Aggiornamenti recenti
Categorie
Categorie
Afghanistan
Albania
Algeria
American Samoa
Andorra
Angola
Anguilla
Antarctica
Antigua and Barbuda
Argentina
Armenia
Aruba
Australia
Austria
Azerbaijan
Bahamas
Bahrain
Bangladesh
Barbados
Belarus
Belgium
Belize
Benin
Bermuda
Bhutan
Bolivia
Bosnia and Herzegovina
Botswana
Bouvet Island
Brazil
British Indian Ocean Territory
Brunei Darussalam
Bulgaria
Burkina Faso
Burundi
Cambodia
Cameroon
Canada
Cape Verde
Cayman Islands
Central African Republic
Chad
Chile
China
Christmas Island
Cocos (Keeling) Islands
Colombia
Comoros
Congo
Cook Islands
Costa Rica
Croatia (Hrvatska)
Cuba
Cyprus
Czech Republic
Denmark
Djibouti
Dominica
Dominican Republic
East Timor
Ecuador
Egypt
El Salvador
Equatorial Guinea
Eritrea
Estonia
Ethiopia
Falkland Islands (Malvinas)
Faroe Islands
Fiji
Finland
France
France, Metropolitan
French Guiana
French Polynesia
French Southern Territories
Gabon
Gambia
Georgia
Germany
Ghana
Gibraltar
Guernsey
Greece
Greenland
Grenada
Guadeloupe
Guam
Guatemala
Guinea
Guinea-Bissau
Guyana
Haiti
Heard and Mc Donald Islands
Honduras
Hong Kong
Hungary
Iceland
India
Isle of Man
Indonesia
Iran (Islamic Republic of)
Iraq
Ireland
Israel
Italy
Ivory Coast
Jersey
Jamaica
Japan
Jordan
Kazakhstan
Kenya
Kiribati
Korea, Democratic People's Republic of
Korea, Republic of
Kosovo
Kuwait
Kyrgyzstan
Lao People's Democratic Republic
Latvia
Lebanon
Lesotho
Liberia
Libyan Arab Jamahiriya
Liechtenstein
Lithuania
Luxembourg
Macau
Macedonia
Madagascar
Malawi
Malaysia
Maldives
Mali
Malta
Marshall Islands
Martinique
Mauritania
Mauritius
Mayotte
Mexico
Micronesia, Federated States of
Moldova, Republic of
Monaco
Mongolia
Montenegro
Montserrat
Morocco
Mozambique
Myanmar
Namibia
Nauru
Nepal
Netherlands
Netherlands Antilles
New Caledonia
New Zealand
Nicaragua
Niger
Nigeria
Niue
Norfolk Island
Northern Mariana Islands
Norway
Oman
Pakistan
Palau
Palestine
Panama
Papua New Guinea
Paraguay
Peru
Philippines
Pitcairn
Poland
Portugal
Puerto Rico
Qatar
Reunion
Romania
Russian Federation
Rwanda
Saint Kitts and Nevis
Saint Lucia
Saint Vincent and the Grenadines
Samoa
San Marino
Sao Tome and Principe
Saudi Arabia
Senegal
Serbia
Seychelles
Sierra Leone
Singapore
Slovakia
Slovenia
Solomon Islands
Somalia
South Africa
South Georgia South Sandwich Islands
Spain
Sri Lanka
St. Helena
St. Pierre and Miquelon
Sudan
Suriname
Svalbard and Jan Mayen Islands
Swaziland
Sweden
Switzerland
Syrian Arab Republic
Taiwan
Tajikistan
Tanzania, United Republic of
Thailand
Togo
Tokelau
Tonga
Trinidad and Tobago
Tunisia
Turkey
Turkmenistan
Turks and Caicos Islands
Tuvalu
Uganda
Ukraine
United Arab Emirates
United Kingdom
United States
United States minor outlying islands
Uruguay
Uzbekistan
Vanuatu
Vatican City State
Venezuela
Vietnam
Virgin Islands (British)
Virgin Islands (U.S.)
Wallis and Futuna Islands
Western Sahara
Yemen
Zaire
Zambia
Zimbabwe
-
New yoga pose unlockedNew yoga pose unlocked0 Commenti 0 condivisioni 144K Views 0 Anteprima
3
Effettua l'accesso per mettere mi piace, condividere e commentare! -
TargetTarget0 Commenti 0 condivisioni 144K Views 0 Anteprima
3
-
White House BluesWhite House Blues0 Commenti 0 condivisioni 8K Views 0 Anteprima
3
-
Always asking for pets when I want to brush my teethAlways asking for pets when I want to brush my teeth0 Commenti 0 condivisioni 144K Views 0 Anteprima
3
-
Sucks to be you.Sucks to be you.0 Commenti 0 condivisioni 144K Views 0 Anteprima
3
-
Trong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia.
Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ".
Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp.
Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa .
Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo !
Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh.
Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ.
