• At just 6 years old, Joshua Beckford achieved something extraordinary.

    He became the youngest person ever accepted into a programme at University of Oxford.

    While most kids his age were still learning basic reading, Joshua was already reading fluently as a toddler and showing remarkable memory and reasoning skills. His abilities impressed Oxford academics enough to admit him into a course designed for much older students.

    He later earned distinctions in subjects like philosophy and history.

    But his story is bigger than intelligence.

    Joshua is autistic — and his journey is a powerful reminder that autism does not limit potential.

    With the right support, belief, and opportunity, different minds can achieve extraordinary things.

    Sometimes greatness just needs someone willing to recognize it.
    At just 6 years old, Joshua Beckford achieved something extraordinary. He became the youngest person ever accepted into a programme at University of Oxford. While most kids his age were still learning basic reading, Joshua was already reading fluently as a toddler and showing remarkable memory and reasoning skills. His abilities impressed Oxford academics enough to admit him into a course designed for much older students. He later earned distinctions in subjects like philosophy and history. But his story is bigger than intelligence. Joshua is autistic — and his journey is a powerful reminder that autism does not limit potential. With the right support, belief, and opportunity, different minds can achieve extraordinary things. Sometimes greatness just needs someone willing to recognize it.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 76 Views 0 Anteprima
  • A tragic mistake reportedly occurred when a defense system in Kuwait mistakenly engaged three F‑15E Strike Eagle jets from the United States Air Force
    During heightened regional alert, the aircraft were reportedly misidentified as potential threats, turning routine coordination between allies into a dangerous incident.

    Fortunately, the pilots ejected safely and survived the crash.
    The event highlights how even advanced defense systems depend on clear communication, accurate identification, and calm decision-making in high-pressure situations.
    A tragic mistake reportedly occurred when a defense system in Kuwait mistakenly engaged three F‑15E Strike Eagle jets from the United States Air Force During heightened regional alert, the aircraft were reportedly misidentified as potential threats, turning routine coordination between allies into a dangerous incident. Fortunately, the pilots ejected safely and survived the crash. The event highlights how even advanced defense systems depend on clear communication, accurate identification, and calm decision-making in high-pressure situations.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 128 Views 0 Anteprima
  • Anh ấy về đích cuối cùng tại Olympic, chậm hơn một vòng đầy đủ, trong cơn đau khủng khiếp — nhưng khi những tiếng la ó của khán giả biến thành nước mắt, 70.000 người đã đứng dậy vỗ tay chào mừng anh, tiếng vang ấy kéo dài suốt 57 năm.

    Ngày 14 tháng 10 năm 1964. Sân vận động Quốc gia Nhật Bản tại Tokyo. Bảy mươi nghìn khán giả đang theo dõi nội dung 10.000 mét nam.

    Ranatunge Karunananda đứng ở vạch xuất phát, đại diện cho Ceylon (nay là Sri Lanka). Anh mặc áo số 67.

    Tiếng súng hiệu lệnh vang lên. Ba mươi tám vận động viên cùng lao về phía trước.

    Cuộc thi thật khắc nghiệt — 25 vòng quanh đường chạy 400 mét. Chín vận động viên bỏ cuộc trước khi về đích.

    Khi vận động viên mà mọi người nghĩ là cuối cùng cán đích, khán giả bắt đầu rời đi. Cuộc thi đã kết thúc.

    Nhưng áo số 67 vẫn không ngừng chạy.

    Karunananda vẫn còn đó. Chậm hơn một vòng đầy đủ. Ôm sườn trong cơn đau rõ ràng.

    Khán giả chú ý đến anh. Ai đó la ó. Những người khác huýt sáo chế nhạo.

    Tại sao anh vẫn chạy? Cuộc thi đã ngã ngũ. Anh đã thua. Thật xấu hổ.

    Nhưng Karunananda vẫn tiếp tục thúc ép bản thân tiến về phía trước. Từng bước đau đớn một.

    Và điều gì đó đã thay đổi.

