Recent Updates
Vietnam
  • They have one joke.
    They have one joke.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 398 Views 0 Reviews
  • Quá nhiều thế lực chống phá Trump!

    Không ít người Việt chẳng ưa Trump, bởi ông dường như đã làm lạt phai giá trị Mỹ - bảo vệ lẽ phải, tự do, bình đẳng, bác ái; dám thiệt thòi, dám hi sinh... vì nhân nghĩa.

    Nhưng lần này, Trump như đang dẫn dắt nước Mỹ lao lên cầm ngọn cờ chánh nghĩa, làm những điều mà nhiều chục năm qua Hoa Kỳ như đã quên làm: Vây ráp, tiễu trừ những thành trì bấy lâu bóp nghẹt tính người, chà đạp tàn tệ lên phẩm giá con người.

    Coi các trang mạng, người ta hỏi ông những câu móc mỉa, kiểu: Đánh làm gì? Chắc thắng không? Bao giờ giá dầu giảm? Ai bắn vào trường nữ sinh? Bao nhiêu binh sĩ hi sinh rồi? Bao giờ ngưng?... Những câu hỏi sặc mùi chống đối, phản cách mạng.

    Tại sao những kẻ cho mình là nhân loại tiến bộ lại không ủng hộ ông, làm tốt công tác thông tin tuyên truyền, cổ vũ tinh thần đoàn kết? Tại sao họ không vai kề vai với Tổng thống của mình trong những cuộc chiến vĩ đại sẽ tạc vào lịch sử, để nhân loại vững tin rằng Tân Thế Giới đã, đang và mãi tồn tại một vùng đất toả sáng rực rỡ trên đồi?

    Trump gọi những kênh lan truyền tin giả, làm lung lay ý chí chiến đấu nơi tiền tuyến và tinh thần đoàn kết hậu phương... là bọn phản động, phản quốc!

    Thế giới người Việt, nơi các tiếng nói gần như vô nghĩa lý đối với chính trị, kinh tế, đối ngoại Hoa Kỳ, cũng tích cực tung tin giả, cũng đặt các câu hỏi không khác gì thế lực thù địch. Sao không hỏi vì sao Vietnam phải đánh Khmer Đỏ láo lếu, trong khi biết rõ nơi nơi chôn đầy mìn lá?

    Người ta gọi đó là bọn bất hảo nói tiếng Kinh! Chúng, không thể dùng tri thức, đạo đức, lý lẽ mà lay chuyển được. Khi mà não trạng u mê, mang trái tim và mồm miệng của loài rắn độc, thì chỉ có thể là nắm đấm.
    Nguồn: Đoàn Kiên Giang
    Quá nhiều thế lực chống phá Trump! Không ít người Việt chẳng ưa Trump, bởi ông dường như đã làm lạt phai giá trị Mỹ - bảo vệ lẽ phải, tự do, bình đẳng, bác ái; dám thiệt thòi, dám hi sinh... vì nhân nghĩa. Nhưng lần này, Trump như đang dẫn dắt nước Mỹ lao lên cầm ngọn cờ chánh nghĩa, làm những điều mà nhiều chục năm qua Hoa Kỳ như đã quên làm: Vây ráp, tiễu trừ những thành trì bấy lâu bóp nghẹt tính người, chà đạp tàn tệ lên phẩm giá con người. Coi các trang mạng, người ta hỏi ông những câu móc mỉa, kiểu: Đánh làm gì? Chắc thắng không? Bao giờ giá dầu giảm? Ai bắn vào trường nữ sinh? Bao nhiêu binh sĩ hi sinh rồi? Bao giờ ngưng?... Những câu hỏi sặc mùi chống đối, phản cách mạng. Tại sao những kẻ cho mình là nhân loại tiến bộ lại không ủng hộ ông, làm tốt công tác thông tin tuyên truyền, cổ vũ tinh thần đoàn kết? Tại sao họ không vai kề vai với Tổng thống của mình trong những cuộc chiến vĩ đại sẽ tạc vào lịch sử, để nhân loại vững tin rằng Tân Thế Giới đã, đang và mãi tồn tại một vùng đất toả sáng rực rỡ trên đồi? Trump gọi những kênh lan truyền tin giả, làm lung lay ý chí chiến đấu nơi tiền tuyến và tinh thần đoàn kết hậu phương... là bọn phản động, phản quốc! Thế giới người Việt, nơi các tiếng nói gần như vô nghĩa lý đối với chính trị, kinh tế, đối ngoại Hoa Kỳ, cũng tích cực tung tin giả, cũng đặt các câu hỏi không khác gì thế lực thù địch. Sao không hỏi vì sao Vietnam phải đánh Khmer Đỏ láo lếu, trong khi biết rõ nơi nơi chôn đầy mìn lá? Người ta gọi đó là bọn bất hảo nói tiếng Kinh! Chúng, không thể dùng tri thức, đạo đức, lý lẽ mà lay chuyển được. Khi mà não trạng u mê, mang trái tim và mồm miệng của loài rắn độc, thì chỉ có thể là nắm đấm. Nguồn: Đoàn Kiên Giang
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 186 Views 0 Reviews
  • Nobody is this stupid.
    Nobody is this stupid.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 490 Views 0 Reviews
  • Ông không phải người nổi tiếng.
    Ông không cầu xin sự giúp đỡ.
    Ông chỉ lặng lẽ đẩy chiếc xe kem cũ kỹ qua từng con phố, ngày này qua ngày khác, như ông đã làm suốt gần cả cuộc đời.

