Недавние обновления
Vietnam
Страна
Afghanistan
Albania
Algeria
American Samoa
Andorra
Angola
Anguilla
Antarctica
Antigua and Barbuda
Argentina
Armenia
Aruba
Australia
Austria
Azerbaijan
Bahamas
Bahrain
Bangladesh
Barbados
Belarus
Belgium
Belize
Benin
Bermuda
Bhutan
Bolivia
Bosnia and Herzegovina
Botswana
Bouvet Island
Brazil
British Indian Ocean Territory
Brunei Darussalam
Bulgaria
Burkina Faso
Burundi
Cambodia
Cameroon
Canada
Cape Verde
Cayman Islands
Central African Republic
Chad
Chile
China
Christmas Island
Cocos (Keeling) Islands
Colombia
Comoros
Congo
Cook Islands
Costa Rica
Croatia (Hrvatska)
Cuba
Cyprus
Czech Republic
Denmark
Djibouti
Dominica
Dominican Republic
East Timor
Ecuador
Egypt
El Salvador
Equatorial Guinea
Eritrea
Estonia
Ethiopia
Falkland Islands (Malvinas)
Faroe Islands
Fiji
Finland
France
France, Metropolitan
French Guiana
French Polynesia
French Southern Territories
Gabon
Gambia
Georgia
Germany
Ghana
Gibraltar
Guernsey
Greece
Greenland
Grenada
Guadeloupe
Guam
Guatemala
Guinea
Guinea-Bissau
Guyana
Haiti
Heard and Mc Donald Islands
Honduras
Hong Kong
Hungary
Iceland
India
Isle of Man
Indonesia
Iran (Islamic Republic of)
Iraq
Ireland
Israel
Italy
Ivory Coast
Jersey
Jamaica
Japan
Jordan
Kazakhstan
Kenya
Kiribati
Korea, Democratic People's Republic of
Korea, Republic of
Kosovo
Kuwait
Kyrgyzstan
Lao People's Democratic Republic
Latvia
Lebanon
Lesotho
Liberia
Libyan Arab Jamahiriya
Liechtenstein
Lithuania
Luxembourg
Macau
Macedonia
Madagascar
Malawi
Malaysia
Maldives
Mali
Malta
Marshall Islands
Martinique
Mauritania
Mauritius
Mayotte
Mexico
Micronesia, Federated States of
Moldova, Republic of
Monaco
Mongolia
Montenegro
Montserrat
Morocco
Mozambique
Myanmar
Namibia
Nauru
Nepal
Netherlands
Netherlands Antilles
New Caledonia
New Zealand
Nicaragua
Niger
Nigeria
Niue
Norfolk Island
Northern Mariana Islands
Norway
Oman
Pakistan
Palau
Palestine
Panama
Papua New Guinea
Paraguay
Peru
Philippines
Pitcairn
Poland
Portugal
Puerto Rico
Qatar
Reunion
Romania
Russian Federation
Rwanda
Saint Kitts and Nevis
Saint Lucia
Saint Vincent and the Grenadines
Samoa
San Marino
Sao Tome and Principe
Saudi Arabia
Senegal
Serbia
Seychelles
Sierra Leone
Singapore
Slovakia
Slovenia
Solomon Islands
Somalia
South Africa
South Georgia South Sandwich Islands
Spain
Sri Lanka
St. Helena
St. Pierre and Miquelon
Sudan
Suriname
Svalbard and Jan Mayen Islands
Swaziland
Sweden
Switzerland
Syrian Arab Republic
Taiwan
Tajikistan
Tanzania, United Republic of
Thailand
Togo
Tokelau
Tonga
Trinidad and Tobago
Tunisia
Turkey
Turkmenistan
Turks and Caicos Islands
Tuvalu
Uganda
Ukraine
United Arab Emirates
United Kingdom
United States
United States minor outlying islands
Uruguay
Uzbekistan
Vanuatu
Vatican City State
Venezuela
Vietnam
Virgin Islands (British)
Virgin Islands (U.S.)
Wallis and Futuna Islands
Western Sahara
Yemen
Zaire
Zambia
Zimbabwe
-
"Ngoại Giao Xăng Dầu" Hay Cú Hú.t Má.u Dân Để Nuôi Láng Giềng?
Sự kiện giá xăng dầu Việt Nam bất ngờ "nhảy múa", chạm ngưỡng kỷ lục 33.840 đồng/lít vào ngày 24/3/2026. Liệu có phải người dân trong nước đang phải "nhịn ăn" để chi viện cho "người anh em" Lào?