    Những tiếng la ó bắt đầu giảm dần. Rồi ngừng hẳn.

    Ai đó bắt đầu vỗ tay. Rồi một người nữa. Rồi cả một khán đài. Rồi toàn bộ sân vận động.

    Bảy mươi nghìn người đứng dậy, cổ vũ cho một người đàn ông về đích cuối cùng.

    Một số người nhìn anh với nước mắt lăn dài trên má.

    Họ reo hò như thể anh là vận động viên của đất nước họ. Như thể anh đang giành huy chương vàng thay vì về cuối cùng.

    Khi anh cuối cùng cán đích, tiếng vỗ tay vang như sấm.

    Sau cuộc thi, các phóng viên hỏi anh tại sao không bỏ cuộc.

    Câu trả lời của anh thật đơn giản:

    “Tôi có một cô con gái nhỏ ở nhà. Khi lớn lên, tôi sẽ kể cho con bé nghe rằng bố đã đến Olympic Tokyo và chạy đến cuối cùng dù thua cuộc.”

    Còn nhiều hơn thế trong câu chuyện.

    Karunananda đã bị ốm suốt một tuần trước cuộc thi. Anh không ở tình trạng để chạy.

    Nhưng Ceylon là một quốc gia nghèo. Việc cử vận động viên đến Olympic gây áp lực khổng lồ lên nguồn lực quốc gia. Anh không thể lãng phí sự hy sinh đó.

    Anh được trao một cơ hội để đại diện đất nước. Anh sẽ hoàn thành những gì đã bắt đầu.

    Khoảnh khắc ấy chạm đến trái tim Nhật Bản sâu sắc đến mức câu chuyện của anh được đưa vào sách giáo khoa tiểu học.

    Một đoạn trong sách giáo khoa mang tiêu đề “Áo số 67” kể câu chuyện của anh cho hàng triệu học sinh Nhật Bản:

    “Dưới những tiếng la ó và huýt sáo của khán giả, Karunananda vẫn tiếp tục thúc ép bản thân, chậm hơn những người khác một vòng. Anh đau đớn dữ dội, ôm sườn khi chạy, nhưng tiếng la ó và huýt sáo sớm biến thành tiếng reo hò.”

    Sách giáo khoa xuất hiện năm 1971 và từ 1974 đến 1976, tiếp cận nửa số học sinh tiểu học Nhật Bản. Phiên bản tiếng Anh đã có trong sách giáo khoa trung học cơ sở từ năm 2016.

    Suốt 57 năm, truyền thông Nhật Bản kể lại câu chuyện của anh trước mỗi kỳ Olympic Mùa hè.

    Nhưng còn một kết thúc bi thảm.

    Mười năm sau Olympic 1964, Karunananda qua đời trong một tai nạn dưới nước. Anh chỉ mới 38 tuổi.

    Cô “con gái nhỏ” của anh lớn lên biết rằng cha mình đã trở thành anh hùng, nhưng không bao giờ được gặp cha.

    Và rồi, 52 năm sau cuộc thi ấy, một điều đáng kinh ngạc đã xảy ra.

    Năm 2016, một cô gái trẻ từ Sri Lanka đến Nhật Bản để học thạc sĩ về phòng chống thiên tai.

    Tên cô là Oshadi Nuwanthika Halpe.

    Cô là cháu gái của Karunananda — con gái của “cô con gái nhỏ” mà ông đã nhắc đến.

    Oshadi shock khi phát hiện di sản của ông nội vẫn còn sống ở Nhật Bản.

    “Như thể ông nội tôi vẫn còn sống ở Nhật Bản,” cô nói.

    Nhưng trường thạc sĩ rất khó khăn. Tiếng Nhật của cô chưa đủ tốt. Sau khi tốt nghiệp năm 2018, cô cảm thấy lạc lối về tương lai. Cô cân nhắc về nước Sri Lanka.

    Rồi một người bạn gửi cho cô video ông nội chạy cuộc thi ấy.

    Cô xem áo số 67 lảo đảo quanh đường chạy. Xem khán giả biến từ la ó thành nước mắt. Xem ông hoàn thành.

