Recent Updates
Vietnam
  • SIÊU DỰ ÁN 5.600 TỶ: TRỤ SỞ HAY "PHÁO ĐÀI" TRÚN NGỤ CỦA NHÓM LỢI ÍCH?
    Trong khi người dân Nghệ An vẫn đỏ mắt chờ gạo cứu đói mỗi dịp Tết đến xuân về, thông tin về đề xuất xây dựng trung tâm hành chính mới trị giá 5.600 tỷ đồng trên diện tích 45ha như một gáo nước lạnh tạt vào dư luận. Một tỉnh nghèo, nợ nần chồng chất, nhưng lại sở hữu những "giấc mơ" xa hoa nhất: từ tượng đài nghìn tỷ, nhà hát tráng lệ và giờ là một "siêu trụ sở".

    Phía sau tấm màn "Hành chính hiện đại"
    Liệu đây có đơn thuần là nhu cầu làm việc, hay là một đại công trường rửa tiền quy mô lớn?

    Cơn khát địa ốc: 45ha đất vàng tại vị trí đắc địa không chỉ để xây văn phòng. Theo thuyết âm mưu, đây là cái cớ để "vẽ" lại quy hoạch, tạo sóng bất động sản xung quanh nhằm làm giàu cho các sân sau của nhóm quyền lực địa phương.

    Cơ chế "xin - cho" bất tận: Việc Nghệ An liên tục xin cứu đói nhưng vẫn vung tay quá trán cho thấy một nghịch lý đáng sợ: Càng nghèo càng dễ xin ngân sách trung ương, và ngân sách đó lại được đổ vào các "tổ mối" bê tông cốt thép để dễ dàng rút ruột.

    Tiếng chuông báo động
    Khi trụ sở cũ vẫn còn "to và đẹp", việc đổ thêm 5.600 tỷ vào gạch đá thay vì an sinh xã hội là minh chứng cho một hệ thống quản trị ưu tiên đặc quyền hơn dân sinh.

    Mỗi viên gạch của trụ sở mới có thể được xây lên từ những suất cơm cứu đói của người nghèo. Đây không phải là bộ mặt của sự phát triển, mà là bức chân dung của sự tham vọng mù quáng, nơi công bộc sống trong "cung điện" giữa lòng một tỉnh vẫn chưa tự nuôi nổi chính mình. Liệu 5.600 tỷ này sẽ phục vụ nhân dân, hay chỉ phục vụ cho những bản hợp đồng "béo bở" dưới gầm bàn?

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    SIÊU DỰ ÁN 5.600 TỶ: TRỤ SỞ HAY "PHÁO ĐÀI" TRÚN NGỤ CỦA NHÓM LỢI ÍCH? Trong khi người dân Nghệ An vẫn đỏ mắt chờ gạo cứu đói mỗi dịp Tết đến xuân về, thông tin về đề xuất xây dựng trung tâm hành chính mới trị giá 5.600 tỷ đồng trên diện tích 45ha như một gáo nước lạnh tạt vào dư luận. Một tỉnh nghèo, nợ nần chồng chất, nhưng lại sở hữu những "giấc mơ" xa hoa nhất: từ tượng đài nghìn tỷ, nhà hát tráng lệ và giờ là một "siêu trụ sở". Phía sau tấm màn "Hành chính hiện đại" Liệu đây có đơn thuần là nhu cầu làm việc, hay là một đại công trường rửa tiền quy mô lớn? Cơn khát địa ốc: 45ha đất vàng tại vị trí đắc địa không chỉ để xây văn phòng. Theo thuyết âm mưu, đây là cái cớ để "vẽ" lại quy hoạch, tạo sóng bất động sản xung quanh nhằm làm giàu cho các sân sau của nhóm quyền lực địa phương. Cơ chế "xin - cho" bất tận: Việc Nghệ An liên tục xin cứu đói nhưng vẫn vung tay quá trán cho thấy một nghịch lý đáng sợ: Càng nghèo càng dễ xin ngân sách trung ương, và ngân sách đó lại được đổ vào các "tổ mối" bê tông cốt thép để dễ dàng rút ruột. Tiếng chuông báo động Khi trụ sở cũ vẫn còn "to và đẹp", việc đổ thêm 5.600 tỷ vào gạch đá thay vì an sinh xã hội là minh chứng cho một hệ thống quản trị ưu tiên đặc quyền hơn dân sinh. Mỗi viên gạch của trụ sở mới có thể được xây lên từ những suất cơm cứu đói của người nghèo. Đây không phải là bộ mặt của sự phát triển, mà là bức chân dung của sự tham vọng mù quáng, nơi công bộc sống trong "cung điện" giữa lòng một tỉnh vẫn chưa tự nuôi nổi chính mình. Liệu 5.600 tỷ này sẽ phục vụ nhân dân, hay chỉ phục vụ cho những bản hợp đồng "béo bở" dưới gầm bàn? Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 62 Views 0 Reviews
  • NHẬN TỘI ĐỂ CỨU 22 NGƯỜI

