• Tổng Thống Trump nói đánh Iran nhưng làm gì dám?Đó là cẩu nói khinh thị của đám người chống đối TT Trump . Nhưng không nên cá độ với Trump .. Vì một mặt ông đang nói chuyện thương lượng. Mặc khác thì 18000 lính nhảy dù sư đoàn 82 vừa được đổ xuống khu vực biên giới Iran/Iraq/Kuwait. Xem báo cáo từ sư đoàn 82. 2200 lính Thuỷ quân lục chiến nằm trên mẩu hạm USS Tripoli đang đậu trong vùng vịnh UAE rồi

    Tin từ Clash Report cho biết: Phi đội Night Stalker đã đưa lực lượng đặc nhiệm vào Iran. Lực lượng Delta Force, Hải quân SEAL sẽ tấn công từ biển. Ranger sẽ đánh và phá hoại các phi trường chỉ trong vài giờ. Đây không phải là các đơn vị phòng thủ. Họ đã có danh sách các mục tiêu tấn công chính xác. Nhưng họ sẽ đánh ở đâu. Không ai biết.
    Nguồn: Lê Hoàng
    Tổng Thống Trump nói đánh Iran nhưng làm gì dám?Đó là cẩu nói khinh thị của đám người chống đối TT Trump . Nhưng không nên cá độ với Trump .. Vì một mặt ông đang nói chuyện thương lượng. Mặc khác thì 18000 lính nhảy dù sư đoàn 82 vừa được đổ xuống khu vực biên giới Iran/Iraq/Kuwait. Xem báo cáo từ sư đoàn 82. 2200 lính Thuỷ quân lục chiến nằm trên mẩu hạm USS Tripoli đang đậu trong vùng vịnh UAE rồi Tin từ Clash Report cho biết: Phi đội Night Stalker đã đưa lực lượng đặc nhiệm vào Iran. Lực lượng Delta Force, Hải quân SEAL sẽ tấn công từ biển. Ranger sẽ đánh và phá hoại các phi trường chỉ trong vài giờ. Đây không phải là các đơn vị phòng thủ. Họ đã có danh sách các mục tiêu tấn công chính xác. Nhưng họ sẽ đánh ở đâu. Không ai biết. Nguồn: Lê Hoàng
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Reacties 0 aandelen 587 Views 0 voorbeeld
  • 48 giờ và một thế giới không còn như cũ
    Lời đe doạ “48 giờ” của Donald Trump - rằng Mỹ có thể phá huỷ hạ tầng điện dân sinh của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở - là một trong những phát ngôn nguy hiểm nhất kể từ đầu cuộc khủng hoảng Trung Đông lần này.
    Nhưng điều đáng chú ý không phải là khả năng nó xảy ra. Mà là khả năng nó không xảy ra.
    Bởi vì chính ở điểm đó, ta nhìn thấy rõ bản chất của cuộc chơi: đây không phải là một cuộc chiến để huỷ diệt, mà là một cuộc đối đầu để ép đối phương nhượng bộ trong giới hạn có thể chịu đựng được - một thứ coercive bargaining đặc thù kiểu Trump: “Tôi đặt anh trước hai lựa chọn: hoặc anh xuống thang, hoặc chúng ta cùng rơi xuống vực”.
    Không ai muốn rơi xuống vực - và đó là cơ hội duy nhất
    Trong những ngày tới, nhiều khả năng cả Mỹ và Iran sẽ tìm cách xuống thang. Không phải vì họ mềm đi, mà vì họ hiểu một điều rất đơn giản:
    Một cuộc đối đầu toàn diện ở Hormuz sẽ là cuộc chiến mà tất cả cùng thua.
    Nếu Mỹ thực sự đánh vào hạ tầng điện dân sinh của Iran, đó sẽ là bước vượt ngưỡng. Iran khi đó không còn lý do để kiềm chế. Họ sẽ đáp trả bằng cách duy nhất họ có thể: đánh vào toàn bộ hệ thống năng lượng của Vùng Vịnh và làm tê liệt Hormuz: Saudi (Abqaiq), UAE (cảng, kho dầu), Qatar (nếu còn mục tiêu)… Tất nhiên họ cũng sẽ kích hoạt các lực lượng uỷ nhiệm: Iraq, Yemen (Houthis), Lebanon (Hezbollah).
    Hệ quả không cần phải tưởng tượng quá xa: 20% dòng chảy năng lượng toàn cầu bị nghẽn, giá dầu và LNG vượt kiểm soát, thị trường tài chính bước vào trạng thái sốc hệ thống, và kinh tế thế giới đối mặt với một cú trượt dài.
