• Anh ấy về đích cuối cùng tại Olympic, chậm hơn một vòng đầy đủ, trong cơn đau khủng khiếp — nhưng khi những tiếng la ó của khán giả biến thành nước mắt, 70.000 người đã đứng dậy vỗ tay chào mừng anh, tiếng vang ấy kéo dài suốt 57 năm.

    Ngày 14 tháng 10 năm 1964. Sân vận động Quốc gia Nhật Bản tại Tokyo. Bảy mươi nghìn khán giả đang theo dõi nội dung 10.000 mét nam.

    Ranatunge Karunananda đứng ở vạch xuất phát, đại diện cho Ceylon (nay là Sri Lanka). Anh mặc áo số 67.

    Tiếng súng hiệu lệnh vang lên. Ba mươi tám vận động viên cùng lao về phía trước.

    Cuộc thi thật khắc nghiệt — 25 vòng quanh đường chạy 400 mét. Chín vận động viên bỏ cuộc trước khi về đích.

    Khi vận động viên mà mọi người nghĩ là cuối cùng cán đích, khán giả bắt đầu rời đi. Cuộc thi đã kết thúc.

    Nhưng áo số 67 vẫn không ngừng chạy.

    Karunananda vẫn còn đó. Chậm hơn một vòng đầy đủ. Ôm sườn trong cơn đau rõ ràng.

    Khán giả chú ý đến anh. Ai đó la ó. Những người khác huýt sáo chế nhạo.

    Tại sao anh vẫn chạy? Cuộc thi đã ngã ngũ. Anh đã thua. Thật xấu hổ.

    Nhưng Karunananda vẫn tiếp tục thúc ép bản thân tiến về phía trước. Từng bước đau đớn một.

    Và điều gì đó đã thay đổi.

    Những tiếng la ó bắt đầu giảm dần. Rồi ngừng hẳn.

    Ai đó bắt đầu vỗ tay. Rồi một người nữa. Rồi cả một khán đài. Rồi toàn bộ sân vận động.

    Bảy mươi nghìn người đứng dậy, cổ vũ cho một người đàn ông về đích cuối cùng.

    Một số người nhìn anh với nước mắt lăn dài trên má.

    Họ reo hò như thể anh là vận động viên của đất nước họ. Như thể anh đang giành huy chương vàng thay vì về cuối cùng.

    Khi anh cuối cùng cán đích, tiếng vỗ tay vang như sấm.

    Sau cuộc thi, các phóng viên hỏi anh tại sao không bỏ cuộc.

    Câu trả lời của anh thật đơn giản:

    “Tôi có một cô con gái nhỏ ở nhà. Khi lớn lên, tôi sẽ kể cho con bé nghe rằng bố đã đến Olympic Tokyo và chạy đến cuối cùng dù thua cuộc.”

    Còn nhiều hơn thế trong câu chuyện.

    Karunananda đã bị ốm suốt một tuần trước cuộc thi. Anh không ở tình trạng để chạy.

    Nhưng Ceylon là một quốc gia nghèo. Việc cử vận động viên đến Olympic gây áp lực khổng lồ lên nguồn lực quốc gia. Anh không thể lãng phí sự hy sinh đó.

    Anh được trao một cơ hội để đại diện đất nước. Anh sẽ hoàn thành những gì đã bắt đầu.

    Khoảnh khắc ấy chạm đến trái tim Nhật Bản sâu sắc đến mức câu chuyện của anh được đưa vào sách giáo khoa tiểu học.

    Một đoạn trong sách giáo khoa mang tiêu đề “Áo số 67” kể câu chuyện của anh cho hàng triệu học sinh Nhật Bản:

    “Dưới những tiếng la ó và huýt sáo của khán giả, Karunananda vẫn tiếp tục thúc ép bản thân, chậm hơn những người khác một vòng. Anh đau đớn dữ dội, ôm sườn khi chạy, nhưng tiếng la ó và huýt sáo sớm biến thành tiếng reo hò.”

    Sách giáo khoa xuất hiện năm 1971 và từ 1974 đến 1976, tiếp cận nửa số học sinh tiểu học Nhật Bản. Phiên bản tiếng Anh đã có trong sách giáo khoa trung học cơ sở từ năm 2016.

    Suốt 57 năm, truyền thông Nhật Bản kể lại câu chuyện của anh trước mỗi kỳ Olympic Mùa hè.

    Nhưng còn một kết thúc bi thảm.

    Mười năm sau Olympic 1964, Karunananda qua đời trong một tai nạn dưới nước. Anh chỉ mới 38 tuổi.

