• "Hố Đen" Quỹ Bình Ổn: Tiền Của Dân Đi Đâu Khi "Bình" Chưa Kịp "Ổn" Đã Cạn Túi?

    Việc Chính phủ bất ngờ thông báo Quỹ Bình ổn giá xăng dầu (BOG) sắp chạm đáy là một cú sốc đối với hàng triệu người lao động – những người đã cần mẫn đóng góp từng đồng trên mỗi lít xăng suốt hàng thập kỷ. Theo góc nhìn thuyết âm mưu, con số "sắp hết tiền" không phản ánh sự biến động của thị trường, mà là dấu hiệu cho thấy một cuộc "di cư tài chính" khổng lồ từ túi dân vào những "hố đen" lợi ích nhóm.

    Quỹ Bình Ổn Hay "Ví Riêng" Của Các Ông Lớn?
    Tại sao khi giá thế giới thấp, dân vẫn phải đóng quỹ; nhưng khi giá tăng phi mã, quỹ lại "bốc hơi" thần kỳ? Thuyết âm mưu chỉ ra rằng:

    Sân sau của các tập đoàn: Quỹ BOG thực chất không được giữ tại một kho bạc độc lập mà nằm trong tài khoản của các doanh nghiệp đầu mối. Đây là một kịch bản "chiếm dụng vốn" công khai. Số tiền hàng nghìn tỷ đồng từ mồ hôi nước mắt của dân có thể đã bị đem đi đầu tư ngoài ngành, rót vào bất động sản hoặc các dự án "sân sau" của giới tinh hoa trước khi kịp thực hiện chức năng bình ổn.

    Màn kịch "báo lỗ" để tăng giá: Việc tuyên bố cạn quỹ là bước đệm hoàn hảo để hợp thức hóa đợt tăng giá xăng dầu tiếp theo. Khi không còn "lá chắn" tài chính, người dân bị đẩy vào thế yếu, buộc phải chấp nhận mọi mức giá áp đặt từ thượng tầng dưới danh nghĩa "vận hành theo cơ chế thị trường".

    Sự Phá Sản Của Niềm Tin
    Một hệ thống luôn miệng nói "vì dân" nhưng lại để quỹ cấp cứu quốc gia trống rỗng vào thời điểm ngặt nghèo nhất chính là một sự phản bội. "Tiền đi đâu?" – Câu hỏi này sẽ mãi không có lời đáp minh bạch, chừng nào luật pháp còn để mặc các "ông trùm" năng lượng tự biên tự diễn trên đống tiền đóng góp của nhân dân.

    Chân dung lãnh đạo
    #chandunglanhdao
    "Hố Đen" Quỹ Bình Ổn: Tiền Của Dân Đi Đâu Khi "Bình" Chưa Kịp "Ổn" Đã Cạn Túi? Việc Chính phủ bất ngờ thông báo Quỹ Bình ổn giá xăng dầu (BOG) sắp chạm đáy là một cú sốc đối với hàng triệu người lao động – những người đã cần mẫn đóng góp từng đồng trên mỗi lít xăng suốt hàng thập kỷ. Theo góc nhìn thuyết âm mưu, con số "sắp hết tiền" không phản ánh sự biến động của thị trường, mà là dấu hiệu cho thấy một cuộc "di cư tài chính" khổng lồ từ túi dân vào những "hố đen" lợi ích nhóm. Quỹ Bình Ổn Hay "Ví Riêng" Của Các Ông Lớn? Tại sao khi giá thế giới thấp, dân vẫn phải đóng quỹ; nhưng khi giá tăng phi mã, quỹ lại "bốc hơi" thần kỳ? Thuyết âm mưu chỉ ra rằng: Sân sau của các tập đoàn: Quỹ BOG thực chất không được giữ tại một kho bạc độc lập mà nằm trong tài khoản của các doanh nghiệp đầu mối. Đây là một kịch bản "chiếm dụng vốn" công khai. Số tiền hàng nghìn tỷ đồng từ mồ hôi nước mắt của dân có thể đã bị đem đi đầu tư ngoài ngành, rót vào bất động sản hoặc các dự án "sân sau" của giới tinh hoa trước khi kịp thực hiện chức năng bình ổn. Màn kịch "báo lỗ" để tăng giá: Việc tuyên bố cạn quỹ là bước đệm hoàn hảo để hợp thức hóa đợt tăng giá xăng dầu tiếp theo. Khi không còn "lá chắn" tài chính, người dân bị đẩy vào thế yếu, buộc phải chấp nhận mọi mức giá áp đặt từ thượng tầng dưới danh nghĩa "vận hành theo cơ chế thị trường". Sự Phá Sản Của Niềm Tin Một hệ thống luôn miệng nói "vì dân" nhưng lại để quỹ cấp cứu quốc gia trống rỗng vào thời điểm ngặt nghèo nhất chính là một sự phản bội. "Tiền đi đâu?" – Câu hỏi này sẽ mãi không có lời đáp minh bạch, chừng nào luật pháp còn để mặc các "ông trùm" năng lượng tự biên tự diễn trên đống tiền đóng góp của nhân dân. Chân dung lãnh đạo #chandunglanhdao
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Kommentare 0 Geteilt 385 Ansichten 0 Bewertungen
  • Tao đấm 10 thằng như mày rồi.