    Không bên nào - kể cả Mỹ - thực sự muốn trả cái giá đó. Vì vậy, kịch bản có khả năng cao nhất không phải là leo thang, mà là một sự xuống thang có kiểm soát, nơi mỗi bên giữ được thể diện:
    - Iran không tuyên bố “mở Hormuz”, nhưng giảm hành động gây gián đoạn;
    - Mỹ không “ra đòn”, nhưng tuyên bố đã đạt được mục tiêu răn đe;
    - các kênh ngoại giao âm thầm hoạt động trở lại.
    Không có hiệp định, không có hoà bình. Chỉ có một trạng thái cân bằng mong manh.
    Nhưng đừng nhầm: thế giới sẽ không trở lại như cũ
    Nếu cuộc khủng hoảng được hạ nhiệt, nhiều người sẽ thở phào. Nhưng đó là một sự nhầm lẫn nguy hiểm. Bởi vì điều đã thay đổi không phải là tình huống, mà là nhận thức về rủi ro.
    Lần đầu tiên trong nhiều năm, thế giới phải đối diện với một khả năng rất cụ thể:
    hạ tầng năng lượng - thứ nuôi sống toàn bộ nền kinh tế toàn cầu - có thể trở thành mục tiêu quân sự trực tiếp.
    Một khi ranh giới đó đã bị thử nghiệm, nó sẽ không biến mất.
    Từ nay, Hormuz không còn là một tuyến vận tải “rủi ro ở mức độ thông thường”, LNG không còn là một nguồn cung “ổn định mặc định”, và giá năng lượng sẽ luôn mang theo một “phí bất ổn địa chính trị”.
    Nói cách khác, thế giới không bước vào chiến tranh toàn diện, nhưng bước vào một trạng thái nguy hiểm hơn: bất ổn thường trực.
    Việt Nam: đứng ngoài xung đột, nhưng ở giữa rủi ro
    Có một ảo tưởng dễ chịu, rằng Việt Nam không liên quan trực tiếp đến Hormuz, không phụ thuộc lớn vào LNG Qatar, nên sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể. Đó là một cách nhìn quá đơn giản. Việt Nam không nằm trong vòng chiến, nhưng Việt Nam không đứng ngoài hệ thống.
    Khi giá dầu và khí tăng, chúng ta sẽ cảm nhận ngay:
    - chi phí nhập khẩu năng lượng tăng,
    - chi phí sản xuất tăng,
    - áp lực lạm phát quay trở lại.
    Khi châu Âu và các nền kinh tế lớn chậm lại, đơn hàng xuất khẩu giảm, các ngành thâm dụng lao động chịu tác động trước tiên.
    Khi chuỗi cung ứng toàn cầu rung lắc, Việt Nam, với tư cách một mắt xích sản xuất, không thể đứng yên.
    Điều đáng lo hơn là, Việt Nam đang ở một vị thế kém bền vững hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta đang gia tăng phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu, bước vào LNG - một thị trường toàn cầu dễ biến động, trong khi chưa có đủ “đệm an ninh năng lượng” để chống sốc.
    Trong một thế giới ổn định, đó là một lựa chọn hợp lý. Trong một thế giới bất ổn, đó là một rủi ro.
    Không còn lựa chọn nào khác ngoài thích nghi
    Nếu có một điều mà khủng hoảng này buộc chúng ta phải nhìn lại, thì đó là năng lượng không còn là bài toán tối ưu chi phí. Nó là bài toán sống còn của hệ thống. Và với Việt Nam, điều đó dẫn tới những yêu cầu rất cụ thể:
    Thứ nhất, phải đa dạng hoá nguồn năng lượng một cách thực chất.
    Không chỉ là “có nhiều nhà cung cấp”, mà là: giảm phụ thuộc vào bất kỳ điểm nghẽn địa chính trị nào, và mở rộng các nguồn cung LNG từ các thị trường ít rủi ro hơn.
    Thứ hai, phải tăng tốc năng lượng nội địa và tái tạo, không phải vì môi trường, mà vì an ninh quốc gia. Một hệ thống điện phụ thuộc quá nhiều vào nhập khẩu là một hệ thống dễ tổn thương.
    Thứ ba, phải xây dựng “đệm chống sốc” năng lượng, bao gồm: dự trữ chiến lược, cơ chế điều tiết giá linh hoạt, và khả năng chuyển đổi nhanh giữa các nguồn năng lượng.