    Cô “con gái nhỏ” của anh lớn lên biết rằng cha mình đã trở thành anh hùng, nhưng không bao giờ được gặp cha.

    Và rồi, 52 năm sau cuộc thi ấy, một điều đáng kinh ngạc đã xảy ra.

    Năm 2016, một cô gái trẻ từ Sri Lanka đến Nhật Bản để học thạc sĩ về phòng chống thiên tai.

    Tên cô là Oshadi Nuwanthika Halpe.

    Cô là cháu gái của Karunananda — con gái của “cô con gái nhỏ” mà ông đã nhắc đến.

    Oshadi shock khi phát hiện di sản của ông nội vẫn còn sống ở Nhật Bản.

    “Như thể ông nội tôi vẫn còn sống ở Nhật Bản,” cô nói.

    Nhưng trường thạc sĩ rất khó khăn. Tiếng Nhật của cô chưa đủ tốt. Sau khi tốt nghiệp năm 2018, cô cảm thấy lạc lối về tương lai. Cô cân nhắc về nước Sri Lanka.

    Rồi một người bạn gửi cho cô video ông nội chạy cuộc thi ấy.

    Cô xem áo số 67 lảo đảo quanh đường chạy. Xem khán giả biến từ la ó thành nước mắt. Xem ông hoàn thành.

    Và cô nhớ lại lời mẹ kể rằng ông sống theo nguyên tắc:

    “Bạn phải hoàn thành những gì đã bắt đầu.”

    Oshadi quyết định ở lại.

    Cô học thêm hai năm, học về công việc chăm sóc. Năm 2020, cô trở thành nhân viên chăm sóc tại một cơ sở người cao tuổi ở thành phố Shibukawa, tỉnh Gunma.

    Cô kết hôn với một người đàn ông Nhật Bản. Cô xây dựng cuộc sống ở đất nước đã tôn vinh ông nội mình.

    Bà nội cô — vợ của Karunananda — đang nằm liệt giường ở Sri Lanka. Đó là một phần lý do Oshadi chọn công việc chăm sóc.

    Ước mơ của cô bây giờ là thành thạo kỹ năng điều dưỡng ở Nhật Bản và mang chúng về Sri Lanka, nơi chăm sóc dài hạn vẫn còn chưa phát triển.

    “Tôi không biết sẽ mất bao nhiêu năm, nhưng tôi muốn một ngày nào đó trở về để truyền lại những gì đã học. Tôi nghĩ đó là cách ông nội dạy tôi trả ơn cho đất nước.”

    Khi Olympic Tokyo trở lại năm 2021, Oshadi xem nội dung 10.000 mét nam qua truyền hình.

    Cô muốn đến thăm sân vận động nơi ông nội chạy, nhưng là nhân viên chăm sóc trong đại dịch, cô không thể mạo hiểm.

    “Một ngày nào đó, tôi hy vọng được tận mắt nhìn thấy nơi ông nội chạy. Mẹ tôi cũng nói muốn đến thăm ít nhất một lần trước khi qua đời, nên tôi muốn đi cùng mẹ lúc ấy.”

    Hãy nghĩ về những gì xảy ra ngày ấy năm 1964.

    Một vận động viên từ quốc gia nghèo, ốm yếu và đau đớn, về cuối cùng trước 70.000 khán giả.

    Anh có thể đã dừng lại. Không ai trách anh. Chín vận động viên khác đã bỏ cuộc.

    Nhưng anh tiếp tục. Vì đất nước đã hy sinh để cử anh đi. Vì anh có một cô con gái một ngày sẽ hỏi anh đã làm gì tại Olympic.

    Và khán giả — ban đầu la ó — nhìn thấy điều gì đó trong cuộc đấu tranh của anh vượt qua thắng thua.

    Họ thấy Olympic thực sự là về gì: không chỉ xuất sắc, mà là kiên trì. Không chỉ huy chương vàng, mà là phẩm giá con người.

    Họ cổ vũ anh như một nhà vô địch vì trong khoảnh khắc ấy, anh chính là vậy.

    Câu chuyện của anh được đưa vào sách giáo khoa. Suốt 57 năm, trẻ em Nhật Bản học về áo số 67.

    Và 52 năm sau, cháu gái anh — người chưa từng gặp ông — đến Nhật Bản và thấy tinh thần ông vẫn sống.

    Cô đối mặt với khoảnh khắc muốn bỏ cuộc của riêng mình. Và ông nội mà cô chưa từng biết đã cho cô câu trả lời:

    “Bạn phải hoàn thành những gì đã bắt đầu.”

