đẩy nó đi, để rồi trở thành nỗi tiếc nuối không thể bù đắp của quãng đời còn lại.

    Nguồn: NHỮNG CÂU CHUYỆN NHÂN VĂN
    TỪ HÔM ĐÓ, BÀ THƯỜNG NGỒI NGẨN NGƠ NHÌN SÂN TRỐNG... Từ khi tôi còn nhớ được mọi chuyện, trong ánh mắt bà nội nhìn mẹ tôi lúc nào cũng phủ một lớp khinh thường, như thể đang soi xét một món đồ cũ dính đầy bụi bặm, không đủ tư cách mang ra trước bàn dân thiên hạ. Sự chán ghét ấy không hề che giấu: Nó rơi vào đôi bàn tay sạm đen của mẹ khi ăn cơm, vào kẽ móng tay lúc nào cũng vương đất dù đã cố rửa sạch, vào những bữa cơm đạm bạc mẹ bưng lên bàn, trở thành đám mây u ám lơ lửng trong ngôi nhà này suốt bao năm. Mẹ tôi là con gái làng bên, học hành chẳng được bao lâu, từ nhỏ đã theo gia đình làm ruộng. Nắng gió khiến làn da mẹ đỏ au, đôi tay thô ráp nứt nẻ, các đốt ngón tay sưng to, kẽ móng lúc nào cũng in hằn dấu bùn đất. Còn bà nội, thời trẻ từng làm nhân viên bán hàng ở cửa hàng mậu dịch trên thị trấn, từng “mở mang tầm mắt”, nên luôn tự cho mình là người từng trải. Con trai bà là sinh viên hiếm hoi của cả làng, vậy mà lại cưới một cô vợ “chân lấm tay bùn”, trong mắt bà, đó là nỗi nhục không thể nuốt trôi. Những lời chì chiết trên mâm cơm trở thành chuyện thường ngày. Mẹ tôi dậy từ mờ sáng, bắt gà ta hầm trong nồi đất, mùi thịt thơm lừng lan khắp bếp. Bà nội gắp một miếng, nhăn mặt nhổ ra đĩa xương: “Toàn mùi đất, dai nhách, sao bằng đồ nhà hàng trên phố.” Nồi cháo kê mẹ ninh suốt cả buổi chiều, mềm mịn sánh đặc, bà chỉ múc một thìa rồi đặt bát xuống: “Đặc thế này nuốt sao nổi, đến bát cháo cũng không nấu ra hồn.” Trước mùa đông, mẹ thức đêm khâu cho bà chiếc quần bông. Dưới ánh đèn leo lét, từng mũi kim chậm rãi đi qua, tay mẹ bị kim đâm rỉ máu mấy lần, chỉ quấn tạm mảnh vải rồi lại cúi xuống khâu tiếp. Thế nhưng khi mẹ đưa chiếc quần dày dặn ấy cho bà, bà chẳng thèm động vào, tiện tay ném vào góc giường: “Đường chỉ lệch lạc, sợi chỉ thò ra ngoài, mặc ra đường để người ta cười à? Tao không mất cái mặt này.” Bố tôi kẹt giữa hai người, như miếng bánh kẹp. Ban đầu, ông còn nhỏ giọng khuyên: “Mẹ à, vợ con cũng là có lòng.” Nhưng bà trừng mắt, giọng cao vút: “Tao soi mói à? Tao là vì con! Cưới loại đàn bà thô kệch thế này, trong ngoài đều mất thể diện!” Bố tôi lập tức im bặt, cúi đầu xúc cơm, không dám nói thêm lời nào. Chỉ còn mẹ đứng lặng, tay vẫn nắm cuộn chỉ chưa kịp cất, rơi xuống đất lúc nào không hay. Mẹ chưa bao giờ cãi lại. Bà mắng, mẹ lặng lẽ đứng đó, hoặc cúi đầu nhặt rau, nước từ đầu ngón tay nhỏ xuống nền xi măng loang thành vệt ướt; hoặc giặt quần áo trong chậu nước, bọt xà phòng tan đi, che khuất nỗi tủi thân trong mắt. Chờ bà nguôi