    Và cô nhớ lại lời mẹ kể rằng ông sống theo nguyên tắc:

    “Bạn phải hoàn thành những gì đã bắt đầu.”

    Oshadi quyết định ở lại.

    Cô học thêm hai năm, học về công việc chăm sóc. Năm 2020, cô trở thành nhân viên chăm sóc tại một cơ sở người cao tuổi ở thành phố Shibukawa, tỉnh Gunma.

    Cô kết hôn với một người đàn ông Nhật Bản. Cô xây dựng cuộc sống ở đất nước đã tôn vinh ông nội mình.

    Bà nội cô — vợ của Karunananda — đang nằm liệt giường ở Sri Lanka. Đó là một phần lý do Oshadi chọn công việc chăm sóc.

    Ước mơ của cô bây giờ là thành thạo kỹ năng điều dưỡng ở Nhật Bản và mang chúng về Sri Lanka, nơi chăm sóc dài hạn vẫn còn chưa phát triển.

    “Tôi không biết sẽ mất bao nhiêu năm, nhưng tôi muốn một ngày nào đó trở về để truyền lại những gì đã học. Tôi nghĩ đó là cách ông nội dạy tôi trả ơn cho đất nước.”

    Khi Olympic Tokyo trở lại năm 2021, Oshadi xem nội dung 10.000 mét nam qua truyền hình.

    Cô muốn đến thăm sân vận động nơi ông nội chạy, nhưng là nhân viên chăm sóc trong đại dịch, cô không thể mạo hiểm.

    “Một ngày nào đó, tôi hy vọng được tận mắt nhìn thấy nơi ông nội chạy. Mẹ tôi cũng nói muốn đến thăm ít nhất một lần trước khi qua đời, nên tôi muốn đi cùng mẹ lúc ấy.”

    Hãy nghĩ về những gì xảy ra ngày ấy năm 1964.

    Một vận động viên từ quốc gia nghèo, ốm yếu và đau đớn, về cuối cùng trước 70.000 khán giả.

    Anh có thể đã dừng lại. Không ai trách anh. Chín vận động viên khác đã bỏ cuộc.

    Nhưng anh tiếp tục. Vì đất nước đã hy sinh để cử anh đi. Vì anh có một cô con gái một ngày sẽ hỏi anh đã làm gì tại Olympic.

    Và khán giả — ban đầu la ó — nhìn thấy điều gì đó trong cuộc đấu tranh của anh vượt qua thắng thua.

    Họ thấy Olympic thực sự là về gì: không chỉ xuất sắc, mà là kiên trì. Không chỉ huy chương vàng, mà là phẩm giá con người.

    Họ cổ vũ anh như một nhà vô địch vì trong khoảnh khắc ấy, anh chính là vậy.

    Câu chuyện của anh được đưa vào sách giáo khoa. Suốt 57 năm, trẻ em Nhật Bản học về áo số 67.

    Và 52 năm sau, cháu gái anh — người chưa từng gặp ông — đến Nhật Bản và thấy tinh thần ông vẫn sống.

    Cô đối mặt với khoảnh khắc muốn bỏ cuộc của riêng mình. Và ông nội mà cô chưa từng biết đã cho cô câu trả lời:

    “Bạn phải hoàn thành những gì đã bắt đầu.”

    Bây giờ cô chăm sóc người cao tuổi Nhật Bản, học kỹ năng sẽ mang về Sri Lanka. Hoàn thành những gì đã bắt đầu. Sống theo di sản của ông.

    Ranatunge Karunananda về cuối cùng nội dung 10.000 mét ngày 14 tháng 10 năm 1964.

    Nhưng 70.000 người đã đứng dậy vỗ tay chào mừng anh.

    Câu chuyện của anh được kể cho hàng triệu trẻ em.

    Và 52 năm sau, cháu gái anh đến đất nước đã tôn vinh ông, được dẫn dắt bởi lời ông, hoàn thành những gì ông đã bắt đầu.