Hợp đồng 50 triệu lít và cái giá "cắt cổ" của dân nội địa
Thông tin rò rỉ về việc Việt Nam âm thầm gửi tặng hoặc hỗ trợ Lào 50 triệu lít xăng giữa lúc nguồn cung trong nước đang nghẹt thở đã giải thích cho nghịch lý giá xăng tăng vọt từ 50% đến 60%. Đây không đơn thuần là biến động thị trường thế giới, mà là một chiến thuật "vét sạch kho nhà, đem bán/cho láng giềng" để đổi lấy những thỏa thuận chính trị ngầm. Khi kho dự trữ quốc gia bị rút cạn cho mục đích ngoại giao, cái giá mà người dân phải trả chính là mức giá cắt cổ trên mỗi lít xăng đổ vào bình.
Dân "đói" xăng để nuôi "tình hữu nghị"
Trong khi người dân Việt Nam phải xếp hàng rồng rắn, chật vật với chi phí sinh hoạt leo thang, thì hàng triệu lít nhiên liệu lại lặng lẽ vượt biên giới.
Câu hỏi được đặt ra: Tại sao Chính phủ không ưu tiên bình ổn giá cho 100 triệu dân đang khốn khó mà lại chọn cách "làm đẹp mặt" quốc tế? Phải chăng đây là một kịch bản "xuất khẩu lạm phát", đẩy toàn bộ gánh nặng tài chính lên vai người lao động trong nước để duy trì cái gọi là sức ảnh hưởng tại khu vực Đông Dương?
Một thực tế trần trụi đang hiển hiện: Mỗi khi tiếng loa truyền thông ca ngợi "tình anh em thắm thiết", thì ví tiền của người dân Việt lại vơi đi một cách tức tưởi.
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdao"Ngoại Giao Xăng Dầu" Hay Cú Hú.t Má.u Dân Để Nuôi Láng Giềng? Sự kiện giá xăng dầu Việt Nam bất ngờ "nhảy múa", chạm ngưỡng kỷ lục 33.840 đồng/lít vào ngày 24/3/2026. Liệu có phải người dân trong nước đang phải "nhịn ăn" để chi viện cho "người anh em" Lào? Hợp đồng 50 triệu lít và cái giá "cắt cổ" của dân nội địa Thông tin rò rỉ về việc Việt Nam âm thầm gửi tặng hoặc hỗ trợ Lào 50 triệu lít xăng giữa lúc nguồn cung trong nước đang nghẹt thở đã giải thích cho nghịch lý giá xăng tăng vọt từ 50% đến 60%. Đây không đơn thuần là biến động thị trường thế giới, mà là một chiến thuật "vét sạch kho nhà, đem bán/cho láng giềng" để đổi lấy những thỏa thuận chính trị ngầm. Khi kho dự trữ quốc gia bị rút cạn cho mục đích ngoại giao, cái giá mà người dân phải trả chính là mức giá cắt cổ trên mỗi lít xăng đổ vào bình. Dân "đói" xăng để nuôi "tình hữu nghị" Trong khi người dân Việt Nam phải xếp hàng rồng rắn, chật vật với chi phí sinh hoạt leo thang, thì hàng triệu lít nhiên liệu lại lặng lẽ vượt biên giới. Câu hỏi được đặt ra: Tại sao Chính phủ không ưu tiên bình ổn giá cho 100 triệu dân đang khốn khó mà lại chọn cách "làm đẹp mặt" quốc tế? Phải chăng đây là một kịch bản "xuất khẩu lạm phát", đẩy toàn bộ gánh nặng tài chính lên vai người lao động trong nước để duy trì cái gọi là sức ảnh hưởng tại khu vực Đông Dương? Một thực tế trần trụi đang hiển hiện: Mỗi khi tiếng loa truyền thông ca ngợi "tình anh em thắm thiết", thì ví tiền của người dân Việt lại vơi đi một cách tức tưởi. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao0 Комментарии 0 Поделились 190 Просмотры 0 предпросмотр
3
Войдите, чтобы отмечать, делиться и комментировать! -
BẮC KINH BẤT NGỜ TĂNG TỐC Ở VIỆT NAM – ĐÂY KHÔNG CHỈ LÀ NGOẠI GIAO, MÀ CÓ THỂ LÀ BƯỚC ĐI ỔN ĐỊNH BÀN CỜ PHÍA NAM
Trong lúc phần lớn thế giới đang dồn sự chú ý vào Trung Đông, thì ngay tại Đông Nam Á lại xuất hiện một tín hiệu rất đáng quan tâm.
Trung Quốc đang đẩy nhanh cơ chế đối thoại chiến lược 3+3 với Việt Nam.
Nghe thì có vẻ chỉ là một cuộc gặp cấp cao.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đây không phải kiểu ngoại giao thông thường.