giận, mẹ mới lặng lẽ ăn chút cơm nguội còn sót lại, rồi thu dọn bát đũa, lau nhà bếp đến khi bóng người in rõ trên gạch mới chịu dừng. Đêm đêm, tôi thường bị đánh thức bởi tiếng cãi vã phòng bên. Giọng mẹ nghẹn ngào: “Con rốt cuộc làm sai điều gì? Con hết lòng với mẹ, sao mẹ cứ không vừa mắt?” Đáp lại là tiếng thở dài nặng nề của bố: “Mẹ già rồi, tính khí vậy đó, em nhịn thêm chút đi, rồi sẽ qua.” Sau mỗi lần như thế, chỉ còn tiếng mẹ thút thít đến tận nửa đêm. Năm năm u uất trôi qua, sự hà khắc của bà càng lúc càng quá đáng. Phát hiện mẹ lén để dành chút tiền riêng, bà nhân lúc mẹ ra đồng đã lục tung tủ, lấy hết mấy trăm tệ đưa cho bố tôi, còn ghé tai xúi giục: “Con là sinh viên, có tiền đồ, lấy loại đàn bà này đúng là uổng. Mẹ tìm cho con cô gái thành phố, hiểu biết, thể diện, hơn nó gấp trăm lần.” Bố tôi vốn mềm lòng, lại mệt mỏi vì kẹt giữa mẹ và vợ suốt bao năm, cuối cùng thật sự nảy sinh ý định ly hôn. Ngày tôi đi học về, thấy mẹ ngồi bên mép giường, mắt sưng đỏ, nước mắt còn chưa khô. Thấy tôi, mẹ cố nén khóc, xoa đầu tôi, giọng khàn đặc: “Con gái, sau này phải ngoan, tự lo cho mình nhé.” Bố tôi đứng nép ở góc tường, đầu cúi thấp, không dám nhìn mẹ, cũng không dám nhìn tôi. Bà nội ngồi giữa nhà, vừa cắn hạt dưa vừa nở nụ cười đắc ý, như người thắng trận. Thủ tục ly hôn diễn ra chóng vánh, không khóc lóc, không níu kéo. Mẹ chỉ xách theo chiếc túi vải cũ, vài bộ quần áo thay, rồi rời đi. Hôm ấy trời âm u, mưa lất phất. Mẹ đứng trước cửa, ngoái nhìn ngôi nhà đã ở tám năm, nhìn tôi, môi mấp máy như muốn nói điều gì, cuối cùng lại thôi, chỉ đỏ hoe mắt rồi quay lưng bước vào màn mưa. Tôi chạy theo gọi “mẹ”, bà khựng lại một chút, nhưng rốt cuộc vẫn không quay đầu, dáng người nhỏ dần rồi biến mất ở cuối ngõ, chỉ để lại vệt bùn lầy loang lổ. Sau khi mẹ đi, bà nội vui ra mặt, lập tức nhờ người mai mối cho bố tôi. Chưa đầy nửa năm, ông cưới vợ mới – một cô gái thành phố tên Kiều Kiều, da trắng, nói năng nhỏ nhẹ, ngày nào cũng trang điểm chỉn chu, ăn mặc bóng bẩy. Bà nội gặp ai cũng khoe: “Xem con dâu mới của tôi này, thể diện biết bao, hơn hẳn con đàn bà thô kệch trước kia.” Bà nhường phòng tốt nhất cho Kiều Kiều, nấu cơm đều hỏi khẩu vị. Kiều Kiều không ăn cay, bà từ đó không dám cho ớt vào món nào; Kiều Kiều bảo sàn lạnh, bà dậy từ tờ mờ sáng lau nhà ba lượt rồi trải thảm dày; Kiều Kiều thích ngủ nướng, bà bưng bữa sáng tận giường. Nhưng dù vậy, bà vẫn không nhận lại được chút tôn trọng nào. Kiều Kiều không động tay vào việc nhà, quần áo bẩn chất đống bắt bà giặt. Cơm hơi không vừa miệng, cô ta ném đũa, chỉ thẳng vào mặt bà mắng: “Thứ này mà cũng gọi là cho người