• "Hố Đen" Quỹ Bình Ổn: Tiền Của Dân Đi Đâu Khi "Bình" Chưa Kịp "Ổn" Đã Cạn Túi?

    Việc Chính phủ bất ngờ thông báo Quỹ Bình ổn giá xăng dầu (BOG) sắp chạm đáy là một cú sốc đối với hàng triệu người lao động – những người đã cần mẫn đóng góp từng đồng trên mỗi lít xăng suốt hàng thập kỷ. Theo góc nhìn thuyết âm mưu, con số "sắp hết tiền" không phản ánh sự biến động của thị trường, mà là dấu hiệu cho thấy một cuộc "di cư tài chính" khổng lồ từ túi dân vào những "hố đen" lợi ích nhóm.

    Quỹ Bình Ổn Hay "Ví Riêng" Của Các Ông Lớn?
    Tại sao khi giá thế giới thấp, dân vẫn phải đóng quỹ; nhưng khi giá tăng phi mã, quỹ lại "bốc hơi" thần kỳ? Thuyết âm mưu chỉ ra rằng:

    Sân sau của các tập đoàn: Quỹ BOG thực chất không được giữ tại một kho bạc độc lập mà nằm trong tài khoản của các doanh nghiệp đầu mối. Đây là một kịch bản "chiếm dụng vốn" công khai. Số tiền hàng nghìn tỷ đồng từ mồ hôi nước mắt của dân có thể đã bị đem đi đầu tư ngoài ngành, rót vào bất động sản hoặc các dự án "sân sau" của giới tinh hoa trước khi kịp thực hiện chức năng bình ổn.

    Màn kịch "báo lỗ" để tăng giá: Việc tuyên bố cạn quỹ là bước đệm hoàn hảo để hợp thức hóa đợt tăng giá xăng dầu tiếp theo. Khi không còn "lá chắn" tài chính, người dân bị đẩy vào thế yếu, buộc phải chấp nhận mọi mức giá áp đặt từ thượng tầng dưới danh nghĩa "vận hành theo cơ chế thị trường".

    Sự Phá Sản Của Niềm Tin
    Một hệ thống luôn miệng nói "vì dân" nhưng lại để quỹ cấp cứu quốc gia trống rỗng vào thời điểm ngặt nghèo nhất chính là một sự phản bội. "Tiền đi đâu?" – Câu hỏi này sẽ mãi không có lời đáp minh bạch, chừng nào luật pháp còn để mặc các "ông trùm" năng lượng tự biên tự diễn trên đống tiền đóng góp của nhân dân.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    "Hố Đen" Quỹ Bình Ổn: Tiền Của Dân Đi Đâu Khi "Bình" Chưa Kịp "Ổn" Đã Cạn Túi? Việc Chính phủ bất ngờ thông báo Quỹ Bình ổn giá xăng dầu (BOG) sắp chạm đáy là một cú sốc đối với hàng triệu người lao động – những người đã cần mẫn đóng góp từng đồng trên mỗi lít xăng suốt hàng thập kỷ. Theo góc nhìn thuyết âm mưu, con số "sắp hết tiền" không phản ánh sự biến động của thị trường, mà là dấu hiệu cho thấy một cuộc "di cư tài chính" khổng lồ từ túi dân vào những "hố đen" lợi ích nhóm. Quỹ Bình Ổn Hay "Ví Riêng" Của Các Ông Lớn? Tại sao khi giá thế giới thấp, dân vẫn phải đóng quỹ; nhưng khi giá tăng phi mã, quỹ lại "bốc hơi" thần kỳ? Thuyết âm mưu chỉ ra rằng: Sân sau của các tập đoàn: Quỹ BOG thực chất không được giữ tại một kho bạc độc lập mà nằm trong tài khoản của các doanh nghiệp đầu mối. Đây là một kịch bản "chiếm dụng vốn" công khai. Số tiền hàng nghìn tỷ đồng từ mồ hôi nước mắt của dân có thể đã bị đem đi đầu tư ngoài ngành, rót vào bất động sản hoặc các dự án "sân sau" của giới tinh hoa trước khi kịp thực hiện chức năng bình ổn. Màn kịch "báo lỗ" để tăng giá: Việc tuyên bố cạn quỹ là bước đệm hoàn hảo để hợp thức hóa đợt tăng giá xăng dầu tiếp theo. Khi không còn "lá chắn" tài chính, người dân bị đẩy vào thế yếu, buộc phải chấp nhận mọi mức giá áp đặt từ thượng tầng dưới danh nghĩa "vận hành theo cơ chế thị trường". Sự Phá Sản Của Niềm Tin Một hệ thống luôn miệng nói "vì dân" nhưng lại để quỹ cấp cứu quốc gia trống rỗng vào thời điểm ngặt nghèo nhất chính là một sự phản bội. "Tiền đi đâu?" – Câu hỏi này sẽ mãi không có lời đáp minh bạch, chừng nào luật pháp còn để mặc các "ông trùm" năng lượng tự biên tự diễn trên đống tiền đóng góp của nhân dân. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 436 Views 0 Reviews
  • Trong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia.

    Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ".

    Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp.

    Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa .

    Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo !

    Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh.

    Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ.