    Palidoro, Ý. Tháng 9 năm 1943. Đức Quốc xã đã chiếm đóng ngôi làng sau khi Ý đầu hàng, và nỗi kinh hoàng bao trùm khắp đường phố.

    Khi một vụ nổ giết chết hai lính Đức tại một kho đạn dược, quân SS đòi trả thù. Chúng bắt giữ 22 thường dân vô tội - nông dân, cha mẹ, những người đàn ông bình thường không liên quan gì đến vụ nổ. Quân Đức không quan tâm đến tội lỗi. Chúng muốn trả thù.

    Phải có người chết.

    Salvo d'Acquisto, một lữ đoàn phó (?) (vice-brigadier) 23 tuổi trong lực lượng Carabinieri của Ý, đã chứng kiến ​​cảnh tượng diễn ra. Anh nhìn thấy nỗi kinh hoàng trong mắt những người đàn ông đó. Anh biết họ có gia đình đang chờ đợi ở nhà - vợ con, cha mẹ, những người sẽ không bao giờ hiểu tại sao người thân của họ không trở về.

    Và anh đã đưa ra một lựa chọn vang vọng suốt lịch sử.

    Salvo bước ra và thú nhận đã gây ra vụ nổ. Đó hoàn toàn là một lời nói dối - anh không hề ở gần kho đạn khi sự việc xảy ra. Nhưng anh nhìn thẳng vào mắt viên chỉ huy Đức và khăng khăng rằng chỉ mình anh phải chịu trách nhiệm. Anh yêu cầu họ thả những người vô tội và hành quyết ông.

    Người Đức chấp nhận lời thú tội của ông.

    22 thường dân được trả tự do. Salvo d'Acquisto bị dẫn đến nơi hành quyết.

    Các nhân chứng sau đó làm chứng rằng anh vẫn bình tĩnh cho đến phút cuối cùng. Không van xin. Không nước mắt. Chỉ có sự nghiêm trang lặng lẽ khi đối mặt với đội hành quyết vào ngày 23 tháng 9 năm 1943, biết rằng cái chết của mình đồng nghĩa với việc 22 gia đình sẽ được trọn vẹn.

    Súng trường nổ. Salvo ngã xuống. Và 22 người đàn ông đáng lẽ phải chết ngày hôm đó đã trở về nhà để ôm gia đình họ - được cứu bởi một chàng trai trẻ đã chọn hy sinh tất cả vì người lạ.

    Nước Ý không bao giờ quên anh. Sự hy sinh của anh đã trở thành huyền thoại - một ngọn hải đăng trong bóng tối của chiến tranh.

    D'Acquisto đã được Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II tưởng nhớ, trong bài phát biểu trước Lực lượng Cảnh sát Hoàng gia (Carabinieri) vào ngày 26 tháng 2 năm 2001, ngài đã nói:

    "Lịch sử của Lực lượng Cảnh sát Hoàng gia cho thấy rằng người ta có thể đạt đến đỉnh cao của sự thánh thiện bằng cách trung thành và quảng đại hoàn thành các nghĩa vụ của quốc gia mình. Tôi đang nghĩ đến người đồng nghiệp của ngài, phó trung sĩ Salvo D'Acquisto, người được tặng huy chương vàng vì lòng dũng cảm trong quân đội, và quá trình phong chân phước (*) đang được tiến hành."

    Ngày nay, các tượng đài tưởng niệm anh trên khắp nước Ý tôn vinh ký ức về anh. Trường học dạy về câu chuyện của anh. Ngày 23 tháng 9 được kỷ niệm như ngày mà một chàng trai 23 tuổi đã chứng minh rằng ngay cả khi cái ác vây quanh, lòng dũng cảm cá nhân vẫn có thể cứu sống mạng người.