    Thứ tư, doanh nghiệp phải thay đổi tư duy. Không thể tiếp tục giả định năng lượng luôn sẵn, giá luôn ổn định. Chi phí năng lượng từ nay phải được coi là một biến số chiến lược, không phải biến số vận hành.
    Tóm lại, lời đe doạ 48 giờ có thể sẽ không dẫn đến một cuộc chiến. Nhưng nó đã làm một việc quan trọng hơn: Nó cho thấy thế giới đang đứng rất gần một ranh giới - nơi năng lượng, kinh tế và chiến tranh hòa vào một hệ thống duy nhất.
    Việt Nam không phải là người chơi trong cuộc đối đầu đó, nhưng chắc chắn là một phần của hệ thống chịu tác động. Và trong một thế giới như vậy, câu hỏi không còn là “Khủng hoảng có xảy ra không?” mà là: “Khi khủng hoảng xảy ra - chúng ta có đủ khả năng đứng vững hay không?”
    Nguồn : Lê Quốc Vinh
    48 giờ và một thế giới không còn như cũ Lời đe doạ “48 giờ” của Donald Trump - rằng Mỹ có thể phá huỷ hạ tầng điện dân sinh của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở - là một trong những phát ngôn nguy hiểm nhất kể từ đầu cuộc khủng hoảng Trung Đông lần này. Nhưng điều đáng chú ý không phải là khả năng nó xảy ra. Mà là khả năng nó không xảy ra. Bởi vì chính ở điểm đó, ta nhìn thấy rõ bản chất của cuộc chơi: đây không phải là một cuộc chiến để huỷ diệt, mà là một cuộc đối đầu để ép đối phương nhượng bộ trong giới hạn có thể chịu đựng được - một thứ coercive bargaining đặc thù kiểu Trump: “Tôi đặt anh trước hai lựa chọn: hoặc anh xuống thang, hoặc chúng ta cùng rơi xuống vực”. Không ai muốn rơi xuống vực - và đó là cơ hội duy nhất Trong những ngày tới, nhiều khả năng cả Mỹ và Iran sẽ tìm cách xuống thang. Không phải vì họ mềm đi, mà vì họ hiểu một điều rất đơn giản: Một cuộc đối đầu toàn diện ở Hormuz sẽ là cuộc chiến mà tất cả cùng thua. Nếu Mỹ thực sự đánh vào hạ tầng điện dân sinh của Iran, đó sẽ là bước vượt ngưỡng. Iran khi đó không còn lý do để kiềm chế. Họ sẽ đáp trả bằng cách duy nhất họ có thể: đánh vào toàn bộ hệ thống năng lượng của Vùng Vịnh và làm tê liệt Hormuz: Saudi (Abqaiq), UAE (cảng, kho dầu), Qatar (nếu còn mục tiêu)… Tất nhiên họ cũng sẽ kích hoạt các lực lượng uỷ nhiệm: Iraq, Yemen (Houthis), Lebanon (Hezbollah). Hệ quả không cần phải tưởng tượng quá xa: 20% dòng chảy năng lượng toàn cầu bị nghẽn, giá dầu và LNG vượt kiểm soát, thị trường tài chính bước vào trạng thái sốc hệ thống, và kinh tế thế giới đối mặt với một cú trượt dài. Không bên nào - kể cả Mỹ - thực sự muốn trả cái giá đó. Vì vậy, kịch bản có khả năng cao nhất không phải là leo thang, mà là một sự xuống thang có kiểm soát, nơi mỗi bên giữ được thể diện: - Iran không tuyên bố “mở Hormuz”, nhưng giảm hành động gây gián đoạn; - Mỹ không “ra đòn”, nhưng tuyên bố đã đạt được mục tiêu răn đe; - các kênh ngoại giao âm thầm hoạt động trở lại. Không có hiệp định, không có hoà bình. Chỉ có một trạng thái cân bằng mong manh. Nhưng đừng nhầm: thế giới sẽ không trở lại như cũ Nếu cuộc khủng hoảng được hạ nhiệt, nhiều người sẽ thở phào. Nhưng đó là một sự nhầm lẫn nguy hiểm. Bởi vì điều đã thay đổi không phải là tình huống, mà là nhận thức về rủi ro. Lần đầu tiên trong nhiều năm, thế giới phải đối diện với một khả năng rất cụ thể: hạ tầng năng lượng - thứ nuôi sống toàn bộ nền kinh tế toàn cầu - có thể trở thành mục tiêu quân sự trực tiếp. Một khi ranh giới đó đã bị thử nghiệm, nó sẽ không biến mất. Từ nay, Hormuz không còn là một tuyến vận tải “rủi ro ở mức độ thông thường”, LNG không còn là một nguồn cung “ổn định mặc định”, và giá năng lượng sẽ luôn mang theo một “phí bất ổn địa chính trị”. Nói cách khác, thế giới không bước vào chiến tranh toàn diện, nhưng bước vào một trạng thái nguy hiểm hơn: bất ổn thường trực. Việt Nam: đứng ngoài xung đột, nhưng ở giữa rủi ro Có một ảo tưởng dễ chịu, rằng Việt Nam không liên quan trực tiếp đến Hormuz, không phụ thuộc lớn vào LNG Qatar, nên sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể. Đó là một cách nhìn quá đơn giản. Việt Nam không nằm trong vòng chiến, nhưng Việt Nam không đứng ngoài hệ thống. Khi giá dầu và khí tăng, chúng ta sẽ cảm nhận ngay: - chi phí nhập khẩu năng lượng tăng, - chi phí sản xuất tăng, - áp lực lạm phát quay trở lại. Khi châu Âu và các nền kinh tế lớn chậm lại, đơn hàng xuất khẩu giảm, các ngành thâm dụng lao động chịu tác động trước tiên. Khi chuỗi cung ứng toàn cầu rung lắc, Việt Nam, với tư cách một mắt xích sản xuất, không thể đứng yên. Điều đáng lo hơn là, Việt Nam đang ở một vị thế kém bền vững hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta đang gia tăng phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu, bước vào LNG - một thị trường toàn cầu dễ biến động, trong khi chưa có đủ “đệm an ninh năng lượng” để chống sốc. Trong một thế giới ổn định, đó là một lựa chọn hợp lý. Trong một thế giới bất ổn, đó là một rủi ro. Không còn lựa chọn nào khác ngoài thích nghi Nếu có một điều mà khủng hoảng này buộc chúng ta phải nhìn lại, thì đó là năng lượng không còn là bài toán tối ưu chi phí. Nó là bài toán sống còn của hệ thống. Và với Việt Nam, điều đó dẫn tới những yêu cầu rất cụ thể: Thứ nhất, phải đa dạng hoá nguồn năng lượng một cách thực chất. Không chỉ là “có nhiều nhà cung cấp”, mà là: giảm phụ thuộc vào bất kỳ điểm nghẽn địa chính trị nào, và mở rộng các nguồn cung LNG từ các thị trường ít rủi ro hơn. Thứ hai, phải tăng tốc năng lượng nội địa và tái tạo, không phải vì môi trường, mà vì an ninh quốc gia. Một hệ thống điện phụ thuộc quá nhiều vào nhập khẩu là một hệ thống dễ tổn thương. Thứ ba, phải xây dựng “đệm chống sốc” năng lượng, bao gồm: dự trữ chiến lược, cơ chế điều tiết giá linh hoạt, và khả năng chuyển đổi nhanh giữa các nguồn năng lượng. Thứ tư, doanh nghiệp phải thay đổi tư duy. Không thể tiếp tục giả định năng lượng luôn sẵn, giá luôn ổn định. Chi phí năng lượng từ nay phải được coi là một biến số chiến lược, không phải biến số vận hành. Tóm lại, lời đe doạ 48 giờ có thể sẽ không dẫn đến một cuộc chiến. Nhưng nó đã làm một việc quan trọng hơn: Nó cho thấy thế giới đang đứng rất gần một ranh giới - nơi năng lượng, kinh tế và chiến tranh hòa vào một hệ thống duy nhất. Việt Nam không phải là người chơi trong cuộc đối đầu đó, nhưng chắc chắn là một phần của hệ thống chịu tác động. Và trong một thế giới như vậy, câu hỏi không còn là “Khủng hoảng có xảy ra không?” mà là: “Khi khủng hoảng xảy ra - chúng ta có đủ khả năng đứng vững hay không?” Nguồn : Lê Quốc Vinh
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Reacties 0 aandelen 610 Views 0 voorbeeld
  • Keep your cool this summer!