    Tên ông là Fidencio Sanchez.

    Năm đó là 2016, tại Chicago, Illinois – không phải California như nhiều người vẫn nhầm. Fidencio đã 89 tuổi. Ở cái tuổi mà hầu hết mọi người đã nghỉ ngơi bên con cháu, ông vẫn cúi người, nắm chặt tay cầm chiếc xe paleta, bán từng que kem để mưu sinh. Không phải vì ông thích lao động nặng nhọc, mà vì ông không còn lựa chọn nào khác.

    Vài năm trước đó, con gái ông qua đời. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì gánh nặng cơm áo lại đè lên đôi vai già nua. Fidencio và vợ không có lương hưu đủ sống. Thế là ông tiếp tục ra đường, tiếp tục đẩy xe, tiếp tục im lặng chịu đựng – với một sự kiên cường rất con người.

    Cho đến một ngày, Joel Cervantes Macias, một người qua đường, nhìn thấy ông.
    Không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng sự bàng hoàng: “Tại sao một cụ ông gần 90 tuổi vẫn phải làm việc như thế này?”

    Joel chụp một bức ảnh. Cùng với Jose Iniguez, anh lập một trang GoFundMe, đặt mục tiêu rất khiêm tốn: 3.000 USD – chỉ đủ để ông Fidencio nghỉ ngơi đôi chút.

    Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra.

    Bức ảnh lan truyền. Câu chuyện lan xa.
    Từ Chicago, rồi khắp nước Mỹ, rồi khắp thế giới.
    Những người chưa từng gặp Fidencio, chưa từng ăn kem của ông, vẫn gửi tiền, kèm theo những lời nhắn giản dị:
    “Ông xứng đáng được nghỉ ngơi.”
    “Cảm ơn ông vì đã làm việc cả đời.”
    “Chúc ông và vợ được an yên.”

    Chỉ trong thời gian ngắn, số tiền quyên góp vượt quá 380.000 USD.

    Không phải một phép màu tài chính, mà là một phép màu của lòng trắc ẩn.

    Số tiền ấy cho phép Fidencio và vợ nghỉ hưu thực sự. Không còn những buổi sáng lạnh giá. Không còn đôi chân run rẩy đẩy xe kem. Không còn nỗi lo ngày mai sẽ ăn gì.

    Khi được hỏi, ông không nói nhiều.
    Chỉ là những lời cảm ơn vụng về, đôi mắt ướt, và một câu nói khiến người ta nghẹn lại:

    > “Tôi không nghĩ có ai để ý đến mình.”

    Câu chuyện của Fidencio không phải là cổ tích. Nó không nói rằng thế giới luôn công bằng. Nó chỉ nhắc chúng ta rằng khi con người nhìn thấy nhau – thật sự nhìn thấy – thì điều tốt đẹp vẫn có thể xảy ra.

    Không phải vì ông giàu.
    Không phải vì ông nổi tiếng.
    Mà vì ông đã sống tử tế, lao động lặng lẽ, và không than phiền.

    Đôi khi, lòng tốt không cần lý do lớn lao.
    Chỉ cần một khoảnh khắc dừng lại, một ánh nhìn đủ chậm, và một quyết định rất người: giúp đỡ khi có thể.

    Fidencio Sanchez không xin ai điều gì.
    Nhưng thế giới, lần này, đã chủ động nói với ông:
    “Ông đã làm đủ rồi. Bây giờ, xin hãy nghỉ ngơi.”