    Salvo d'Acquisto đã không phải chết vào ngày hôm đó. 22 người đàn ông đó không phải là trách nhiệm của anh. Anh có thể im lặng, sống sót qua chiến tranh, xây dựng một cuộc đời.
    Thay vào đó, anh đã chọn một điều gì đó lớn lao hơn. Anh đã chọn đảm bảo rằng 22 sinh mạng khác sẽ được tiếp tục—rằng trẻ em sẽ không lớn lên mà không có cha, rằng vợ sẽ không trở thành góa phụ, rằng cha mẹ sẽ không chôn cất con trai của họ.

    Những lời cuối cùng của anh, theo lời kể của các nhân chứng, rất đơn giản: "Thà một người chết còn hơn nhiều người vô tội."

    Đó không chỉ là chủ nghĩa anh hùng. Đó là hình thức tình yêu cao cả nhất mà nhân loại có thể thể hiện—sự sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để người khác được sống.

    Sự hy sinh của Salvo d'Acquisto nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả trong những chương đen tối nhất của lịch sử, khi sự tàn ác và thù hận dường như không thể ngăn chặn, thì một người duy nhất đưa ra một lựa chọn dũng cảm có thể tạo ra ánh sáng không bao giờ lụi tàn.

    Hai mươi hai gia đình đã trở về nhà đêm đó vì một chàng trai trẻ quyết định rằng mạng sống của họ quan trọng hơn mạng sống của chính mình.