    From industrial cleaning to backyard BBQs, Dry Ice UAE is your one-stop shop for high-purity dry ice across the Emirates.

    www.dryiceuae.com

    Our Services:
    → Dry Ice Blasting: Eco-friendly industrial cleaning
    → Cold Chain: Secure transport for pharma & food
    → Special Effects: Low-lying fog for weddings & shoots
    → Quick Delivery: Fresh blocks and pellets to your door

    Whether you're shipping perishables or planning a grand reveal, we provide the chill you can depend on.

    +971 55 544 4118
    www.dryiceuae.com
    Al Quoz Industrial Area, Dubai
    Keep your cool this summer! 🧊 From industrial cleaning to backyard BBQs, Dry Ice UAE is your one-stop shop for high-purity dry ice across the Emirates. www.dryiceuae.com ✨ Our Services: → Dry Ice Blasting: Eco-friendly industrial cleaning → Cold Chain: Secure transport for pharma & food → Special Effects: Low-lying fog for weddings & shoots → Quick Delivery: Fresh blocks and pellets to your door Whether you're shipping perishables or planning a grand reveal, we provide the chill you can depend on. 📞 +971 55 544 4118 🌐 www.dryiceuae.com 📍 Al Quoz Industrial Area, Dubai
    0 Reacties 0 aandelen 10K Views 0 voorbeeld
  • IRAN KHÔNG PHẢI KHÔNG MUỐN ĐÀN PHÁN MÀ,,,

    KHÔNG CÓ AI ĐỦ QUYỀN ĐỂ ĐÀM PHÁN SAU KHI KHAMENEI CHẾT

    Không có ai để đàm phán cả.
    Không phải vì Iran từ chối đàm phán. Mà vì cấu trúc quản trị của Iran sau ngày 28 tháng 2 không có cơ chế hoạt động nào để biến việc đàm phán thành ràng buộc.
    Ngày 10 tháng 3, Chủ tịch Quốc hội Ghalibaf đã bác bỏ đề nghị ngừng bắn: “Chúng tôi chắc chắn không tìm kiếm một thỏa thuận ngừng bắn. Chúng tôi tin rằng kẻ xâm lược phải bị giáng một đòn chí mạng. Chúng tôi sẽ phá vỡ vòng luẩn quẩn này.”

    Ngày 2 tháng 3, thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Oman Larijani đã phủ nhận bất kỳ cuộc đàm phán nào do Mỹ làm trung gian, gọi các báo cáo về các kênh liên lạc của Oman là “hoàn toàn sai sự thật”. Bộ chỉ huy quân sự liên hợp Khatam al-Anbiya đã phản ứng với cuộc không kích vào Bank Sepah ngày hôm nay không phải bằng kênh ngoại giao mà bằng một cảnh báo công khai, yêu cầu dân thường ở Bahrain, UAE và Kuwait giữ khoảng cách một kilomet với bất kỳ ngân hàng nào. Ba quan chức. Ba lời bác bỏ. Ba thể chế khác nhau.

    Không ai trong số họ có thẩm quyền hiến pháp để chấm dứt chiến tranh ngay cả khi họ muốn.

    Quyền lực đó thuộc về một người duy nhất: Lãnh tụ tối cao, theo Điều 110 của Hiến pháp Iran, quy định chỉ huy tối cao toàn bộ lực lượng vũ trang. Ali Khamenei nắm giữ quyền lực đó cho đến ngày 28 tháng 2, khi ông ta bị ám sát. Trước khi qua đời, ông đã ban hành các mệnh lệnh được ủy quyền trước cho 31 bộ chỉ huy cấp tỉnh tự trị của IRGC, cho phép tiếp tục các hoạt động. Những mệnh lệnh đó không hết hiệu lực khi Lãnh tụ qua đời. Chúng vẫn có hiệu lực pháp lý cho đến khi người kế nhiệm còn sống hủy bỏ chúng một cách rõ ràng.