    Nguồn: Thanh Savage Dang
    Ông không phải người nổi tiếng. Ông không cầu xin sự giúp đỡ. Ông chỉ lặng lẽ đẩy chiếc xe kem cũ kỹ qua từng con phố, ngày này qua ngày khác, như ông đã làm suốt gần cả cuộc đời. Tên ông là Fidencio Sanchez. Năm đó là 2016, tại Chicago, Illinois – không phải California như nhiều người vẫn nhầm. Fidencio đã 89 tuổi. Ở cái tuổi mà hầu hết mọi người đã nghỉ ngơi bên con cháu, ông vẫn cúi người, nắm chặt tay cầm chiếc xe paleta, bán từng que kem để mưu sinh. Không phải vì ông thích lao động nặng nhọc, mà vì ông không còn lựa chọn nào khác. Vài năm trước đó, con gái ông qua đời. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì gánh nặng cơm áo lại đè lên đôi vai già nua. Fidencio và vợ không có lương hưu đủ sống. Thế là ông tiếp tục ra đường, tiếp tục đẩy xe, tiếp tục im lặng chịu đựng – với một sự kiên cường rất con người. Cho đến một ngày, Joel Cervantes Macias, một người qua đường, nhìn thấy ông. Không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng sự bàng hoàng: “Tại sao một cụ ông gần 90 tuổi vẫn phải làm việc như thế này?” Joel chụp một bức ảnh. Cùng với Jose Iniguez, anh lập một trang GoFundMe, đặt mục tiêu rất khiêm tốn: 3.000 USD – chỉ đủ để ông Fidencio nghỉ ngơi đôi chút. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Bức ảnh lan truyền. Câu chuyện lan xa. Từ Chicago, rồi khắp nước Mỹ, rồi khắp thế giới. Những người chưa từng gặp Fidencio, chưa từng ăn kem của ông, vẫn gửi tiền, kèm theo những lời nhắn giản dị: “Ông xứng đáng được nghỉ ngơi.” “Cảm ơn ông vì đã làm việc cả đời.” “Chúc ông và vợ được an yên.” Chỉ trong thời gian ngắn, số tiền quyên góp vượt quá 380.000 USD. Không phải một phép màu tài chính, mà là một phép màu của lòng trắc ẩn. Số tiền ấy cho phép Fidencio và vợ nghỉ hưu thực sự. Không còn những buổi sáng lạnh giá. Không còn đôi chân run rẩy đẩy xe kem. Không còn nỗi lo ngày mai sẽ ăn gì. Khi được hỏi, ông không nói nhiều. Chỉ là những lời cảm ơn vụng về, đôi mắt ướt, và một câu nói khiến người ta nghẹn lại: > “Tôi không nghĩ có ai để ý đến mình.” Câu chuyện của Fidencio không phải là cổ tích. Nó không nói rằng thế giới luôn công bằng. Nó chỉ nhắc chúng ta rằng khi con người nhìn thấy nhau – thật sự nhìn thấy – thì điều tốt đẹp vẫn có thể xảy ra. Không phải vì ông giàu. Không phải vì ông nổi tiếng. Mà vì ông đã sống tử tế, lao động lặng lẽ, và không than phiền. Đôi khi, lòng tốt không cần lý do lớn lao. Chỉ cần một khoảnh khắc dừng lại, một ánh nhìn đủ chậm, và một quyết định rất người: giúp đỡ khi có thể. Fidencio Sanchez không xin ai điều gì. Nhưng thế giới, lần này, đã chủ động nói với ông: “Ông đã làm đủ rồi. Bây giờ, xin hãy nghỉ ngơi.” Nguồn: Thanh Savage Dang
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 238 Views 0 Reviews
  • Trump surrendered, period.
    Trump surrendered, period.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 551 Views 0 Reviews
  • Một cô giáo phát cho mỗi học sinh một quả bóng bay. Các em phải thổi phồng bóng, viết tên mình lên đó và ném ra hành lang. Sau đó, cô trộn tất cả các quả bóng, học sinh có năm phút để tìm quả bóng của mình. Dù tìm rất kỹ, nhưng không ai tìm được quả bóng của mình. Cô giáo xin các em lấy quả bóng bay đầu tiên tìm thấy và đưa cho người có tên được ghi trên đó.
    Sau năm phút, mỗi người đều có một quả bóng bay của mình. Cô nói với các học sinh: “Các quả bóng bay này cũng giống như hạnh phúc, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc nếu mình chỉ tìm hạnh phúc riêng cho mình. Nhưng nếu chúng ta quan tâm đến hạnh phúc người khác, chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc của mình.”
    Theo Đức Giáo Hoàng Leo XIV
    Một cô giáo phát cho mỗi học sinh một quả bóng bay. Các em phải thổi phồng bóng, viết tên mình lên đó và ném ra hành lang. Sau đó, cô trộn tất cả các quả bóng, học sinh có năm phút để tìm quả bóng của mình. Dù tìm rất kỹ, nhưng không ai tìm được quả bóng của mình. Cô giáo xin các em lấy quả bóng bay đầu tiên tìm thấy và đưa cho người có tên được ghi trên đó. Sau năm phút, mỗi người đều có một quả bóng bay của mình. Cô nói với các học sinh: “Các quả bóng bay này cũng giống như hạnh phúc, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc nếu mình chỉ tìm hạnh phúc riêng cho mình. Nhưng nếu chúng ta quan tâm đến hạnh phúc người khác, chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc của mình.” Theo Đức Giáo Hoàng Leo XIV
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 351 Views 0 Reviews
More Stories