    Đôi khi những người về cuối cùng là những người chúng ta nhớ lâu nhất.

    Vì họ dạy chúng ta điều quan trọng hơn chiến thắng:

    Họ dạy chúng ta hoàn thành những gì đã bắt đầu. Tôn vinh những người đã hy sinh cho ta. Tiếp tục khi đau đớn.

    Và đôi khi, nếu may mắn, bài học ấy vang vọng qua các thế hệ, đại dương và 57 năm — cho đến khi một cháu gái chưa từng gặp bạn sống theo lời bạn đã sống.

    Đó không phải thua cuộc.

    Đó là chiến thắng điều gì đó kéo dài mãi mãi.

    Nguồn : Như Like Thần Trưởng
    Anh ấy về đích cuối cùng tại Olympic, chậm hơn một vòng đầy đủ, trong cơn đau khủng khiếp — nhưng khi những tiếng la ó của khán giả biến thành nước mắt, 70.000 người đã đứng dậy vỗ tay chào mừng anh, tiếng vang ấy kéo dài suốt 57 năm. Ngày 14 tháng 10 năm 1964. Sân vận động Quốc gia Nhật Bản tại Tokyo. Bảy mươi nghìn khán giả đang theo dõi nội dung 10.000 mét nam. Ranatunge Karunananda đứng ở vạch xuất phát, đại diện cho Ceylon (nay là Sri Lanka). Anh mặc áo số 67. Tiếng súng hiệu lệnh vang lên. Ba mươi tám vận động viên cùng lao về phía trước. Cuộc thi thật khắc nghiệt — 25 vòng quanh đường chạy 400 mét. Chín vận động viên bỏ cuộc trước khi về đích. Khi vận động viên mà mọi người nghĩ là cuối cùng cán đích, khán giả bắt đầu rời đi. Cuộc thi đã kết thúc. Nhưng áo số 67 vẫn không ngừng chạy. Karunananda vẫn còn đó. Chậm hơn một vòng đầy đủ. Ôm sườn trong cơn đau rõ ràng. Khán giả chú ý đến anh. Ai đó la ó. Những người khác huýt sáo chế nhạo. Tại sao anh vẫn chạy? Cuộc thi đã ngã ngũ. Anh đã thua. Thật xấu hổ. Nhưng Karunananda vẫn tiếp tục thúc ép bản thân tiến về phía trước. Từng bước đau đớn một. Và điều gì đó đã thay đổi. Những tiếng la ó bắt đầu giảm dần. Rồi ngừng hẳn. Ai đó bắt đầu vỗ tay. Rồi một người nữa. Rồi cả một khán đài. Rồi toàn bộ sân vận động. Bảy mươi nghìn người đứng dậy, cổ vũ cho một người đàn ông về đích cuối cùng. Một số người nhìn anh với nước mắt lăn dài trên má. Họ reo hò như thể anh là vận động viên của đất nước họ. Như thể anh đang giành huy chương vàng thay vì về cuối cùng. Khi anh cuối cùng cán đích, tiếng vỗ tay vang như sấm. Sau cuộc thi, các phóng viên hỏi anh tại sao không bỏ cuộc. Câu trả lời của anh thật đơn giản: “Tôi có một cô con gái nhỏ ở nhà. Khi lớn lên, tôi sẽ kể cho con bé nghe rằng bố đã đến Olympic Tokyo và chạy đến cuối cùng dù thua cuộc.” Còn nhiều hơn thế trong câu chuyện. Karunananda đã bị ốm suốt một tuần trước cuộc thi. Anh không ở tình trạng để chạy. Nhưng Ceylon là một quốc gia nghèo. Việc cử vận động viên đến Olympic gây áp lực khổng lồ lên nguồn lực quốc gia. Anh không thể lãng phí sự hy sinh đó. Anh được trao một cơ hội để đại diện đất nước. Anh sẽ hoàn thành