    CON TRAI KHAMENEI CHỈ LÀ CÁI XÁC ĐƯỢC IRGC DỰNG TÊN

    Mojtaba Khamenei được bổ nhiệm làm người kế nhiệm vào ngày 8 tháng 3. Ông ta không hề lên tiếng.??
    Ông ta không xuất hiện trước ống kính. Ông ta không ban hành bất kỳ mệnh lệnh nào. Đài truyền hình nhà nước gọi ông là “Jaanbaz của Ramadan”, danh hiệu dành cho cựu chiến binh bị thương trong chiến tranh.
    Không có lời phủ nhận nào được đưa ra. Tại cuộc mít tinh tuyên thệ trung thành của chính ông ta , chế độ đã dựng lên một hình nộm bằng bìa cứng kích thước người thật được một người điều khiển giữ thẳng đứng trong khi hàng trăm nghìn người tuyên thệ trung thành với một người không có mặt ở đó.

    Khi Khomeini qua đời vào ngày 3 tháng 6 năm 1989, Khamenei xuất hiện trước công chúng chỉ vài giờ sau đó và lập tức nắm quyền điều hành. Không có chiến tranh nào diễn ra. Quá trình chuyển giao diễn ra suôn sẻ vì người kế nhiệm hoạt động hiệu quả. Đến năm 2026, người kế nhiệm lại bị thương, im lặng và bị trói vào bìa cứng. Sự khác biệt không chỉ nằm ở chính trị, mà còn ở khía cạnh vật chất.

    Mỗi thỏa thuận ngừng bắn đều cần một đối tác có thể đảm bảo sự tuân thủ của tất cả các lực lượng. Trong một quân đội tập trung, đối tác đó là tổng tư lệnh. Ở Iran ngày nay, tổng tư lệnh chỉ là một hình nộm. Thỏa thuận ngừng bắn do Ghalibaf ký kết ràng buộc quốc hội, chứ không phải Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC). Thỏa thuận ngừng bắn do Larijani ký kết ràng buộc Hội đồng An ninh Quốc gia (SNSC), chứ không phải các chỉ huy tỉnh ở Bushehr hay Hormozgan. Thỏa thuận ngừng bắn do Mojtaba ký kết không ràng buộc ai cho đến khi 31 bộ chỉ huy tự trị công nhận quyền lực của ông ta, và ông ta chưa chứng minh được rằng mình có khả năng thực thi quyền lực đó.

    Oman từng làm trung gian hòa giải các cuộc đàm phán hạt nhân giữa Mỹ và Iran vào tháng 2 năm 2026. Kênh hòa giải vẫn tồn tại. Điều không tồn tại là một bên đối tác có thể ký một văn bản và đảm bảo rằng 31 mệnh lệnh độc lập với những chỉ thị được niêm phong từ một người đã khuất sẽ tuân thủ. Bên trung gian chỉ có một đường dây điện thoại. Không ai ở đầu dây bên kia kiểm soát vũ khí.
    Giá dầu ở mức 87 đô la được định giá dựa trên một đối tác ngừng bắn không hề tồn tại. Việc Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) giải phóng lượng dự trữ kỷ lục được thiết kế để lấp đầy khoảng trống cho đến khi các cuộc đàm phán thành công. Các cuộc đàm phán không thể thành công vì người đứng đầu quân đội hiện đang nắm giữ vị trí mà chưa chứng tỏ được mình còn tỉnh táo, chứ đừng nói đến việc chỉ huy.