Bởi khi một quốc gia cùng lúc đưa cả 3 trụ cột quan trọng gồm:
• đối ngoại
• quốc phòng
• an ninh
vào cùng một cơ chế làm việc, thì điều đó thường cho thấy họ không chỉ muốn nói chuyện quan hệ song phương.
Mà họ đang muốn bàn sâu hơn về những vấn đề chiến lược.
VÌ SAO CƠ CHẾ 3+3 LẠI ĐÁNG CHÚ Ý?
Bình thường, các nước có thể trao đổi riêng từng kênh.
Ngoại giao lo đối ngoại.
Quốc phòng lo an ninh cứng.
Cơ quan an ninh lo ổn định và phối hợp nội bộ.
Nhưng khi gộp lại thành 3+3, điều đó có nghĩa là các vấn đề này không còn tách rời nữa.
Nó cho thấy các bên đang nhìn bức tranh theo cách tổng thể hơn:
• an ninh khu vực
• chuỗi cung ứng
• ổn định kinh tế
• rủi ro địa chính trị
• và khả năng phối hợp lâu dài
Nói dễ hiểu h, đây là cấp đối thoại dành cho những vấn đề không còn nhỏ.
ĐIỀU QUAN TRỌNG KHÔNG PHẢI LÀ “CÓ GẶP”, MÀ LÀ “GẶP RẤT NHANH”
Trong địa chính trị, tốc độ luôn nói lên rất nhiều điều.
Một cơ chế mới mà được đẩy lên cấp cao rất nhanh, đúng vào lúc thế giới nhiều biến động, thì thường không phải ngẫu nhiên.
Điều đó cho thấy một bên đang muốn:
• mở sẵn đường dây trao đổi trực tiếp
• giảm nguy cơ hiểu sai chiến lược
• giữ ổn định khu vực lân cận
• chuẩn bị trước cho những biến số lớn hơn
Đây mới là phần đáng suy nghĩ.
Bởi khi thế giới bên ngoài càng nhiều sóng, các cường quốc càng có xu hướng làm một việc trước tiên:
giữ cho khu vực sát sườn của mình ổn định trước đã.
VÌ SAO VIỆT NAM LẠI QUAN TRỌNG TRONG TÍNH TOÁN NÀY?
Việt Nam không chỉ quan trọng vì vị trí địa lý.
Mà còn vì vị trí chiến lược trong toàn bộ bàn cờ khu vực.
Việt Nam nằm ở nơi kết nối:
• lục địa Trung Quốc
• Đông Nam Á
• Biển Đông
• và các tuyến thương mại rất quan trọng
Ngoài ra, Việt Nam còn là mắt xích ngày càng đáng chú ý trong chuỗi cung ứng khu vực.
Tức là nếu muốn giữ ổn định ở phía nam, giữ nhịp thương mại, giữ tâm lý thị trường và giảm rủi ro chiến lược ở vùng lân cận, thì Việt Nam là một điểm không thể bỏ qua.
Nói thẳng ra: với Bắc Kinh, Việt Nam không còn là một điểm đứng ngoài cuộc chơi, mà là một mắt xích cần được giữ nhịp ổn định.
GÓC NHÌN SÂU HƠN: TRUNG QUỐC CÓ ĐANG “LÀM YÊN PHÍA NAM” TRƯỚC KHI BƯỚC VÀO GIAI ĐOẠN NHẠY CẢM HƠN?
Đây là chỗ nhiều người thấy rất đáng chú ý.
Bởi trong chiến lược của các nước lớn, khi chuẩn bị bước vào một giai đoạn thương lượng khó hơn hoặc cạnh tranh căng hơn, họ thường có xu hướng:
• củng cố hậu phương
• ổn định vùng lân cận
• khóa trước các điểm dễ phát sinh biến số
Nếu nhìn theo hướng đó, cơ chế 3+3 lần này không chỉ mang ý nghĩa ngoại giao.
Nó có thể là một bước đi mang tính chuẩn bị.
Không nhất thiết là để xử lý một biến cố cụ thể.
Nhưng là để đảm bảo rằng:
nếu bàn cờ bên ngoài có thay đổi mạnh, thì khu vực gần mình vẫn phải giữ được kiểm soát và ổn định.
Đó là tư duy rất điển hình của một cường quốc.TÁC ĐỘNG KINH TẾ VÀ DÒNG TIỀN CŨNG KHÔNG NHỎ
Nhiều người thấy những tin như thế này thì nghĩ chỉ là chuyện chính trị.
Nhưng giới đầu tư sẽ nhìn khác.