    Bây giờ cô chăm sóc người cao tuổi Nhật Bản, học kỹ năng sẽ mang về Sri Lanka. Hoàn thành những gì đã bắt đầu. Sống theo di sản của ông.

    Ranatunge Karunananda về cuối cùng nội dung 10.000 mét ngày 14 tháng 10 năm 1964.

    Nhưng 70.000 người đã đứng dậy vỗ tay chào mừng anh.

    Câu chuyện của anh được kể cho hàng triệu trẻ em.

    Và 52 năm sau, cháu gái anh đến đất nước đã tôn vinh ông, được dẫn dắt bởi lời ông, hoàn thành những gì ông đã bắt đầu.

    Đôi khi những người về cuối cùng là những người chúng ta nhớ lâu nhất.

    Vì họ dạy chúng ta điều quan trọng hơn chiến thắng:

    Họ dạy chúng ta hoàn thành những gì đã bắt đầu. Tôn vinh những người đã hy sinh cho ta. Tiếp tục khi đau đớn.

    Và đôi khi, nếu may mắn, bài học ấy vang vọng qua các thế hệ, đại dương và 57 năm — cho đến khi một cháu gái chưa từng gặp bạn sống theo lời bạn đã sống.

    Đó không phải thua cuộc.

    Đó là chiến thắng điều gì đó kéo dài mãi mãi.