    (*) Tính đến nay, Salvo d’Acquisto đã được công nhận là Venerabile (Bậc Đáng Kính) bởi Giáo hội Công giáo.
    ĐGH Francis đã cho phép ban hành nghị định về “offering of life” (hiến dâng mạng sống) của ông.
    Tuy nhiên, để được phong chân phước (beatification), vẫn cần một phép lạ được công nhận.
    Nguồn: Tony Nguyen
    NHẬN TỘI ĐỂ CỨU 22 NGƯỜI Palidoro, Ý. Tháng 9 năm 1943. Đức Quốc xã đã chiếm đóng ngôi làng sau khi Ý đầu hàng, và nỗi kinh hoàng bao trùm khắp đường phố. Khi một vụ nổ giết chết hai lính Đức tại một kho đạn dược, quân SS đòi trả thù. Chúng bắt giữ 22 thường dân vô tội - nông dân, cha mẹ, những người đàn ông bình thường không liên quan gì đến vụ nổ. Quân Đức không quan tâm đến tội lỗi. Chúng muốn trả thù. Phải có người chết. Salvo d'Acquisto, một lữ đoàn phó (?) (vice-brigadier) 23 tuổi trong lực lượng Carabinieri của Ý, đã chứng kiến ​​cảnh tượng diễn ra. Anh nhìn thấy nỗi kinh hoàng trong mắt những người đàn ông đó. Anh biết họ có gia đình đang chờ đợi ở nhà - vợ con, cha mẹ, những người sẽ không bao giờ hiểu tại sao người thân của họ không trở về. Và anh đã đưa ra một lựa chọn vang vọng suốt lịch sử. Salvo bước ra và thú nhận đã gây ra vụ nổ. Đó hoàn toàn là một lời nói dối - anh không hề ở gần kho đạn khi sự việc xảy ra. Nhưng anh nhìn thẳng vào mắt viên chỉ huy Đức và khăng khăng rằng chỉ mình anh phải chịu trách nhiệm. Anh yêu cầu họ thả những người vô tội và hành quyết ông. Người Đức chấp nhận lời thú tội của ông. 22 thường dân được trả tự do. Salvo d'Acquisto bị dẫn đến nơi hành quyết. Các nhân chứng sau đó làm chứng rằng anh vẫn bình tĩnh cho đến phút cuối cùng. Không van xin. Không nước mắt. Chỉ có sự nghiêm trang lặng lẽ khi đối mặt với đội hành quyết vào ngày 23 tháng 9 năm 1943, biết rằng cái chết của mình đồng nghĩa với việc 22 gia đình sẽ được trọn vẹn. Súng trường nổ. Salvo ngã xuống. Và 22 người đàn ông đáng lẽ phải chết ngày hôm đó đã trở về nhà để ôm gia đình họ - được cứu bởi một chàng trai trẻ đã chọn hy sinh tất cả vì người lạ. Nước Ý không bao giờ quên anh. Sự hy sinh của anh đã trở thành huyền thoại - một ngọn hải đăng trong bóng tối của chiến tranh. D'Acquisto đã được Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II tưởng nhớ, trong bài phát biểu trước Lực lượng Cảnh sát Hoàng gia (Carabinieri) vào ngày 26 tháng 2 năm 2001, ngài đã nói: "Lịch sử của Lực lượng Cảnh sát Hoàng gia cho thấy rằng người ta có thể đạt đến đỉnh cao của sự thánh thiện bằng cách trung thành và quảng đại hoàn thành các nghĩa vụ của quốc gia mình. Tôi đang nghĩ đến người đồng nghiệp của ngài, phó trung sĩ Salvo D'Acquisto, người được tặng huy chương vàng vì lòng dũng cảm trong quân đội, và quá trình phong chân phước (*) đang được tiến hành." Ngày nay, các tượng đài tưởng niệm anh trên khắp nước Ý tôn vinh ký ức về anh. Trường học dạy về câu chuyện của anh. Ngày 23 tháng 9 được kỷ niệm như ngày mà một chàng trai 23 tuổi đã chứng minh rằng ngay cả khi cái ác vây quanh, lòng dũng cảm cá nhân vẫn có thể cứu sống mạng người. Salvo d'Acquisto đã không phải chết vào ngày hôm đó. 22 người đàn ông đó không phải là trách nhiệm của anh. Anh có thể im lặng, sống sót qua chiến tranh, xây dựng một cuộc đời. Thay vào đó, anh đã chọn một điều gì đó lớn lao hơn. Anh đã chọn đảm bảo rằng 22 sinh mạng khác sẽ được tiếp tục—rằng trẻ em sẽ không lớn lên mà không có cha, rằng vợ sẽ không trở thành góa phụ, rằng cha mẹ sẽ không chôn cất con trai của họ. Những lời cuối cùng của anh, theo lời kể của các nhân chứng, rất đơn giản: "Thà một người chết còn hơn nhiều người vô tội." Đó không chỉ là chủ nghĩa anh hùng. Đó là hình thức tình yêu cao cả nhất mà nhân loại có thể thể hiện—sự sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để người khác được sống. Sự hy sinh của Salvo d'Acquisto nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả trong những chương đen tối nhất của lịch sử, khi sự tàn ác và thù hận dường như không thể ngăn chặn, thì một người duy nhất đưa ra một lựa chọn dũng cảm có thể tạo ra ánh sáng không bao giờ lụi tàn. Hai mươi hai gia đình đã trở về nhà đêm đó vì một chàng trai trẻ quyết định rằng mạng sống của họ quan trọng hơn mạng sống của chính mình. (*) Tính đến nay, Salvo d’Acquisto đã được công nhận là Venerabile (Bậc Đáng Kính) bởi Giáo hội Công giáo. ĐGH Francis đã cho phép ban hành nghị định về “offering of life” (hiến dâng mạng sống) của ông. Tuy nhiên, để được phong chân phước (beatification), vẫn cần một phép lạ được công nhận. Nguồn: Tony Nguyen
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 271 Views 0 Reviews
  • Theo Us War Troops cho biết, được một quan chức Iran xác nhận – Mujtaba Khamenei đã tử vong…?
    Theo Us War Troops cho biết, được một quan chức Iran xác nhận – Mujtaba Khamenei đã tử vong…?
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 165 Views 0 Reviews
  • Not executed, murdered.
    Not executed, murdered.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 533 Views 0 Reviews
  • There's a reason Laura's own family hates her.
    There's a reason Laura's own family hates her.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 572 Views 0 Reviews
  • Những dữ kiện về tâm lý phản đối ông Trump vẫn còn mơ hồ, ngoại trừ sự thù hận.

    Trong các cuộc biểu tình diễn ra trên khắp cả nước, những người tham gia đã bày tỏ vô vàn nỗi bất bình khác nhau—một tập hợp chắp vá mà thoạt nhìn dường như chỉ có mối liên hệ lỏng lẻo. Một số người biểu tình tập trung vào vấn đề thực thi luật nhập cư; họ giơ cao các biểu ngữ phản đối những cuộc đột kích của ICE, các đợt trục xuất hàng loạt, cũng như những sự việc như vụ nổ súng gây chết người nhằm vào các công dân Mỹ tại Minneapolis, đồng thời hô vang khẩu hiệu: "ICE—cút ngay lập tức!"

