Recent Updates
Vietnam
  • Một nhóm vận động cử tri Virginia thông qua cuộc trưng cầu dân ý cho phép đảng Dân chủ vẽ lại bản đồ các khu vực bầu cử quốc hội đã nhận được hơn 38 triệu đô la từ chưa đến chục tổ chức cánh tả trong ba tháng qua, bao gồm cả Quỹ Cải cách Chính sách (Fund for Policy Reform Inc.) do George Soros hậu thuẫn.

    Nỗ lực mới nhất của Soros nhắm vào bản đồ phân chia khu vực bầu cử quốc hội của Virginia, có thể thay đổi từ sáu khu vực bầu cử của đảng Dân chủ và năm khu vực của đảng Cộng hòa thành 10 khu vực nghiêng về đảng Dân chủ và một khu vực nghiêng về đảng Cộng hòa.
    George Soros tài trợ cho các hoạt động làm suy yếu nền kinh tế Hoa Kỳ để kiếm tiền từ đó. Thật đáng sợ
    Một nhóm vận động cử tri Virginia thông qua cuộc trưng cầu dân ý cho phép đảng Dân chủ vẽ lại bản đồ các khu vực bầu cử quốc hội đã nhận được hơn 38 triệu đô la từ chưa đến chục tổ chức cánh tả trong ba tháng qua, bao gồm cả Quỹ Cải cách Chính sách (Fund for Policy Reform Inc.) do George Soros hậu thuẫn. Nỗ lực mới nhất của Soros nhắm vào bản đồ phân chia khu vực bầu cử quốc hội của Virginia, có thể thay đổi từ sáu khu vực bầu cử của đảng Dân chủ và năm khu vực của đảng Cộng hòa thành 10 khu vực nghiêng về đảng Dân chủ và một khu vực nghiêng về đảng Cộng hòa. George Soros tài trợ cho các hoạt động làm suy yếu nền kinh tế Hoa Kỳ để kiếm tiền từ đó. Thật đáng sợ
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 142 Views 0 Reviews
  • "Virus Tâm Thần" Ở Thượng Tầng: Khi Bệnh Lý Là Tấm Lá Chắn 803 Tỷ

    Việc cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đột ngột nhận kết luận "tâm thần nhẹ" ngay sau khi bị đề nghị truy tố vì làm thất thoát 803 tỷ đồng không đơn thuần là một sự trùng hợp y khoa. đây là sự kích hoạt của một "quy trình thoát hiểm đặc biệt" dành riêng cho giới tinh hoa chính trị khi đứng trước vành móng ngựa.

    Tại sao một người từng điều hành cả hệ thống y tế quốc gia, tỉnh táo ký duyệt các siêu dự án trăm tỷ, lại "đổ bệnh" đúng lúc hồ sơ sai phạm tại Bệnh viện Bạch Mai 2 và Việt Đức 2 bị phanh phui? Câu trả lời nằm ở chiến thuật "vô hiệu hóa trách nhiệm hình sự". Bản kết luận từ Viện Pháp y không chỉ là tờ giấy khám bệnh, mà là một "giấy thông hành" để chuyển hướng từ đại án tham nhũng sang câu chuyện nhân đạo. Đây là kịch bản "ve sầu thoát xác" quen thuộc: Khi quyền lực không còn bảo vệ được thân thể, họ dùng bệnh lý để bảo vệ tự do.

    "tâm thần nhẹ" là một mật mã trong hệ thống quản trị nội bộ. Nó cho phép các cơ quan tố tụng giảm nhẹ hình phạt mà vẫn giữ được "thanh danh" cho bộ máy, tránh một cuộc sụp đổ dây chuyền. 803 tỷ đồng thuế dân có thể tan biến vào hư không, nhưng tấm lá chắn "bệnh lý" này đảm bảo rằng các nhóm lợi ích đứng sau sẽ không bị lộ diện.

    Khi "luật của các đồng chí" được vận hành bằng những hồ sơ bệnh án "đúng quy trình", công lý chỉ còn là một khái niệm xa xỉ dành cho những người không có khả năng... tự nhiên bị bệnh.