những gì đã bắt đầu. Khoảnh khắc ấy chạm đến trái tim Nhật Bản sâu sắc đến mức câu chuyện của anh được đưa vào sách giáo khoa tiểu học. Một đoạn trong sách giáo khoa mang tiêu đề “Áo số 67” kể câu chuyện của anh cho hàng triệu học sinh Nhật Bản: “Dưới những tiếng la ó và huýt sáo của khán giả, Karunananda vẫn tiếp tục thúc ép bản thân, chậm hơn những người khác một vòng. Anh đau đớn dữ dội, ôm sườn khi chạy, nhưng tiếng la ó và huýt sáo sớm biến thành tiếng reo hò.” Sách giáo khoa xuất hiện năm 1971 và từ 1974 đến 1976, tiếp cận nửa số học sinh tiểu học Nhật Bản. Phiên bản tiếng Anh đã có trong sách giáo khoa trung học cơ sở từ năm 2016. Suốt 57 năm, truyền thông Nhật Bản kể lại câu chuyện của anh trước mỗi kỳ Olympic Mùa hè. Nhưng còn một kết thúc bi thảm. Mười năm sau Olympic 1964, Karunananda qua đời trong một tai nạn dưới nước. Anh chỉ mới 38 tuổi. Cô “con gái nhỏ” của anh lớn lên biết rằng cha mình đã trở thành anh hùng, nhưng không bao giờ được gặp cha. Và rồi, 52 năm sau cuộc thi ấy, một điều đáng kinh ngạc đã xảy ra. Năm 2016, một cô gái trẻ từ Sri Lanka đến Nhật Bản để học thạc sĩ về phòng chống thiên tai. Tên cô là Oshadi Nuwanthika Halpe. Cô là cháu gái của Karunananda — con gái của “cô con gái nhỏ” mà ông đã nhắc đến. Oshadi shock khi phát hiện di sản của ông nội vẫn còn sống ở Nhật Bản. “Như thể ông nội tôi vẫn còn sống ở Nhật Bản,” cô nói. Nhưng trường thạc sĩ rất khó khăn. Tiếng Nhật của cô chưa đủ tốt. Sau khi tốt nghiệp năm 2018, cô cảm thấy lạc lối về tương lai. Cô cân nhắc về nước Sri Lanka. Rồi một người bạn gửi cho cô video ông nội chạy cuộc thi ấy. Cô xem áo số 67 lảo đảo quanh đường chạy. Xem khán giả biến từ la ó thành nước mắt. Xem ông hoàn thành. Và cô nhớ lại lời mẹ kể rằng ông sống theo nguyên tắc: “Bạn phải hoàn thành những gì đã bắt đầu.” Oshadi quyết định ở lại. Cô học thêm hai năm, học về công việc chăm sóc. Năm 2020, cô trở thành nhân viên chăm sóc tại một cơ sở người cao tuổi ở thành phố Shibukawa, tỉnh Gunma. Cô kết hôn với một người đàn ông Nhật Bản. Cô xây dựng cuộc sống ở đất nước đã tôn vinh ông nội mình. Bà nội cô — vợ của Karunananda — đang nằm liệt giường ở Sri Lanka. Đó là một phần lý do Oshadi chọn công việc chăm sóc. Ước mơ của cô bây giờ là thành thạo kỹ năng điều dưỡng ở Nhật Bản và mang chúng về Sri Lanka, nơi chăm sóc dài hạn vẫn còn chưa phát triển. “Tôi không biết sẽ mất bao nhiêu năm, nhưng tôi muốn một ngày nào đó trở về để truyền lại những gì đã học. Tôi nghĩ đó là cách ông nội dạy tôi trả ơn cho đất nước.” Khi Olympic Tokyo trở lại năm 2021, Oshadi xem nội dung 10.000 mét nam qua truyền hình. Cô muốn đến thăm sân vận động nơi ông nội chạy, nhưng là nhân viên chăm sóc