    Nguồn : Rùa Tiên Sinh
    Trong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia. Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ". Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp. Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa . Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo ! Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh. Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ. Nguồn : Rùa Tiên Sinh
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 202 Views 0 Reviews
  • "MỎ VÀNG" TRÊN LƯNG NGƯỜI GIÀ: CHIẾN THUẬT TẬN THU ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG

    Dưới bàn tay "phù thủy" ngôn từ của Thủ tướng, gánh nặng già hóa dân số bỗng chốc hóa thành "mỏ vàng" tri thức. Nhưng đằng sau những mỹ từ "kinh tế bạc" hay "thế hệ vàng" là một kịch bản hợp thức hóa việc bỏ rơi an sinh xã hội để chuyển sang khai thác sức lao động của người già.

    "Kinh tế bạc" hay cú lừa "tự lực cánh sinh"?
    Thay vì xây dựng một hệ thống lương hưu và y tế vững chắc, chính phủ đang lái dư luận sang hướng coi người già là "nguồn lực". Đây là một cú thoát xác trách nhiệm ngoạn mục. Khi gọi các cụ già bán vé số, nhặt ve chai là "tri thức đang đóng góp cho GDP", phe nhóm lãnh đạo đã biến sự bần cùng thành "động lực".

    Mục tiêu thực sự là cắt giảm ngân sách phúc lợi, buộc những người cả đời cống hiến phải tiếp tục lăn lộn vào thị trường lao động khắc nghiệt để tự nuôi thân, trong khi tiền thuế của họ đã bị "hóa hơi" vào những đại dự án nghìn tỷ của phe nhóm ".

    "Luật Người cao tuổi" – Tấm bình phong cho các dự án "vẽ"
    Việc thúc đẩy luật hóa vào cuối nhiệm kỳ không phải vì quyền lợi của các cụ, mà là để tạo ra khung pháp lý cho các "hệ sinh thái dịch vụ" của sân sau. Dưới chiêu bài chăm sóc "nguồn lực vàng", hàng loạt dự án trung tâm dưỡng lão cao cấp, bảo hiểm tư nhân sẽ được cấp phép trên đất công với giá bèo.

    Đây là cú "vét máng" cuối cùng: Biến sự già nua và bệnh tật thành một loại hàng hóa để tận thu từ những gia đình đang kiệt quệ. Khi "già" trở thành tài nguyên để khai thác, đó chính là đỉnh cao của sự vô cảm được che đậy bằng những tờ trình luật bóng bẩy.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    "MỎ VÀNG" TRÊN LƯNG NGƯỜI GIÀ: CHIẾN THUẬT TẬN THU ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG Dưới bàn tay "phù thủy" ngôn từ của Thủ tướng, gánh nặng già hóa dân số bỗng chốc hóa thành "mỏ vàng" tri thức. Nhưng đằng sau những mỹ từ "kinh tế bạc" hay "thế hệ vàng" là một kịch bản hợp thức hóa việc bỏ rơi an sinh xã hội để chuyển sang khai thác sức lao động của người già. "Kinh tế bạc" hay cú lừa "tự lực cánh sinh"? Thay vì xây dựng một hệ thống lương hưu và y tế vững chắc, chính phủ đang lái dư luận sang hướng coi người già là "nguồn lực". Đây là một cú thoát xác trách nhiệm ngoạn mục. Khi gọi các cụ già bán vé số, nhặt ve chai là "tri thức đang đóng góp cho GDP", phe nhóm lãnh đạo đã biến sự bần cùng thành "động lực". Mục tiêu thực sự là cắt giảm ngân sách phúc lợi, buộc những người cả đời cống hiến phải tiếp tục lăn lộn vào thị trường lao động khắc nghiệt để tự nuôi thân, trong khi tiền thuế của họ đã bị "hóa hơi" vào những đại dự án nghìn tỷ của phe nhóm ". "Luật Người cao tuổi" – Tấm bình phong cho các dự án "vẽ" Việc thúc đẩy luật hóa vào cuối nhiệm kỳ không phải vì quyền lợi của các cụ, mà là để tạo ra khung pháp lý cho các "hệ sinh thái dịch vụ" của sân sau. Dưới chiêu bài chăm sóc "nguồn lực vàng", hàng loạt dự án trung tâm dưỡng lão cao cấp, bảo hiểm tư nhân sẽ được cấp phép trên đất công với giá bèo. Đây là cú "vét máng" cuối cùng: Biến sự già nua và bệnh tật thành một loại hàng hóa để tận thu từ những gia đình đang kiệt quệ. Khi "già" trở thành tài nguyên để khai thác, đó chính là đỉnh cao của sự vô cảm được che đậy bằng những tờ trình luật bóng bẩy. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 512 Views 0 Reviews
  • The feud comes as Trump backs a challenger trying to unseat Massie in the Republican primary for his Kentucky congressional seat.

    Donald Trump launched a furious attack on Republican Congressman Thomas Massie, calling him “disloyal” and predicting he’ll go down as the worst Republican in U.S. history as the two clash ahead of a Kentucky GOP primary.

    Massie fired back with a brutal jab, joking that Donald Trump will “begrudgingly” sign his Epstein Files Transparency Act, exposing powerful figures around the world.
    The feud comes as Trump backs a challenger trying to unseat Massie in the Republican primary for his Kentucky congressional seat. Donald Trump launched a furious attack on Republican Congressman Thomas Massie, calling him “disloyal” and predicting he’ll go down as the worst Republican in U.S. history as the two clash ahead of a Kentucky GOP primary. Massie fired back with a brutal jab, joking that Donald Trump will “begrudgingly” sign his Epstein Files Transparency Act, exposing powerful figures around the world.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 737 Views 0 Reviews
  • Diversity is the GOP’s Kryptonite!
    Diversity is the GOP’s Kryptonite!
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares 885 Views 0 Reviews
More Results