    Le Anh
    "Virus Tâm Thần" Ở Thượng Tầng: Khi Bệnh Lý Là Tấm Lá Chắn 803 Tỷ Việc cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đột ngột nhận kết luận "tâm thần nhẹ" ngay sau khi bị đề nghị truy tố vì làm thất thoát 803 tỷ đồng không đơn thuần là một sự trùng hợp y khoa. đây là sự kích hoạt của một "quy trình thoát hiểm đặc biệt" dành riêng cho giới tinh hoa chính trị khi đứng trước vành móng ngựa. Tại sao một người từng điều hành cả hệ thống y tế quốc gia, tỉnh táo ký duyệt các siêu dự án trăm tỷ, lại "đổ bệnh" đúng lúc hồ sơ sai phạm tại Bệnh viện Bạch Mai 2 và Việt Đức 2 bị phanh phui? Câu trả lời nằm ở chiến thuật "vô hiệu hóa trách nhiệm hình sự". Bản kết luận từ Viện Pháp y không chỉ là tờ giấy khám bệnh, mà là một "giấy thông hành" để chuyển hướng từ đại án tham nhũng sang câu chuyện nhân đạo. Đây là kịch bản "ve sầu thoát xác" quen thuộc: Khi quyền lực không còn bảo vệ được thân thể, họ dùng bệnh lý để bảo vệ tự do. "tâm thần nhẹ" là một mật mã trong hệ thống quản trị nội bộ. Nó cho phép các cơ quan tố tụng giảm nhẹ hình phạt mà vẫn giữ được "thanh danh" cho bộ máy, tránh một cuộc sụp đổ dây chuyền. 803 tỷ đồng thuế dân có thể tan biến vào hư không, nhưng tấm lá chắn "bệnh lý" này đảm bảo rằng các nhóm lợi ích đứng sau sẽ không bị lộ diện. Khi "luật của các đồng chí" được vận hành bằng những hồ sơ bệnh án "đúng quy trình", công lý chỉ còn là một khái niệm xa xỉ dành cho những người không có khả năng... tự nhiên bị bệnh. Le Anh
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 329 Views 0 Reviews
  • LÍNH MỸ ĂN UỐNG RA SAO?
    Quân đội nước Mỹ gồm cả lực lượng hiện dịch và dự bị khoảng một triệu quân và là lực lượng chiến đấu bảo vệ quốc gia. Để nuôi ăn một số lớn quân lính như vậy là một trong những quan tâm hàng đầu của Ngũ Giác Đài và không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Khi đóng quân trong nước hoặc ở các căn cứ hải ngoại, người lính được phục vụ những bữa ăn nóng hổi, ngon miệng mới có đủ sức khỏe mà làm việc. Khi phải đi hành quân xa, chiến đấu ngoài mặt trận thì họ phải đem theo lương khô gọn nhẹ nhưng đầy đủ dinh dưỡng và bảo đảm cho sức khỏe.
    Tôi là một nhân viên dân sự hay đi công tác xa nhà để hỗ trợ kỹ thuật cho các đơn vị lính chiến Mỹ đóng đồn ở các nơi tiền tuyến xa xôi, nguy hiểm, và gian khổ như Iraq, Afghanistan, Châu Phi. Dĩ nhiên khi sống trong các trại lính, tôi cũng phải sống kỷ luật như lính và đương nhiên ăn, ngủ trong lều bạt cũng như lính. Không có một sự ưu đãi nào hơn lính. Hôm nay tôi kể bạn nghe về việc ăn và uống của họ khi được ăn những bữa ăn nóng hổi hoặc khi phải nhai lương khô, để bạn thấy được khi xa nhà, họ nhớ và thèm đến thế nào những bữa ăn bốc khói ngon lành của mẹ, của vợ nấu khi ngồi quây quần chung quanh bàn ăn gia đình dưới ánh đèn ấm áp tràn đầy tiếng cười vui.
    Thuở xa xưa khi quân đội còn chiến đấu bằng vũ khí thô sơ như gươm giáo, cung nỏ, bất cứ đoàn quân nào, khi chinh chiến xa, chỉ có xe lừa, ngựa chuyên chở chậm chạp, người chỉ huy đều phải tính sao cho có đủ lương thực nuôi quân thì mới mong đánh thắng được kẻ thù.
    Mỗi người lính ngày xưa chỉ đem theo mình cao lắm là khoảng 10 ngày lương thực trong những cuộc hành quân dài hằng tháng trời, sau đó phải bắt buộc người dân vùng mình đi qua nộp lương thực hoặc cướp lấy bất cứ nông phẩm, gia súc nào có được của dân vùng đó cho lính mình.
    Tôi nhớ lúc còn nhỏ học lịch sử, khi đoàn khinh binh của vua Quang Trung tiến quân ra Bắc theo chiến thuật thần tốc, ngày đêm đi không nghỉ, 2 người gánh võng 1 người, cứ thay phiên nhau. Một số sử gia viết rằng lương khô của lính Tây Sơn là bánh tráng khô nhúng nước, hay một loại cốm khô vừa đi vừa ăn và uống nước cho nở ra nên lính vua Quang Trung tiến quân rất nhanh đánh tan quân triều đình miền Bắc làm họ trở tay không kịp.
    Ngày nay, ở bất cứ trại lính Mỹ nào cũng có nhà ăn được gọi là DFAC (phát âm là Đi Phác) do chữ “Dining Facility mà ra, hay tiếng lóng của lính hay xài với nhau là “Chow Hall”. Nhà ăn này do nhà thầu cung cấp và nấu nướng cho lính để họ có được những bữa ăn nóng sốt cho lính đỡ nhớ những bữa cơm gia đình; nhưng một điều chắc chắn là họ nấu không ngon như ở nhà, nếu không muốn nói là dở ẹc, ráng mà nuốt nếu không thì đói. May được nhà thầu có lương tâm thì đỡ, còn không thì cứ một hai món nấu riết, còn dư lại, họ sẽ xào đi nấu lại trộn với các món mới, sẽ thành ra một thực đơn khác, phải ráng mà ăn. Tuy vậy, họ vẫn phải bảo đảm có nhiều thực đơn khác nhau, đủ năng lượng, calories, vitamin theo yêu cầu.
    Để có lời nhiều, nhà thầu mướn những tay phụ bếp không chuyên nghiệp hay người địa phương chưa bao giờ biết nấu ăn là gì. Những người này cả đời họ, chưa bao giờ ra khỏi quê hương, và may ra chỉ nấu nướng cho gia đình họ mà thôi. Nhà thầu chỉ mướn một người đầu bếp chính, chef cook, để coi sóc, quan sát và sai bảo phụ bếp. Như ở căn cứ tôi đang làm việc, mấy ông đầu bếp Ấn Độ nấu các món Mỹ, mấy “ông thần Chà Và” này món gì cũng cho thêm cà ri vô thực đơn khiến lính Mỹ ngửi mùi đã không muốn ăn.
    Là người Việt Nam đã từng sống trong “thiên đường Cộng Sản”, đã qua thời kỳ đói vàng cả mắt và qua mấy trại tù ở trong nước, nên tôi không kén ăn, bất cứ con gì nhúc nhích, ngo ngoe trên mặt đất là tôi có thể xơi tái ngay. Vậy mà mỗi khi ăn món cá nướng hay cá hấp, mấy ông đầu bếp không biết cách làm cho cá bớt tanh, khi ướp cứ cho bột cà ri; cá vẫn tanh và nhạt nhẽo như đang nhai rơm; vì thế lỡ ăn một lần, lần sau thấy lại món cá, tôi không dám ăn nữa.
    Vì ở xa xôi nên thỉnh thoảng lương thực cung cấp bị trễ vì tình hình chiến sự hay vì phuơng tiện vận chuyển không thuận lợi, chúng tôi phải ăn lương khô một hai tuần lễ là chuyện thường. Tội nghiệp! Nhiều người lính ăn vài miếng rồi bỏ vì nó khô khan và chẳng có mùi vị gì nhiều. Tôi vẫn tỉnh bơ ngồi nhai lương khô một cách chậm rãi như đang ăn cơm gạo lức, để thức ăn tan nhuyễn thành bột loãng rồi nuốt xuống mà vẫn cảm nhận được mùi vị của thức ăn như đang ăn thực phẩm tươi. Tôi học cách nhai này khi còn ở trong tù để tận hưởng cái ít oi mà mình đang có.
    Nước uống thì chúng tôi được cung cấp nước đóng chai được sản xuất bởi nhà thầu ngay trong trại lính đóng quân để ngừa việc bị đầu độc. Còn các thức uống có đường, gas khác như Coke, Pepsi, và đủ loại đủ cỡ thì không bao giờ thiếu. Lại có cà phê pha sẵn nóng hổi hay cà phê bột, instant coffee, và trà gói. Nói chung thì thức uống dư thừa, chỉ không được phép uống bia rượu mà thôi. Một vài căn cứ ở Phi Châu hay Á Châu cho phép chúng tôi mua rượu bia dễ dàng từ bên ngoài, miễn sao uống say đừng quậy phá.
    Ngày còn nhỏ trong thời chiến Việt Nam, gia đình tôi sống trong khu gia binh nên đám con nít chúng tôi hay được những người lính Mỹ cho quà là những hộp lương khô mà họ được cung cấp; trong đó có gạo sấy, đậu phộng xay, bột pha nước cam, bánh crackers, kẹo chocolat và nhiều thứ bánh kẹo khác nhau. Gói thuốc điếu nhỏ và hộp diêm, chúng tôi cho lại những anh lớn để hút. Sao mà lương khô thời đó ngon lạ lùng. Chúng tôi thường chia đều cho nhau ăn chung, thật là vui.
    Sau năm 1975, khi vào rừng làm rẫy, ông anh tôi đào được một số đồ hộp, lương khô lính Mỹ bỏ lại khi họ rời đi nơi khác. Hai anh em hì hục đào sâu thêm và đem về chòi được một ít lương khô đủ loại. Chúng tôi đục những lon đồ ăn, ngửi thử, vẫn thấy thơm, không chút do dự, anh em tôi đem về chòi và nấu được những bữa ăn ngon lành dù lon đồ ăn đã quá hạn nhiều năm mà hương vị vẫn còn thơm “điếc cả mũi”. Xong bữa, anh em tôi tráng miệng bằng bánh kẹo “đế quốc Mỹ”. Ôi cái hương vị đồ ăn của “bọn tư bản giãy chết” thật tuyệt vời làm sao trong khi cả “thiên đường” đang giãy dụa vì đói ăn! Tiếc rằng chúng tôi đã không đào được nhiều.
    Những ngày đi công tác khi lương thực tươi chưa đến kịp, phải ăn lương khô, tôi mới tò mò tìm hiểu lịch sử coi thực phẩm cho quân đội Mỹ được bắt đầu từ bao giờ và phát triển ra sao. Người lính ăn uống hợp vệ sinh và khỏe mạnh, không bị bệnh đường tiêu hóa thì họ mới có đủ năng lượng để chiến đấu. Xin ghi xuống đây để bạn đọc hiểu thêm một chút về lương thực người lính ăn uống ngoài trận mạc ra sao.
    Khẩu phần lương thực của quân đội Mỹ được bắt đầu từ những ngày kháng chiến chống thực dân Anh để dành độc lập trong 8 năm từ tháng 4, 1775 cho đến tháng 9, 1783 (1). Khẩu phần chỉ gồm thịt bò, đậu, và cơm cho một người lính ăn một ngày ở ngoài mặt trận. Rồi qua trận Nội Chiến giữa miền Bắc và Nam, quân đội được cung cấp đồ ăn đóng hộp gồm thịt bò, heo, bánh mì, cà phê, đường và muối. Cả hai cuộc chiến này đều phải có một đội hỏa đầu quân là những người lính chuyên lo lương thực và nấu nướng đi theo đơn vị.