Họ nhìn vào các câu hỏi như:
• khu vực có ổn định hơn không
• chuỗi cung ứng có được bảo vệ không
• thương mại có thông suốt không
• rủi ro địa chính trị có giảm không
Bởi chỉ cần quan hệ giữa các quốc gia lớn trong khu vực thay đổi nhịp, thị trường sẽ phản ứng ngay vào:
• logistics
• nguyên liệu
• đầu tư
• dòng vốn
• tâm lý tài chính
Cho nên đôi khi một cuộc đối thoại nhìn có vẻ chỉ là ngoại giao…
nhưng phía sau nó lại là câu chuyện của kinh tế và dòng tiền.
KẾT LUẬN
Theo tôi, điều đáng chú ý nhất lần này không nằm ở hình thức. Mà nằm ở thông điệp chiến lược.
Việc Bắc Kinh đẩy nhanh cơ chế 3+3 với Việt Nam cho thấy họ đang muốn mở một kênh trao đổi sâu hơn, trực tiếp hơn và thực chất hơn với Hà Nội trong đúng giai đoạn khu vực đang nhạy cảm.
Nói ngắn gọn:
khi thế giới càng nhiều sóng, những cuộc gặp tưởng như ngoại giao lại càng mang ý nghĩa chiến lược.
Và lần này, Việt Nam đang ở đúng vị trí mà mọi bước đi lớn trong khu vực đều phải tính đến. Ai nhìn thị trường chỉ bằng giá vàng, giá dầu hay chứng khoán thì sẽ luôn đi sau.
Còn ai nhìn được địa chính trị, dòng tiền và các bước đi chiến lược của các cường quốc, người đó mới hiểu chuyện gì đang âm thầm dịch chuyển phía sau.
Nguồn: Vu Thành CôngBẮC KINH BẤT NGỜ TĂNG TỐC Ở VIỆT NAM – ĐÂY KHÔNG CHỈ LÀ NGOẠI GIAO, MÀ CÓ THỂ LÀ BƯỚC ĐI ỔN ĐỊNH BÀN CỜ PHÍA NAM Trong lúc phần lớn thế giới đang dồn sự chú ý vào Trung Đông, thì ngay tại Đông Nam Á lại xuất hiện một tín hiệu rất đáng quan tâm. Trung Quốc đang đẩy nhanh cơ chế đối thoại chiến lược 3+3 với Việt Nam. Nghe thì có vẻ chỉ là một cuộc gặp cấp cao. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đây không phải kiểu ngoại giao thông thường. Bởi khi một quốc gia cùng lúc đưa cả 3 trụ cột quan trọng gồm: • đối ngoại • quốc phòng • an ninh vào cùng một cơ chế làm việc, thì điều đó thường cho thấy họ không chỉ muốn nói chuyện quan hệ song phương. Mà họ đang muốn bàn sâu hơn về những vấn đề chiến lược. VÌ SAO CƠ CHẾ 3+3 LẠI ĐÁNG CHÚ Ý? Bình thường, các nước có thể trao đổi riêng từng kênh. Ngoại giao lo đối ngoại. Quốc phòng lo an ninh cứng. Cơ quan an ninh lo ổn định và phối hợp nội bộ. Nhưng khi gộp lại thành 3+3, điều đó có nghĩa là các vấn đề này không còn tách rời nữa. Nó cho thấy các bên đang nhìn bức tranh theo cách tổng thể hơn: • an ninh khu vực • chuỗi cung ứng • ổn định kinh tế • rủi ro địa chính trị • và khả năng phối hợp lâu dài Nói dễ hiểu h, đây là cấp đối thoại dành cho những vấn đề không còn nhỏ. ĐIỀU QUAN TRỌNG KHÔNG PHẢI LÀ “CÓ GẶP”, MÀ LÀ “GẶP RẤT NHANH” Trong địa chính trị, tốc độ luôn nói lên rất nhiều điều. Một cơ chế mới mà được đẩy lên cấp cao rất nhanh, đúng vào lúc thế giới nhiều biến động, thì thường không phải ngẫu nhiên. Điều đó cho thấy một bên đang muốn: • mở sẵn đường dây trao đổi trực tiếp • giảm nguy cơ hiểu sai chiến lược • giữ ổn định khu vực lân cận • chuẩn bị trước cho những biến số lớn hơn Đây mới là phần đáng suy nghĩ. Bởi khi thế giới bên ngoài càng nhiều sóng, các cường quốc càng có xu hướng làm một việc trước tiên: giữ cho khu vực sát sườn của mình ổn định trước đã. VÌ SAO VIỆT NAM LẠI QUAN TRỌNG TRONG TÍNH TOÁN NÀY? Việt Nam không chỉ quan