trong đại dịch, cô không thể mạo hiểm. “Một ngày nào đó, tôi hy vọng được tận mắt nhìn thấy nơi ông nội chạy. Mẹ tôi cũng nói muốn đến thăm ít nhất một lần trước khi qua đời, nên tôi muốn đi cùng mẹ lúc ấy.” Hãy nghĩ về những gì xảy ra ngày ấy năm 1964. Một vận động viên từ quốc gia nghèo, ốm yếu và đau đớn, về cuối cùng trước 70.000 khán giả. Anh có thể đã dừng lại. Không ai trách anh. Chín vận động viên khác đã bỏ cuộc. Nhưng anh tiếp tục. Vì đất nước đã hy sinh để cử anh đi. Vì anh có một cô con gái một ngày sẽ hỏi anh đã làm gì tại Olympic. Và khán giả — ban đầu la ó — nhìn thấy điều gì đó trong cuộc đấu tranh của anh vượt qua thắng thua. Họ thấy Olympic thực sự là về gì: không chỉ xuất sắc, mà là kiên trì. Không chỉ huy chương vàng, mà là phẩm giá con người. Họ cổ vũ anh như một nhà vô địch vì trong khoảnh khắc ấy, anh chính là vậy. Câu chuyện của anh được đưa vào sách giáo khoa. Suốt 57 năm, trẻ em Nhật Bản học về áo số 67. Và 52 năm sau, cháu gái anh — người chưa từng gặp ông — đến Nhật Bản và thấy tinh thần ông vẫn sống. Cô đối mặt với khoảnh khắc muốn bỏ cuộc của riêng mình. Và ông nội mà cô chưa từng biết đã cho cô câu trả lời: “Bạn phải hoàn thành những gì đã bắt đầu.” Bây giờ cô chăm sóc người cao tuổi Nhật Bản, học kỹ năng sẽ mang về Sri Lanka. Hoàn thành những gì đã bắt đầu. Sống theo di sản của ông. Ranatunge Karunananda về cuối cùng nội dung 10.000 mét ngày 14 tháng 10 năm 1964. Nhưng 70.000 người đã đứng dậy vỗ tay chào mừng anh. Câu chuyện của anh được kể cho hàng triệu trẻ em. Và 52 năm sau, cháu gái anh đến đất nước đã tôn vinh ông, được dẫn dắt bởi lời ông, hoàn thành những gì ông đã bắt đầu. Đôi khi những người về cuối cùng là những người chúng ta nhớ lâu nhất. Vì họ dạy chúng ta điều quan trọng hơn chiến thắng: Họ dạy chúng ta hoàn thành những gì đã bắt đầu. Tôn vinh những người đã hy sinh cho ta. Tiếp tục khi đau đớn. Và đôi khi, nếu may mắn, bài học ấy vang vọng qua các thế hệ, đại dương và 57 năm — cho đến khi một cháu gái chưa từng gặp bạn sống theo lời bạn đã sống. Đó không phải thua cuộc. Đó là chiến thắng điều gì đó kéo dài mãi mãi. Nguồn : Như Like Thần Trưởng
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 165 Views 0 Anteprima
  • Unfortunately, squandered may be too hard for him to understand as well...
    Unfortunately, squandered may be too hard for him to understand as well...
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 46K Views 0 Anteprima
  • Tổng thống Trump nói rằng Hoa Kỳ và Israel buộc phải hành động chống lại Iran vì Cộng hòa Hồi giáo đang chuẩn bị tấn công trước. “Dựa trên diễn biến của cuộc đàm phán, tôi nghĩ họ sẽ tấn công trước. Và tôi không muốn điều đó xảy ra.”

