Actualizaciones Recientes
Categorías
  • New yoga pose unlocked
    New yoga pose unlocked
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentarios 0 Acciones 144K Views 0 Vista previa
  • Target
    Target
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentarios 0 Acciones 144K Views 0 Vista previa
  • White House Blues
    White House Blues
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentarios 0 Acciones 8K Views 0 Vista previa
  • Always asking for pets when I want to brush my teeth
    Always asking for pets when I want to brush my teeth
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentarios 0 Acciones 144K Views 0 Vista previa
  • Sucks to be you.
    Sucks to be you.
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentarios 0 Acciones 144K Views 0 Vista previa
  • Trong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia.

    Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ".

    Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp.

    Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa .

    Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo !

    Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh.

    Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ.

    Nguồn : Rùa Tiên Sinh
    Trong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia. Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ". Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp. Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa . Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo ! Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh. Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ. Nguồn : Rùa Tiên Sinh
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Commentarios 0 Acciones 80 Views 0 Vista previa
Quizás te interese…