trọng vì vị trí địa lý. Mà còn vì vị trí chiến lược trong toàn bộ bàn cờ khu vực. Việt Nam nằm ở nơi kết nối: • lục địa Trung Quốc • Đông Nam Á • Biển Đông • và các tuyến thương mại rất quan trọng Ngoài ra, Việt Nam còn là mắt xích ngày càng đáng chú ý trong chuỗi cung ứng khu vực. Tức là nếu muốn giữ ổn định ở phía nam, giữ nhịp thương mại, giữ tâm lý thị trường và giảm rủi ro chiến lược ở vùng lân cận, thì Việt Nam là một điểm không thể bỏ qua. Nói thẳng ra: với Bắc Kinh, Việt Nam không còn là một điểm đứng ngoài cuộc chơi, mà là một mắt xích cần được giữ nhịp ổn định. GÓC NHÌN SÂU HƠN: TRUNG QUỐC CÓ ĐANG “LÀM YÊN PHÍA NAM” TRƯỚC KHI BƯỚC VÀO GIAI ĐOẠN NHẠY CẢM HƠN? Đây là chỗ nhiều người thấy rất đáng chú ý. Bởi trong chiến lược của các nước lớn, khi chuẩn bị bước vào một giai đoạn thương lượng khó hơn hoặc cạnh tranh căng hơn, họ thường có xu hướng: • củng cố hậu phương • ổn định vùng lân cận • khóa trước các điểm dễ phát sinh biến số Nếu nhìn theo hướng đó, cơ chế 3+3 lần này không chỉ mang ý nghĩa ngoại giao. Nó có thể là một bước đi mang tính chuẩn bị. Không nhất thiết là để xử lý một biến cố cụ thể. Nhưng là để đảm bảo rằng: nếu bàn cờ bên ngoài có thay đổi mạnh, thì khu vực gần mình vẫn phải giữ được kiểm soát và ổn định. Đó là tư duy rất điển hình của một cường quốc.TÁC ĐỘNG KINH TẾ VÀ DÒNG TIỀN CŨNG KHÔNG NHỎ Nhiều người thấy những tin như thế này thì nghĩ chỉ là chuyện chính trị. Nhưng giới đầu tư sẽ nhìn khác. Họ nhìn vào các câu hỏi như: • khu vực có ổn định hơn không • chuỗi cung ứng có được bảo vệ không • thương mại có thông suốt không • rủi ro địa chính trị có giảm không Bởi chỉ cần quan hệ giữa các quốc gia lớn trong khu vực thay đổi nhịp, thị trường sẽ phản ứng ngay vào: • logistics • nguyên liệu • đầu tư • dòng vốn • tâm lý tài chính Cho nên đôi khi một cuộc đối thoại nhìn có vẻ chỉ là ngoại giao… nhưng phía sau nó lại là câu chuyện của kinh tế và dòng tiền. KẾT LUẬN Theo tôi, điều đáng chú ý nhất lần này không nằm ở hình thức. Mà nằm ở thông điệp chiến lược. Việc Bắc Kinh đẩy nhanh cơ chế 3+3 với Việt Nam cho thấy họ đang muốn mở một kênh trao đổi sâu hơn, trực tiếp hơn và thực chất hơn với Hà Nội trong đúng giai đoạn khu vực đang nhạy cảm. Nói ngắn gọn: khi thế giới càng nhiều sóng, những cuộc gặp tưởng như ngoại giao lại càng mang ý nghĩa chiến lược. Và lần này, Việt Nam đang ở đúng vị trí mà mọi bước đi lớn trong khu vực đều phải tính đến. Ai nhìn thị trường chỉ bằng giá vàng, giá dầu hay chứng khoán thì sẽ luôn đi sau. Còn ai nhìn được địa chính trị, dòng tiền và các bước đi chiến lược của các cường quốc, người đó mới hiểu chuyện gì đang âm thầm dịch chuyển phía sau. Nguồn: Vu Thành Công0 Комментарии 0 Поделились 289 Просмотры 0 предпросмотр
3
-
TBT Kiêm Chủ Tịch Nước: "Pháp Quyền" Hay Kịch Bản Tập Quyền Toàn Diện?
Việc Trung ương Đảng họp kín để chốt bộ khung nhân sự tứ trụ, với dự báo Tô Lâm kiêm nhiệm Tổng Bí thư lẫn Chủ tịch nước, không đơn thuần là sự "đồng bộ hóa" bộ máy. đây là bước ngoặt quyết định để hoàn tất mô hình tập quyền tuyệt đối, sao chép nguyên xi công thức của Tập Cận Bình nhằm biến mọi định chế pháp lý thành công cụ phục vụ cá nhân.