    Nguồn : Như Like Thần Trưởng
    Anh ấy về đích cuối cùng tại Olympic, chậm hơn một vòng đầy đủ, trong cơn đau khủng khiếp — nhưng khi những tiếng la ó của khán giả biến thành nước mắt, 70.000 người đã đứng dậy vỗ tay chào mừng anh, tiếng vang ấy kéo dài suốt 57 năm. Ngày 14 tháng 10 năm 1964. Sân vận động Quốc gia Nhật Bản tại Tokyo. Bảy mươi nghìn khán giả đang theo dõi nội dung 10.000 mét nam. Ranatunge Karunananda đứng ở vạch xuất phát, đại diện cho Ceylon (nay là Sri Lanka). Anh mặc áo số 67. Tiếng súng hiệu lệnh vang lên. Ba mươi tám vận động viên cùng lao về phía trước. Cuộc thi thật khắc nghiệt — 25 vòng quanh đường chạy 400 mét. Chín vận động viên bỏ cuộc trước khi về đích. Khi vận động viên mà mọi người nghĩ là cuối cùng cán đích, khán giả bắt đầu rời đi. Cuộc thi đã kết thúc. Nhưng áo số 67 vẫn không ngừng chạy. Karunananda vẫn còn đó. Chậm hơn một vòng đầy đủ. Ôm sườn trong cơn đau rõ ràng. Khán giả chú ý đến anh. Ai đó la ó. Những người khác huýt sáo chế nhạo. Tại sao anh vẫn chạy? Cuộc thi đã ngã ngũ. Anh đã thua. Thật xấu hổ. Nhưng Karunananda vẫn tiếp tục thúc ép bản thân tiến về phía trước. Từng bước đau đớn một. Và điều gì đó đã thay đổi. Những tiếng la ó bắt đầu giảm dần. Rồi ngừng hẳn. Ai đó bắt đầu vỗ tay. Rồi một người nữa. Rồi cả một khán đài. Rồi toàn bộ sân vận động. Bảy mươi nghìn người đứng dậy, cổ vũ cho một người đàn ông về đích cuối cùng. Một số người nhìn anh với nước mắt lăn dài trên má. Họ reo hò như thể anh là vận động viên của đất nước họ. Như thể anh đang giành huy chương vàng thay vì về cuối cùng. Khi anh cuối cùng cán đích, tiếng vỗ tay vang như sấm. Sau cuộc thi, các phóng viên hỏi anh tại sao không bỏ cuộc. Câu trả lời của anh thật đơn giản: “Tôi có một cô con gái nhỏ ở nhà. Khi lớn lên, tôi sẽ kể cho con bé nghe rằng bố đã đến Olympic Tokyo và chạy đến cuối cùng dù thua cuộc.” Còn nhiều hơn thế trong câu chuyện. Karunananda đã bị ốm suốt một tuần trước cuộc thi. Anh không ở tình trạng để chạy. Nhưng Ceylon là một quốc gia nghèo. Việc cử vận động viên đến Olympic gây áp lực khổng lồ lên nguồn lực quốc gia. Anh không thể lãng phí sự hy sinh đó. Anh được trao một cơ hội để đại diện đất nước. Anh sẽ hoàn thành những gì đã bắt đầu. Khoảnh khắc ấy chạm đến trái tim Nhật Bản sâu sắc đến mức câu chuyện của anh được đưa vào sách giáo khoa tiểu học. Một đoạn trong sách giáo khoa mang tiêu đề “Áo số 67” kể câu chuyện của anh cho hàng triệu học sinh Nhật Bản: “Dưới những tiếng la ó và huýt sáo của khán giả, Karunananda vẫn tiếp tục thúc ép bản thân, chậm hơn những người khác một vòng. Anh đau đớn dữ dội, ôm sườn khi chạy, nhưng tiếng la ó và huýt sáo sớm biến thành tiếng reo hò.” Sách giáo khoa xuất hiện năm 1971 và từ 1974 đến 1976, tiếp cận nửa số học sinh tiểu học Nhật Bản. Phiên bản tiếng Anh đã có trong sách giáo khoa trung học cơ sở từ năm 2016. Suốt 57 năm, truyền thông Nhật Bản kể lại câu chuyện của anh trước mỗi kỳ Olympic Mùa hè. Nhưng còn một kết thúc bi thảm. Mười năm sau Olympic 1964, Karunananda qua đời trong một tai nạn dưới nước. Anh chỉ mới 38 tuổi. Cô “con gái nhỏ” của anh lớn lên biết rằng cha mình đã trở thành anh hùng, nhưng không bao giờ được gặp cha. Và rồi, 52 năm sau cuộc thi ấy, một điều đáng kinh ngạc đã xảy ra. Năm 2016, một cô gái trẻ từ Sri Lanka đến Nhật Bản để học thạc sĩ về phòng chống thiên tai. Tên cô là Oshadi Nuwanthika Halpe. Cô là cháu gái của Karunananda — con gái của “cô con gái nhỏ” mà ông đã nhắc đến. Oshadi shock khi phát hiện di sản của ông nội vẫn còn sống ở Nhật Bản. “Như thể ông nội tôi vẫn còn sống ở Nhật Bản,” cô nói. Nhưng trường thạc sĩ rất khó khăn. Tiếng Nhật của cô chưa đủ tốt. Sau khi tốt nghiệp năm 2018, cô cảm thấy lạc lối về tương lai. Cô cân nhắc về nước Sri Lanka. Rồi một người bạn gửi cho cô video ông nội chạy cuộc thi ấy. Cô xem áo số 67 lảo đảo quanh đường chạy. Xem khán giả biến từ la ó thành nước mắt. Xem ông hoàn thành. Và cô nhớ lại lời mẹ kể rằng ông sống theo nguyên tắc: “Bạn phải hoàn thành những gì đã bắt đầu.” Oshadi quyết định ở lại. Cô học thêm hai năm, học về công việc chăm sóc. Năm 2020, cô trở thành nhân viên chăm sóc tại một cơ sở người cao tuổi ở thành phố Shibukawa, tỉnh Gunma. Cô kết hôn với một người đàn ông Nhật Bản. Cô xây dựng cuộc sống ở đất nước đã tôn vinh ông nội mình. Bà nội cô — vợ của Karunananda — đang nằm liệt giường ở Sri Lanka. Đó là một phần lý do Oshadi chọn công việc chăm sóc. Ước mơ của cô bây giờ là thành thạo kỹ năng điều dưỡng ở Nhật Bản và mang chúng về Sri Lanka, nơi chăm sóc dài hạn vẫn còn chưa phát triển. “Tôi không biết sẽ mất bao nhiêu năm, nhưng tôi muốn một ngày nào đó trở về để truyền lại những gì đã học. Tôi nghĩ đó là cách ông nội dạy tôi trả ơn cho đất nước.” Khi Olympic Tokyo trở lại năm 2021, Oshadi xem nội dung 10.000 mét nam qua truyền hình. Cô muốn đến thăm sân vận động nơi ông nội chạy, nhưng là nhân viên chăm sóc trong đại dịch, cô không thể mạo hiểm. “Một ngày nào đó, tôi hy vọng được tận mắt nhìn thấy nơi ông nội chạy. Mẹ tôi cũng nói muốn đến thăm ít nhất một lần trước khi qua đời, nên tôi muốn đi cùng mẹ lúc ấy.” Hãy nghĩ về những gì xảy ra ngày ấy năm 1964. Một vận động viên từ quốc gia nghèo, ốm yếu và đau đớn, về cuối cùng trước 70.000 khán giả. Anh có thể đã dừng lại. Không ai trách anh. Chín vận động viên khác đã bỏ cuộc. Nhưng anh tiếp tục. Vì đất nước đã hy sinh để cử anh đi. Vì anh có một cô con gái một ngày sẽ hỏi anh đã làm gì tại Olympic. Và khán giả — ban đầu la ó — nhìn thấy điều gì đó trong cuộc đấu tranh của anh vượt qua thắng thua. Họ thấy Olympic thực sự là về gì: không chỉ xuất sắc, mà là kiên trì. Không chỉ huy chương vàng, mà là phẩm giá con người. Họ cổ vũ anh như một nhà vô địch vì trong khoảnh khắc ấy, anh chính là vậy. Câu chuyện của anh được đưa vào sách giáo khoa. Suốt 57 năm, trẻ em Nhật Bản học về áo số 67. Và 52 năm sau, cháu gái anh — người chưa từng gặp ông — đến Nhật Bản và thấy tinh thần ông vẫn sống. Cô đối mặt với khoảnh khắc muốn bỏ cuộc của riêng mình. Và ông nội mà cô chưa từng biết đã cho cô câu trả lời: “Bạn phải hoàn thành những gì đã bắt đầu.” Bây giờ cô chăm sóc người cao tuổi Nhật Bản, học kỹ năng sẽ mang về Sri Lanka. Hoàn thành những gì đã bắt đầu. Sống theo di sản của ông. Ranatunge Karunananda về cuối cùng nội dung 10.000 mét ngày 14 tháng 10 năm 1964. Nhưng 70.000 người đã đứng dậy vỗ tay chào mừng anh. Câu chuyện của anh được kể cho hàng triệu trẻ em. Và 52 năm sau, cháu gái anh đến đất nước đã tôn vinh ông, được dẫn dắt bởi lời ông, hoàn thành những gì ông đã bắt đầu. Đôi khi những người về cuối cùng là những người chúng ta nhớ lâu nhất. Vì họ dạy chúng ta điều quan trọng hơn chiến thắng: Họ dạy chúng ta hoàn thành những gì đã bắt đầu. Tôn vinh những người đã hy sinh cho ta. Tiếp tục khi đau đớn. Và đôi khi, nếu may mắn, bài học ấy vang vọng qua các thế hệ, đại dương và 57 năm — cho đến khi một cháu gái chưa từng gặp bạn sống theo lời bạn đã sống. Đó không phải thua cuộc. Đó là chiến thắng điều gì đó kéo dài mãi mãi. Nguồn : Như Like Thần Trưởng
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Комментарии 0 Поделились 119 Просмотры 0 предпросмотр
  • An adorable cat named Dorito has taken over social media — and many people were convinced her giant, deep eyes had to be created with AI.