    -----------------------------------

    Việt Nam có luật không ?

    Việt Nam không những có luật mà còn có rất nhiều luật, có cả rừng luật.

    Phải chăng có nhiều luật quá, người ta gọi là luật rừng ?

    Không phải vì nhiều luật mà gọi là luật rừng, do người có thẩm quyền khi thực thi chức năng, đôi khi vì lý do nào đó, đã áp đặt điều luật nào họ muốn, đôi khi dẫn đến vô lý và bất công, nên gọi là luật rừng.

    Ví dụ như trong vụ tài xế taxi và nhạc sĩ Minh Khang, hãng Grap áp dụng điều luật 32 bộ luật dân sự 2015 quy định về quyền cá nhân đối với hình ảnh của mình, đã cắt hợp đồng làm việc với tài xế taxi.

    Điều luật trên ở khoản 1 chỉ quy định sử dụng hình ảnh người khác vào mục đích thương mại phải xin phép người đó, còn dùng vào mục đích mang lợi ích quốc gia, dân tộc và lợi ích công cộng thì miễn.

    Khoản 2 điều trên quy định về dữ liệu cá nhân cơ bản như tên tuổi, ngày tháng năm sinh, cha mẹ, ngân hàng...và hình ảnh cá nhân.

    Xem kỹ thì anh tài xế không vi phạm bất cứ điều nào trong điều 32 trên.

    Thứ nhất anh đưa clip ra nhằm xây dựng cộng đồng văn minh hơn, lịch sự, con người đối xử với nhau công bằng và có văn hoá. Khắc chế thói côn đồ , đe doạ hành hung người khác. Đó là lợi ích cộng đồng.

    Thứ hai anh đưa hình ảnh nhưng không có thông tin đó là ai, chỉ là một người chung chung. Sự chung chung này được chính nhạc sĩ Minh Khang khăng khăng phủ nhận là không phải anh ấy là nguời trong clip trước một số nghi vấn là anh.

    Bản thân tôi đọc những lời chối bay biến của anh, cũng nghĩ chưa hẳn đúng là nhạc sĩ Minh Khang, bởi anh ta chối rất bài bản, còn cho đó là hình ảnh người khác bị dư luận nhầm là mình.

    Nhưng hành vi , lời nói đe doạ người khác của nhạc sĩ Minh Khang hoàn toàn đủ yếu tố cấu thành.

    Tội đe doạ hành hung người khác bằng lời nói..có đi kèm hành động thể hiện ý định thực hiện của nhạc sĩ Minh Khang đầy đủ .

    - Tao đấm mười thằng như mày rồi, tao đã ngồi dậy rồi.