Mỹ từ "Pháp quyền" và thực tại "Đảng trị"
Nghị quyết 27 về "Nhà nước pháp quyền XHCN" với những hứa hẹn về độc lập tư pháp và quyền con người thực chất chỉ là một tấm màn nhung bóng bẩy. Khi quyền lực Đảng, Nhà nước, Quân đội và Công an hội tụ vào một bàn tay duy nhất, khái niệm "kiểm soát quyền lực" trở nên vô nghĩa.
Quốc hội chỉ còn là nhà hát để "vỗ tay", còn tòa án trở thành cánh tay nối dài của Bộ Chính trị. "Pháp quyền" lúc này không bảo vệ dân, mà là cái roi mây để hợp thức hóa các cuộc thanh trừng phe phái dưới danh nghĩa "đốt lò".
Sự sụp đổ của cơ chế tập thể
Việc kiêm nhiệm này đánh dấu sự chấm dứt của kỷ nguyên "lãnh đạo tập thể". Thay vì phân quyền để giám sát, mô hình mới tạo ra một siêu quyền lực đứng trên cả Hiến pháp. Dân chỉ được đóng vai "cử tri" trong một kịch bản đã hạ màn từ trước cuộc bầu cử. Khi mọi quyết định sinh sát đều nằm trong tay một người, hy vọng về sự minh bạch chỉ là ảo ảnh. Bản chất vẫn y nguyên: Mỹ từ dành cho quốc tế, quyền lực sắt đá dành cho nhân dân.
Chân dung lãnh đạo\
#chandunglanhdaoTBT Kiêm Chủ Tịch Nước: "Pháp Quyền" Hay Kịch Bản Tập Quyền Toàn Diện? Việc Trung ương Đảng họp kín để chốt bộ khung nhân sự tứ trụ, với dự báo Tô Lâm kiêm nhiệm Tổng Bí thư lẫn Chủ tịch nước, không đơn thuần là sự "đồng bộ hóa" bộ máy. đây là bước ngoặt quyết định để hoàn tất mô hình tập quyền tuyệt đối, sao chép nguyên xi công thức của Tập Cận Bình nhằm biến mọi định chế pháp lý thành công cụ phục vụ cá nhân. Mỹ từ "Pháp quyền" và thực tại "Đảng trị" Nghị quyết 27 về "Nhà nước pháp quyền XHCN" với những hứa hẹn về độc lập tư pháp và quyền con người thực chất chỉ là một tấm màn nhung bóng bẩy. Khi quyền lực Đảng, Nhà nước, Quân đội và Công an hội tụ vào một bàn tay duy nhất, khái niệm "kiểm soát quyền lực" trở nên vô nghĩa. Quốc hội chỉ còn là nhà hát để "vỗ tay", còn tòa án trở thành cánh tay nối dài của Bộ Chính trị. "Pháp quyền" lúc này không bảo vệ dân, mà là cái roi mây để hợp thức hóa các cuộc thanh trừng phe phái dưới danh nghĩa "đốt lò". Sự sụp đổ của cơ chế tập thể Việc kiêm nhiệm này đánh dấu sự chấm dứt của kỷ nguyên "lãnh đạo tập thể". Thay vì phân quyền để giám sát, mô hình mới tạo ra một siêu quyền lực đứng trên cả Hiến pháp. Dân chỉ được đóng vai "cử tri" trong một kịch bản đã hạ màn từ trước cuộc bầu cử. Khi mọi quyết định sinh sát đều nằm trong tay một người, hy vọng về sự minh bạch chỉ là ảo ảnh. Bản chất vẫn y nguyên: Mỹ từ dành cho quốc tế, quyền lực sắt đá dành cho nhân dân. Chân dung lãnh đạo\ #chandunglanhdao0 Комментарии 0 Поделились 256 Просмотры 0 предпросмотр
3
-
"Ma trận" so sánh giá xăng: Khi con số được chọn lọc để trấn an dư luận
Tại sao truyền thông luôn khẳng định giá xăng Việt Nam "thấp hơn đáng kể" so với khu vực trong khi người dân lại cảm thấy chi phí này đang đè nặng lên từng bữa ăn? đây là một chiến thuật điều hướng tâm lý kinh điển.
Thủ thuật so sánh "tuyển chọn" Việc truyền thông liên tục đưa ra các số liệu so sánh với những quốc gia có giá xăng cao ngất ngưởng thường là nơi không có công nghiệp lọc dầu hoặc thuế môi trường cực đoan, thực chất là để tạo ra, một "điểm neo" tâm lý. Bằng cách so sánh với những cái tên "đắt đỏ nhất", cơ quan quản lý dễ dàng biến mức giá vốn dĩ đã cao của Việt Nam trở nên... "hợp lý". Đây là chiêu bài "tốt hơn cái tồi tệ nhất" để khiến người dân bớt phản kháng.