    Trong Thế Chiến thứ nhất, WWI, thịt hộp được thay thế bằng thịt khô hoặc thịt ướp muối để giàm bớt cân nặng cho người lính có thể mang được nhiều hơn và di chuyển nhẹ nhàng hơn. Đến Thế Chiến thứ hai, WWII, để tiết kiệm và thuận tiện cho việc di hành ở mặt trận, quân đội Mỹ mới bắt đầu được cung cấp lương khô trong những hộp giấy được gọi là C-Rations. Những hộp lương khô này cũng được dùng trong cuộc chiến Triều Tiên và cuộc chiến Việt Nam cho đội quân viễn chinh Mỹ và quân đội đồng minh ở địa phương.
    Hiện nay, với kỹ thuật và công nghệ ngày càng cao, quân đội Mỹ có lương khô được gọi là MRE, Meals-Ready-to-Eat, gồm 24 loại món ăn khác nhau, bao gồm cả loại dành cho người ăn chay. Lương khô được sấy khô hoặc hút chân không (Vacuum) cho nhẹ ký để mang được nhiều và mùi vị dễ ăn hơn, mỗi bịch cân nặng khoảng 510-740 grams (18-26 oz) tùy theo thực đơn. Giá mỗi bịch MRE của quân đội là $7.25, nhưng nếu bán ra ngoài, có thể lên đến $30-$40 một bịch. Luật pháp không cho phép mua bán MRE ra ngoài dân chúng vì đây là tài sản quốc gia do tiền thuế người dân đóng góp. Amazon và một vài trang mạng khác có bán MRE, nhưng đây là hàng tồn kho, dư ra do quân đội bán đấu giá, theo giá bán sỉ, và bán theo từng bành lớn.
    Gói MRE có thể để lâu được 5 năm trong nhiệt độ trung bình 75F, còn nếu giữ ở nhiệt độ nóng như vùng Trung Đông, có thể để được 3 năm. Trên lý thuyết để bảo đảm phẩm chất và sức khỏe người lính là như thế, nhưng nếu bạn giữ 10 năm rồi lấy ra ăn cũng chẳng sao, miễn là bao bì không bị rách hoặc thủng như trường hợp kể trên của anh em tôi. Sau cuộc chiến Việt Nam, quân đội Mỹ đóng quân trong rừng, họ bỏ về nước năm 1972, khi đào lên, những hộp thịt không bị hư hại, những bịch bánh cracker không bị rách, chúng tôi ăn uống mà chẳng bị làm sao.
    Mỗi bịch lương khô MRE phải bảo đảm có đủ năng lượng cho người lính chiến đấu: Từ 1200 calories cho một phần ăn; họ có loại đặc biệt cho các toán lực lượng đặc biệt mà mỗi phần ăn có thể lên đến 4200 calories một khẩu phần. Lực lượng này thường phải đi hành quân rất xa trong nhiều ngày, ngoài vũ khí, đạn dược, họ phải mang nhiều lương khô hơn nên trọng lượng mang theo càng nhẹ càng tốt, nhưng vẫn phải đầy đủ dinh dưỡng để họ có đủ sức chịu đựng gian khổ mà vẫn chiến đấu hữu hiệu.
    Ngày trước, lương khô phải ăn nguội lạnh; ngày nay lương khô quân đội Mỹ có thể được hâm nóng mà không cần lửa hoặc nấu chín bằng nồi niêu hay gà mên. Trong gói lương khô, có một bịch nylon chứa một chất hóa học (coi hình 2, gói giữa hàng trên cùng, màu xanh nhạt), người lính chỉ cần cho một chút xíu nước lạnh và lắc qua lại cho đều, nó sẽ kích hoạt làm tăng sức nóng lên đến 94 C, gần độ đun sôi. Họ chỉ cần bỏ món ăn vào trong bịch rồi vất nó xuống một mặt phẳng như mặt đất cũng được, trong vòng 5-10 phút. Sức nóng sẽ hâm món ăn nóng như mới nấu xong. Gói này gọi là FRH, “Flameless Ration Heater”. Rất tiên lợi và giúp cho người lính ăn ngon miệng hơn, khi ngon miệng, họ sẽ ăn hết nguyên phần ăn và có thêm sức khỏe và năng lượng để tiếp tục hành quân.
    Trong gói nhỏ (accessory package, hình 2 trên cùng bên phải) gồm đường muối cà phê, giấy lau miệng, còn kèm theo 1 hộp diêm nhỏ nhưng không có gói thuốc lá kèm theo. Đặc biệt có hai cục kẹo cao su nhai cho thơm và sạch miệng sau khi ăn. Bạn phải cẩn thận vì nếu 2 viên kẹo được gói trong giấy kiếng trong, cứ tự nhiên thoải mái nhai; nhưng nếu 2 viên kẹo được gói trong giấy kiếng trong, màu hồng đỏ, thì không nên, ngoại trừ bạn bị táo bón lâu ngày mới cần đến chúng. Mục đích dành cho lính đi trận mạc lâu ngày, chỉ ăn lương khô, khó cho việc tiêu hóa, sau khi nhai hai viên kẹo này thì có quyền kiếm chỗ mà chạy cho nhanh vì rất nhuận trường.
    Trong chiến tranh, một trận chiến thần tốc, cần di hành nhanh, đến địa điểm sớm, đánh bất ngờ khiến địch trở tay không kịp thì lương khô là rất cần thiết khi không có phương tiện nấu nướng và thiếu thốn đồ ăn tươi. Người lính ăn lương khô sẽ chậm tiêu hóa sẽ giảm bớt thời gian không cần thiết, đơn vị sẽ linh hoạt hơn. Lúc đóng quân một nơi cố định, lính Mỹ không dùng lương khô mà luôn có những bữa ăn nóng hổi để giúp người lính phục hồi sức khỏe và ít bị các bệnh đường tiêu hóa.
    Nói chung cơm lính thì chẳng thế nào bằng cơm nhà, nhưng khi bạn còn trẻ, mới ăn xong thì một lúc sau có thể ăn thêm một bữa nữa thì cơm lính cũng không đến nỗi nào. Lính Mỹ là lính con nhà giàu nên thịt cá không thiếu và chẳng bao giờ phải đói khát, thiếu thốn như lính các nước nghèo. Cuộc chiến tranh nào cũng có gian khổ, chết chóc, nhưng muốn đánh thắng một cuộc chiến, ngoài vũ khí, phương tiện tối tân và binh lính tinh nhuệ; lực lượng tiếp liệu, hậu cần phải lo vấn đề lương thực đầy đủ cho người lính ngoài mặt trận. Ăn uống đầy đủ dưỡng chất và vitamin thì tinh thần người lính cũng nâng cao, sức chiến đấu bền bỉ hơn.
    Nguồn : Nguyễn Văn Tới.
    LÍNH MỸ ĂN UỐNG RA SAO? Quân đội nước Mỹ gồm cả lực lượng hiện dịch và dự bị khoảng một triệu quân và là lực lượng chiến đấu bảo vệ quốc gia. Để nuôi ăn một số lớn quân lính như vậy là một trong những quan tâm hàng đầu của Ngũ Giác Đài và không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Khi đóng quân trong nước hoặc ở các căn cứ hải ngoại, người lính được phục vụ những bữa ăn nóng hổi, ngon miệng mới có đủ sức khỏe mà làm việc. Khi phải đi hành quân xa, chiến đấu ngoài mặt trận thì họ phải đem theo lương khô gọn nhẹ nhưng đầy đủ dinh dưỡng và bảo đảm cho sức khỏe. Tôi là một nhân viên dân sự hay đi công tác xa nhà để hỗ trợ kỹ thuật cho các đơn vị lính chiến Mỹ đóng đồn ở các nơi tiền tuyến xa xôi, nguy hiểm, và gian khổ như Iraq, Afghanistan, Châu Phi. Dĩ nhiên khi sống trong các trại lính, tôi cũng phải sống kỷ luật như lính và đương nhiên ăn, ngủ trong lều bạt cũng như lính. Không có một sự ưu đãi nào hơn lính. Hôm nay tôi kể bạn nghe về việc ăn và uống của họ khi được ăn những bữa ăn nóng hổi hoặc khi phải nhai lương khô, để bạn thấy được khi xa nhà, họ nhớ và thèm đến thế nào những bữa ăn bốc khói ngon lành của mẹ, của vợ nấu khi ngồi quây quần chung quanh bàn ăn gia đình dưới ánh đèn ấm áp tràn đầy tiếng cười vui. Thuở xa xưa khi quân đội còn chiến đấu bằng vũ khí thô sơ như gươm giáo, cung nỏ, bất cứ đoàn quân nào, khi chinh chiến xa, chỉ có xe lừa, ngựa chuyên chở chậm chạp, người chỉ huy đều phải tính sao cho có đủ lương thực nuôi quân thì mới mong đánh thắng được kẻ thù. Mỗi người lính ngày xưa chỉ đem theo mình cao lắm là khoảng 10 ngày lương thực trong những cuộc hành quân dài hằng tháng trời, sau đó phải bắt buộc người dân vùng mình đi qua nộp lương thực hoặc cướp lấy bất cứ nông phẩm, gia súc nào có được của dân vùng đó cho lính mình. Tôi nhớ lúc còn nhỏ học lịch sử, khi đoàn khinh binh của vua Quang Trung tiến quân ra Bắc theo chiến thuật thần tốc, ngày đêm đi không nghỉ, 2 người gánh võng 1 người, cứ thay phiên nhau. Một số sử gia viết rằng lương khô của lính Tây Sơn là bánh tráng khô nhúng nước, hay một loại cốm khô vừa đi vừa ăn và uống nước cho nở ra nên lính vua Quang Trung tiến quân rất nhanh đánh tan quân triều đình miền Bắc làm họ trở tay không kịp. Ngày nay, ở bất cứ trại lính Mỹ nào cũng có nhà ăn được gọi là DFAC (phát âm là Đi Phác) do chữ “Dining Facility mà ra, hay tiếng lóng của lính hay xài với nhau là “Chow Hall”. Nhà ăn này do nhà thầu cung cấp và nấu nướng cho lính để họ có được những bữa ăn nóng sốt cho lính đỡ nhớ những bữa cơm gia đình; nhưng một điều chắc chắn là họ nấu không ngon như ở nhà, nếu không muốn nói là dở ẹc, ráng mà nuốt nếu không thì đói. May được nhà thầu có lương tâm thì đỡ, còn không thì cứ một hai món nấu riết, còn dư lại, họ sẽ xào đi nấu lại trộn với các món mới, sẽ thành ra một thực đơn khác, phải ráng mà ăn. Tuy vậy, họ vẫn phải bảo đảm có nhiều thực đơn khác nhau, đủ năng lượng, calories, vitamin theo yêu cầu. Để có lời nhiều, nhà thầu mướn những tay phụ bếp không chuyên nghiệp hay người địa phương chưa bao giờ biết nấu ăn là gì. Những người này cả đời họ, chưa bao giờ ra khỏi quê hương, và may ra chỉ nấu nướng cho gia đình họ mà thôi. Nhà thầu chỉ mướn một người đầu bếp chính, chef cook, để coi sóc, quan sát và sai bảo phụ bếp. Như ở căn cứ tôi đang làm việc, mấy ông đầu bếp Ấn Độ nấu các món Mỹ, mấy “ông thần Chà Và” này món gì cũng cho thêm cà ri vô thực đơn khiến lính Mỹ ngửi mùi đã không muốn ăn. Là người Việt Nam đã từng sống trong “thiên đường Cộng Sản”, đã qua thời kỳ đói vàng cả mắt và qua mấy trại tù ở trong nước, nên tôi không kén ăn, bất cứ con gì nhúc nhích, ngo ngoe trên mặt đất là tôi có thể xơi tái ngay. Vậy mà mỗi khi ăn món cá nướng hay cá hấp, mấy ông đầu bếp không biết cách làm cho cá bớt tanh, khi ướp cứ cho bột cà ri; cá vẫn tanh và nhạt nhẽo như đang nhai rơm; vì thế lỡ ăn một lần, lần sau thấy lại món cá, tôi không dám ăn nữa. Vì ở xa xôi nên thỉnh thoảng lương thực cung cấp bị trễ vì tình hình chiến sự hay vì phuơng tiện vận chuyển không thuận lợi, chúng tôi phải ăn lương khô một hai tuần lễ là chuyện thường. Tội nghiệp! Nhiều người lính ăn vài miếng rồi bỏ vì nó khô khan và chẳng có mùi vị gì nhiều. Tôi vẫn tỉnh bơ ngồi nhai lương khô một cách chậm rãi như đang ăn cơm gạo lức, để thức ăn tan nhuyễn thành bột loãng rồi nuốt xuống mà vẫn cảm nhận được mùi vị của thức ăn như đang ăn thực phẩm tươi. Tôi học cách nhai này khi còn ở trong tù để tận hưởng cái ít oi mà mình đang có. Nước uống thì chúng tôi được cung cấp nước đóng chai được sản xuất bởi nhà thầu ngay trong trại lính đóng quân để ngừa việc bị đầu độc. Còn các thức uống có đường, gas khác như Coke, Pepsi, và đủ loại đủ cỡ thì không bao giờ thiếu. Lại có cà phê pha sẵn nóng hổi hay cà phê bột, instant coffee, và trà gói. Nói chung thì thức uống dư thừa, chỉ không được phép uống bia rượu mà thôi. Một vài căn cứ ở Phi Châu hay Á Châu cho phép chúng tôi mua rượu bia dễ dàng từ bên ngoài, miễn sao uống say đừng quậy phá. Ngày còn nhỏ trong thời chiến Việt Nam, gia đình tôi sống trong khu gia binh nên đám con nít chúng tôi hay được những người lính Mỹ cho quà là những hộp lương khô mà họ được cung cấp; trong đó có gạo sấy, đậu phộng xay, bột pha nước cam, bánh crackers, kẹo chocolat và nhiều thứ bánh kẹo khác nhau. Gói thuốc điếu nhỏ và hộp diêm, chúng tôi cho lại những anh lớn để hút. Sao mà lương khô thời đó ngon lạ lùng. Chúng tôi thường chia đều cho nhau ăn chung, thật là vui. Sau năm 1975, khi vào rừng làm rẫy, ông anh tôi đào được một số đồ hộp, lương khô lính Mỹ bỏ lại khi họ rời đi nơi khác. Hai anh em hì hục đào sâu thêm và đem về chòi được một ít lương khô đủ loại. Chúng tôi đục những lon đồ ăn, ngửi thử, vẫn thấy thơm, không chút do dự, anh em tôi đem về chòi và nấu được những bữa ăn ngon lành dù lon đồ ăn đã quá hạn nhiều năm mà hương vị vẫn còn thơm “điếc cả mũi”. Xong bữa, anh em tôi tráng miệng bằng bánh kẹo “đế quốc Mỹ”. Ôi cái hương vị đồ ăn của “bọn tư bản giãy chết” thật tuyệt vời làm sao trong khi cả “thiên đường” đang giãy dụa vì đói ăn! Tiếc rằng chúng tôi đã không đào được nhiều. Những ngày đi công tác khi lương thực tươi chưa đến kịp, phải ăn lương khô, tôi mới tò mò tìm hiểu lịch sử coi thực phẩm cho quân đội Mỹ được bắt đầu từ bao giờ và phát triển ra sao. Người lính ăn uống hợp vệ sinh và khỏe mạnh, không bị bệnh đường tiêu hóa thì họ mới có đủ năng lượng để chiến đấu. Xin ghi xuống đây để bạn đọc hiểu thêm một chút về lương thực người lính ăn uống ngoài trận mạc ra sao. Khẩu phần lương thực của quân đội Mỹ được bắt đầu từ những ngày kháng chiến chống thực dân Anh để dành độc lập trong 8 năm từ tháng 4, 1775 cho đến tháng 9, 1783 (1). Khẩu phần chỉ gồm thịt bò, đậu, và cơm cho một người lính ăn một ngày ở ngoài mặt trận. Rồi qua trận Nội Chiến giữa miền Bắc và Nam, quân đội được cung cấp đồ ăn đóng hộp gồm thịt bò, heo, bánh mì, cà phê, đường và muối. Cả hai cuộc chiến này đều phải có một đội hỏa đầu quân là những người lính chuyên lo lương thực và nấu nướng đi theo đơn vị. Trong Thế Chiến thứ nhất, WWI, thịt hộp được thay thế bằng thịt khô hoặc thịt ướp muối để giàm bớt cân nặng cho người lính có thể mang được nhiều hơn và di chuyển nhẹ nhàng hơn. Đến Thế Chiến thứ hai, WWII, để tiết kiệm và thuận tiện cho việc di hành ở mặt trận, quân đội Mỹ mới bắt đầu được cung cấp lương khô trong những hộp giấy được gọi là C-Rations. Những hộp lương khô này cũng được dùng trong cuộc chiến Triều Tiên và cuộc chiến Việt Nam cho đội quân viễn chinh Mỹ và quân đội đồng minh ở địa phương. Hiện nay, với kỹ thuật và công nghệ ngày càng cao, quân đội Mỹ có lương khô được gọi là MRE, Meals-Ready-to-Eat, gồm 24 loại món ăn khác nhau, bao gồm cả loại dành cho người ăn chay. Lương khô được sấy khô hoặc hút chân không (Vacuum) cho nhẹ ký để mang được nhiều và mùi vị dễ ăn hơn, mỗi bịch cân nặng khoảng 510-740 grams (18-26 oz) tùy theo thực đơn. Giá mỗi bịch MRE của quân đội là $7.25, nhưng nếu bán ra ngoài, có thể lên đến $30-$40 một bịch. Luật pháp không cho phép mua bán MRE ra ngoài dân chúng vì đây là tài sản quốc gia do tiền thuế người dân đóng góp. Amazon và một vài trang mạng khác có bán MRE, nhưng đây là hàng tồn kho, dư ra do quân đội bán đấu giá, theo giá bán sỉ, và bán theo từng bành lớn. Gói MRE có thể để lâu được 5 năm trong nhiệt độ trung bình 75F, còn nếu giữ ở nhiệt độ nóng như vùng Trung Đông, có thể để được 3 năm. Trên lý thuyết để bảo đảm phẩm chất và sức khỏe người lính là như thế, nhưng nếu bạn giữ 10 năm rồi lấy ra ăn cũng chẳng sao, miễn là bao bì không bị rách hoặc thủng như trường hợp kể trên của anh em tôi. Sau cuộc chiến Việt Nam, quân đội Mỹ đóng quân trong rừng, họ bỏ về nước năm 1972, khi đào lên, những hộp thịt không bị hư hại, những bịch bánh cracker không bị rách, chúng tôi ăn uống mà chẳng bị làm sao. Mỗi bịch lương khô MRE phải bảo đảm có đủ năng lượng cho người lính chiến đấu: Từ 1200 calories cho một phần ăn; họ có loại đặc biệt cho các toán lực lượng đặc biệt mà mỗi phần ăn có thể lên đến 4200 calories một khẩu phần. Lực lượng này thường phải đi hành quân rất xa trong nhiều ngày, ngoài vũ khí, đạn dược, họ phải mang nhiều lương khô hơn nên trọng lượng mang theo càng nhẹ càng tốt, nhưng vẫn phải đầy đủ dinh dưỡng để họ có đủ sức chịu đựng gian khổ mà vẫn chiến đấu hữu hiệu. Ngày trước, lương khô phải ăn nguội lạnh; ngày nay lương khô quân đội Mỹ có thể được hâm nóng mà không cần lửa hoặc nấu chín bằng nồi niêu hay gà mên. Trong gói lương khô, có một bịch nylon chứa một chất hóa học (coi hình 2, gói giữa hàng trên cùng, màu xanh nhạt), người lính chỉ cần cho một chút xíu nước lạnh và lắc qua lại cho đều, nó sẽ kích hoạt làm tăng sức nóng lên đến 94 C, gần độ đun sôi. Họ chỉ cần bỏ món ăn vào trong bịch rồi vất nó xuống một mặt phẳng như mặt đất cũng được, trong vòng 5-10 phút. Sức nóng sẽ hâm món ăn nóng như mới nấu xong. Gói này gọi là FRH, “Flameless Ration Heater”. Rất tiên lợi và giúp cho người lính ăn ngon miệng hơn, khi ngon miệng, họ sẽ ăn hết nguyên phần ăn và có thêm sức khỏe và năng lượng để tiếp tục hành quân. Trong gói nhỏ (accessory package, hình 2 trên cùng bên phải) gồm đường muối cà phê, giấy lau miệng, còn kèm theo 1 hộp diêm nhỏ nhưng không có gói thuốc lá kèm theo. Đặc biệt có hai cục kẹo cao su nhai cho thơm và sạch miệng sau khi ăn. Bạn phải cẩn thận vì nếu 2 viên kẹo được gói trong giấy kiếng trong, cứ tự nhiên thoải mái nhai; nhưng nếu 2 viên kẹo được gói trong giấy kiếng trong, màu hồng đỏ, thì không nên, ngoại trừ bạn bị táo bón lâu ngày mới cần đến chúng. Mục đích dành cho lính đi trận mạc lâu ngày, chỉ ăn lương khô, khó cho việc tiêu hóa, sau khi nhai hai viên kẹo này thì có quyền kiếm chỗ mà chạy cho nhanh vì rất nhuận trường. Trong chiến tranh, một trận chiến thần tốc, cần di hành nhanh, đến địa điểm sớm, đánh bất ngờ khiến địch trở tay không kịp thì lương khô là rất cần thiết khi không có phương tiện nấu nướng và thiếu thốn đồ ăn tươi. Người lính ăn lương khô sẽ chậm tiêu hóa sẽ giảm bớt thời gian không cần thiết, đơn vị sẽ linh hoạt hơn. Lúc đóng quân một nơi cố định, lính Mỹ không dùng lương khô mà luôn có những bữa ăn nóng hổi để giúp người lính phục hồi sức khỏe và ít bị các bệnh đường tiêu hóa. Nói chung cơm lính thì chẳng thế nào bằng cơm nhà, nhưng khi bạn còn trẻ, mới ăn xong thì một lúc sau có thể ăn thêm một bữa nữa thì cơm lính cũng không đến nỗi nào. Lính Mỹ là lính con nhà giàu nên thịt cá không thiếu và chẳng bao giờ phải đói khát, thiếu thốn như lính các nước nghèo. Cuộc chiến tranh nào cũng có gian khổ, chết chóc, nhưng muốn đánh thắng một cuộc chiến, ngoài vũ khí, phương tiện tối tân và binh lính tinh nhuệ; lực lượng tiếp liệu, hậu cần phải lo vấn đề lương thực đầy đủ cho người lính ngoài mặt trận. Ăn uống đầy đủ dưỡng chất và vitamin thì tinh thần người lính cũng nâng cao, sức chiến đấu bền bỉ hơn. Nguồn : Nguyễn Văn Tới.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 267 Views 0 Reviews
  • "Bức Tường Sắt" Kỹ Thuật Số: Kịch Bản Cưỡng Chế Sự Thống Nhất