    Ngồi dậy tức sẵn sàng thực hiện hành vi tấn công đã thực hiện nhiều lần, 10 lần cơ mà.

    Câu tao cân cả 10 thằng, tao đánh 10 thằng là câu thể hiện khả năng võ thuật bản thân. Nó không phải là câu đe doạ, nhưng câu

    - Tao đấm mười thằng như mày rồi.

    Thực sự đây là câu đe doạ, không phải câu cửa miệng nói chơi kiểu một mình tao chấp hết. Sự đe doạ ở đây còn thông báo tao có thế lực, có chỗ dựa, có ô dù...tao đấm mày bằng thế lực đó , tao từng đấm 10 thằng như mày mà giờ còn ngồi đây có nghĩa là thế lực của tao rất lớn. Câu này nói lên sự bất công trong xã hội còn nhan nhản. Kẻ có quan hệ mạnh, có thế lực hậu thuẫn là có thể quyết định được vấn đề.

    Kết cục cuối cùng thì anh tài xế bị đuổi việc, giá như anh nhịn làm người thứ 11 để cho nhạc sĩ Minh Khang đấm một cái, đó lại là may mắn cho anh. Xã hội này bao người như anh đã phải chịu nhịn, chịu nhục trước kẻ có quyền lực, có quan hệ, có tiền ...để duy trì được việc làm, nuôi sống gia đình.

    Tôi thấy không những anh nhạc sĩ Minh Khang đã đấm được 10 anh tài xế và lần này anh đấm anh kia bằng một phát mất việc, cú mất việc ấy so với cái đau ăn một cú đấm nặng hơn nhiều. Nhưng anh Minh Khang còn đấm cú nữa vào pháp luật, vào sự tự trọng của những người theo dõi vụ việc này.

    Có phải những người theo dõi vụ này bằng lòng tự trọng, bằng ước mong thấy xã hội công bằng cũng như bị ăn một cú như cú đấm vào tinh thần không?

    Theo dõi lại vấn đề mới thấy sự lưu manh và tự tin vào sức mạnh bản thân của nhạc sĩ Minh Khang. Đầu tiên anh ta chối bay phủ nhận không phải mình, đồng thời anh tiến hành gây áp lực với hãng Grap để buộc anh tài xế xoá clip. Nếu tài xế xoá, đương nhiên việc phủ nhận không phải anh ta đã thành công. Nhưng do tài xế không xoá, anh ta ép hãng cho thôi việc tài xế, lúc đó mới đưa lời xin lỗi nhận là mình.

    Kiểu như này, anh ta chứng minh thêm lần nữa sức mạnh của mình. Tao cho mày mất việc mà chỉ xin lỗi vài câu qua loa. Mày và thiên hạ thấy ai thiệt hơn chưa ?

    Nếu kết cục của vụ anh tài xế và nhạc sĩ Minh Khang như này, thực sự nghị quyết 80 của Bộ Chính Trị vừa đưa ra nêu bật xây dựng về giá trị văn hoá , chuẩn mực con người, không gian văn hoá...chắc còn gian nan cả trăm năm nữa.

    Bộ văn hoá và thể thao du lịch là đơn vị đi đầu thực hiện nghị quyết 80, cần phải có công văn yêu cầu hãng Grap giải trình lý do chính đáng buộc anh tài xế thôi việc, cũng như gửi cơ quan chức năng xem xét hành vi tội đe doạ hành hung người khác của nhạc sĩ Minh Khang, xét duyệt lại giấy phép cấp cho nhạc sĩ này đứng tổ chức các sự kiện văn hoá, âm nhạc.

    Tôi đã xem clip anh tài xế không lấy tiền xe, trong lúc chở một cặp vợ chồng đưa con đi cấp cứu. Tôi nghĩ anh mới là người đang xây dựng giá trị văn hoá, chuẩn mực con người, không gian văn hoá. Nghị quyết văn hoá cần những người dân thường tham gia xây dựng bằng cách đưa ra những hành xử vô văn hoá để xã hội đấu tranh, cần làm những hành động tốt đẹp để lan toả.