Bình ổn hay "bình thông nhau"? Luận điệu "đảm bảo nguồn cung" thường được dùng như một lá chắn thép mỗi khi người dân chất vấn về cấu trúc giá. Thuyết âm mưu đặt câu hỏi: Nếu thị trường đã vận hành theo quy luật cung cầu, tại sao lại cần một "Quỹ bình ổn" đầy bí ẩn, nơi tiền chảy vào từ túi người dân nhưng quy trình sử dụng lại nằm ngoài tầm kiểm soát minh bạch?
Phải chăng quỹ này không thực sự để bình ổn giá, mà là công cụ để các "nhóm lợi ích" điều tiết dòng tiền, bù đắp cho những khoản lỗ từ sự quản lý yếu kém, rồi sau đó lại đổ lỗi cho thị trường thế giới biến động?
Cuộc chơi con số này không nhằm mục đích phản ánh sự thật kinh tế, mà là để kiến tạo một thực tại nơi người dân phải chấp nhận rằng: được "trả giá cao" đã là một sự ưu đãi.
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdao"Ma trận" so sánh giá xăng: Khi con số được chọn lọc để trấn an dư luận Tại sao truyền thông luôn khẳng định giá xăng Việt Nam "thấp hơn đáng kể" so với khu vực trong khi người dân lại cảm thấy chi phí này đang đè nặng lên từng bữa ăn? đây là một chiến thuật điều hướng tâm lý kinh điển. Thủ thuật so sánh "tuyển chọn" Việc truyền thông liên tục đưa ra các số liệu so sánh với những quốc gia có giá xăng cao ngất ngưởng thường là nơi không có công nghiệp lọc dầu hoặc thuế môi trường cực đoan, thực chất là để tạo ra, một "điểm neo" tâm lý. Bằng cách so sánh với những cái tên "đắt đỏ nhất", cơ quan quản lý dễ dàng biến mức giá vốn dĩ đã cao của Việt Nam trở nên... "hợp lý". Đây là chiêu bài "tốt hơn cái tồi tệ nhất" để khiến người dân bớt phản kháng. Bình ổn hay "bình thông nhau"? Luận điệu "đảm bảo nguồn cung" thường được dùng như một lá chắn thép mỗi khi người dân chất vấn về cấu trúc giá. Thuyết âm mưu đặt câu hỏi: Nếu thị trường đã vận hành theo quy luật cung cầu, tại sao lại cần một "Quỹ bình ổn" đầy bí ẩn, nơi tiền chảy vào từ túi người dân nhưng quy trình sử dụng lại nằm ngoài tầm kiểm soát minh bạch? Phải chăng quỹ này không thực sự để bình ổn giá, mà là công cụ để các "nhóm lợi ích" điều tiết dòng tiền, bù đắp cho những khoản lỗ từ sự quản lý yếu kém, rồi sau đó lại đổ lỗi cho thị trường thế giới biến động? Cuộc chơi con số này không nhằm mục đích phản ánh sự thật kinh tế, mà là để kiến tạo một thực tại nơi người dân phải chấp nhận rằng: được "trả giá cao" đã là một sự ưu đãi. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao0 Комментарии 0 Поделились 252 Просмотры 0 предпросмотр
3
-
Pháo đài bay B-52 của Không quân Mỹ hiện đang chính thức tiến hành các cuộc tấn công vào Iran từ căn cứ không quân RAF Fairford của Anh.
"Pháo đài bay B-52 hiện đang tiến hành các cuộc tấn công từ căn cứ RAF Fairford ở Anh với đầy đủ 24 quả bom xuyên phá dẫn đường bằng vệ tinh nặng 2000 pound."
"Những quả bom đó thường cần được thả cách mục tiêu từ 5 đến 15 dặm."
"Nhiều vận tải cơ C-17 đã rời Hoa Kỳ với lính dù và có thể cả lực lượng đặc nhiệm đang hướng đến Trung Đông."
Nguồn: Uyên VũPháo đài bay B-52 của Không quân Mỹ hiện đang chính thức tiến hành các cuộc tấn công vào Iran từ căn cứ không quân RAF Fairford của Anh. "Pháo đài bay B-52 hiện đang tiến hành các cuộc tấn công từ căn cứ RAF Fairford ở Anh với đầy đủ 24 quả bom xuyên phá dẫn đường bằng vệ tinh nặng 2000 pound." "Những quả bom đó thường cần được thả cách mục tiêu từ 5 đến 15 dặm." "Nhiều vận tải cơ C-17 đã rời Hoa Kỳ với lính dù và có thể cả lực lượng đặc nhiệm đang hướng đến Trung Đông." Nguồn: Uyên Vũ0 Комментарии 0 Поделились 306 Просмотры 0 предпросмотр
3
-
Tận Thu Sau Tay Lái: Khi "An Toàn" Là Bình Phong Cho Một Cuộc "Săn Tiền"?