Nguồn : Rùa Tiên SinhTrong cuôc chiến tranh hiện nay với Iran. Cái hay của Mỹ nằm ở chỗ họ dựng sân khấu trước. Dựng xong rồi mới mời người vào diễn chung. Đầu tiên là để các nước vùng Vịnh đứng ra kêu cứu. Không phải Mỹ kêu, mà mấy ông bị ảnh hưởng trực tiếp kêu. Nghe khác hẳn. Một bên là mấy ông lớn muốn đánh nhau, một bên là nạn nhân cầu cứu, mà họ cầu cứu thẳng lên LHQ mới ghê. Tự nhiên câu chuyện nó đi đúng lớp lang luôn, tinh vi lắm, hết sức tinh vi.Xong bước 1 nhé, bước 2 là Mỹ đẩy lên Liên Hợp Quốc, thế là có nghị quyết. Có chữ ký. Có con dấu. Cái này mới là mấu chốt. Vì với đám châu Âu và Nhật, không có cái giấy này thì họ không nhúc nhích đâu. Không phải bọn họ sợ đánh nhau, mà họ cần lý do sạch sẽ để còn nói với dân họ: Chúng tôi không đi đánh nhau, chúng tôi đi bảo vệ luật quốc tế, được LHQ ủy quyền.Đến đây là Mỹ bắt đầu ra chiêu quen thuộc, biến cuộc chơi thành đa quốc gia. Không còn là Hải quân Mỹ nữa, mà chính là lực lượng quốc tế bảo vệ tự do hàng hải. Nghe văn minh hẳn ra . Cho nên Mỹ hoành hành bá đạo, nhưng họ vẫn phải dựa vào luật để đưa đồng minh vào cuộc chiến một cách chính danh. Các cụ để ý câu tuyên bố chung của Anh, Nhật Bản, Hà Lan, Ý, Canada , Đức, Séc... nhé “Tuân thủ nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, Yêu cầu Iran tuân thủ nghị quyết 2817 của LHQ ". Đấy, chính danh nằm ở đúng chỗ đó. Ăn nhau cốt lõi là ở cái nghị quyết này. Khi đã gắn vào nghị quyết LHQ thì câu chuyện không còn là chọn phe nữa, mà nó chỉ có chọn đứng về phía luật mà thôi. Mà luật thì rõ như ban ngày. Theo Công ước Luật Biển 1982, eo Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế. Tàu bè đi qua không cần xin phép bố con thằng nào cả. Quốc gia ven biển không có quyền đóng của nó. Chặn là sai. Rải mìn, đánh tàu là dính luôn dùng vũ lực trái phép. Một khi đã dính cái này, thì các nước khác có quyền mở đường lại. Hợp pháp, đàng hoàng, không cần phải biết dùng biện pháp gì kể cả tấn công quân sự trực tiếp. Luật đã có, nghị quyết đã có, nguyên cớ đã đủ, giờ đã đến lúc Mỹ ngồi chia bài. Mỹ lúc này mới bắt đầu việc họ giỏi nhất. Họp đồng minh. Nước nào góp tàu, nước nào góp tiền, nước nào lo hậu cần, nước nào cung cấp thông tin. Tất cả chia như chia việc trong một công ty, rất thực tế luôn. Đấy, cái tính toán của Mỹ khác ở chỗ đó. Họ không phải kiểu xông vào nhà bạn bè, chửi bới, dọa nạt bắt đi đánh nhau với Iran. Chiến lược của họ là có kế hoạch dựa theo luật để chiến đấu chung với đồng minh nữa. Người ta vừa sợ, vừa nể, mà nhiều khi còn thấy… hợp lý nữa . Iran nếu vẫn cố chặn Hormuz thì câu chuyện sẽ không dừng ở việc đánh nhau với Mỹ, mà Iran đang chống lại nghị quyết của LHQ. Lúc này LHQ sẽ có quyền ủy quyền cho một bên thứ 3 giải quyết. Vì vậy xung động nó sẽ leo lên cấp độ liên quân. Mà đã là liên quân thì lịch sử có sẵn rồi, nhìn Iraq 1991, Iraq 2003. Toàn những ví dụ không cần phải tưởng tượng thêm. Mình Mỹ đánh Iran còn thở không được rồi, liên quân toàn loại cường quốc hàng đầu về quân sự đánh, thì Thánh Ala tái sinh cũng không nhận ra mặt mũi Iran nữa luôn. Còn nếu Iran xuống thang thì Mỹ đạt mục tiêu mà không cần nổ súng gì ráo ! Đấy mới là đỉnh cao, thắng mà không cần đánh nhiều. Nên Mỹ đánh một bài này suốt mấy chục năm rồi. Không có gì mới. Nhưng lần nào cũng hiệu quả. Vì họ đánh vào đúng thứ mà phần còn lại của thế giới cần: tính chính danh. Nói vui chứ, nhiều ông nhìn Mỹ thấy họ bá đạo, tưởng họ làm liều. Thực ra họ tính từng lớp, từng bước. Đánh nhau chưa chắc đã giỏi nhất, nhưng họ tạo ra cuộc chơi thì gần như không có đối thủ. Nguồn : Rùa Tiên Sinh0 Commenti 0 condivisioni 91 Views 0 Anteprima
3
Altre storie