    KHÔNG CÓ LÃNH TỤ, IRAN ĐANG NHƯ RẮN MẤT ĐẦU

    Cuộc chiến không tiếp diễn vì Iran lựa chọn tham chiến. Cuộc chiến tiếp diễn vì học thuyết chi phối nó được thiết kế để khiến việc chấm dứt chiến tranh trở nên bất khả thi nếu không có một Lãnh đạo Tối cao hoạt động hiệu quả, và chính Lãnh đạo Tối cao hoạt động hiệu quả đó lại là thứ mà cuộc chiến đã phá hủy ngay từ ngày đầu tiên.
    Điều gì có thể thay đổi tình hình này: Mojtaba xuất hiện trước công chúng, thể hiện quyền chỉ huy, ban hành mệnh lệnh ràng buộc đối với tất cả 31 bộ chỉ huy cấp tỉnh, và các bộ chỉ huy đó tuân thủ một cách rõ ràng. Cho đến khi chuỗi sự kiện đó hoàn tất, mọi thỏa thuận ngừng bắn chỉ là một thông cáo báo chí, chứ không phải một hiệp ước.
    Nguồn: SonHahong
    IRAN KHÔNG PHẢI KHÔNG MUỐN ĐÀN PHÁN MÀ,,, KHÔNG CÓ AI ĐỦ QUYỀN ĐỂ ĐÀM PHÁN SAU KHI KHAMENEI CHẾT Không có ai để đàm phán cả. Không phải vì Iran từ chối đàm phán. Mà vì cấu trúc quản trị của Iran sau ngày 28 tháng 2 không có cơ chế hoạt động nào để biến việc đàm phán thành ràng buộc. Ngày 10 tháng 3, Chủ tịch Quốc hội Ghalibaf đã bác bỏ đề nghị ngừng bắn: “Chúng tôi chắc chắn không tìm kiếm một thỏa thuận ngừng bắn. Chúng tôi tin rằng kẻ xâm lược phải bị giáng một đòn chí mạng. Chúng tôi sẽ phá vỡ vòng luẩn quẩn này.” Ngày 2 tháng 3, thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Oman Larijani đã phủ nhận bất kỳ cuộc đàm phán nào do Mỹ làm trung gian, gọi các báo cáo về các kênh liên lạc của Oman là “hoàn toàn sai sự thật”. Bộ chỉ huy quân sự liên hợp Khatam al-Anbiya đã phản ứng với cuộc không kích vào Bank Sepah ngày hôm nay không phải bằng kênh ngoại giao mà bằng một cảnh báo công khai, yêu cầu dân thường ở Bahrain, UAE và Kuwait giữ khoảng cách một kilomet với bất kỳ ngân hàng nào. Ba quan chức. Ba lời bác bỏ. Ba thể chế khác nhau. Không ai trong số họ có thẩm quyền hiến pháp để chấm dứt chiến tranh ngay cả khi họ muốn. Quyền lực đó thuộc về một người duy nhất: Lãnh tụ tối cao, theo Điều 110 của Hiến pháp Iran, quy định chỉ huy tối cao toàn bộ lực lượng vũ trang. Ali Khamenei nắm giữ quyền lực đó cho đến ngày 28 tháng 2, khi ông ta bị ám sát. Trước khi qua đời, ông đã ban hành các mệnh lệnh được ủy quyền trước cho 31 bộ chỉ huy cấp tỉnh tự trị của IRGC, cho phép tiếp tục các hoạt động. Những mệnh lệnh đó không hết hiệu lực khi Lãnh tụ qua đời. Chúng vẫn có hiệu lực pháp lý cho đến khi người kế nhiệm còn sống hủy bỏ chúng một cách rõ ràng. CON TRAI KHAMENEI CHỈ LÀ CÁI XÁC ĐƯỢC IRGC DỰNG TÊN Mojtaba Khamenei được bổ nhiệm làm người kế nhiệm vào ngày 8 tháng 3. Ông ta không hề lên tiếng.?? Ông ta không xuất hiện trước ống kính. Ông ta không ban hành bất kỳ mệnh lệnh nào. Đài truyền hình nhà nước gọi ông là “Jaanbaz của Ramadan”, danh hiệu dành cho cựu chiến binh bị thương trong chiến tranh. Không có lời phủ nhận nào được đưa ra. Tại cuộc mít tinh tuyên thệ trung thành của chính ông ta , chế độ đã dựng lên một hình nộm bằng bìa cứng kích thước người thật được một người điều khiển giữ thẳng đứng trong khi hàng trăm nghìn người tuyên thệ trung thành với một người không có mặt ở đó. Khi Khomeini qua đời vào ngày 3 tháng 6 năm 1989, Khamenei xuất hiện trước công chúng chỉ vài giờ sau đó và lập tức nắm quyền điều hành. Không có chiến tranh nào diễn ra. Quá trình chuyển giao diễn ra suôn sẻ vì người kế nhiệm hoạt động hiệu quả. Đến năm 2026, người kế nhiệm lại bị thương, im lặng và bị trói vào bìa cứng. Sự khác biệt không chỉ nằm ở chính trị, mà còn ở khía cạnh vật chất. Mỗi thỏa thuận ngừng bắn đều cần một đối tác có thể đảm bảo sự tuân thủ của tất cả các lực lượng. Trong một quân đội tập trung, đối tác đó là tổng tư lệnh. Ở Iran ngày nay, tổng tư lệnh chỉ là một hình nộm. Thỏa thuận ngừng bắn do Ghalibaf ký kết ràng buộc quốc hội, chứ không phải Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC). Thỏa thuận ngừng bắn do Larijani ký kết ràng buộc Hội đồng An ninh Quốc gia (SNSC), chứ không phải các chỉ huy tỉnh ở Bushehr hay Hormozgan. Thỏa thuận ngừng bắn do Mojtaba ký kết không ràng buộc ai cho đến khi 31 bộ chỉ huy tự trị công nhận quyền lực của ông ta, và ông ta chưa chứng minh được rằng mình có khả năng thực thi quyền lực đó. Oman từng làm trung gian hòa giải các cuộc đàm phán hạt nhân giữa Mỹ và Iran vào tháng 2 năm 2026. Kênh hòa giải vẫn tồn tại. Điều không tồn tại là một bên đối tác có thể ký một văn bản và đảm bảo rằng 31 mệnh lệnh độc lập với những chỉ thị được niêm phong từ một người đã khuất sẽ tuân thủ. Bên trung gian chỉ có một đường dây điện thoại. Không ai ở đầu dây bên kia kiểm soát vũ khí. Giá dầu ở mức 87 đô la được định giá dựa trên một đối tác ngừng bắn không hề tồn tại. Việc Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) giải phóng lượng dự trữ kỷ lục được thiết kế để lấp đầy khoảng trống cho đến khi các cuộc đàm phán thành công. Các cuộc đàm phán không thể thành công vì người đứng đầu quân đội hiện đang nắm giữ vị trí mà chưa chứng tỏ được mình còn tỉnh táo, chứ đừng nói đến việc chỉ huy. KHÔNG CÓ LÃNH TỤ, IRAN ĐANG NHƯ RẮN MẤT ĐẦU Cuộc chiến không tiếp diễn vì Iran lựa chọn tham chiến. Cuộc chiến tiếp diễn vì học thuyết chi phối nó được thiết kế để khiến việc chấm dứt chiến tranh trở nên bất khả thi nếu không có một Lãnh đạo Tối cao hoạt động hiệu quả, và chính Lãnh đạo Tối cao hoạt động hiệu quả đó lại là thứ mà cuộc chiến đã phá hủy ngay từ ngày đầu tiên. Điều gì có thể thay đổi tình hình này: Mojtaba xuất hiện trước công chúng, thể hiện quyền chỉ huy, ban hành mệnh lệnh ràng buộc đối với tất cả 31 bộ chỉ huy cấp tỉnh, và các bộ chỉ huy đó tuân thủ một cách rõ ràng. Cho đến khi chuỗi sự kiện đó hoàn tất, mọi thỏa thuận ngừng bắn chỉ là một thông cáo báo chí, chứ không phải một hiệp ước. Nguồn: SonHahong
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Reacties 0 aandelen 773 Views 0 voorbeeld
  • As thousands of expats fled Dubai following Iranian retaliatory str**es in March 2026, animal shelters across the United Arab Emirates were suddenly overwhelmed.