    Anh tài xế taxi mất việc kia đã làm cả hai điều xây và chống đó.

    Còn giờ thì đợi xem cơ quan chức năng có động thái gì ?
    Nguồn:Bùi Thanh Hiếu
    Tao đấm 10 thằng như mày rồi. ----------------------------------- Việt Nam có luật không ? Việt Nam không những có luật mà còn có rất nhiều luật, có cả rừng luật. Phải chăng có nhiều luật quá, người ta gọi là luật rừng ? Không phải vì nhiều luật mà gọi là luật rừng, do người có thẩm quyền khi thực thi chức năng, đôi khi vì lý do nào đó, đã áp đặt điều luật nào họ muốn, đôi khi dẫn đến vô lý và bất công, nên gọi là luật rừng. Ví dụ như trong vụ tài xế taxi và nhạc sĩ Minh Khang, hãng Grap áp dụng điều luật 32 bộ luật dân sự 2015 quy định về quyền cá nhân đối với hình ảnh của mình, đã cắt hợp đồng làm việc với tài xế taxi. Điều luật trên ở khoản 1 chỉ quy định sử dụng hình ảnh người khác vào mục đích thương mại phải xin phép người đó, còn dùng vào mục đích mang lợi ích quốc gia, dân tộc và lợi ích công cộng thì miễn. Khoản 2 điều trên quy định về dữ liệu cá nhân cơ bản như tên tuổi, ngày tháng năm sinh, cha mẹ, ngân hàng...và hình ảnh cá nhân. Xem kỹ thì anh tài xế không vi phạm bất cứ điều nào trong điều 32 trên. Thứ nhất anh đưa clip ra nhằm xây dựng cộng đồng văn minh hơn, lịch sự, con người đối xử với nhau công bằng và có văn hoá. Khắc chế thói côn đồ , đe doạ hành hung người khác. Đó là lợi ích cộng đồng. Thứ hai anh đưa hình ảnh nhưng không có thông tin đó là ai, chỉ là một người chung chung. Sự chung chung này được chính nhạc sĩ Minh Khang khăng khăng phủ nhận là không phải anh ấy là nguời trong clip trước một số nghi vấn là anh. Bản thân tôi đọc những lời chối bay biến của anh, cũng nghĩ chưa hẳn đúng là nhạc sĩ Minh Khang, bởi anh ta chối rất bài bản, còn cho đó là hình ảnh người khác bị dư luận nhầm là mình. Nhưng hành vi , lời nói đe doạ người khác của nhạc sĩ Minh Khang hoàn toàn đủ yếu tố cấu thành. Tội đe doạ hành hung người khác bằng lời nói..có đi kèm hành động thể hiện ý định thực hiện của nhạc sĩ Minh Khang đầy đủ . - Tao đấm mười thằng như mày rồi, tao đã ngồi dậy rồi. Ngồi dậy tức sẵn sàng thực hiện hành vi tấn công đã thực hiện nhiều lần, 10 lần cơ mà. Câu tao cân cả 10 thằng, tao đánh 10 thằng là câu thể hiện khả năng võ thuật bản thân. Nó không phải là câu đe doạ, nhưng câu - Tao đấm mười thằng như mày rồi. Thực sự đây là câu đe doạ, không phải câu cửa miệng nói chơi kiểu một mình tao chấp hết. Sự đe doạ ở đây còn thông báo tao có thế lực, có chỗ dựa, có ô dù...tao đấm mày bằng thế lực đó , tao từng đấm 10 thằng như mày mà giờ còn ngồi đây có nghĩa là thế lực của tao rất lớn. Câu này nói lên sự bất công trong xã hội còn nhan nhản. Kẻ có quan hệ mạnh, có thế lực hậu thuẫn là có thể quyết định được vấn đề. Kết cục cuối cùng thì anh tài xế bị đuổi việc, giá như anh nhịn làm người thứ 11 để cho nhạc sĩ Minh Khang đấm một cái, đó lại là may mắn cho anh. Xã hội này bao người như anh đã phải chịu nhịn, chịu nhục trước kẻ có quyền lực, có quan hệ, có tiền ...