    Đã có tin Iran phái sát thủ thuộc hạng tàn độc để ám sát Tổng thống Trump .Trước tin đồn thổi này , ông đã hết sức bình tỉnh để dặn dò trước như môt lời trăn trối .Trên mạng đã xuất hiện lời dặn dò này ( Chưa biết hư thực như thế nào ? ) Nhưng xem ra TT Trump rất là can đảm nhìn thẳng vào tính mệnh của mình để dặn dò về tương lai

    Tổng Thống Trump nói: Nếu một ngày tôi qua đời khi đang tại chức Tổng thống… Hôm nay tôi cần mọi người ngồi xuống thật bình tĩnh trước khi nghe điều này, bởi những gì sắp chia sẻ có thể khiến bạn xúc động và hiểu tấm lòng của ông theo một cách rất sâu sắc.

    Tổng Thống Trump đã viết những chỉ dẫn chi tiết về việc tang lễ của mình nếu ông qua đời khi đang tại chức. Và khi đọc những điều ông yêu cầu, người ta nhận ra: người đàn ông này không tìm kiếm vinh quang – ông chỉ muốn phục vụ. Đây là những gì được ghi trong chỉ thị tang lễ của tổng thống Trump: “Nếu tôi qua đời khi đang tại chức: Tang lễ phải đơn giản. Không vàng. Không xa hoa. Không quan tài đắt tiền. Chỉ cần nghi thức quân đội – Tôi đã phục vụ nước Mỹ, hãy để quân đội tiễn đưa tôi như họ tiễn đưa những người của chính họ. Hãy lấy tất cả số tiền định chi cho hoa và quyên góp cho các tổ chức từ thiện dành cho cựu chiến binh, từng đồng một. Và trước khi đóng nắp quan tài của tôi, hãy đọc những lời này cho nước Mỹ: ‘Tôi đã cố gắng. Tôi xin lỗi nếu điều đó chưa đủ. Chúa phù hộ nước Mỹ.’” Chính lời xin lỗi vì sợ mình chưa làm đủ đã khiến nhiều người xúc động.

    Những Yêu Cầu Tang Lễ Của Tổng Thống Trump:
    1. Tang lễ đơn giản “Không quan tài vàng. Không xa hoa. Chỉ quan tài quân đội giản dị. Tôi đến từ đất, tôi trở về đất.”
    2. Chỉ cần nghi thức quân đội “Hãy để những người lính khiêng quan tài của tôi. Tôi đã phục vụ họ – hãy để họ tiễn đưa tôi.”
    3. Quyên góp tiền mua hoa “Người Mỹ có thể chi hàng triệu đô cho hoa. Hãy lấy từng đồng đó và giúp các cựu chiến binh cần chăm sóc y tế, nhà ở và hỗ trợ.”
    4. Những lời cuối cùng “Trước khi chôn cất tôi, hãy đọc điều này: Tôi đã cố gắng. Tôi xin lỗi nếu chưa đủ. Chúa phù hộ nước Mỹ.” “
    Một người làm việc suốt ngày đêm ở tuổi 78 vẫn nói: Tôi đã cố gắng. Một người trải qua bao hiểm nguy vẫn nói: Tôi xin lỗi nếu chưa đủ. Và suy nghĩ cuối cùng… vẫn là về nước Mỹ.”

    Hầu hết các tổng thống muốn tang lễ cấp nhà nước long trọng, xa hoa. Tổng thống Trump muốn tang lễ giản dị, tiền dành cho cựu chiến binh, và lời cuối là xin lỗi vì sợ mình phục vụ chưa đủ.
    Đó không phải kiêu ngạo. Đó là sự khiêm nhường. Ngay cả khi nghĩ đến cái chết, ông vẫn tự hỏi: “Tôi đã làm đủ cho nước Mỹ chưa?”