    Sự tương đồng đến kỳ lạ giữa việc FSB siết chặt Internet tại Moscow và lộ trình thâu tóm các cơ quan truyền thông, học thuật tại Hà Nội sau Đại hội 14 không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Dưới lăng kính thuyết âm mưu, đây là một chiến dịch "nhập khẩu mô hình độc tài kỹ thuật số" được dàn dựng bài bản để biến một quốc gia đang hội nhập thành một "ốc đảo" kiểm soát.

    Tại sao một hệ thống đang cần vốn FDI và công nghệ cao lại chấp nhận rủi ro cô lập? Câu trả lời nằm ở nỗi sợ hãi sự thật của những quyền lực không giới hạn. Việc đưa VTV, VOV hay các viện hàn lâm trực thuộc bộ máy Đảng là bước đầu tiên của kịch bản "Quốc hữu hóa nhận thức". Khi internet bị kiểm soát và VPN bị bóp nghẹt, chính quyền không chỉ ngăn chặn thông tin độc lập mà còn đang xây dựng một "nhà tù ảo" nơi sự thật được định nghĩa bởi kẻ cầm quyền.

    Thuyết âm mưu đặt ra giả thuyết rằng đây là một thỏa thuận bảo trợ quyền lực giữa các chế độ cùng hệ tư tưởng: Đổi lấy sự trung thành tuyệt đối là công nghệ giám sát tầng sâu. Việc "học tập" Putin không phải để phát triển, mà là để tạo ra một trạng thái "hỗn loạn có kiểm soát". Khi dòng chảy tri thức bị chặn đứng, doanh nghiệp và nhà đầu tư trở thành những "con tin kinh tế" trong một hệ sinh thái bị khóa chặt từ bên trong.