    Rescuers reported dogs tied to lampposts, cats left outside homes, and veterinary clinics receiving requests to put down perfectly healthy pets whose owners didn’t want to deal with them before leaving.

    Volunteers said hundreds of posts appeared in WhatsApp and Facebook groups within days, asking shelters to take in abandoned animals.

    Organizations like K9 Friends Dubai and War Paws called the situation heartbreaking — especially in a city where many fleeing residents could afford private jets and security convoys.

    Under UAE law, abandoning a pet can lead to fines and jail time, but during the crisis enforcement has been minimal.

    Now a difficult question is spreading online:

    If someone abandons an animal in a crisis…
    should they ever be allowed to own one again?
    As thousands of expats fled Dubai following Iranian retaliatory str**es in March 2026, animal shelters across the United Arab Emirates were suddenly overwhelmed. Rescuers reported dogs tied to lampposts, cats left outside homes, and veterinary clinics receiving requests to put down perfectly healthy pets whose owners didn’t want to deal with them before leaving. Volunteers said hundreds of posts appeared in WhatsApp and Facebook groups within days, asking shelters to take in abandoned animals. Organizations like K9 Friends Dubai and War Paws called the situation heartbreaking — especially in a city where many fleeing residents could afford private jets and security convoys. Under UAE law, abandoning a pet can lead to fines and jail time, but during the crisis enforcement has been minimal. Now a difficult question is spreading online: If someone abandons an animal in a crisis… should they ever be allowed to own one again?
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Reacties 0 aandelen 1K Views 0 voorbeeld
Zoekresultaten