    Những người khác nêu bật mối lo ngại về khả năng chi trả, chỉ ra chi phí nhà ở, thực phẩm, chăm sóc sức khỏe và xăng dầu ngày càng tăng cao—họ cho rằng tình trạng này càng trầm trọng hơn do thuế quan và cuộc xung đột đang diễn ra với Iran. Một số khác lại mang cờ Palestine hoặc yêu cầu chấm dứt sự can thiệp của Mỹ ở nước ngoài, chỉ trích việc chi tiền thuế cho các cuộc xung đột nước ngoài trong khi nội bộ đang diễn ra các cuộc đấu tranh.

    Quyền của cộng đồng LGBTQ+ cũng xuất hiện ngẫu nhiên cùng với quyền bầu cử, và các chủ đề chống độc tài rộng hơn cũng xuất hiện trên các biểu ngữ và trong các bài phát biểu.

    Điều duy nhất thống nhất đám đông, không có gì đáng ngạc nhiên, là sự tức giận chung hướng vào Tổng thống Donald Trump và chính quyền của ông, được coi là nguồn gốc của hầu hết mọi vấn đề, có lẽ là từ trước đến nay.

    Mặc dù đây là cuộc biểu tình “Không có vua” mới nhất trong một loạt các cuộc biểu tình, với những thông điệp hỗn hợp và đôi khi mâu thuẫn, các sự kiện này vẫn dường như là một phiên trút giận thiếu tập trung hơn là một cương lĩnh mạch lạc.

    Nhưng sự thật nếu nước Mỹ có VUA như các nước Độc Tài, liệu những kẻ này có dám biểu tình ?
    Nguồn Mau Tran
    Những dữ kiện về tâm lý phản đối ông Trump vẫn còn mơ hồ, ngoại trừ sự thù hận. Trong các cuộc biểu tình diễn ra trên khắp cả nước, những người tham gia đã bày tỏ vô vàn nỗi bất bình khác nhau—một tập hợp chắp vá mà thoạt nhìn dường như chỉ có mối liên hệ lỏng lẻo. Một số người biểu tình tập trung vào vấn đề thực thi luật nhập cư; họ giơ cao các biểu ngữ phản đối những cuộc đột kích của ICE, các đợt trục xuất hàng loạt, cũng như những sự việc như vụ nổ súng gây chết người nhằm vào các công dân Mỹ tại Minneapolis, đồng thời hô vang khẩu hiệu: "ICE—cút ngay lập tức!" Những người khác nêu bật mối lo ngại về khả năng chi trả, chỉ ra chi phí nhà ở, thực phẩm, chăm sóc sức khỏe và xăng dầu ngày càng tăng cao—họ cho rằng tình trạng này càng trầm trọng hơn do thuế quan và cuộc xung đột đang diễn ra với Iran. Một số khác lại mang cờ Palestine hoặc yêu cầu chấm dứt sự can thiệp của Mỹ ở nước ngoài, chỉ trích việc chi tiền thuế cho các cuộc xung đột nước ngoài trong khi nội bộ đang diễn ra các cuộc đấu tranh. Quyền của cộng đồng LGBTQ+ cũng xuất hiện ngẫu nhiên cùng với quyền bầu cử, và các chủ đề chống độc tài rộng hơn cũng xuất hiện trên các biểu ngữ và trong các bài phát biểu. Điều duy nhất thống nhất đám đông, không có gì đáng ngạc nhiên, là sự tức giận chung hướng vào Tổng thống Donald Trump và chính quyền của ông, được coi là nguồn gốc của hầu hết mọi vấn đề, có lẽ là từ trước đến nay. Mặc dù đây là cuộc biểu tình “Không có vua” mới nhất trong một loạt các cuộc biểu tình, với những thông điệp hỗn hợp và đôi khi mâu thuẫn, các sự kiện này vẫn dường như là một phiên trút giận thiếu tập trung hơn là một cương lĩnh mạch lạc. Nhưng sự thật nếu nước Mỹ có VUA như các nước Độc Tài, liệu những kẻ này có dám biểu tình ? Nguồn Mau Tran
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 342 Views 0 Reviews
More Stories