    Đây là con đường dẫn đến một sự trì trệ vĩnh viễn, nơi quốc gia bị đẩy ra khỏi quỹ đạo tiến hóa của nhân loại chỉ để bảo vệ ghế ngồi của một nhóm thiểu số. Việt Nam không chỉ đang đi theo Nga, mà có thể đã bước qua điểm không thể quay đầu trong ván bài "sinh tồn bằng sự cô lập".

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    "Bức Tường Sắt" Kỹ Thuật Số: Kịch Bản Cưỡng Chế Sự Thống Nhất Sự tương đồng đến kỳ lạ giữa việc FSB siết chặt Internet tại Moscow và lộ trình thâu tóm các cơ quan truyền thông, học thuật tại Hà Nội sau Đại hội 14 không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Dưới lăng kính thuyết âm mưu, đây là một chiến dịch "nhập khẩu mô hình độc tài kỹ thuật số" được dàn dựng bài bản để biến một quốc gia đang hội nhập thành một "ốc đảo" kiểm soát. Tại sao một hệ thống đang cần vốn FDI và công nghệ cao lại chấp nhận rủi ro cô lập? Câu trả lời nằm ở nỗi sợ hãi sự thật của những quyền lực không giới hạn. Việc đưa VTV, VOV hay các viện hàn lâm trực thuộc bộ máy Đảng là bước đầu tiên của kịch bản "Quốc hữu hóa nhận thức". Khi internet bị kiểm soát và VPN bị bóp nghẹt, chính quyền không chỉ ngăn chặn thông tin độc lập mà còn đang xây dựng một "nhà tù ảo" nơi sự thật được định nghĩa bởi kẻ cầm quyền. Thuyết âm mưu đặt ra giả thuyết rằng đây là một thỏa thuận bảo trợ quyền lực giữa các chế độ cùng hệ tư tưởng: Đổi lấy sự trung thành tuyệt đối là công nghệ giám sát tầng sâu. Việc "học tập" Putin không phải để phát triển, mà là để tạo ra một trạng thái "hỗn loạn có kiểm soát". Khi dòng chảy tri thức bị chặn đứng, doanh nghiệp và nhà đầu tư trở thành những "con tin kinh tế" trong một hệ sinh thái bị khóa chặt từ bên trong. Đây là con đường dẫn đến một sự trì trệ vĩnh viễn, nơi quốc gia bị đẩy ra khỏi quỹ đạo tiến hóa của nhân loại chỉ để bảo vệ ghế ngồi của một nhóm thiểu số. Việt Nam không chỉ đang đi theo Nga, mà có thể đã bước qua điểm không thể quay đầu trong ván bài "sinh tồn bằng sự cô lập". Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 288 Views 0 Reviews
  • 1. Triều Tiên sửa đổi Hiến pháp
    • Quốc hội Triều Tiên (Supreme People’s Assembly – SPA) khóa 15 đã thông qua sửa đổi và bổ sung một số điều Hiến pháp hôm 23-24/3/2026. 