    But they’re completely real.

    Dorito was born with a rare medical condition that gave her those unusually large, expressive eyes. After being rescued, she went through a remarkable recovery with the help of dedicated caretakers.

    Photos of her transformation quickly went viral, with thousands of people falling in love with her unique look.

    Today, Dorito is living a happy life with her adoptive family — proving that behind those mystical eyes is a tiny survivor with a huge story.
    An adorable cat named Dorito has taken over social media — and many people were convinced her giant, deep eyes had to be created with AI. But they’re completely real. Dorito was born with a rare medical condition that gave her those unusually large, expressive eyes. After being rescued, she went through a remarkable recovery with the help of dedicated caretakers. Photos of her transformation quickly went viral, with thousands of people falling in love with her unique look. Today, Dorito is living a happy life with her adoptive family — proving that behind those mystical eyes is a tiny survivor with a huge story.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Комментарии 0 Поделились 268 Просмотры 0 предпросмотр
  • A simple look at the sky above Mount Fuji turned into an unforgettable sight.

    As the sun slowly set, a huge cloud formed over the mountain’s peak, taking on the striking shape of a phoenix with its wings spread wide. It looked less like an ordinary cloud and more like a mythical creature rising into the sky.

    The incredible moment was captured by photographer Ken Moriya, who is known for chasing Japan’s most dramatic skies. In his photograph, the glowing cloud hovered perfectly above Mount Fuji, as if nature had carefully painted the scene.

    For a brief moment, sunlight, wind, and clouds came together to create something truly magical.

    But just as quickly as it appeared, the cloud began to fade away.

    That is the beauty of nature’s rare moments. They cannot be planned or recreated. They happen for only a few seconds, rewarding those lucky enough to witness them.