để duy trì được việc làm, nuôi sống gia đình. Tôi thấy không những anh nhạc sĩ Minh Khang đã đấm được 10 anh tài xế và lần này anh đấm anh kia bằng một phát mất việc, cú mất việc ấy so với cái đau ăn một cú đấm nặng hơn nhiều. Nhưng anh Minh Khang còn đấm cú nữa vào pháp luật, vào sự tự trọng của những người theo dõi vụ việc này. Có phải những người theo dõi vụ này bằng lòng tự trọng, bằng ước mong thấy xã hội công bằng cũng như bị ăn một cú như cú đấm vào tinh thần không? Theo dõi lại vấn đề mới thấy sự lưu manh và tự tin vào sức mạnh bản thân của nhạc sĩ Minh Khang. Đầu tiên anh ta chối bay phủ nhận không phải mình, đồng thời anh tiến hành gây áp lực với hãng Grap để buộc anh tài xế xoá clip. Nếu tài xế xoá, đương nhiên việc phủ nhận không phải anh ta đã thành công. Nhưng do tài xế không xoá, anh ta ép hãng cho thôi việc tài xế, lúc đó mới đưa lời xin lỗi nhận là mình. Kiểu như này, anh ta chứng minh thêm lần nữa sức mạnh của mình. Tao cho mày mất việc mà chỉ xin lỗi vài câu qua loa. Mày và thiên hạ thấy ai thiệt hơn chưa ? Nếu kết cục của vụ anh tài xế và nhạc sĩ Minh Khang như này, thực sự nghị quyết 80 của Bộ Chính Trị vừa đưa ra nêu bật xây dựng về giá trị văn hoá , chuẩn mực con người, không gian văn hoá...chắc còn gian nan cả trăm năm nữa. Bộ văn hoá và thể thao du lịch là đơn vị đi đầu thực hiện nghị quyết 80, cần phải có công văn yêu cầu hãng Grap giải trình lý do chính đáng buộc anh tài xế thôi việc, cũng như gửi cơ quan chức năng xem xét hành vi tội đe doạ hành hung người khác của nhạc sĩ Minh Khang, xét duyệt lại giấy phép cấp cho nhạc sĩ này đứng tổ chức các sự kiện văn hoá, âm nhạc. Tôi đã xem clip anh tài xế không lấy tiền xe, trong lúc chở một cặp vợ chồng đưa con đi cấp cứu. Tôi nghĩ anh mới là người đang xây dựng giá trị văn hoá, chuẩn mực con người, không gian văn hoá. Nghị quyết văn hoá cần những người dân thường tham gia xây dựng bằng cách đưa ra những hành xử vô văn hoá để xã hội đấu tranh, cần làm những hành động tốt đẹp để lan toả. Anh tài xế taxi mất việc kia đã làm cả hai điều xây và chống đó. Còn giờ thì đợi xem cơ quan chức năng có động thái gì ? Nguồn:Bùi Thanh Hiếu
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Kommentare 0 Geteilt 411 Ansichten 0 Bewertungen
  • Unfortunate naming
    Unfortunate naming
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Kommentare 0 Geteilt 144KB Ansichten 0 Bewertungen
  • Trong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia.

    Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ".

    Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp.

    Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa .

    Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo !

    Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh.

    Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ.

    Nguồn : Rùa Tiên Sinh
    Trong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia. Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ". Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp. Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa . Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo ! Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh. Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ. Nguồn : Rùa Tiên Sinh
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Kommentare 0 Geteilt 188 Ansichten 0 Bewertungen
  • Trương Nguyên Huy (SN 1995) bị bắt. Chỉ vì bất đồng cách thức nhận hàng mà mày dám lao vào đánh tới tấp vào đầu, mặt một người phụ nữ đang làm shipper Shopee Food, đánh liên tiếp khiến chị ấy ngã nhào, xe máy đổ đè lên chân, rồi còn kéo tay, xô đẩy cho chị ngã lần nữa giữa đường? Mày nghĩ mày là ai? Cao to, lực lưỡng thì có quyền hành hung người khác à? Chị ấy chỉ đang làm việc kiếm sống, giao hàng tận nơi cho mày, vậy mà đổi lại là nắm đấm và sự hung hãn như thú dữ!

    Cảnh chị ấy bị đánh giữa phố, trước khách sạn gần chung cư Miếu Nổi, phường Gia Định khiến ai xem cũng phẫn nộ, xót xa. Một người phụ nữ 44 tuổi, chạy xe máy nắng mưa, mưu sinh từng đồng, bị một thằng đàn ông trẻ khỏe đánh dã man chỉ vì... không chịu ra nhận hàng trực tiếp hay sao đó? Bất đồng nhỏ mà mày dùng bạo lực giải quyết? Mày có biết chị ấy đau đớn thế nào, sợ hãi ra sao không? Có biết bao nhiêu người mẹ, người vợ, người chị em ngoài kia cũng đang chạy ship, giao hàng, và họ có thể là nạn nhân tiếp theo nếu những kẻ như mày không bị xử lý nghiêm?

    Cảm ơn những người dân đã can ngăn, cảm ơn công an đã hành động quyết liệt, và cảm ơn dư luận đã lên tiếng mạnh mẽ khiến vụ việc không bị chìm xuồng. Chị shipper tội nghiệp giờ chắc vẫn còn đau, vẫn còn ám ảnh. Mong chị mau khỏe, và mong những người làm nghề giao hàng được tôn trọng, được bảo vệ hơn nữa.
    Nguồn: Tri Nguyen Ông Tám
    Trương Nguyên Huy (SN 1995) bị bắt. Chỉ vì bất đồng cách thức nhận hàng mà mày dám lao vào đánh tới tấp vào đầu, mặt một người phụ nữ đang làm shipper Shopee Food, đánh liên tiếp khiến chị ấy ngã nhào, xe máy đổ đè lên chân, rồi còn kéo tay, xô đẩy cho chị ngã lần nữa giữa đường? Mày nghĩ mày là ai? Cao to, lực lưỡng thì có quyền hành hung người khác à? Chị ấy chỉ đang làm việc kiếm sống, giao hàng tận nơi cho mày, vậy mà đổi lại là nắm đấm và sự hung hãn như thú dữ! Cảnh chị ấy bị đánh giữa phố, trước khách sạn gần chung cư Miếu Nổi, phường Gia Định khiến ai xem cũng phẫn nộ, xót xa. Một người phụ nữ 44 tuổi, chạy xe máy nắng mưa, mưu sinh từng đồng, bị một thằng đàn ông trẻ khỏe đánh dã man chỉ vì... không chịu ra nhận hàng trực tiếp hay sao đó? Bất đồng nhỏ mà mày dùng bạo lực giải quyết? Mày có biết chị ấy đau đớn thế nào, sợ hãi ra sao không? Có biết bao nhiêu người mẹ, người vợ, người chị em ngoài kia cũng đang chạy ship, giao hàng, và họ có thể là nạn nhân tiếp theo nếu những kẻ như mày không bị xử lý nghiêm? Cảm ơn những người dân đã can ngăn, cảm ơn công an đã hành động quyết liệt, và cảm ơn dư luận đã lên tiếng mạnh mẽ khiến vụ việc không bị chìm xuồng. Chị shipper tội nghiệp giờ chắc vẫn còn đau, vẫn còn ám ảnh. Mong chị mau khỏe, và mong những người làm nghề giao hàng được tôn trọng, được bảo vệ hơn nữa. Nguồn: Tri Nguyen Ông Tám
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Kommentare 0 Geteilt 115 Ansichten 0 Bewertungen
Weitere Ergebnisse