    2. Tên Hiến pháp thay đổi
    • Hiến pháp trước đây được gọi là “Hiến pháp Xã hội chủ nghĩa của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên” đã được đổi tên thành “Hiến pháp của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên”. 
    → Điều này gỡ bỏ cụm từ “Xã hội chủ nghĩa” trong tên chính thức của Hiến pháp. 

    3. Triển khai kế hoạch hệ thống cảnh sát
    • Lãnh đạo Triều Tiên đã công bố kế hoạch thiết lập một hệ thống cảnh sát chính thức, thay cho vai trò an ninh xã hội hiện tại, nhằm củng cố trật tự pháp luật và an ninh xã hội. 

    4. Bộ An ninh Quốc gia đổi tên?
    • Theo một số nguồn báo quốc tế, Bộ An ninh Quốc gia (Ministry of State Security) sẽ được đổi thành State Information Bureau (Cục Thông tin Nhà nước) (hoặc tên tương tự) như một phần thay đổi tổ chức an ninh — nhưng điều này vẫn đang chờ phê duyệt cuối cùng hoặc chưa được chính thức xác nhận toàn văn văn bản luật. 
    Nguồn: Duong Ngoc Sinh
    1. Triều Tiên sửa đổi Hiến pháp • Quốc hội Triều Tiên (Supreme People’s Assembly – SPA) khóa 15 đã thông qua sửa đổi và bổ sung một số điều Hiến pháp hôm 23-24/3/2026.  2. Tên Hiến pháp thay đổi • Hiến pháp trước đây được gọi là “Hiến pháp Xã hội chủ nghĩa của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên” đã được đổi tên thành “Hiến pháp của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên”.  → Điều này gỡ bỏ cụm từ “Xã hội chủ nghĩa” trong tên chính thức của Hiến pháp.  3. Triển khai kế hoạch hệ thống cảnh sát • Lãnh đạo Triều Tiên đã công bố kế hoạch thiết lập một hệ thống cảnh sát chính thức, thay cho vai trò an ninh xã hội hiện tại, nhằm củng cố trật tự pháp luật và an ninh xã hội.  4. Bộ An ninh Quốc gia đổi tên? • Theo một số nguồn báo quốc tế, Bộ An ninh Quốc gia (Ministry of State Security) sẽ được đổi thành State Information Bureau (Cục Thông tin Nhà nước) (hoặc tên tương tự) như một phần thay đổi tổ chức an ninh — nhưng điều này vẫn đang chờ phê duyệt cuối cùng hoặc chưa được chính thức xác nhận toàn văn văn bản luật.  Nguồn: Duong Ngoc Sinh
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 309 Views 0 Reviews
  • SỨC MẠNH VÔ ĐỊCH CỦA TRUMP

    Tổng thống Donald J. Trump – người đàn ông thép của nước Mỹ – vừa viết nên một chương sử huy hoàng nhất trong nhiệm kỳ thứ hai! Với chiến dịch “Operation Epic Fury”, ông đã biến Iran thành tro bụi chỉ trong chưa đầy 5 tuần chuẩn bị. Không phải một cuộc chiến kéo dài lê thê, không phải sa lầy như Iraq hay Afghanistan. Đây là một đòn sét đánh trời giáng, chính xác, tàn khốc và thiên tài đến mức khiến cả thế giới phải nín thở!

    Chiến Lược “Diệt lãnh tụ ” – Đòn Đánh Trí Tuệ cho thấy Trump không chơi theo luật cũ. Ông không gửi hàng trăm nghìn lính Mỹ ra chiến trường để chết vô ích. Ông chọn cách tiêu diệt thẳng Ayatollah Ali Khamenei, Lãnh tụ Tối cao, cùng toàn bộ ban lãnh đạo của Iran!

    Hơn 2.000 cuộc không kích chính xác đã phá hủy chương trình nguyên tử, các căn cứ hỏa tiễn bốc cháy ngùn ngụt.

    Ông biết học kinh nghiệm từ 2 cuộc chiến Iraq và Afganistan để không phải tốn xương máu lính Mỹ và không kéo dài lê thê đến độ sa lầy. Gọi ông là nhà chiến lược quân sự thiên tài không ngoa tí nào!

    Thế nhưng, một đám phe Dân Chủ vội vã nhào ra đường với cờ, khẩu hiệu chống Trump như là được bấm nút. Chúng gào lên “Trump và Israel gây chiến”. Không phải chỉ đám Việt cuồng chống Trump như các đài truyền thông ở Cali, các facebooker viết bài gào khóc mà có cả đám dân biểu,Thượng Nghị sĩ Dân chủ nữa, như Dân biểu A.O.C. , Sean Casten, Bernie Seanders, Tim Kain. Họ nhao nhao tố Trump vi phạm luật quốc tế, lạm dụng quyền lực không được quyền của Quốc hội mà dám đi bắt sống Maduro ( Tổng thống Venezuela ) và tuyên chiến với Khamenei…

    Họ kêu gọi luận tội Trump.

    Xin lỗi nhen! Dân biểu, Nghị sĩ Mỹ mà chưa thông luật thì cũng khổ cho nước Mỹ.

    Theo đạo luật War Powers Act (Đạo luật Quyền lực Chiến tranh năm 1973) thì ngay cả khi tổng thống đưa quân đi đánh nhau mà Quốc hội không ủng hộ và họ thông qua Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh để buộc Tổng thống chấm dứt các hành động quân sự thì Tổng thống vẫn có quyền phủ quyết (veto) nghị quyết đó. Để đè lên quyền phủ quyết này, Quốc hội phải cần tới 2/3 số phiếu ở cả hai viện—một con số cực kỳ khó đạt được.

    Điều ngạc nhiên, là Bộ trưởng Bộ chiến tranh, ông Pete Hegseth đã nói rằng Tổng thống không tuyên chiến mà ông đang kết thúc chiến tranh, một cuộc chiến tranh khủng bố mà Iran đã tiến hành từ 47 năm trước, với khởi đầu là bắt giữ 52 người Mỹ trong đó là toàn bộ nhân viên tòa đại sứ Mỹ ở Tehran trong 444 ngày.
    Iran đã giết hơn 1.000 người Mỹ trong suốt 46 năm đen tối: 241 lính Thủy quân Lục chiến ở Beirut 1983, 603 lính ở Iraq 2003-2011, hàng trăm cuộc tấn công drone đẫm máu từ 2019 đến nay.

    Trước bi kịch người Mỹ bị giết, các tổng thống Mỹ trước “bó tay”!

    Khamenei từng vung nắm đấm thét vang “Death to America!” và thề sẽ thiêu rụi mọi căn cứ Mỹ.

    Trump đã đáp trả bằng một lời tuyên bố lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh: “Đủ rồi!” Ông không chờ Iran có bom nguyên tử. Ông không chờ thêm một lính Mỹ nào nữa phải đổ máu. Chỉ trong vài giờ, ông đã biến lời đe dọa của kẻ thù thành tro tàn. Đây là lời tuyên thệ bảo vệ người Mỹ – mạnh mẽ, không khoan nhượng!

    Mục đích sâu xa nhất không phải là chôn vùi vài tay khủng bố cực đoan dưới đống bê tông đổ nát. Mà là ông muốn “rút ống” (oxy) Trung Quốc.

    Trung Quốc mua đến 90% dầu thô của Iran, dùng nguồn dầu rẻ của Iran và Venezuela trong kế hoạch kinh tế với tham vọng trồi lên quốc gia hàng đầu, qua mặt cả Mỹ.