    Once again, Mount Fuji reminded everyone why it has inspired artists, dreamers, and storytellers for centuries. When nature puts on a show, the result can feel almost unreal.
    A simple look at the sky above Mount Fuji turned into an unforgettable sight. As the sun slowly set, a huge cloud formed over the mountain’s peak, taking on the striking shape of a phoenix with its wings spread wide. It looked less like an ordinary cloud and more like a mythical creature rising into the sky. The incredible moment was captured by photographer Ken Moriya, who is known for chasing Japan’s most dramatic skies. In his photograph, the glowing cloud hovered perfectly above Mount Fuji, as if nature had carefully painted the scene. For a brief moment, sunlight, wind, and clouds came together to create something truly magical. But just as quickly as it appeared, the cloud began to fade away. That is the beauty of nature’s rare moments. They cannot be planned or recreated. They happen for only a few seconds, rewarding those lucky enough to witness them. Once again, Mount Fuji reminded everyone why it has inspired artists, dreamers, and storytellers for centuries. When nature puts on a show, the result can feel almost unreal.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Комментарии 0 Поделились 333 Просмотры 0 предпросмотр
  • Theo Fox News vừa loan báo : Iran đang trong quá trình chuyển giao lãnh đạo và sáng nay Hội đồng giáo sĩ Iran ((Assembly of Experts) vừa họp ở Tehran để bầu giáo chủ mới . Thì lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) đã tiến hành các cuộc không kích vào các mục tiêu chính quyền Iran ở Tehran, bao gồm văn phòng Tổng thống và hội đồng an ninh quốc gia. Nhưng Israel chưa thông báo có bao nhiêu người tụ họp ở đó đi gặp Allah tiếp.

    Theo một quan chức cấp cao của Israel nói với Fox News rằng "Israel đã tấn công trong khi họ đang kiểm đếm phiếu bầu để bổ nhiệm lãnh đạo tối cao." Những người có mặt ở buổi họp đó , ít phút sau đã cùng nhau đi gặp lãnh tụ Đại Giáo chủ hết ..Thế là Iran đến giờ vẫn không có người lãnh đạo trong một thời gian nữa

    Chiến dịch không kích quy mô lớn của Hoa Kỳ và Israel nhắm vào các cơ quan lãnh đạo của Iran sau khi Supreme Leader (Giáo chủ tối cao) Ayatollah Ali Khamenei bị tiêu diệt trong một loạt cuộc tấn công hồi cuối tháng 2/2026. Sau đó, một Hội đồng lãnh đạo tạm thời (Interim Leadership Council) gồm tổng thống, tư pháp và một giáo sĩ cao cấp được thành lập để điều hành đất nước trong lúc chờ chọn người kế nhiệm. Có tin báo rằng Assembly of Experts (Hội đồng Chuyên gia) cơ quan theo hiến pháp Iran có quyền bầu Giáo chủ tối cao mới đang trong quá trình lựa chọn người kế nhiệm.

    Ai là người khôn ngoan đã nghĩ đến việc tất cả mọi quan chức cao cấp của Iran cùng tụ họp tại một nơi nhỉ ?
    Theo Fox News vừa loan báo : Iran đang trong quá trình chuyển giao lãnh đạo và sáng nay Hội đồng giáo sĩ Iran ((Assembly of Experts) vừa họp ở Tehran để bầu giáo chủ mới . Thì lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) đã tiến hành các cuộc không kích vào các mục tiêu chính quyền Iran ở Tehran, bao gồm văn phòng Tổng thống và hội đồng an ninh quốc gia. Nhưng Israel chưa thông báo có bao nhiêu người tụ họp ở đó đi gặp Allah tiếp. Theo một quan chức cấp cao của Israel nói với Fox News rằng "Israel đã tấn công trong khi họ đang kiểm đếm phiếu bầu để bổ nhiệm lãnh đạo tối cao." Những người có mặt ở buổi họp đó , ít phút sau đã cùng nhau đi gặp lãnh tụ Đại Giáo chủ hết ..Thế là Iran đến giờ vẫn không có người lãnh đạo trong một thời gian nữa Chiến dịch không kích quy mô lớn của Hoa Kỳ và Israel nhắm vào các cơ quan lãnh đạo của Iran sau khi Supreme Leader (Giáo chủ tối cao) Ayatollah Ali Khamenei bị tiêu diệt trong một loạt cuộc tấn công hồi cuối tháng 2/2026. Sau đó, một Hội đồng lãnh đạo tạm thời (Interim Leadership Council) gồm tổng thống, tư pháp và một giáo sĩ cao cấp được thành lập để điều hành đất nước trong lúc chờ chọn người kế nhiệm. Có tin báo rằng Assembly of Experts (Hội đồng Chuyên gia) cơ quan theo hiến pháp Iran có quyền bầu Giáo chủ tối cao mới đang trong quá trình lựa chọn người kế nhiệm. Ai là người khôn ngoan đã nghĩ đến việc tất cả mọi quan chức cao cấp của Iran cùng tụ họp tại một nơi nhỉ ?
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Комментарии 0 Поделились 285 Просмотры 0 предпросмотр
  • Cú sốc thế kỷ: Vì sao luận điệu "lãnh đạo bị tổn thương" của đảng Dân chủ sụp đổ