ăn à? Heo còn chẳng thèm!” Cô ta chưa từng gọi bà một tiếng “mẹ”, lúc nào cũng “này”, “bà già”, giọng đầy khó chịu. Có lần bà nội ốm sốt nằm liệt giường, muốn uống nước, gọi Kiều Kiều mấy lần. Ngoài phòng khách, Kiều Kiều vừa nhai hạt dưa vừa xem phim, không buồn ngẩng đầu: “Không tự rót được à? Tôi đang bận, đừng làm phiền.” Bà nội tức đến run người, muốn mắng cũng không còn sức, chỉ nằm nhìn trần nhà mà rơi nước mắt. Từ hôm đó, bà thường ngồi ngẩn ngơ nhìn sân trống, đêm đến lại ôm chiếc quần bông mẹ từng khâu, ngồi lặng lẽ lau nước mắt. Bà bắt đầu nhớ ra cái tốt của mẹ: những đêm mẹ thức trông bà khi ốm, đút từng thìa cháo mềm; những ngày đông đau chân, mẹ ủ chân bà trong lòng cho đến khi ấm lên; mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do mẹ quán xuyến, quần áo giày dép của bà lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng. Đêm nọ, bà ôm chiếc quần chỉ may méo mó ấy, bất chợt òa khóc nức nở, như đứa trẻ lạc đường. Vừa khóc bà vừa than: “Tôi hối hận rồi… Tôi hồ đồ quá… Con dâu tốt như thế, sao tôi lại đuổi nó đi…” Tôi đứng ở cửa, nhìn mái tóc bạc rối bời, tấm lưng còng xuống vì hối hận, lòng nặng trĩu. Bố tôi nghe tiếng chạy vào, thấy cảnh ấy thì đỏ hoe mắt, quỳ xuống tự tát vào mặt mình: “Là con sai, con có lỗi với cô ấy.” Sau đó, bố từng đi tìm mẹ, muốn xin quay lại. Nhưng mẹ đã tái hôn, lấy một người nông dân hiền lành làng bên, người đàn ông ấy đối xử với mẹ rất tốt, nâng niu mẹ như công chúa, nụ cười trên gương mặt mẹ là nụ cười bình yên hiếm hoi. Bố tôi đứng ngoài cổng nhà họ, nhìn mẹ cùng người đàn ông kia cho gà ăn, nói cười dịu dàng, rồi lặng lẽ quay đi. Từ đó, ông ít nhắc chuyện tái hôn, chỉ hay ngồi trước cửa hút thuốc, ánh mắt đầy day dứt. Còn bà nội, ngày càng ít nói. Bà thường ngồi trên tảng đá trước cửa, nhìn về hướng mẹ tôi từng rời đi, ngồi suốt cả buổi chiều. Hoàng hôn kéo bóng bà dài lê thê, như cành khô bị năm tháng đè cong, cô độc và xót xa. Có lúc tôi nghe bà thì thầm: “Giá như nó còn ở đây…” Tôi biết, nỗi hối hận ấy sẽ theo bà suốt đời. Có những thứ, một khi đã đánh mất, sẽ không bao giờ tìm lại được nữa. Như kẽ móng tay mẹ tôi mãi không sạch hẳn, như con gà ta còn mùi đất, như chiếc quần bông đường chỉ xiêu vẹo. Trong những thứ từng bị chê bai ấy, lại cất giấu những ngày tháng vững vàng nhất và tấm chân tình nóng hổi nhất. Và chính bàn tay bà nội đã đẩy nó đi, để rồi trở thành nỗi tiếc nuối không thể bù đắp của quãng đời còn lại. Nguồn: NHỮNG CÂU CHUYỆN NHÂN VĂN
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 404 Views 0 Reviews
  • ẢO GIÁC "VỊ VUA HIỀN": KHI GƯƠNG MẶT TỬ TẾ LÀ MẶT NẠ CỦA CƠ CHẾ TẬP QUYỀN