Dư luận đang rúng động trước mức phạt giao thông mới tăng vọt đến mức "nghẹt thở". Một lần quá chân ga hay vài giây lỡ nhịp đèn đỏ có thể "thổi bay" cả tuần lương của một công nhân, hay nửa tháng thu nhập của một người lao động nghèo. Tuy nhiên, đây không chỉ đơn thuần là câu chuyện "nâng cao ý thức".
Một "kịch bản thu ngân" hoàn hảo? Tại sao mức phạt lại tăng phi mã trong khi hạ tầng vẫn còn rách nát, biển báo đánh đố và hệ thống đèn tín hiệu thì "vui buồn thất thường"? Thuyết âm mưu cho rằng, đây là một chiến dịch "thu hoạch tài chính" được tính toán kỹ lưỡng. Khi các nguồn thu truyền thống gặp khó khăn, đường phố trở thành "mỏ vàng" mới. Việc đẩy mức phạt lên cao ngất ngưởng, như 4-6 triệu đồng cho một lỗi vượt đèn đỏ, thực chất là cách tạo ra một nguồn áp lực kinh tế khổng lồ đổ dồn lên vai người dân.
Nghịch lý của sự răn đe Nếu thực sự muốn an toàn, tại sao không ưu tiên đồng bộ hóa hạ tầng trước khi "vung gậy" phạt? Câu trả lời có thể nằm ở chỗ: Hạ tầng càng rối rắm, bẫy càng nhiều, thì ngân sách càng đầy. Mức phạt quá cao so với thu nhập trung bình không giúp người dân lái xe tốt hơn, mà chỉ khiến họ sống trong nỗi sợ hãi thường trực.
Khi "ví tiền" của dân trở thành mục tiêu, thì ranh giới giữa việc bảo vệ tính mạng và việc tận thu chỉ còn là một tờ giấy mỏng manh. Liệu chúng ta đang được bảo vệ, hay đang bị biến thành những "con mồi" trên chính cung đường mình đi mỗi ngày?
Chân dung lãnh đạo
#chandunglanhdaoTận Thu Sau Tay Lái: Khi "An Toàn" Là Bình Phong Cho Một Cuộc "Săn Tiền"? Dư luận đang rúng động trước mức phạt giao thông mới tăng vọt đến mức "nghẹt thở". Một lần quá chân ga hay vài giây lỡ nhịp đèn đỏ có thể "thổi bay" cả tuần lương của một công nhân, hay nửa tháng thu nhập của một người lao động nghèo. Tuy nhiên, đây không chỉ đơn thuần là câu chuyện "nâng cao ý thức". Một "kịch bản thu ngân" hoàn hảo? Tại sao mức phạt lại tăng phi mã trong khi hạ tầng vẫn còn rách nát, biển báo đánh đố và hệ thống đèn tín hiệu thì "vui buồn thất thường"? Thuyết âm mưu cho rằng, đây là một chiến dịch "thu hoạch tài chính" được tính toán kỹ lưỡng. Khi các nguồn thu truyền thống gặp khó khăn, đường phố trở thành "mỏ vàng" mới. Việc đẩy mức phạt lên cao ngất ngưởng, như 4-6 triệu đồng cho một lỗi vượt đèn đỏ, thực chất là cách tạo ra một nguồn áp lực kinh tế khổng lồ đổ dồn lên vai người dân. Nghịch lý của sự răn đe Nếu thực sự muốn an toàn, tại sao không ưu tiên đồng bộ hóa hạ tầng trước khi "vung gậy" phạt? Câu trả lời có thể nằm ở chỗ: Hạ tầng càng rối rắm, bẫy càng nhiều, thì ngân sách càng đầy. Mức phạt quá cao so với thu nhập trung bình không giúp người dân lái xe tốt hơn, mà chỉ khiến họ sống trong nỗi sợ hãi thường trực. Khi "ví tiền" của dân trở thành mục tiêu, thì ranh giới giữa việc bảo vệ tính mạng và việc tận thu chỉ còn là một tờ giấy mỏng manh. Liệu chúng ta đang được bảo vệ, hay đang bị biến thành những "con mồi" trên chính cung đường mình đi mỗi ngày? Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao0 Комментарии 0 Поделились 336 Просмотры 0 предпросмотр
3
Больше