    Bài phát biểu Thông điệp Liên bang năm 2026 là một cú sốc thực tế đối với đảng Dân chủ, những người rõ ràng đã bắt đầu tin vào chính những thông cáo báo chí của mình. Sau nhiều tháng các chuyên gia truyền thông chính thống tuyên bố Tổng thống Trump sẽ bước vào phòng họp Hạ viện với tâm thế "bị tổn thương" và phòng thủ, người đứng trên bục phát biểu lại hoàn toàn trái ngược. Thay vào đó, cả nước chứng kiến một nhà lãnh đạo "hào hứng", biến bài phát biểu thông thường thành một màn ăn mừng chiến thắng đầy năng lượng, khiến phe đối lập im lặng trong sự ngỡ ngàng.

    Đảng Dân chủ dường như thực sự bị sốc khi Tổng thống lần lượt kể lại một loạt chiến thắng lớn của đảng Cộng hòa đã định hình giai đoạn đầu nhiệm kỳ này. Từ nền kinh tế "Nước Mỹ trên hết" đang phát triển mạnh mẽ đến chiến dịch hộ tống quân sự lịch sử dẫn đến việc bắt giữ các nhà độc tài quốc tế, Trump không chỉ báo cáo về sự phát triển của liên bang mà còn ăn mừng sự hồi sinh của nó. Trong khi phe tả ngồi khoanh tay chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối mà chẳng bao giờ đến, Tổng thống lại tự tin đón nhận những thành công của mình, cho thấy ông không chỉ đang chiến thắng mà còn đang tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong đời.Có lẽ những khoảnh khắc gây ấn tượng mạnh nhất đêm đó là khi Tổng thống trực tiếp chỉ trích sự cản trở "điên rồ" của những người phản đối ông. Dù là chế giễu những cuộc biểu tình phản đối kỳ quặc theo chủ đề "ếch" hay chỉ thẳng vào các nhà lập pháp từ chối chấp nhận giá thuốc giảm mạnh, Trump không cho phép phe đối lập trốn tránh. Ông đã thành công trong việc định hình sự lựa chọn cho cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026 một cách đơn giản nhất: một đảng tôn vinh những điều tốt đẹp nhất của nước Mỹ, những người đoạt huy chương vàng và các cựu chiến binh - hay một đảng quá "đáng xấu hổ" để đứng lên bảo vệ công dân của mình.

    Sự tương phản về hình ảnh đã gây tổn hại nghiêm trọng cho hình ảnh của đảng Dân chủ. Trong khi khán đài chật kín những huyền thoại sống và những người được trao Huân chương Trái tim Tím, "Nhóm Bộ tứ" và các đồng minh của họ lại chọn tập trung vào những luận điểm cực đoan và những màn gây rối được dàn dựng. Điều này chỉ càng củng cố luận điểm của Tổng thống rằng phe tả hiện đại đã từ bỏ lẽ thường để theo đuổi kịch nghệ chính trị. Đến khi bài phát biểu đạt đến cao trào, hình ảnh về một vị Tổng thống "bị tổn thương" đã hoàn toàn bị xóa bỏ, thay vào đó là hình ảnh một vị Tổng thống đang nắm quyền kiểm soát vững chắc và tiến bước mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

    Cuối cùng, các tiêu đề báo chí hôm nay sẽ khó lòng dung hòa được kịch bản đã được viết sẵn của giới truyền thông với thực tế những gì đã xảy ra trên sàn Hạ viện. Tổng thống Trump không chỉ có một bài phát biểu; ông đã giáng một đòn chí mạng vào ý kiến cho rằng ông đang bị dồn vào thế yếu. Ông đã cho cả thế giới thấy rằng khi ông nói "chúng ta đang thắng quá nhiều", ông không chỉ nói đùa, ông đang đưa ra lời cảnh báo cho bất cứ ai vẫn còn cản trở sự trở lại của nước Mỹ.