    Việc dư luận đem "ánh mắt, nụ cười" của Đại tướng Phan Văn Giang ra so sánh với vẻ sắc lạnh của Tổng Bí thư Tô Lâm để tìm kiếm một niềm hy vọng về sự "tử tế" thực chất là một ảo giác đạo đức được thiết kế hoàn hảo. Sự phân vai "thiện - ác" này không phải là ngẫu nhiên, mà là cách để hệ thống duy trì sự tồn tại trước sự phẫn nộ của dân chúng.

    Bộ Chính trị: Một "Vua tập thể" không có chỗ cho lương tâm
    Trong một cơ chế toàn trị, quyền lực không nằm ở cá nhân mà nằm ở ý chí tập thể. Dù là Phan Văn Giang hay Tô Lâm, khi đã ngồi vào chiếc ghế Ủy viên Bộ Chính trị, họ đều đã ký vào một bản giao kèo vô hình:

    Đồng thuận trong im lặng: Mọi quyết định đàn áp, từ việc bỏ tù người bất đồng quan điểm đến các nghị định "tận thu" như Nghị định 68, đều được đưa ra trên bàn tròn tập thể. Không một ai có thể đứng ngoài cuộc mà vẫn giữ được chiếc ghế của mình.

    Chiến thuật "Cảnh sát tốt - Cảnh sát xấu": Hệ thống cố tình để lực lượng Công an (Tô Lâm) đóng vai "đao phủ" để thu hút mọi sự căm ghét, trong khi Quân đội (Phan Văn Giang) được xây dựng hình ảnh trung lập, hiền hòa hơn nhằm giữ vai trò là "chốt chặn niềm tin" cuối cùng của chế độ.

    Nhân cách bị định hình bởi chiếc ghế
    Thực tế cay đắng là chiếc ghế quyền lực đã xóa sổ nhân cách cá nhân. Một lãnh đạo dù có thiện chí đến đâu cũng không thể hành động trái với bản năng sinh tồn của hệ thống. Việc kỳ vọng vào sự thay đổi nhân sự để thay đổi vận mệnh dân tộc chỉ là một trò chơi "luân chuyển mặt nạ".

    Nếu cả hệ thống đã đồng nhất về việc chối bỏ cạnh tranh chính trị và chấp nhận đàn áp dân sinh, thì việc lựa chọn ai làm Tổng Bí thư chỉ là sự thay đổi về hình thức. Câu hỏi thực sự không phải là "ai tử tế hơn", mà là: Khi nào chúng ta mới dám nhìn xuyên qua những nụ cười ngoại giao để thấy một bộ máy vận hành tàn nhẫn đã được định sẵn dưới lớp vỏ "tập trung dân chủ"? Sự thật vốn không nằm ở gương mặt, mà nằm ở những bàn tay cùng giơ lên đồng ý sau những bức tường kín.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    ẢO GIÁC "VỊ VUA HIỀN": KHI GƯƠNG MẶT TỬ TẾ LÀ MẶT NẠ CỦA CƠ CHẾ TẬP QUYỀN Việc dư luận đem "ánh mắt, nụ cười" của Đại tướng Phan Văn Giang ra so sánh với vẻ sắc lạnh của Tổng Bí thư Tô Lâm để tìm kiếm một niềm hy vọng về sự "tử tế" thực chất là một ảo giác đạo đức được thiết kế hoàn hảo. Sự phân vai "thiện - ác" này không phải là ngẫu nhiên, mà là cách để hệ thống duy trì sự tồn tại trước sự phẫn nộ của dân chúng. Bộ Chính trị: Một "Vua tập thể" không có chỗ cho lương tâm Trong một cơ chế toàn trị, quyền lực không nằm ở cá nhân mà nằm ở ý chí tập thể. Dù là Phan Văn Giang hay Tô Lâm, khi đã ngồi vào chiếc ghế Ủy viên Bộ Chính trị, họ đều đã ký vào một bản giao kèo vô hình: Đồng thuận trong im lặng: Mọi quyết định đàn áp, từ việc bỏ tù người bất đồng quan điểm đến các nghị định "tận thu" như Nghị định 68, đều được đưa ra trên bàn tròn tập thể. Không một ai có thể đứng ngoài cuộc mà vẫn giữ được chiếc ghế của mình. Chiến thuật "Cảnh sát tốt - Cảnh sát xấu": Hệ thống cố tình để lực lượng Công an (Tô Lâm) đóng vai "đao phủ" để thu hút mọi sự căm ghét, trong khi Quân đội (Phan Văn Giang) được xây dựng hình ảnh trung lập, hiền hòa hơn nhằm giữ vai trò là "chốt chặn niềm tin" cuối cùng của chế độ. Nhân cách bị định hình bởi chiếc ghế Thực tế cay đắng là chiếc ghế quyền lực đã xóa sổ nhân cách cá nhân. Một lãnh đạo dù có thiện chí đến đâu cũng không thể hành động trái với bản năng sinh tồn của hệ thống. Việc kỳ vọng vào sự thay đổi nhân sự để thay đổi vận mệnh dân tộc chỉ là một trò chơi "luân chuyển mặt nạ". Nếu cả hệ thống đã đồng nhất về việc chối bỏ cạnh tranh chính trị và chấp nhận đàn áp dân sinh, thì việc lựa chọn ai làm Tổng Bí thư chỉ là sự thay đổi về hình thức. Câu hỏi thực sự không phải là "ai tử tế hơn", mà là: Khi nào chúng ta mới dám nhìn xuyên qua những nụ cười ngoại giao để thấy một bộ máy vận hành tàn nhẫn đã được định sẵn dưới lớp vỏ "tập trung dân chủ"? Sự thật vốn không nằm ở gương mặt, mà nằm ở những bàn tay cùng giơ lên đồng ý sau những bức tường kín. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 566 Views 0 Reviews
More Stories