    Diệt Iran là Ông Trump muốn chặt “cánh tay nối dài” của Bắc Kinh ở Trung Đông – một phần quan trọng trong “Vành đai Con đường” đầy tham vọng.

    Trump đã làm điều mà không tổng thống nào dám làm:

    Ông đốt cháy nguồn dầu của Trung Quốc để giá dầu toàn cầu vọt lên, kinh tế Trung Quốc rung chuyển, chuỗi cung ứng của họ đứt gãy.
    Sau cuộc chiến thương mại khốc liệt Mỹ - Trung ( 2018 và 2025 ) Trump giờ đây kết hợp khộng quân và hỏa tiễn để kết thúc trận chiến – không cần bắn một phát súng trực tiếp vào đế chế Bắc Kinh, nhưng hiệu quả gấp trăm lần!

    Trump không chỉ “Make America Great Again”. Ông đang làm cho cả thế giới phải phục trước sức mạnh và trí tuệ của nước Mỹ! Lịch sử sẽ không ghi tên những kẻ do dự, yếu đuối, hèn nhát. Lịch sử sẽ khắc sâu tên Donald J. Trump – người đã dám đánh, dám thắng, và dám thay đổi vận mệnh thế giới.

    Thạch Thảo ( Như Nguyện)
    SỨC MẠNH VÔ ĐỊCH CỦA TRUMP Tổng thống Donald J. Trump – người đàn ông thép của nước Mỹ – vừa viết nên một chương sử huy hoàng nhất trong nhiệm kỳ thứ hai! Với chiến dịch “Operation Epic Fury”, ông đã biến Iran thành tro bụi chỉ trong chưa đầy 5 tuần chuẩn bị. Không phải một cuộc chiến kéo dài lê thê, không phải sa lầy như Iraq hay Afghanistan. Đây là một đòn sét đánh trời giáng, chính xác, tàn khốc và thiên tài đến mức khiến cả thế giới phải nín thở! Chiến Lược “Diệt lãnh tụ ” – Đòn Đánh Trí Tuệ cho thấy Trump không chơi theo luật cũ. Ông không gửi hàng trăm nghìn lính Mỹ ra chiến trường để chết vô ích. Ông chọn cách tiêu diệt thẳng Ayatollah Ali Khamenei, Lãnh tụ Tối cao, cùng toàn bộ ban lãnh đạo của Iran! Hơn 2.000 cuộc không kích chính xác đã phá hủy chương trình nguyên tử, các căn cứ hỏa tiễn bốc cháy ngùn ngụt. Ông biết học kinh nghiệm từ 2 cuộc chiến Iraq và Afganistan để không phải tốn xương máu lính Mỹ và không kéo dài lê thê đến độ sa lầy. Gọi ông là nhà chiến lược quân sự thiên tài không ngoa tí nào! Thế nhưng, một đám phe Dân Chủ vội vã nhào ra đường với cờ, khẩu hiệu chống Trump như là được bấm nút. Chúng gào lên “Trump và Israel gây chiến”. Không phải chỉ đám Việt cuồng chống Trump như các đài truyền thông ở Cali, các facebooker viết bài gào khóc mà có cả đám dân biểu,Thượng Nghị sĩ Dân chủ nữa, như Dân biểu A.O.C. , Sean Casten, Bernie Seanders, Tim Kain. Họ nhao nhao tố Trump vi phạm luật quốc tế, lạm dụng quyền lực không được quyền của Quốc hội mà dám đi bắt sống Maduro ( Tổng thống Venezuela ) và tuyên chiến với Khamenei… Họ kêu gọi luận tội Trump. Xin lỗi nhen! Dân biểu, Nghị sĩ Mỹ mà chưa thông luật thì cũng khổ cho nước Mỹ. Theo đạo luật War Powers Act (Đạo luật Quyền lực Chiến tranh năm 1973) thì ngay cả khi tổng thống đưa quân đi đánh nhau mà Quốc hội không ủng hộ và họ thông qua Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh để buộc Tổng thống chấm dứt các hành động quân sự thì Tổng thống vẫn có quyền phủ quyết (veto) nghị quyết đó. Để đè lên quyền phủ quyết này, Quốc hội phải cần tới 2/3 số phiếu ở cả hai viện—một con số cực kỳ khó đạt được. Điều ngạc nhiên, là Bộ trưởng Bộ chiến tranh, ông Pete Hegseth đã nói rằng Tổng thống không tuyên chiến mà ông đang kết thúc chiến tranh, một cuộc chiến tranh khủng bố mà Iran đã tiến hành từ 47 năm trước, với khởi đầu là bắt giữ 52 người Mỹ trong đó là toàn bộ nhân viên tòa đại sứ Mỹ ở Tehran trong 444 ngày. Iran đã giết hơn 1.000 người Mỹ trong suốt 46 năm đen tối: 241 lính Thủy quân Lục chiến ở Beirut 1983, 603 lính ở Iraq 2003-2011, hàng trăm cuộc tấn công drone đẫm máu từ 2019 đến nay. Trước bi kịch người Mỹ bị giết, các tổng thống Mỹ trước “bó tay”! Khamenei từng vung nắm đấm thét vang “Death to America!” và thề sẽ thiêu rụi mọi căn cứ Mỹ. Trump đã đáp trả bằng một lời tuyên bố lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh: “Đủ rồi!” Ông không chờ Iran có bom nguyên tử. Ông không chờ thêm một lính Mỹ nào nữa phải đổ máu. Chỉ trong vài giờ, ông đã biến lời đe dọa của kẻ thù thành tro tàn. Đây là lời tuyên thệ bảo vệ người Mỹ – mạnh mẽ, không khoan nhượng! Mục đích sâu xa nhất không phải là chôn vùi vài tay khủng bố cực đoan dưới đống bê tông đổ nát. Mà là ông muốn “rút ống” (oxy) Trung Quốc. Trung Quốc mua đến 90% dầu thô của Iran, dùng nguồn dầu rẻ của Iran và Venezuela trong kế hoạch kinh tế với tham vọng trồi lên quốc gia hàng đầu, qua mặt cả Mỹ. Diệt Iran là Ông Trump muốn chặt “cánh tay nối dài” của Bắc Kinh ở Trung Đông – một phần quan trọng trong “Vành đai Con đường” đầy tham vọng. Trump đã làm điều mà không tổng thống nào dám làm: Ông đốt cháy nguồn dầu của Trung Quốc để giá dầu toàn cầu vọt lên, kinh tế Trung Quốc rung chuyển, chuỗi cung ứng của họ đứt gãy. Sau cuộc chiến thương mại khốc liệt Mỹ - Trung ( 2018 và 2025 ) Trump giờ đây kết hợp khộng quân và hỏa tiễn để kết thúc trận chiến – không cần bắn một phát súng trực tiếp vào đế chế Bắc Kinh, nhưng hiệu quả gấp trăm lần! Trump không chỉ “Make America Great Again”. Ông đang làm cho cả thế giới phải phục trước sức mạnh và trí tuệ của nước Mỹ! Lịch sử sẽ không ghi tên những kẻ do dự, yếu đuối, hèn nhát. Lịch sử sẽ khắc sâu tên Donald J. Trump – người đã dám đánh, dám thắng, và dám thay đổi vận mệnh thế giới. Thạch Thảo ( Như Nguyện)
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 357 Views 0 Reviews
More Stories