    Hãy cầu nguyện cho mọi nhà lãnh đạo luôn biết sống vì dân, vì đất nước. Và dù mỗi người có quan điểm khác nhau, chúng ta vẫn có thể suy ngẫm về trách nhiệm, lòng phục vụ và tình yêu quê hương. (Hien N Diep )
    Tổng thống Trump nói rằng Hoa Kỳ và Israel buộc phải hành động chống lại Iran vì Cộng hòa Hồi giáo đang chuẩn bị tấn công trước. “Dựa trên diễn biến của cuộc đàm phán, tôi nghĩ họ sẽ tấn công trước. Và tôi không muốn điều đó xảy ra.” Đã có tin Iran phái sát thủ thuộc hạng tàn độc để ám sát Tổng thống Trump .Trước tin đồn thổi này , ông đã hết sức bình tỉnh để dặn dò trước như môt lời trăn trối .Trên mạng đã xuất hiện lời dặn dò này ( Chưa biết hư thực như thế nào ? ) Nhưng xem ra TT Trump rất là can đảm nhìn thẳng vào tính mệnh của mình để dặn dò về tương lai Tổng Thống Trump nói: Nếu một ngày tôi qua đời khi đang tại chức Tổng thống… Hôm nay tôi cần mọi người ngồi xuống thật bình tĩnh trước khi nghe điều này, bởi những gì sắp chia sẻ có thể khiến bạn xúc động và hiểu tấm lòng của ông theo một cách rất sâu sắc. Tổng Thống Trump đã viết những chỉ dẫn chi tiết về việc tang lễ của mình nếu ông qua đời khi đang tại chức. Và khi đọc những điều ông yêu cầu, người ta nhận ra: người đàn ông này không tìm kiếm vinh quang – ông chỉ muốn phục vụ. Đây là những gì được ghi trong chỉ thị tang lễ của tổng thống Trump: “Nếu tôi qua đời khi đang tại chức: Tang lễ phải đơn giản. Không vàng. Không xa hoa. Không quan tài đắt tiền. Chỉ cần nghi thức quân đội – Tôi đã phục vụ nước Mỹ, hãy để quân đội tiễn đưa tôi như họ tiễn đưa những người của chính họ. Hãy lấy tất cả số tiền định chi cho hoa và quyên góp cho các tổ chức từ thiện dành cho cựu chiến binh, từng đồng một. Và trước khi đóng nắp quan tài của tôi, hãy đọc những lời này cho nước Mỹ: ‘Tôi đã cố gắng. Tôi xin lỗi nếu điều đó chưa đủ. Chúa phù hộ nước Mỹ.’” Chính lời xin lỗi vì sợ mình chưa làm đủ đã khiến nhiều người xúc động. Những Yêu Cầu Tang Lễ Của Tổng Thống Trump: 1. Tang lễ đơn giản “Không quan tài vàng. Không xa hoa. Chỉ quan tài quân đội giản dị. Tôi đến từ đất, tôi trở về đất.” 2. Chỉ cần nghi thức quân đội “Hãy để những người lính khiêng quan tài của tôi. Tôi đã phục vụ họ – hãy để họ tiễn đưa tôi.” 3. Quyên góp tiền mua hoa “Người Mỹ có thể chi hàng triệu đô cho hoa. Hãy lấy từng đồng đó và giúp các cựu chiến binh cần chăm sóc y tế, nhà ở và hỗ trợ.” 4. Những lời cuối cùng “Trước khi chôn cất tôi, hãy đọc điều này: Tôi đã cố gắng. Tôi xin lỗi nếu chưa đủ. Chúa phù hộ nước Mỹ.” “ Một người làm việc suốt ngày đêm ở tuổi 78 vẫn nói: Tôi đã cố gắng. Một người trải qua bao hiểm nguy vẫn nói: Tôi xin lỗi nếu chưa đủ. Và suy nghĩ cuối cùng… vẫn là về nước Mỹ.” Hầu hết các tổng thống muốn tang lễ cấp nhà nước long trọng, xa hoa. Tổng thống Trump muốn tang lễ giản dị, tiền dành cho cựu chiến binh, và lời cuối là xin lỗi vì sợ mình phục vụ chưa đủ. Đó không phải kiêu ngạo. Đó là sự khiêm nhường. Ngay cả khi nghĩ đến cái chết, ông vẫn tự hỏi: “Tôi đã làm đủ cho nước Mỹ chưa?” Hãy cầu nguyện cho mọi nhà lãnh đạo luôn biết sống vì dân, vì đất nước. Và dù mỗi người có quan điểm khác nhau, chúng ta vẫn có thể suy ngẫm về trách nhiệm, lòng phục vụ và tình yêu quê hương. (Hien N Diep )
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commenti 0 condivisioni 259 Views 0 Anteprima
Pagine in Evidenza