    Làm tốt lắm, thưa Tổng thống. Đảng Dân chủ mong đợi một sự rút lui, nhưng thay vào đó, họ đã nhận được một cuộc cách mạng.

    Nguôn: Donald Trump for President- Cre: Nghia Do
    Cú sốc thế kỷ: Vì sao luận điệu "lãnh đạo bị tổn thương" của đảng Dân chủ sụp đổ Bài phát biểu Thông điệp Liên bang năm 2026 là một cú sốc thực tế đối với đảng Dân chủ, những người rõ ràng đã bắt đầu tin vào chính những thông cáo báo chí của mình. Sau nhiều tháng các chuyên gia truyền thông chính thống tuyên bố Tổng thống Trump sẽ bước vào phòng họp Hạ viện với tâm thế "bị tổn thương" và phòng thủ, người đứng trên bục phát biểu lại hoàn toàn trái ngược. Thay vào đó, cả nước chứng kiến một nhà lãnh đạo "hào hứng", biến bài phát biểu thông thường thành một màn ăn mừng chiến thắng đầy năng lượng, khiến phe đối lập im lặng trong sự ngỡ ngàng. Đảng Dân chủ dường như thực sự bị sốc khi Tổng thống lần lượt kể lại một loạt chiến thắng lớn của đảng Cộng hòa đã định hình giai đoạn đầu nhiệm kỳ này. Từ nền kinh tế "Nước Mỹ trên hết" đang phát triển mạnh mẽ đến chiến dịch hộ tống quân sự lịch sử dẫn đến việc bắt giữ các nhà độc tài quốc tế, Trump không chỉ báo cáo về sự phát triển của liên bang mà còn ăn mừng sự hồi sinh của nó. Trong khi phe tả ngồi khoanh tay chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối mà chẳng bao giờ đến, Tổng thống lại tự tin đón nhận những thành công của mình, cho thấy ông không chỉ đang chiến thắng mà còn đang tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong đời.Có lẽ những khoảnh khắc gây ấn tượng mạnh nhất đêm đó là khi Tổng thống trực tiếp chỉ trích sự cản trở "điên rồ" của những người phản đối ông. Dù là chế giễu những cuộc biểu tình phản đối kỳ quặc theo chủ đề "ếch" hay chỉ thẳng vào các nhà lập pháp từ chối chấp nhận giá thuốc giảm mạnh, Trump không cho phép phe đối lập trốn tránh. Ông đã thành công trong việc định hình sự lựa chọn cho cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026 một cách đơn giản nhất: một đảng tôn vinh những điều tốt đẹp nhất của nước Mỹ, những người đoạt huy chương vàng và các cựu chiến binh - hay một đảng quá "đáng xấu hổ" để đứng lên bảo vệ công dân của mình. Sự tương phản về hình ảnh đã gây tổn hại nghiêm trọng cho hình ảnh của đảng Dân chủ. Trong khi khán đài chật kín những huyền thoại sống và những người được trao Huân chương Trái tim Tím, "Nhóm Bộ tứ" và các đồng minh của họ lại chọn tập trung vào những luận điểm cực đoan và những màn gây rối được dàn dựng. Điều này chỉ càng củng cố luận điểm của Tổng thống rằng phe tả hiện đại đã từ bỏ lẽ thường để theo đuổi kịch nghệ chính trị. Đến khi bài phát biểu đạt đến cao trào, hình ảnh về một vị Tổng thống "bị tổn thương" đã hoàn toàn bị xóa bỏ, thay vào đó là hình ảnh một vị Tổng thống đang nắm quyền kiểm soát vững chắc và tiến bước mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuối cùng, các tiêu đề báo chí hôm nay sẽ khó lòng dung hòa được kịch bản đã được viết sẵn của giới truyền thông với thực tế những gì đã xảy ra trên sàn Hạ viện. Tổng thống Trump không chỉ có một bài phát biểu; ông đã giáng một đòn chí mạng vào ý kiến cho rằng ông đang bị dồn vào thế yếu. Ông đã cho cả thế giới thấy rằng khi ông nói "chúng ta đang thắng quá nhiều", ông không chỉ nói đùa, ông đang đưa ra lời cảnh báo cho bất cứ ai vẫn còn cản trở sự trở lại của nước Mỹ. Làm tốt lắm, thưa Tổng thống. Đảng Dân chủ mong đợi một sự rút lui, nhưng thay vào đó, họ đã nhận được một cuộc cách mạng. Nguôn: Donald Trump for President- Cre: Nghia Do
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Комментарии 0 Поделились 264 Просмотры 0 предпросмотр
Расширенные страницы